Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[FREENBECKY-FUTA] CHỊ ĐẾN TỪ MẶT TRĂNG

CHAPTER1 | QUAN TÂM TÔI À?

tg treo gác bếp:>
tg treo gác bếp:>
cái này tui hứng thì tui viết chớ khum có ý tưởng gì hết nhaa🤓
🔴CHÚ THÍCH!! //HÀNH ĐỘNG// "SUY NGHĨ" 'NÓI NHỎ' 📱GỌI ĐIỆN 💬 NHẮN TIN ❄ LẠNH LÙNG
⚠LƯU Ý:SẼ CÓ NHỮNG PHÉP/THUẬT TỚ KHÔNG RÕ HOẶC KHÔNG BIẾT TÊN NÊN CÓ THỂ TỚ SẼ TẠO RA TÊN CHO NHỮNG PHÉP/THUẬT ĐÓ(NẾU BẠN NÀO CÓ ĐỌC ANIME NHIỀU THÌ CHO TỚ BIẾT TÊN NHỮNG SKILL CỦA NHÂN VẬT ANIME ĐÓ NHÉ)CÓ SAI SÓT MONG CÁC ĐỘC GIẢ BỎ QUA Ạ🤗
VÔ TRUYỆN THÔI!!
buổi tối hôm nay bầu trời nhiều sao lấp lánh trên trời còn nàng thì đang ngồi cặm cụi với đống bài tập nhiều sấp mặt
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
"aiss sao nhiều thế này"
bỗng nàng nhìn thấy một vệt sáng chiếu xuống nàng chỉ nghĩ rằng đó là sao băng lướt ngang qua nên cũng không bận tâm mấy
12 GIỜ ĐÊM
NovelToon
nàng bây giờ đã làm xong hết đống bài chất đầy cả núi,nhìn ra bầu trời thì trời đang đổ cơn mưa rào rất to kèm theo đó là vài tiếng sấm nhẹ
nàng mở cửa đi ra khỏi phòng rồi đi xuống bếp lấy nước uống bỗng nàng thấy một người nào đó đang nằm bất tỉnh trên đường thân thể thì ướt sũng còn kèm theo vài vết thương
nàng nhanh chóng bỏ ly nước xuống rồi dầm mưa đi ra ngoài dìu cô vào trong nhà của mình
nàng phải cực lắm mới đem cô lên phòng bởi cô cũng khá nặng,lên phòng nàng nhanh chóng thay quần áo cho cô rồi xem xét vết thương trên người cô sau đó sát trùng rồi băng bó cho cô một cách nhẹ nhàng và cẩn thận
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
//bất tỉnh//
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
"làm cái gì mà bị thương nặng thế không biết"//nhíu mày//
SÁNG HÔM SAU
cô tỉnh dậy từ cơn đau do vết thương để lại ngồi dậy rồi nhìn căn phòng đầy xa lạ trước mắt của mình
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
"chắc là có người đã cứu mình"//cười nhẹ//
cánh cửa phòng tắm mở ra cả hai bốn mắt nhìn nhau sau đó nàng cười nhẹ rồi nói
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
tỉnh rồi sao?//nhìn cô//
cô gật đầu rồi đảo mắt nhìn về phía bộ đồng phục mà nàng đang mặc cô nghĩ chắc hẳn nàng vẫn còn là học sinh
cô cũng không biết phải xưng hô với nàng như thế nào nên chỉ xưng hô bằng bạn bè với nàng
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
cảm ơn cậu đã cứu tôi❄
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
hả..cậu bằng tuổi tôi à
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
ừ bằng tuổi❄//đảo mắt//
nàng khẽ nhíu mày vì cái thái độ giọng điệu nói chuyện lạnh lùng ấy của cô
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
nè đừng có mà nói chuyện với tôi bằng cái giọng điệu lạnh lùng thế chứ
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
dù sao thì tôi cũng là người đã cứu cậu vào khuya hôm qua đấy
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
đ..để tôi sửa lại cách nói chuyện của mình
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
vậy thì được//liếc nhẹ//
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
thôi cậu ở nhà đi giờ tôi phải đến trường rồi!
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
đi cẩn thận đấy!
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
nếu cậu có đói thì xuống bếp kiếm đồ ăn để nấu đi nha
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
coi chừng đói bụng đấy
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
cậu quan tâm tôi à
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
điên à tên kia?
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
ai quan tâm gì cậu!
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
chỉ là nói cậu trước lỡ đâu cậu có đói thôi!
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
thôi mau đi đi kẻo trễ
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
bái baii ngen:3
nói rồi nàng cầm balo rồi đóng cửa mà rời đi trong phòng cô thì nhìn xuống vết thương mà nàng đã băng lại bỗng cô khẽ cười
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
"con người ở Trái Đất cũng không hẳn là người xấu nhỉ"
END

CHAPTER2 | BỊ PHÁT HIỆN!

