Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Mã Xác 13:47

chap 1

Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh – Sát thủ. Vừa dịu dàng, vừa nguy hiểm. Hắn giết người như đang… tha thứ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy – Cảnh sát trẻ, nguyên tắc, thông minh, nhưng dễ dao động vì tình cảm. Có vết thương cũ chưa lành.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng – IT chuyên giám định hình ảnh. Mắt tinh như cú. Nói ít, nhưng khi nói thường khiến người ta á khẩu
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Pháp Kiều – Pháp y nữ. Đẹp lạnh. Phân tích giỏi, tâm lý sắc bén. Có thể nhìn thấy điều người khác che giấu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đặng Thành An – Nóng tính, luôn nghi ngờ Duy “không sạch”. Ghét những kẻ mập mờ, nhưng có quá khứ bất ổn.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương – Đội trưởng. Trầm lặng, suy nghĩ sâu xa, có gì đó như từng biết Quang Anh từ trước
———-
——————
00:03
Tin nhắn đến từ số lạ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Cậu vẫn chưa ngủ ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬 Ai vậy ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Cậu đang ở một mình đúng không ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬 Làm sao mày biết ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Vì tôi đang nhìn cậu qua màn hình
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬 Mày là ai ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Đừng lo
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Nếu tôi muốn giết cậu, cậu đã không còn gõ được tin nhắn này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* siết chặt điện thoại, mắt dán vào màn hình*
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Cậu muốn biết vì sao người chết thứ 3 nằm theo hình chữ X không?
Đã gửi hình ảnh
Trong ảnh là một thi thể nam, máu loang khắp sàn, hay tay bị buộc căng ra, đôi mắt mở trừng, khoé miệng rách dài đến mang tai
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬 Mày là kẻ giết người ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Không, tôi là người duy nhất biết sự thật
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Cảnh sác các cậu nhìn thấy xác, nhưng không nhìn thấy tội
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Những nạn nhân đó đều từng phản bội người yêu của mình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Máu từ tim mất đúng 13 phút 47 giây để nguội hẳn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Cũng bằng thời gian một người nhận ra mình yêu ai đó thật sự
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬 Đừng có triết lý
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬 Mày là một tên điên máu lạnh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Thú vị thât
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Những người sợ tôi sẽ gọi tôi là sát thủ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Nhưng người hiểu tôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Có thể sẽ yêu tôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Khựng lại, ngón tay chạm nhẹ vào bàn phím những không gõ nổi chữ nào *
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Cậu có từng phản bội ai chưa ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Nhập tin nhắn *
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Dừng lại *
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Im lặng rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Cậu cũng có bí mật
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Tôi nhìn thấy ánh mắt cậu qua camera đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Tầng hầm 47
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 3 giờ sáng nếu đủ dũng cảm hãy đến
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Nhưng đi một mình thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Tôi chỉ muốn gặp cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ Không hiểu vì sao… giữa một chuỗi vụ án đáng sợ như vậy, mình lại cảm thấy… bị cuốn vào người đó /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ Tên sát nhân Nguyễn Quang Anh /
______
——————
tác giả
tác giả
helo mọi người mình là tg đây ><
tác giả
tác giả
Đây là lần đầu mình viết mong mọi người chỉ bảo

