[Itoshi Sae X Y/N] Xuyên Không Và Gặp Gỡ
Chap 1: Khi giấc mơ trở thành hiện thực
tiếng trống trường vang lên 3 tiếng...haiz...lại 1 ngày đi học nữa lại kết thúc. Cô đi về cùng cô bn thân nhất của mình. Ánh nắng chiều tà khẽ soi xuống con đường về quen thuộc của cô.
Y/n
/dừng lại/ chờ tớ 1 chút
cô dừng lại, mắt hướng về cửa hàng nhỏ bên cạnh mà cô thường mua những thứ mình yêu thích. Chắc chắn 1 người thích đọc manga như cô sao có thể bỏ lỡ.
cô cùng bạn thân vào cửa hàng. Tiếng chuông cửa khẽ vang lên và tiếp đó là lời chào đón quen thuộc 'kính chào quý khách'. Cô đi thẳng đến các kệ sách đc trưng bày những cuốn truyện manga theo từng bộ anime. Cô lần ngón tay của mình qua từng cuốn sách và rồi dừng lại ở 1 quyển.
cô lấy quyển truyện đó, đó là manga mang tên 'Blue Lock' - bộ anime cô yêu thích. Trên bìa cuốn truyện in 1 nhân vật mà cô bias từ trước đến giờ - Itoshi Sae
cô trả tiền và cùng bn mình rời khỏi cửa hàng. Trên đường về nhà, cô cứ ngắm nhìn ảnh bìa của cuốn sách. Còn cô bạn thân kia, đã bt Y/n rất thích nó. Nhưng việc yêu 1 người ko có thật sâu sắc đến mức vậy càng khiến cô bn thân thấy khó hiểu
Bạn Y/n
sao m thích nó vậy?
Y/n
thì ảnh đẹp trai mà, lại còn đá bóng giỏi nữa
Bạn Y/n
nhưng nó lm j có thật
cô ko đáp lại lời cô bạn thân vừa nói mà nhìn vào quyển manga cầm trên tay. Suốt chuyến đi bộ, cô chỉ nhìn chằm chằm vào nhân vật đc in trên bìa sách mà ko nói j. Cuối cùng cô bn lên tiếng phá tan bầu ko khí im lặng đến chói tai
Ko phải cô giận hay buồn mà những lời bn thân cô nói đã gợi lên nhiều suy nghĩ trog đầu Y/n mà trước đây cô chưa từng nghĩ tới nó. Cô tự hỏi mình có thể gặp anh ấy ko?
Bạn Y/n
ê đừng giận t nha, chỉ nói sự thật thôi
Y/n
t thấy m đúng, Sae lm j có thật
Bạn Y/n
m bt mấy tiểu thuyết xuyên ko ko?
Bạn Y/n
bt đâu mấy cái hư cấu đó giúp m gặp anh ấy thì sao?
Y/n
*ko có thật...chỉ là 1 nhân vật hư cấu? và xuyên ko hả???*
khung cảnh cứ thế trôi qua im lặng, chỉ có duy nhất tiếng bước chân lặng lẽ. Cô tạm biệt người bạn thân của mình rồi rẽ qua 1 con đường khác và tiếp tục bước đi đến khi về đến nhà
cô đi lên phòng ngủ và quăng cặp sách lên bàn và thả mình xuống giường trong những suy nghĩ cô ko thể bt trả lời. Cô nhìn lên trần nhà, suy nghĩ ngập tràn trong đầu
Y/n
*thôi bỏ đi, đằng nào cũng ko thể gặp đc anh ấy* /bật dậy/
buổi tối, cô hoàn thành xog bài tập và ngay lập tức cô trèo lên giường để đọc cuốn manga mới mua chiều nay
cô cất cuốn manga xuống gối của mình, cô nằm xuống giường và kéo chăn đắp lên mình. Cô nhìn ra cửa sổ, bầu trời đầy sao và...1 chòm sao lướt qua vệt sáng ở bầu trời - là sao băng.
