Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Bạch Hoa Dưới Hồng Trần

Chapter 1: Gặp

Đêm Thượng Hải phủ lớp sương mỏng, ánh đèn đường nhòe trong màn khói thuốc. Phòng trà “Bạch Hoa” vẫn rộn ràng tiếng cười nói và tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng hòa quyện vào không khí ẩm ướt.
Trên sân khấu nhỏ, cô khoác lên mình chiếc sườn xám trắng thướt tha, mái tóc dài buông lơi, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía khán giả. Giọng cô vang lên trong tiếng đàn piano.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Trăng ơi, gửi lời về phương xa,
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Người chưa về, lòng còn chưa nguôi…
Khán giả trong phòng trà, từ những người ăn chơi đến thương nhân sắc sảo, ai nấy đều dừng lại, chăm chú nghe. Đằng sau cánh cửa, một bóng người lặng lẽ theo dõi.
Nhân Vật Nam
Nhân Vật Nam
1: Cô ta là ai vậy?
Nhân Vật Nam
Nhân Vật Nam
2: Nghe nói là Mộ Dung Khuynh Tâm.
Nhân Vật Nam
Nhân Vật Nam
2: Con gái của một gia tộc nổi danh trước kia.
Nhân Vật Nam
Nhân Vật Nam
1: Con gái gia tộc sao lại làm ca kỹ?
Nhân Vật Nam
Nhân Vật Nam
2: Bây giờ ai biết được chuyện thật.
Hắn ngồi ở góc phòng, ánh mắt đen sâu thẳm như vực thẳm, lặng lẽ nhấp một ngụm rượu. Bên cạnh, người phục vụ nhỏ tuổi hỏi.
Nhân Vật Nam
Nhân Vật Nam
Phục vụ: Anh có muốn gọi gì thêm không, thưa ông?
...
...
Không. Để tôi yên.
Người phục vụ cúi đầu rút lui.
_____________
Cô kết thúc bài hát, bước xuống sân khấu với nụ cười nhạt, bước về phía phòng thay đồ.
Bỗng có tiếng thầm thì.
...
...
Cẩn thận, có người theo dõi cô đấy.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Ai?
...
...
Người đàn ông vest đen, ngồi ở bàn cuối cùng, mắt không rời cô nửa bước.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Hắn rất kiên trì. (khẽ nhếch môi)
___________
Sau đó, ở một con phố vắng, cô bước vào hiệu sách nhỏ, cửa hiệu phát ra tiếng chuông leng keng.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Chào ông (giọng trầm ấm)
Giọng đàn ông từ trong quầy vang lên.
...
...
Cô tìm gì?
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Cuốn ‘Chu Dịch’ bản cổ của Thanh triều.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Ông có không?
...
...
Không phải cuốn sách cho mọi người đâu.
...
...
Cô là ai?
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm.
Im lặng.
...
...
Tên này...
Người đàn ông chậm rãi đứng lên, ánh mắt sắc bén.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Anh là?
Trình Dạ
Trình Dạ
Trình Dạ.
Trình Dạ
Trình Dạ
Tôi biết cô hát ‘Cửu Liên’ ở phòng trà Bạch Hoa.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Anh theo dõi tôi?
Trình Dạ
Trình Dạ
Không phải theo dõi.
Trình Dạ
Trình Dạ
Chỉ là...
Trình Dạ
Trình Dạ
Quan tâm chăng
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Quan tâm?
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Anh nghĩ tôi dễ dàng?
Trình Dạ
Trình Dạ
Không.
Trình Dạ
Trình Dạ
Nhưng cô cũng không biết mình đang đi đâu.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Tôi chỉ muốn tìm sự thật về gia tộc mình.
Trình Dạ
Trình Dạ
Sự thật thì đắt giá.
Anh ta đặt lên quầy một cuốn sách bọc vải đen, trên bìa loang lổ vết máu khô.
Trình Dạ
Trình Dạ
Cô có dám mở không?
Cô cầm lấy, ánh mắt quyết đoán.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Cảm ơn anh, Trình Dạ.
Trình Dạ
Trình Dạ
(Gật đầu, đôi mắt thoáng buồn)
Trình Dạ
Trình Dạ
Hãy cẩn thận với những gì cô tìm.
Bước ra khỏi cửa hiệu, cô không biết rằng bóng dáng Trình Dạ vẫn đứng đó, theo dõi.