chap 2: Tầng hầm 47

2:53 sáng
Góc phố vắng, phía sau một nhà kho bỏ hoang đã niêm phong từ năm 2007
Cơn mưa nhỏ vừa tạnh. Hơi nước bốc lên từ mặt đất như những cái bóng thấp thoáng bò quanh chân cậu. Tay cậu nắm chặt đèn pin, trong túi có khẩu súng ngắn nhưng không hiểu vì sao, cậu chẳng thấy an tâm chút nào
Trước mặt là tòa nhà cũ với biển số mờ nhòe: “TẦNG HẦM 47 – KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN VÀO”
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Mình không nên đến đây một mình. Mình biết rõ mà. Nhưng… nếu không đi… liệu hắn có biến mất mãi mãi?/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Rút điện thoại *
Màn hình sáng ngay lập tức
Một tin nhắn đã đợi sẵn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Cậu đến rồi à ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬 Mày đang ở đâu?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Xuống dưới, cánh cửa cuối hành lang
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Nhưng nhớ đừng bật đèn pin
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Tôi muốn cậu cảm nhận bóng tối theo cách tôi đã từng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Nuốt nước bọt, đẩy cửa tầng hầm *
Cánh cửa rít lên, âm thanh chói tai vang vọng vào khoảng không sâu hun hút
Mùi ẩm mốc, lạnh và có gì đó hơi ngai ngái như máu đã khô
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Bước từng bước xuống cầu thang *
tiếng bước chân lặp lại như tiếng gõ đếm thời gian 13, 14, 15 rồi ngừng đếm
Căn phòng cuối hành lang hiện ra, bên trong trống trơn, không người
Chỉ có một cái bàn gỗ mục, một máy ghi âm đang chạy, và một tấm ảnh úp mặt xuống
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Chạm nhẹ vào máy ghi âm *
Giọng hắn vang lên, trầm thấp, lạnh và đầy mỉa mai
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Cậu biết cảm giác của một đứa trẻ bị trói, la hét, mà chẳng ai nghe không? Cảm giác khi tay chân tê dại, miệng cứng đờ, và người đứng phía sau thì cười?”
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Tôi từng là đứa trẻ đó. Cậu sẽ không bao giờ hiểu”
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Đưa tay lật ảnh *
Một đứa bé khoảng 8 tuổi. Mắt đầy nước. Cơ thể trần trụi, bị trói bằng dây điện. Trong ảnh mờ, một bóng người lớn đứng ngay phía sau. Mặt bị xoá đi, nhưng tư thế đó… là kẻ quen tra tấn.
Ghi âm tiếp tục
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“ Tôi không giết để trả thù”
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Tôi giết để tái hiện”
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Mỗi cái chết là một phần ký ức tôi gói lại và chôn sâu”
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Cậu đến đây… vì cậu giống tôi. Đừng phủ nhận”
3:11
Tin nhắn đến ngay khi băng kết thúc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Tôi không ở đó nhưng tôi biết từng hơi thở của cậu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Mắt cậu hiện giờ đang giãn đồng tử, nhịp tim tăng 20 nhịp, run tay và nhìn quanh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Đừng lo, không ai tấn công cậu đâu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Nhưng có thể chính cậu sẽ bắt đầu tự hỏi: “ Mình là cảnh sát… hay là một kẻ đang mong được dẫn đường bởi quỷ dữ?”
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬 Mày đang muốn kéo tao vào chuyện gì vậy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Một trò chơi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Nhưng không phải để thắng mà là để sống sót
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Và… để biết ai trong chúng ta là thật
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Hắn không giống bất kỳ hung thủ nào mình từng biết, hắn không cần che giấu, không cần trốn chạy, hắn chỉ cần… nói/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Và chính điều đó… mới đáng sợ/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Nhưng còn đáng sợ hơn… là tại sao mình lại muốn nghe tiếp/
Lúc cậu rời khỏi tầng hầm - 03:29
Một camera an ninh cũ kĩ lặng lẽ quay theo từng bước chân cậu rời đi
Ở một nơi khác, có ai đó đang nhìn chằm chằm vào màn hình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
* Ngón tay chạm nhẹ vào hình ảnh Duy, thì thầm một câu, như ru ngủ * Cậu rồi cũng sẽ hiểu… Duy à
—————-
———-
———————
tác giả
tác giả
hé lo
tác giả
tác giả
mọi người thấy chap 2 ổn kh ạ
tác giả
tác giả
Có gì thì ủng hộ tác giả nha 🫶

chap 3: Mùi người chết còn mới

8:43
Sở điều tra phòng họp đặc biệt
Không khí nặng nề như thể mọi hơi thở đều bị lọc qua lớp bụi điều hoà lâu năm và hồ sơ máu me chất đống
Trên bàn là ảnh nạn nhân số 4 vừa được phát hiện. Tay chân bị trói chéo, da thịt sạch sẽ, vết cắt ngọt lịm giống ba vụ trước
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nạn nhân là Trịnh Gia Minh, nam, 25 tuổi, huấn luyện viên thể hình
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tử vong khoảng 02:00 sáng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Vẫn phong cách đó: trói tay chân, rạch tim, không vết phản kháng
Pháp Kiều
Pháp Kiều
*Đẩy tập tài liệu pháp ý về phía trước*
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Có vẻ hung thủ dùng dao mổ chuyên dụng, lưỡi sắc chính xác đến từng milimet
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Một đòn không lệch không run tay
Đặng Thành An
Đặng Thành An
*Liếc nhìn Duy từ phía đối diện*
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lúc xảy ra án mạng, trùng hợp là có người trong đội ta vắng mặt
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Trùng hợp thật đấy, Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Ngước mặt lên, không biểu cảm *
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi đã báo cáo vị trí, đừng suy diễn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Và… tôi cũng muốn bắt hắn hơn bất kì ai
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhưng cậu không giống người muốn bắt hắn
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Cậu giống người đang bị hắn dẫn dắt
Câu nói như đâm vào giữa ngực Duy, không phải vì sai mà vì… đúng quá
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
* Đưa hình ảnh mờ từ camera ra màn chiếu *
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Toà chung cư cách hiện trường 100m
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Camera an ninh ghi được bóng người rời đi lúc 1:58
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Rất giống Quang Anh
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Không dấu vân tay, không ADN, không sợi vải
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Hắn muốn chúng ta nhìn thấy nhưng không bao giờ chạm được
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi không muốn nghi ngờ ai trong đội
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng từ giờ mọi liên lạc với hắn đều phải được báo cáo kể cả tin nhắn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*Im lặng*
Trong túi cậu, điện thoại vừa rung lên một dòng tin nhắn mới xuất hiện, không tên, không số
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Tôi thích vết cắt hôm nay, nó gọn hơn lần trước
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Có lẽ tôi đang tiến bộ, cậu nghĩ sao
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*Trả lời chậm* sao m lại gửi cho tao
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Vì cậu là người duy nhất không giả vờ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Và vì tôi tin, nếu một ngày tôi bị bắt… tôi muốn người đó là cậu
Cả ngày hôm đó, Duy không nói thêm lời nào nhưng ánh mắt cậu ngày một tối hơn như thể chính cậu cũng không biết mình đang đứng bên nào của lằn ranh giữa săn đuổi... và bị dẫn dụ

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play