Y/n
*hể? sao băng kìa, nên ước ko ta??*
Y/n
*kệ, thành hay ko cũng ok*
thế là cô đan 2 tay lại với nhau đưa lên chạm trước miệng và nhắm mắt lại
căn phòng yên tĩnh chỉ còn lại tiếng quạt máy quay đều đều. Trên chiếc giường nhỏ, Y/n đang ôm chặt cuốn truyện tranh Blue Lock – tập mới nhất vừa mua về sáng nay. Trang truyện vẫn còn dang dở, là cảnh Itoshi Sae xuất hiện với ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy khí chất, cuốn hút như thể hút sạch không khí quanh cô.
"Ước gì mình có thể gặp anh ấy một lần..." – Y/n thì thầm trước khi chìm vào giấc ngủ.
một cơn gió mạnh bất chợt thổi qua. Cô mở mắt, định đưa tay kéo chăn lại – nhưng khoan đã… đây không phải phòng cô!?
Y/n ngồi bật dậy, ánh nắng xuyên qua cửa sổ lớn chiếu lên nền gạch trắng tinh tươm. Xung quanh không phải là bức tường màu kem quen thuộc, mà là… một phòng ký túc với giường tầng, tủ đồ, và... một tấm bảng đề "Đội tuyển U-20 Nhật Bản"?
Y/n
khoan… cái gì đây!? Mình đang nằm mơ à?
cô lật tung chăn ra, chạy tới chiếc gương gần đó. Vẫn là chính mình, nhưng bộ đồ đang mặc lại là đồng phục thể thao chính thức của đội tuyển. Trên ngực áo in rõ ràng: "U-20 JAPAN".
bỗng cảnh cửa phòng bật mở và 1 giọng nói vang lên
“Ê, tân binh mới hả? Mau ra sân đi, huấn luyện viên đang đợi kìa!”
cô gái chưa kịp trả lời thì người kia đã biến mất. Y/n đứng đơ mất vài giây, rồi... má đỏ lên, tim đập rộn ràng. Cô nhận ra mình không nằm mơ – mình thực sự đã xuyên vào thế giới Blue Lock!
"Chẳng phải mình… sắp được gặp Itoshi Sae sao!?"
Chap 2: Itoshi Sae. Chạm mặt huyền thoại sống
Y/n bước ra sân tập, nơi những cầu thủ U-20 đang khởi động. Không khí tràn ngập sự chuyên nghiệp và áp lực. Chỉ một phút lơ là thôi cũng có thể bị loại. Cô nuốt nước bọt, tự trấn an mình
Y/n
*ko đc hoảng. Mình đã vào đc đây rồi, thì nhất định phải nỗ lực!*
tiếng còi huấn luyện viên vang lên, và rồi—mọi âm thanh như ngưng bặt khi một người bước ra từ đường biên.
mái tóc đỏ ánh rượu vang, dáng người cao gầy nhưng vững chãi, bước đi thong thả như thể cả thế giới đang chậm lại vì anh. Đôi mắt lười biếng nhưng sắc lạnh quét một vòng khán đài, và...
tim Y/n như ngừng đập. Hô hấp trở nên khó khăn trong vài giây ngắn ngủi. Đó là… anh ấy - Itoshi Sae. Bằng xương bằng thịt. Đứng ngay trước mặt cô, chỉ cách chưa đầy 10 mét.
Y/n
… Ko thể nào. /cô lẩm bẩm, tự cấu vào tay mình. Đau. Vậy là ko mơ./
cô sững người, mắt mở to không chớp, gần như quên cả cách hít thở. Mọi thứ ngoài anh đều nhòe đi. Cô đã từng xem hình anh hàng trăm lần, biết rõ cả dáng đứng, góc nghiêng, và đôi mắt kia... nhưng giờ đây, sự hiện diện thực tế của anh khiến tất cả những gì cô từng tưởng tượng đều trở nên nhỏ bé.
lạnh lùng, ko cảm xúc, ko một tia nhận ra cô là ai — như đúng tính cách mà Y/n từng biết. Anh là kiểu người ko dễ gần, ko dễ để ai lại gần, càng ko dễ để ai giữ chân đc.
Y/n hít sâu, lần đầu tiên dám nhìn anh bằng một ánh mắt khác – ko còn ngơ ngác của một fangirl, mà là quyết tâm của 1 người đồng đội tương lai.
