Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Thương Em Một Chút

1

Nhà em
Bố Đức Duy
Bố Đức Duy
m là cái thằng vô tích sự
BỘP
Bố Đức Duy
Bố Đức Duy
tao nói mày bao nhiêu lần rồi ở trường không lo học ăn chơi đàn đúm để giáo viên gọi về tận nhà
BỘP~
Bố Đức Duy
Bố Đức Duy
mày là lỗ tai cây à
từng trận đòn roi từng tiếng mắng chửi hằn sâu vào tâm trí cậu nhóc mới chỉ 17tuổi
ai cũng có gia đình là nơi để về nhưng đối với em nơi gọi là gia đình là chẳng khác gì địa ngục tận thế
một người bố hung tàn suốt ngày mắng chửi , mẹ vì ông ta đã bỏ lại em một mình chống chọi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
con....b-biết..lỗi..rồi
Bố Đức Duy
Bố Đức Duy
tuần sau chuyển trường mới
Bố Đức Duy
Bố Đức Duy
mày không lo học đừng trách tao
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
v-vâng..
em lê thân xác mệt mỏi với nhiều vết bầm tím lên phòng
tại phòng em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//oà khóc trong sự đau khổ tột cùng//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*tại sao mình lại ra nông nỗi này chứ*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*mình cũng biết đau mà*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*bố ơi con cũng biết đau mà*
cơ thể em mệt tới nỗi chẳng thể nhấc lên nổi
em khóc nghẹn hồi lâu rồi thiếp đi
và rồi ngày đi học đã đến
một ngôi trường mới với đầy rẫy những khó khăn đang đợi em
ngôi trường rộng lớn với đầy đủ con dòng dõi quý tộc
cũng là địa ngục thứ2 của em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*điều gì lại chào đón mình đây*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*thật sự phải vào sao?*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*mong hãy nhẹ nhàng với em một chút*
em bước vào lớp với những người lời nói ra vào trỉ trỏ đủ thứ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhìn xung quanh rồi cúi gằm mặt//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//tiến đến góc lớp ngồi//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
ê chúng mày
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
học sinh mới kìa
Dương DoMic
Dương DoMic
lại có trò vui rồi đây
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
thú vui mới
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
haa~
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
để tao xem thằng nhóc này làm ăn được gì //giọng nói lười biếng//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//vo tròn giấy rồi ném xong chỗ em//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//quay đầu sang nhìn//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
chào bạn mới //giọng nói cợt nhả//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//gật đầu//
Dương DoMic
Dương DoMic
mới vào trường mà chảnh hả
Dương DoMic
Dương DoMic
không muốn sống yên ổn à
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
xem thái độ được bao lâu
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
đừng có lấy trứng trọi đá
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
vô ích thôi
em không nói gì mà chỉ im lặng

2

Giờ trưa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cầm khay cơm lặng lẽ ngồi một góc//
Dương DoMic
Dương DoMic
//cầm chai nước đi tới hất mạnh vào người em// ôi chết mình lỡ tay
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
lỡ tay như này có phải nhẹ quá không
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//đá văng khay cơm của em//
thức ăn trên khay đổ hết lên người em tạo ra mớ hỗn độn
đa nhân vật nữ
đa nhân vật nữ
1:nghe nói thằng kia là học sinh mới
đa nhân vật nữ
đa nhân vật nữ
2:mới vào trường như vậy cũng thảm quá rồi
đa nhân vật nữ
đa nhân vật nữ
3:thôi kệ đi mày ơi ai bắt nó đắc tội với trùm trường đâu
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
ôi chết rồi đổ hết cơm rồi
Dương DoMic
Dương DoMic
hay mày bốc lên ăn đi
Dương DoMic
Dương DoMic
tao thấy phí quá
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
mồm bị câm à
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
chẳng nói chẳng rằng hay lại khinh bọn này chưa đủ ác
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
nhìn bộ dạng làm như đáng thương lắm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//im lặng cam chịu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//móng tay gìm vào da tưởng chừng có thể bật m*u bất cứ lúc nào//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
thôi đủ rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
đi thôi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
eo ơi đừng diễn kịch câm ở đây nhé
Dương DoMic
Dương DoMic
chúc bạn Hoàng Đức Duy ăn trưa vui vẻ
sau khi nhóm hắn đi hết
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//đứng từ xa nhìn hết mọi chuyện//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
thật sự có thể nhịn sao
Đặng Thành An
Đặng Thành An
cũng thú vị đấy
an nhìn cậu từ xa với một ánh mắt không phán xét không thương hại chỉ là thấy cậu chịu đựng giỏi
sau tất cả em vào nhà vệ sinh lau dọn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhìn bộ dạng mình thê thảm trọng gương//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
không nhục à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
nhục
Đặng Thành An
Đặng Thành An
sao không phản kháng?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
có khả năng à?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
định nhịn đến khi nào?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
khi hết chịu được nữa
Đặng Thành An
Đặng Thành An
bao lâu?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
có thể là mãi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
chịu đựng được thật sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
sao lại không?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//đưa khăn giấy cho em// chịu đựng không phải là cách khiến chúng nó dừng lại
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//rời đi//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*mình muốn phản kháng lắm chứ*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*nhưng chỉ với một mình mình có thể làm gì sao*
sau khi lau sạch em về lớp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bước vào//
đa nhân vật nữ
đa nhân vật nữ
1: cũng thê thảm quá rồi
đa nhân vật nam
đa nhân vật nam
1: chịu thôi đáng đời
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//liếc nhìn em một cách lười biếng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cũng lau nhanh quá nhỉ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
chắc vẫn còn nhẹ tay
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//im lặng về chỗ//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*cảnh này sẽ diễn ra trong bao lâu*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*mình phải chịu đựng đến bao giờ*

