[DuongKieu] Ranh Giới
Chuyện Xưa
Với thiết kế đầy tiên tiến
Vẻ đẹp bên ngoài cùng vẻ đẹp bên trong cũng có thể thấy được sự giàu có nổi bật của nó
Bên trong căng nhà ấm cúng ấy
Một giọng nói ngọt nhẹ , nhẹ nhàng thốt ra
Người con gái ngồi trên ghế chân vắt chéo . Mắt dán chặt vào TiVi
Khí chất của người đó không phải dạng tầm thường nó nằm ở đỉnh cao và vị thế ai cũng muốn có
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Mẹ nghe
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Sau thế // Cười Nhẹ //
Nó nhẹ nhàng và rất hút hồn người
Ngọc Nhi
Mẹ kể con nghe về chuyện tình của mẹ và ba đi
Cô gái ngồi trên ghế nhìn qua cô bé nhỏ bên cạnh có chút bất ngờ rồi cũng cười nhẹ
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Sao con lại muốn nghe mẹ kể
Ngọc Nhi
Tại con nghe mấy bạn trong lớp con kể mãi
Ngọc Nhi
Con cũng muốn nghe
Kiều nhìn con bé rồi tiếp tục nói
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Thôi đi
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Vào ngủ
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Mẹ bận lắm
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Lên ngủ trưa nhé
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Quản gia
Bà Nguyễn
Có tôi đây thưa Phu Nhân
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Đưa con bé lên Ngủ Trưa đi
Bà Nguyễn
Cô chủ lên Ngủ Trưa nhé
Ngọc Nhi
Mẹ kể con nghe đi
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Nhi à
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Lên ngủ đi
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Mẹ không rảnh đến thế đâu
Nói rồi cô bước đi lên phòng
Nhi được Quản Gia đưa lên phòng để ngủ trưa
Bà Nguyễn
Phu Nhân đang trên phòng làm việc
Nhi đi lên cầu thang nhưng cô bé không vào phòng Mẹ và về phòng Mình
Nhi lúc này mới qua phòng mẹ
Một cái đầu nhỏ lú ra lên tiếng
Người phụ nữ vừa ngồi vào bàn đã quay qua nhìn
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Hửm
Ngọc Nhi
Mẹ kể con nghe đi
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Mẹ đã nói không rồi mà
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Về phòng ngủ đi
Ngọc Nhi
Mẹ kể con nghe đi
Ngọc Nhi
Con hứa nghe xong sẽ ngủ ngoan mà
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Nhưng mà
Gương mặt nhỏ đó nhìn cô Chằm Chằm
Ánh mắt long lanh ánh lên cùng sự dễ thương của Nhi làm cô không từ chối được
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Được rồi
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Ừm
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Nhưng mơi mẹ sẽ kể bây giờ mẹ bận lắm
Nhi hí hửng chạy về phòng
Còn Kiều thì ngồi trong phòng nhìn Nhi rồi mắt lại nhìn qua bức ảnh bên cạnh
Gương mặt tươi rói nhìn Kiều đầy mong chờ
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Rồi rồi ngồi lên đây
Kiểu chỉ chỗ kế bên mình cho Nhi rồi bắt Nhi ngồi xuống.
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Không cần gấp
Ngọc Nhi
Nhưng con muốn nghe
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Được rồi...
Trả Thù
Tháng 6 mùa hè của 33 năm về trước
Ánh mặt trời cứ chiếu sáng
Cái chiếu nắng nóng nực cái chiếu nắng hầm hầm
Nhưng nó lại thiếu đi niềm vui
Nó cũng không có vẻ của hơi ấm tình thương
Ánh chiều vàng le lói qua khung cửa sổ trong phòng khách
Đám mây trắng lơ lửng phía trên lại bị che khuất đi bởi những đám mây đen kia
Phía bên trong im ắng không có tiếng phát ra
Một tiếng động lớn phát ra
Người bên trong vẫn im lặng
Tiếng những đôi giày da giày cao gót dừng lại ở nơi nào đấy
Một đám người quyền quý một đám người dòng tộc danh nhân
Một cô bé nhỏ đứng bên cạnh cô bé nép mình bên cạnh một người đàn ông đang ngồi trước mặt đám người kia
Trong đó một người vang lên tiếng nói đấy sự đe dọa
???
Tôi nghĩ Ông Nguyễn Đây hiểu ý chúng tôi
???