Chapter 2: Chu Dịch

Tiếng chuông gió trên cửa hiệu sách vừa dứt, cô đã sải bước qua ngã rẽ hẹp về lại căn phòng trọ trong hẻm Tô Cách Lý.
Bàn tay siết chặt cuốn Chu Dịch, lòng bàn tay lạnh toát như thể đang giữ một khối băng nhuộm máu.
Một người đứng chờ sẵn, vừa thấy cô đã vội đón lấy chiếc áo khoác mỏng.
A Tụ
A Tụ
Tối rồi còn ra ngoài một mình.
A Tụ
A Tụ
Cô không sợ có người theo à?
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Không ai bám được tôi.
A Tụ
A Tụ
Vậy... cuốn sách đó là thật sao?
Cô không trả lời, chỉ rút ra một con dao nhỏ, nhẹ tay rạch phần gáy sách.
Một mảnh giấy mỏng xếp gọn bên trong, màu nâu nhạt, chữ viết bằng bút sắt đã nhòe mất một nửa.
A Tụ
A Tụ
Thư? (nghiêng người)
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Không.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Là mật mã.
Cô trải tờ giấy lên mặt bàn.
Những ký hiệu Hán – Phạn – và ký hiệu hình tròn không rõ nguồn gốc nối liền như mê cung.
A Tụ
A Tụ
Chúng ta đọc được không?
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Không. (ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm)
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Chỉ có một người hiểu được thứ này.
A Tụ
A Tụ
Ai?
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Trình Dạ.
A Tụ
A Tụ
(Giật mình)
A Tụ
A Tụ
Tên đó?
A Tụ
A Tụ
Cô mới gặp hắn hôm nay.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Nhưng hắn biết quá nhiều về tôi.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Và tôi biết hắn không phải người bán sách.
A Tụ
A Tụ
Vậy hắn là gì?
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Kẻ như tôi.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Hoặc nguy hiểm hơn tôi.
_______________
Sáng hôm sau...
Phố Tân An lặng lẽ dưới mưa lất phất.
Hiệu sách Đông Hoa chưa mở cửa, nhưng bên trong, Trình Dạ đã ngồi sẵn, cốc cà phê bên tay, đôi mắt chăm chú nhìn mảnh hồ sơ mới in.
Tờ đầu ghi dòng chữ: "[Hồ sơ Ẩn danh – Lệnh theo dõi: Mộ Dung Khuynh Tâm]"
Một giọng nói vang lên từ cửa sau.
Bí Ẩn
Bí Ẩn
Anh đã gặp cô ta rồi?
Trình Dạ
Trình Dạ
Rồi.
Bí Ẩn
Bí Ẩn
Ấn tượng?
Trình Dạ
Trình Dạ
Thông minh, cẩn thận, biết che giấu.
Trình Dạ
Trình Dạ
Và nguy hiểm.
Bí Ẩn
Bí Ẩn
Cô ta giữ mật mã?
Trình Dạ
Trình Dạ
Chưa chắc.
Trình Dạ
Trình Dạ
Nhưng thứ cô ta tìm đã từng liên quan đến Diệp Ảnh.
Bí Ẩn
Bí Ẩn
Nếu đúng, thì...?
Trình Dạ
Trình Dạ
Tôi sẽ lấy lại.
Trình Dạ
Trình Dạ
Nếu cần, bằng mọi giá.
Cánh cửa kính mở ra. Cô bước vào, không báo trước.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Anh có cà phê cho người không mời không?
Trình Dạ
Trình Dạ
Bảy giờ ba mươi sáng. (nhìn đồng hồ)
Trình Dạ
Trình Dạ
Một ca kỹ như cô không nên dậy sớm vậy.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Một người như anh cũng không nên đọc hồ sơ người khác sớm thế.
Không khí giữa họ căng như dây đàn. Cô tiến thẳng tới quầy, rút từ túi áo ra mảnh giấy.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Giúp tôi đọc cái này.
Trình Dạ cầm lấy. Trong một giây, mắt hắn tối lại.
Trình Dạ
Trình Dạ
Cô tìm thấy nó ở đâu?
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Trong cuốn sách anh đưa.
Trình Dạ
Trình Dạ
Cô có biết thứ này là gì không?
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Nếu biết, tôi không đến.
Trình Dạ
Trình Dạ
Và nếu tôi từ chối?
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Thì tôi sẽ hát một bài mới tối nay.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Bài chỉ những ai từng giết người mới hiểu.
Im lặng.
Trình Dạ
Trình Dạ
(Cười nhạt)
Trình Dạ
Trình Dạ
Cô luôn biết cách buộc người khác phải ra tay.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Tôi không giỏi đánh nhau.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Nhưng tôi biết cách tồn tại.
Trình Dạ đặt mảnh giấy xuống, lôi từ ngăn kéo ra một tấm kính lúp và bản sao tài liệu cũ.
Trình Dạ
Trình Dạ
Đây là hệ thống ký hiệu của mật lệnh Diệp Ảnh.
Trình Dạ
Trình Dạ
Thứ này không chỉ là một đoạn mã.
Trình Dạ
Trình Dạ
Nó là bản đồ.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Bản đồ gì?
Trình Dạ
Trình Dạ
Một nơi...
Trình Dạ
Trình Dạ
Hoặc một cái tên.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Tên ai?
Trình Dạ
Trình Dạ
Có thể là người cuối cùng sống sót của Mộ Dung gia.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
(Sững người)
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Anh biết chuyện năm đó?
Trình Dạ
Trình Dạ
(Ngẩng đầu nhìn)
Trình Dạ
Trình Dạ
Biết nhiều hơn cô tưởng.
Trình Dạ
Trình Dạ
Và nếu cô còn muốn sống.
Trình Dạ
Trình Dạ
Thì đừng tin bất cứ ai.
Trình Dạ
Trình Dạ
Kể cả tôi.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Tôi vốn không tin ai cả. (nhìn hắn rồi mỉm cười)