___
cô xuống bếp sau đó nấu đồ ăn sáng,ăn xong cô cũng tranh thủ lên phòng của nàng nhanh vì lỡ đâu có người thân nàng ở nhà mà nhìn thấy cô thì toang
lăn lộn qua lại trên chiếc giường êm ái của nàng rồi cô thở dài một cái sau đó nhìn lên trần nhà
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
"chán quá đi mất,khi nào cậu mới đi học về đây"//nhíu mày//
thì ra là cô chán do không có gì để làm còn điện thoại của cô thì bị hỏng do vụ tai nạn khi rơi xuống từ con tàu ấy đó cũng là món đồ duy nhất mà cô đem theo bên người nhưng giờ lại bị hỏng tan tành
bỗng có tiếng bước chân đi lên âm thanh ấy càng ngày càng đến gần phòng nàng,cô hoảng loạn chẳng biết phải làm gì nên đã dùng phép mở cửa sổ rồi bay ra thật nhanh nép sau bước tường ấy
ZANZAN ARMSTRONG | MOMMY NÀNG
ZANZAN ARMSTRONG | MOMMY NÀNG
//mở cửa đi vào//
ZANZAN ARMSTRONG | MOMMY NÀNG
ZANZAN ARMSTRONG | MOMMY NÀNG
rõ ràng mình nghe thấy có tiếng động trên phòng con bé mà nhỉ
cô nhìn lén vào phòng nàng thì thấy có một người phụ nữ đi vào phòng nàng,cô nghĩ có thể đó là mẹ của nàng
mẹ nàng không phát hiện ra điều gì bất thường rồi đóng cửa lại mà rời đi còn cô ở bên ngoài thì cũng thở phào nhẹ nhõm rồi bay lại vào trong phòng khóa cửa lại
____
11 GIỜ TRƯA
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
"sao cậu vẫn chưa về thế bây giờ đã 11h rồi đấy"
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
//mở cửa bước vào//
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
tôi về rồi đây
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
"sao linh dữ vậy"
cô ngồi dậy rồi đi lại chỗ nàng cầm balo của nàng đặt lên bàn học sau đó nhìn nàng rồi nói
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
học có mệt không?
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
mệt muốn xỉu nè
nàng mệt mỏi mà ngã lưng xuống chiếc giường êm ái sau đó ngước lên nhìn cô rồi hỏi
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
đã ăn gì chưa?
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
//lắc đầu//
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
tôi vẫn chưa ăn
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
tôi đợi cậu về đấy
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
//bật dậy//
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
để tôi thay quần áo rồi xuống bếp lấy đồ ăn trưa cho cậu ha
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
à ừ..cảm ơn cậu
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
có gì đâu chứ
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
mà nè cậu tên gì vậy?
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
tôi tên Freen,còn cậu?
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
tôi tên Becky
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
BECKY ARMSTRONG | NÀNG•HỌC SINH•
hay là tụi mình làm bạn đi được không?
cô không trả lời mà chỉ gật đầu nhẹ còn nàng thì nhìn cô sau đó lại cười một cái rồi lấy quần áo đi vào nhà tắm
bụng cô đã réo lên vì đói cô chỉ còn cách chờ nàng thay quần áo xong rồi xuống bếp lấy đồ ăn trưa mà thôi
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
"bụng à ráng chịu đói một xíu nữa nhé"
nàng thay quần áo xong cũng tranh thủ đi xuống bếp lấy đồ ăn rồi nhanh chóng đem lên phòng
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
//mở cửa đi vào//
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
đồ ăn đây này
nàng đặt hai chén cơm trắng xuống bàn kèm với một dĩa cà ri gà và một dĩa rau luộc
cô nhìn sơ qua các món ăn trưa rồi sau đó nhìn nàng rồi nói
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
cái này là cái gì?
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
à cà ri gà với rau luộc thôi
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
cà ri gà?//nhíu mày//
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
chưa ăn bao giờ à
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
//lắc đầu//
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
vậy thử đi ngon lắm
cô cầm muỗng lên rồi múc một muỗng đầy cà ri gà sau đó bỏ vào miệng của mình
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
wow ngon thật đấy
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
ngon thì ăn nhiều vào
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
"lần đầu tiên được ăn món ăn của người Trái Đất nấu"
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
"coi bộ món này cũng không tệ đấy chứ"
nàng nhìn cô ăn một cách chăm chú khiến cô thấy hơi ngại rồi nói
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
nè ăn đi nhìn hoài
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
//gật đầu//
END

CHAPTER3 | MUỐN ĐI HỌC!