Y/n
*Mình chưa đủ giỏi. Mình chẳng là gì so với anh ấy. Nhưng mình sẽ ko để sự xuất hiện của mình trở nên mờ nhạt.*
tối hôm đó, khi mọi người về phòng nghỉ, Y/n vẫn âm thầm ra sân, tập sút bóng, chuyền bóng, rê bóng đến khi chân mỏi rã rời.
ánh đèn mờ soi bóng một cô gái nhỏ đang kiên trì giữa sân vắng, mồ hôi thấm ướt áo, ánh mắt cháy lên niềm khao khát.
vì 1 ngày nào đó, cô muốn được Itoshi Sae gọi tên.
và cái giá phải trả của sự nỗ lực đó là...
ánh nắng buổi sớm len qua cửa sổ, rọi vào căn phòng ký túc xá nhỏ. Một tiếng “ư ư…” khe khẽ vang lên từ chiếc giường tầng dưới.
Y/n nằm bẹp dí, mặt úp sâu vào gối như muốn chui xuống đất luôn cho đỡ xấu hổ. Từng cơ bắp trong người cô đang gào thét, từng khớp xương như bị tra tấn, còn lưng thì cứng đờ như gỗ mục.
Y/n
Ughh… mình… chết mất… 🙂..
cô cố nhích người, chỉ để phát hiện toàn thân đau như bị xe cán. Từ bắp chân, đùi, eo, lưng đến vai… nơi nào cũng như đang thi nhau "xin nghỉ làm vì đau nhức toàn thân".
cô rên rỉ, giọng lầm bầm như niệm chú:
Y/n
tại sao mình lại làm vậy chứ… tại sao mình lại nghĩ tập thêm vài tiếng nữa là ý hay… hức… Sae mà thấy mình như cái xác trôi sông thế này chắc bỏ chạy luôn quá…
tay vớ lấy cái gối ôm, cô vùi mặt vào đó, hét nhỏ:
Y/n
Đúng là đứa con gái khùng vì trai mà… 😭
Y/n không nhớ rõ mình đã sút bao nhiêu quả, chạy bao nhiêu vòng, chỉ biết lúc dừng lại thì đầu gối trầy, cổ họng khô, tim đập loạn xạ, nhưng trong lòng thì nghĩ:
Y/n
*cố thêm chút nữa… để xứng đáng với người ấy.*
kết quả là... giờ đây, cô thậm chí ko đủ sức để lăn qua lăn lại.
cửa phòng mở nhẹ. Một đồng đội nào đó vừa bước vào, định gọi cô đi ăn sáng, nhưng thấy Y/n nằm sấp như bị đánh gục giữa trận chiến, liền... lặng lẽ quay ra luôn.
Y/n vẫn ko bt mình vừa khiến ai đó tưởng đang... hấp hối.
Y/n
*Thôi kệ. Đau thì đau, nhưng mình ko hối hận. Chỉ cần mai đứng dậy đc là đc. Còn nếu ko thì…Anh Sae, mai tới bế em nha… 😞*
Y/n
/cô lại úp mặt vào gối, bĩu môi./
skip: khi bn nằm bẹp và crush lại xuất hiện🙄
Sau một hồi rên rỉ, lăn lộn như con cá khô bị vứt trên bãi cát, Y/n cố gắng lết khỏi giường. Hai chân cô run rẩy như cây sậy trong bão, nhưng cô vẫn gắng đứng dậy, mặt nhăn như bánh bao hấp quá tay.
Y/n
đi ăn sáng… ít nhất phải ăn mới có sức mà sống tiếp…
cô lê từng bước ra khỏi phòng, tay bám vào tường như bà cụ trăm tuổi. Vừa tới hành lang, cô suýt bật khóc vì... cầu thang đang chờ mình phía trước.
Y/n
Ko… xin trời đừng bắt con phải leo xuống cái thứ ác mộng này…
bước chân vang lên từ dưới tầng
ngẩng đầu lên — ánh sáng hắt qua cửa kính tạo thành một quầng sáng quanh người ấy, mái tóc đỏ rượu vang, ánh mắt thờ ơ, và gương mặt không thể nhầm lẫn…
ngay lúc cô tóc tai rối bù, môi khô, người thì lết như zombie và đầu gối trầy xước… Thì định mệnh lại chọn đúng khoảnh khắc này để cho anh ấy xuất hiện. 🙃
Sae ngẩng đầu lên. Ánh mắt của anh lướt qua — chuẩn xác, ko dừng lại quá lâu nhưng cũng chẳng phải là hoàn toàn phớt lờ
Y/n đông cứng. Cô muốn quay đi, nhưng đôi chân thì từ chối phản hồi não bộ.