Chúng tôi đến đây vì gì ông cũng biết
Người đàn ông ngồi trên ghế ngước mắt lên nhìn
Ánh mắt sắc bén nhìn từng người
Giọng bình thản lên tiếng
Ông Nguyễn
Tôi nghĩ tôi không hợp tác được rồi
Ông Nguyễn
Những đều nảy đủ rồi nhỉ
Ông Nguyễn
Các vị cũng không cần phải làm ầm như thế
???
Chúng tôi nghĩ chỉ cần nói chuyện nhẹ nhàng là được
Một người trong đó rút súng ra chỉa thẳng về phía Ông Nguyễn
Cô gái ngồi nép bên đó cũng giật mình mà ngước lên nhìn
Ông Nguyễn
Các người đem những đứa trẻ đến đây à
Ông Nguyễn
Các người dùng một cậu bé chưa lớn đi giết người à
Người cầm súng là một cậu bé
Cô bé định chạy ra chắn thì bị Ông Nguyễn giữ lại
???
Không nhất thiết phải vậy
???
Ông có thay đổi ý kiến không
Lời nói được phát lên một cách dứt khoác
Một giọng nói khác vang lên
???
Chúng tôi làm gì có thời gian để nói nhiều với ông
Nó được bắng vào tay phải của ông Nguyễn
Một người trong đó đi gần lại
Hoảng hốt cô muốn băng bó vết thương cho Ông Nguyễn nhưng tay cô vẫn được ông ấy giữ lại
Thêm một tiếng động lớn vang lên
Bàn tay của Ông Nguyễn đã bị bắn xuyên qua
Một người trong số đó đi lại
Lấy tay còn lại của ông Nguyễn ấn vào tờ giấy trên bàn
Ông Nguyễn trên tràn đã lấm tấm mồ hôi
???
Ngay từ đầu phải có tốt hơn không
???
Cảm ơn sự hợp tác của ông Nguyễn
Một tiếng động làm ai cũng quay lại nhìn
Cô bé ngồi kế bên hoảng hốt
Nhìn ông Nguyễn ôm lấy phần ngực
Cô bé ngước lên nhìn người vừa bóp còi
Còn có cả nụ cười khẩy lạnh nhạt lướt qua
Rồi quay người lại đi ra ngoài
Cô bé chạy lại gần điện thoại bấm điện cho Cấp Cứu rồi chạy lại gần Ông Nguyễn
Đến rồi tiếng còi cấp cứu vang lên
Cô bé mặt mũi đã tèm lem nước mắt
Cô bé ngồi bên ngoài nhìn vào phòng cấp cứu
Một cô bé mới 5 tuổi đã thấy những cảnh này
Lúc này tiếng bước chân vội vàng chạy lại gần
Cô bé ngước mặt lên nhìn theo tiếng bước chân đang chạy đến
Cô nhìn người đang chạy đến
Liền chạy lại ôm chặt vào người rồi bắt đầu khóc
Người đang ôm cô bé vỗ nhẹ vai cô bé để trấn an
Cứ suy nghĩ về hình ảnh lúc nãy
Còn nhớ cả gương mặt của người đã bắn đó
Lúc này phòng cấp cứu mở ra
Thật sự quá hên là ông Nguyễn đã cứu được và qua cơn nguy kịch
Cô bé ngồi trong phòng bệnh của ông Nguyễn
Đôi tay nhỏ nắm lấy bàn tay chai sờn của ông Nguyễn
Tay ông ấy nhúc nhích nhẹ
Cô bé liền chạy ra kệ bác sĩ
Một bàn tay to lớn xoa nhẹ lên tóc cô bé
Ông Nguyễn
Con không cần lo
Ông Nguyễn
Cảm ơn con đã chăm sóc ta
Ông Nguyễn
Con ngoan của ta
Cô bé ngước lên nhìn ông Nguyễn rồi bắt đầu khóc nức nở
Ông Nguyễn nằm trên giường cứ vỗ nhẹ vai của cô bé
Ông Nguyễn
Sau này khi con lớn nếu có gặp họ thì cũng đừng nghĩ tới việc trả thù nhé
Ông Nguyễn
Phúc ai nấy thường họa ai nấy nhận
Ông Nguyễn
Đừng trả thù bắt cứ gì hết
Ông Nguyễn
Cứ để ông trời cho họ biết
Ông Nguyễn
Thời gian rồi cũng trôi qua bọn họ cũng sẽ nhận được những gì đã làm
Ông Nguyễn
Dù giờ ta có bị mất 50% cổ phần cũng không có sao đâu
Ông Nguyễn
Chúng ta vẫn sống vẫn khỏe và ta vẫn còn thấy con gái của ta lớn lên từng ngày
Cả hai ba con cứ ngồi đó nói chuyện
Trong cái giới chính trị này ai lớn mạnh hơn thì thắng
Nếu không đủ lớn mạnh chỉ cần đi cướp đi sự lớn mạnh đó là được
Một con người có thể làm tất cả mọi thứ vì chính bản thân mình
Ông Nguyễn gia tốc Nguyễn đứng TOP ĐẦU THẾ GIỚI
Nhưng bây giờ thì lại tụt dốc không phanh chỉ vì bị mất đi 50% cổ phần
Hiện tại ông đứng TOP 10 TRÊN THẾ GIỚI
Đúng là lòng dạ con người
10 ngôi vị hai HỌ NGUYỄN đã đổi vị trí cho nhau.