3

Đến giờ ra về
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đứng lại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//khựng lại//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
sao phải gấp rút thế
Dương DoMic
Dương DoMic
t còn chưa chơi đã mà //đá em ngã ra sau//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//im lặng//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đứng dậy một cách khó khăn//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//đá em ngã lần nữa//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bước tới đặt chân lên ngực em//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cảm giác thế nào?
Dương DoMic
Dương DoMic
sảng khoái không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cúi xuống nắm cằm em hất lên// NHÌN THẲNG VÀO MẮT TAO NÀY
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt hắn với bao nhiêu uất hận//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khựng lại vài giây// ánh mắt chết người đó không gi€t được tao đâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//siết chặt tay cố để không phát ra tiếng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//hất mạnh cằm em// mày muốn diễn kịch câm với tao à con chos
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//đạp mạnh em xuống nền đất gồ ghề//cái mặt lầm lì khiến người khác phải khó chịu
Dương DoMic
Dương DoMic
//tát mạnh vào mặt em//cái mồm bị tật à
Dương DoMic
Dương DoMic
hay không biết cách đánh vần
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
nhìn cũng không đến nỗi nào hoá ra là đồ câm à
bao nhiêu lời cay đắng dồn dập vào tai em
em vẫn ở đó vẫn cúi gằm mặt vẫn im lặng chịu đựng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
thôi đủ rồi đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
chúng m đi trước đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//tiến lại gần em//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
đây mới chỉ là bắt đầu thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cái bộ dạng của mày cứ chịu đựng dần dần
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bỏ đi//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cố gắng đứng dậy lết từng bước về nhà//
em đau chứ em mệt chứ nhưng em biết nếu không tự mình đứng dậy thì sẽ chẳng ai giúp cả
về đến nhà
Bố Đức Duy
Bố Đức Duy
//liếc em// mày lại đi đánh nhau gây sự à
Bố Đức Duy
Bố Đức Duy
người ngợm lấm lem mày xem khác gì con chos hoang không
Bố Đức Duy
Bố Đức Duy
nhìn lại bộ dạng của mày đi
Bố Đức Duy
Bố Đức Duy
tao nhục mặt khi có đứa con như mày đó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//im lặng//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhanh chân bước lên phòng//
Bố Đức Duy
Bố Đức Duy
MÀY MÀ GÂY SỰ ĐỂ BỊ NHẮC NHỞ THÌ CÚT VỀ NHÀ ĐI LÀM
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//lê lết lên phòng//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đứng trước gương//
bộ dạng em lúc này chẳng còn gì thảm hơn những vết thương cũ còn tím bầm những vết xước do bị đẩy ngã một bên mặt sưng tấy vì cú tát đau điếng vừa rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*tại sao mình lại trông thảm hại như này chứ*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*tại sao khi mình cố gắng thì tất cả đều chống lại mình*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*mình thật sự tệ hại đến vậy sao?*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//hai hàng nước mắt lặng lẽ lăn dài nơi khoé mắt//
em biết phòng cách âm không tốt nên chỉ biết lặng lẽ oà khóc
nước mắt cứ rơi mãi chẳng thể dừng
em ngồi bệt co ro trong góc phòng tăm tối
chẳng biết từ bao giờ em ngủ thiếp đi

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play