1 tiếng thở dài vang lên.
Sae dừng lại dưới bậc thang, ngẩng đầu, giọng trầm thấp, hơi mất kiên nhẫn:
Itoshi Sae
cô tính lết cả ngày trên đó à?
Y/n trợn mắt. Mắt mở to như thể trái đất vừa dừng quay. Anh ấy... nói chuyện với mình!?
Y/n
/lắp bắp/ t-tôi chỉ… tôi chỉ là… hơi đau cơ thôi… vì luyện tập… đêm qua…
Itoshi Sae
tự làm mình ra nông nỗi đó để chẳng đá nổi trận nào à?
Y/n cúi đầu. Má nóng bừng. Không biết là vì xấu hổ… hay vì tim đang đập nhanh đến mức muốn ngất.
Y/n
tôi ko muốn là kẻ vô dụng trong đội này…
Cô lẩm bẩm, gần như ko dám ngẩng mặt lên.
...1 khoảng im lặng ngắn...
Sae lại thở ra, nhưng lần này có phần nhẹ hơn.
Itoshi Sae
luyện tập ko sai. Nhưng bt giới hạn cũng là 1 phần của kỹ năng
anh quay người đi ngang qua, rồi dừng lại vài giây trước khi bước khỏi cầu thang.
Itoshi Sae
...mà lần sau đừng luyện tập ngu ngốc như vậy nữa. Tôi ko có hứng nhìn cảnh ai đó bò dưới sân.
Ko phải một lời khen. Ko phải một cái nhìn dịu dàng.
Nhưng đó là lời đầu tiên Itoshi Sae nói với cô.
Và cô... đã đc anh ấy nhìn thấy.
Chap 3: Đường đến trái tim bắt đầu từ...cỏ
sau khi chạm mặt Itoshi Sae nơi cầu thang, Y/n lết lết về phòng như rút dây điện toàn thân. Nhưng dù đau mấy, đó cũng là lần đầu cô đc nói chuyện với người mình thích nhất thế giới này.
vậy là… hôm sau, dù cơ thể chưa hồi phục, cô vẫn cố ra sân với ánh mắt đầy quyết tâm. Nhưng…
Bộ não: “Được rồi, mình sẽ đứng thẳng, sẽ ngầu, sẽ—”
Đôi chân: /Không tha/
trước sự ngỡ ngàng của đồng đội và HLV, Y/n vừa bước ra khỏi đường pitch đã vấp cỏ và ngã sấp mặt như gói hàng bị vứt sai địa chỉ.
trừ 1 người — người đang ngồi bên đường biên, tay cầm khăn lạnh lau mồ hôi sau buổi tập riêng: Itoshi Sae.
Y/n nằm im 5 giây, chôn mặt xuống cỏ, muốn tan biến thành đất luôn cho rồi.
Y/n
*trời ơi… cầu xin anh ấy ko nhìn thấy… cầu xin anh ấy ko…*
1 cái bóng to lớn phủ lên người cô
Y/n ngẩng lên — ánh sáng chói lòa phía sau khiến cô phải nheo mắt… rồi suýt ngất lần nữa.
vẫn là khuôn mặt thản nhiên và lạnh hơn cục băng kia. Đứng ngay đó. Nhìn cô. Với gương mặt siêu chán đời.
anh ko nói gì. Đưa cho cô một chai nước mát lạnh.
Y/n
hả...cái này cho tôi...hở?
Itoshi Sae
/hạ ánh mắt, giọng đều đều/
Itoshi Sae
cô nằm đó như cá mắc cạn. Còn chờ ai khác mang ra?