Chapter 3: Kẻ Đeo Nhẫn Rồng

Buổi tối, trời mưa phùn.
Đèn đường như con mắt mỏi mệt, le lói chiếu xuống vũng nước loang dầu.
Phòng trà “Bạch Hoa” lặng như tờ.
Sân khấu hôm nay không nhạc, không kèn, chỉ có tiếng mưa tí tách gõ mái ngói cổ.
Trong hậu trường, A Tụ giúp Khuynh Tâm chỉnh lại tóc.
A Tụ
A Tụ
Chắc chắn muốn hát bài đó sao?
A Tụ
A Tụ
Bài ‘Thập diện mai phục'.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Ừ.
A Tụ
A Tụ
Lời bài đó... từng bị cấm.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Vì nó nói đúng.
A Tụ định nói gì thêm, nhưng tiếng bước chân vang lên bên ngoài khiến cả hai cùng im bặt.
Cô bước ra sân khấu.
Ánh mắt cô vừa chạm vào đám đông, đã khựng lại.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
(Sững người)
Một người đàn ông ngồi hàng đầu, tay trái đeo chiếc nhẫn vàng hình đầu rồng, ánh sáng từ đèn rọi chiếu lên mặt đá đỏ thẫm nơi mắt rồng.
Hắn không cười, không nhíu mày, chỉ lặng lẽ… nhìn cô.
Trái tim cô đập loạn.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
[Chiếc nhẫn ấy…]
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
[Người đó...]
Năm cô mười tuổi đã từng thấy trên tay kẻ sát nhân giết cha mình.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Tối nay, tôi sẽ hát một khúc xưa.
Giọng cô không run, nhưng đôi mắt lạnh hơn đêm mưa.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Một bài không ai dám nhớ.
Bản nhạc bắt đầu.
Không ai nói, chỉ còn tiếng đàn dây run rẩy giữa căn phòng nặng mùi rượu và thù hận.
Từ một góc khuất, Trình Dạ siết chặt ly rượu.
Hắn đã thấy chiếc nhẫn đó từ khi bước vào.
Và hắn cũng biết: "Tối nay có thể có người chết".
____________
Sau buổi diễn, cô rời sân khấu, chưa kịp tháo hoa tai đã bị kéo thẳng vào hành lang sau.
Trình Dạ đã đứng chờ.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Chiếc nhẫn đó... hắn là ai?
Trình Dạ
Trình Dạ
Lục Dân – thương nhân, thân Nhật.
Trình Dạ
Trình Dạ
Có quan hệ với phe cũ từng vây giết gia tộc cô.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Tôi muốn gặp hắn.
Trình Dạ
Trình Dạ
Cô nghĩ mình đủ sống sót để gặp sao?
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Tôi không cần sống lâu.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Tôi cần sống đúng.
Trình Dạ
Trình Dạ
(Siết tay, môi mím chặt)
Trình Dạ
Trình Dạ
Không phải kiểu người tôi muốn kéo vào cuộc.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Đáng tiếc.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Tôi tự bước vào từ lâu.
Khoảnh khắc đó, họ nhìn nhau.
Trong ánh mắt người đàn ông là lý trí sắc lạnh.
Trong mắt cô là lửa cháy âm ỉ.
Trình Dạ
Trình Dạ
Vậy thì nghe đây. (nói khẽ)
Trình Dạ
Trình Dạ
Hắn không chỉ giết cha cô.
Trình Dạ
Trình Dạ
Hắn còn là mắt xích chính trong việc bán mật mã Diệp Ảnh cho người Nhật.
Trình Dạ
Trình Dạ
Nếu động vào, cả Thượng Hải sẽ chấn động.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Tốt.
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Tôi không định lặng lẽ nữa.
Trình Dạ
Trình Dạ
Nếu cô chết?
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Thì ít nhất tôi biết mình đã chọn đúng người để đối mặt.
Trình Dạ
Trình Dạ
Cô không sợ tôi bán đứng cô sao? (bật cười lạnh nhạt)
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Nếu sợ, tôi đã không cho anh xem bản mã.
Hắn im lặng.
Một lúc sau, hắn kéo nhẹ cổ tay cô, đẩy một tờ giấy vào tay.
Trình Dạ
Trình Dạ
Khách sạn Đồng Hòa, phòng 306.
Trình Dạ
Trình Dạ
Hắn ở đó đến sáng.
Trình Dạ
Trình Dạ
Nhưng... tôi sẽ đến trước cô.
Trình Dạ
Trình Dạ
Nếu tôi không ra trong mười phút…
Mộ Dung Khuynh Tâm
Mộ Dung Khuynh Tâm
Thì tôi vào.
Ánh mắt họ giao nhau, lần này là một thỏa thuận không thể rút lại.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play