Nơi lạnh nhất không phải BẮC CỰC mà là LÒNG NGƯỜI.
#3
Sự bình yên của mở hỗn độn lúc đó đã qua
Cô bé 5 tuổi ngày nào giờ đã lớp hơn một chút
Cô bé giờ cũng chỉ mới 10 tuổi
Cô bé có khoảng thời gian tuyệt vời bên gia đình
Cô bé đi cắm trại cùng ba mẹ mình
Một gia đình ngồi bên đóm lửa nó còn ấm áp hơn cả đám lửa trước mặt
2 ngày cắm trại cùng nhau
Ông Nguyễn
Của con gái đây ăn uống cho mau lớn nhé
Ông Nguyễn
Sắp lên cấp 2 rồi
Cô bé nhỏ cười tươi nhìn ba mình
Một giọng nói nhẹ nhàng cất lên
Cả gia đình ở cùng nhau một không khí khó có được
Ông Nguyễn dù đã mất đi phân nửa tài sản của mình nhưng ánh mắt nụ cười của ông vẫn vậy lại có phần thản nhiên và nhàn nhã hơn lúc có tất cả
Do số lượng công việc giảm xuống nên ông được nhẹ nhàng hơn
Ông bây giờ chỉ muốn như vậy , mọi thứ ít đi nhưng khoảng cách bên gia định lại được kéo gần hơn
Trên xe cả gia đình vẫn vui vẻ nói chuyện với nhau
Lúc này xe tự nhiên mất thắng
Chiếc xe lạng lách mém thì té xuống vực sâu
Hên là Ông Nguyễn đã thắng lại khiến chiếc xe vẫn nằm trên đường nhưng
Một chiếc thứ gì đó xuyên qua cánh cửa xe
Đâm thằng vào lòng ngực mà ông Nguyễn vừa mới khỏi
Ông Nguyễn một lần nữa ôm lấy ngực
Mẹ và cô bé hoảng hốt mở cửa chạy ra qua chỗ ông mở cánh cửa ra rồi coi tình trạng của ông
Bà Nguyễn là một Tiến Sĩ Bác Sĩ rất nỗi tiếng
Bà lấy điện thoại ra điện Cấp Cứu rồi loi Ông Nguyễn ra khỏi xe
Còn cô bé đứng đó nước mắt chảy dài trên đôi má của cô
Cô bé có cảm giác như có ai đó đang nhìn mình
Cô quay qua theo hướng cô cảm nhận được
Đó không phải là những người lớn mà là hai cậu nhóc
Tên nhóc đã bắn Ông Nguyễn
Nhưng tên nhóc đó không cầm súng
Cây súng bắn tỉa dài đang hướng về hướng của cô
Khoảng khắc cô thấy miệng tên không cầm súng chỉ nói một chữ . Nhưng cô nhìn ra đó là gì
Cô chợt hoảng ngồi xuống kế mẹ mình
Viên đạn xuyên qua mái tóc cô nó bắn xuống đường
Mẹ cô nghe tiếng liền kéo cô vào lòng
Bà đang băng bó vết thương cho Ông Nguyễn
Lúc này cả ba người ngồi xuống đó
Cô bé ló đầu lên nhìn về hướng lúc nảy thì thấy hai tên nhóc kia bước lên xe rồi chiếc xe lăn bánh
Cánh cửa xe mở ra gương mặt tên bắn ba cô một lần nữa lọt vào mắt cô bé
Cô bé nhớ tất cả những người của 5 năm trước đã đến muốn giết ba cô
Nhớ nhất vẫn là 2 tên đã cầm súng bắn ba cô
Một chiếc xe cấp cựu chạy tới
Chiếc xe mém xuống vực kia cũng được một chiếc xe cứu hộ đưa đi
Cô bé ngồi trên ghế ngoài hành lang
Cô ngồi nhìn người đàn ông trong phòng
Chỉ có tiếng máy móc kế bên