Y/n
t-tôi… tôi ngã có hơi… nhẹ nhàng một chút thôi…
Itoshi Sae
/liếc cô 1 cái/
Itoshi Sae
nếu định chứng minh thực lực, thì nên bắt đầu bằng việc học cách… đi thẳng trước đã.
nói xong, anh quay lưng bỏ đi, tay vẫn đút túi, chẳng thèm nhìn lại. Nhưng…
Y/n ngồi bật dậy, ôm chai nước vào ngực như báu vật, hai má hồng rực.
Y/n
*anh ấy… đưa nước cho mình thật đó…Sae-senpai… cũng có chút quan tâm đến mình sao!?*
ở đằng xa, Sae vẫn bước đi, mi mắt cụp xuống như thể chẳng có gì xảy ra. Nhưng…
khóe môi anh ấy lại cong nhẹ, rất rất nhẹ. Gần như ko rõ ràng
Buổi kiểm tra năng lực đang tới gần, ai yếu là bị loại khỏi đội U-20.
Y/n biết rõ mình chưa đủ mạnh, nên áp lực bắt đầu đè nặng lên vai, còn anh Sae thì... vẫn lạnh lùng quan sát từ xa.
Y/n
*khó lắm mới gặp đc crush, giờ bị loại thì tiếc vãiii😶...*
Bài kiểm tra định mệnh - giữ lại hay bị loại?
Bầu ko khí ở sân tập hôm nay khác lạ. Ko còn tiếng cười đùa của vài cầu thủ quen thuộc. Ko còn những bước chân lười biếng hay động tác khởi động lơ là.
tất cả đều đang căng như dây đàn
HLV: tôi sẽ chỉ nói 1 lần
tiếng huấn luyện viên trưởng vang lên, dõng dạc giữa sân.
“3 ngày nữa, chúng ta sẽ tổ chức kiểm tra năng lực toàn đội. Ai ko đạt tiêu chuẩn — sẽ bị loại khỏi danh sách U-20 chính thức.”
1 cú đấm thẳng vào tinh thần tất cả cầu thủ.
Ai cũng bt — đây ko phải đùa.
Y/n đứng yên. Mồ hôi rịn ra sau gáy. Tim đập nhanh như trống trận.
Y/n
*Mình… mới đến. Kỹ năng còn kém hơn nhiều người. Mình… có nguy cơ bị loại thật sự.*
Y/n
/siết chặt nắm tay. Hơi thở nặng nề./
tối hôm đó, khi mọi người ăn tối và trò chuyện với nhau trong nhà ăn, Y/n lại âm thầm ra sân. Cô ko muốn để ai thấy mình lo lắng. Cô ko muốn yếu đuối.
trên sân tối đèn, chỉ có ánh trăng và tiếng bóng lăn chạm mặt cỏ.
Y/n
*Đừng bị loại… Đừng để mọi cố gắng trở thành vô nghĩa…*
từng cú sút của cô đầy quyết tâm. Chân đau vẫn tập. Mắt cay vẫn ko ngừng. Gió đêm lạnh, nhưng tim cô nóng rực như thiêu đốt.
từ xa, 1 người đứng dựa lưng vào hàng rào sân.
Itoshi Sae.
anh ko lên tiếng. Chỉ nhìn. Đôi mắt lạnh như thường ngày, nhưng… lại ko rời khỏi cô gái đang chạy đuổi theo trái bóng dưới ánh trăng kia.
Itoshi Sae
*vẫn cứng đầu như hôm đó.* /thầm nghĩ/
Itoshi Sae
*Bt mình yếu, mà vẫn lao đầu vào.*
anh ko nói ra… nhưng chẳng ai đi ngang mà ko nhận ra:
anh đã ở đó. Lặng lẽ. Chứng kiến
Vào chính ngày kiểm tra năng lực
Y/n được xếp đá cùng Itoshi Sae trong buổi kiểm tra năng lực chính thức!!😳
ngày kiểm tra cuối cùng cũng tới. Sân bóng đông nghẹt người, ko khí căng thẳng đến mức chỉ cần thở mạnh cũng thấy nặng ngực.
Danh sách chia đội được dán lên bảng. Ai cũng chen lên xem — và rồi…
Y/n được xếp cùng đội với… Itoshi Sae!?
Y/n
*mới vô đội đã kề vai sát cánh với crush… mà cũng là kề vai với áp lực nghìn tấn*
Download MangaToon APP on App Store and Google Play