____
cô và nàng ăn trưa xong thì nàng liền lao đầu vào bàn học để giải bài tập mà giáo viên của trường đã đưa cho
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
"lười quá đi mất"
cô ngó qua chỗ nàng thì thấy nàng đang vùi đầu vào làm đống bài tập dày chất đầy cả núi cô nhíu mày rồi nói
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
nè vừa ăn xong đã phải ngồi vào bàn học liền rồi à
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
nghỉ ngơi một xíu đi rồi hẳn làm
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
dù sao thì cậu cũng vừa đi học về cơ mà
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
không được
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
bài còn cả đống tôi không dám nghỉ ngơi đâu
cô ngồi dậy rồi nhẹ nhàng đi tới bàn học nhìn nàng rồi nói
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
để tôi làm cho
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
cậu nghỉ ngơi một xíu đi
nàng xoay lại ngước nhìn cô bằng ánh mắt đầy ngạc nhiên rồi nàng nói
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
cậu biết làm à?
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
mấy dạng bài này khó lắm đấy cậu nhắm cậu giải được không?
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
cứ để tôi làm
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
còn cậu thì nghỉ ngơi đi
ánh mắt của nàng không khỏi nghi ngờ nhưng vẫn đứng dậy để chỗ cho cô làm bài
vừa ngồi xuống cô nhìn sơ qua đề bài đã biết cách giải rồi bắt đầu làm lia lịa còn nàng thì nhìn cô với ánh mắt đầy kinh ngạc
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
"như siêu nhân vậy trời"
1 TIẾNG SAU
cô đã làm xong đống bài tập cho nàng rồi đứng dậy ngước qua nhìn nàng thì thấy nàng đã ngủ say cô từ từ tiến lại gần nàng
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
//vuốt nhẹ mặt nàng//
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
"dễ thương thật đấy"
cô nhìn thấy kế bên nàng là chiếc điện thoại cô nhẹ nhàng cầm điện thoại của nàng lên rồi ra ngoài ban công sau đó gọi vào một số máy lạ nào đó
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
📱em đây anh hai
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
📱trời ơi con bé này sao bây giờ mới gọi cho anh hả
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
📱em có biết anh lo lắng cho em lắm không nhóc Freen
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
📱em xin lỗi do lúc em đi xuống đây con tàu của em bị mất phương hướng lao thẳng xuống
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
📱điện thoại của em thì bể tan tành rồi//bĩu môi//
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
📱rồi có sao không?
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
📱không sao ạ
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
📱thế điện thoại đâu mà gọi cho anh vậy
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
📱đừng bảo em ăn cắp nha
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
📱anh bị điên à
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
📱điện thoại của bạn em
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
📱em làm quen được bạn mới rồi à..nhanh thế?
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
📱không phải là người ta cứu em đấy
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
📱vậy phải đối xử với người ta cho tốt đấy nhóc
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
📱biết rồi ông anh già
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
📱già cái con c*c
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
📱chắc hai ba hôm nữa anh sẽ xuống chơi với em
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
📱thôi anh bận rồi
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
📱lo mà sắp xếp công việc rồi làm nốt rồi hả xuống đấy
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
HENG ASAVARID | ANH HAI CÔ
📱anh biết rồi
cô tắt máy rồi đi nhẹ nhàng vào trong để lại điện thoại ngay chỗ cũ
một lúc sau nàng đã tỉnh nhưng không thấy cô đâu nên nàng đã đi khắp nhà tìm
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
"Freen cậu đâu rồi"
cô mở cửa phòng ra rồi nhìn nàng từ trên lầu sau đó nói hơi to
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
tôi ở đây này
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
//chạy lên lầu//
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
cậu đi đâu vậy?
nàng nắm tay cô bước vào phòng rồi đóng cửa lại vì nàng sợ bố mẹ nàng nhìn thấy
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
//ngồi trên giường//
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
làm gì mà cậu cuống cuồng lên đi khắp nhà vậy?
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
tôi chỉ đi vệ sinh thôi mà
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
tôi ngủ dậy thì không thấy cậu đâu nên tôi tìm
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
à mà tôi có chuyện muốn nói với cậu đấy
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
chuyện gì//nhíu mày//
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
tôi muốn đi học
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
gì chứ giờ mà đi học cậu có biết gì không mà học?
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
biết chứ sao không
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
cậu không thấy nãy tôi làm bài giúp cậu à
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
thôi được rồi
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
BECKY ARMSTRONG | NÀNG
mai cậu với tôi đi vào trường rồi đăng ký đi học
FREEN SAROCHA | CÔ
FREEN SAROCHA | CÔ
cảm ơn cậu trước
END

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play