Ông ấy khó lòng mà tỉnh lại được nên vẫn phải ở lại để điều trị
Ông Nguyễn được đưa về TP nơi cô sinh sống
Được đưa đến Bệnh Viện Thành Phố
Cô bé ngồi kế giường ba mình chỉ nắm tay ông ấy không biết nói gì
Lúc này cánh cửa đột ngột mở ra
Cô bé ngồi trên ghế thấy chàng trai đó liền nhảy xuống ghế nhào lại chàng trai đó rồi cứ khóc
Chàng kia vẫn cứ vỗ về cô bé
Đó là anh trai ruột của cô bé
Anh ta mới du học tốt nghiệp về
Sẽ là người tiếp quản công ty của ba mình
Cô bé đã lớn cũng đã học học lớp 8
Hôm nay cô bé vừa học xong đã đến bệnh viên thăm ba mình
Ánh mắt đã nhìn về phía giường bệnh
Nhưng bước chân cô bỗng dừng lại ánh mắt thì mờ to tay thì run run
Nước mắt cũng đã có vài giọt nước lăn dài trên mặt
Người đàn ông nằm đó 2 Năm trời đã ngồi dậy dựa vào thành giường
Ánh mắt nhìn về hướng cô bé
Cô bé chạy lại chỗ ông ấy ôm lấy ông ấy rồi khóc nức nở
Ông ấy nhìn cô rồi chỉ cười nhẹ nói
Ông Nguyễn
Được rồi con gái ngoan nín đi
Cô bé vẫn ôm chặt lấy ông ấy mà khóc
Tiếng chỉ còn tiếng sụt sịt
Ông Nguyễn
Con lớn nhiều rồi
Ông Nguyễn
Cũng xin đẹp hơn nhiều rồi
Ông Nguyễn
Con gái đẹp thì không được khóc nhé
Ông Nguyễn
Chúng ta vẫn hứa với nhau như cũ nhé
Ông Nguyễn
Cho dù sau này có gặp những người đó cũng không được trả thì nhé
Cô bé nhìn ông gật nhẹ đầu
Bà Nguyễn
Hai ba con vui vậy được rồi
Ông Nguyễn
Sao quên em được chứ
Ông Nguyễn
Hai năm qua em chịu khổ nhiều rồi
Bà Nguyễn
Còn có thằng lớn mà nên không sao
Bà Nguyễn
Nay nó bận mất rồi nên tới trễ
Ông Nguyễn
Anh còn khỏe mà
Bà Nguyễn
Khỏe mà nằm suốt 2 Năm sau
Ba người một lần nữa lại có tiếng cười của sự hạnh phúc trong 2 Năm
Bầu trời chuyển cam vàng nhẹ
Cô bé ngồi trong phòng đang gọt trái cây cho ba mình
Mắt cũng có chút rưng rưng nhìn người đàn ông ngồi trên giường
Người đàn nhìn chàng trai trước mặt cười nhẹ
Ông Nguyễn
Con Trai ba lớn thế sao
Ông Nguyễn
Coi bộ nhờ được rồi
Ông Nguyễn
Đàn ông đàn an khóc cái gì mà khóc
Ông Nguyễn
Con lớn rồi phải bảo vệ em con chứ
Ông Nguyễn
Ba còn sống mà khóc cái gì
Chàng trai kia nước mắt như sắp rớt ra ngoài nhưng rồi cũng quẹt qua
Rồi lại gần ông nói chuyện hỏi thăm
Một gia đình 4 người tiếp tục một nói chuyện với nhau
Ông Nguyễn được xuất viện
Ông vào căn nhà không thay đổi gì nhiều
Nhưng bên ngoài đã có thêm vườn hoa do chính con gái ông trồng
Những bông Hoa Hướng Dương mọc ở đó
Ánh nắng nhè nhẹ chiếu vào
Ông Nguyễn đứng trên lầu nhìn xuống có chút dễ chịu
Download MangaToon APP on App Store and Google Play