TÌNH BẠN THÂN THIẾT
Gần thì chí choé, xa thì lại nhớ
Mai
Mày lại trốn đi câu trộm cá nhà bác Tư nữa hả?
Miệng thì hét toáng lên, chân chạy băng qua bờ ruộng đầy cỏ dại, tay còn cầm dép
Nam ngồi chễm chệ trên gò đất, tay cầm cần câu tự chế, miệng nhếch cười trêu
Nam
Ai bảo là tao rủ mày mà mày có chịu đi cùng đâu
Nam
Có mỗi con cái rô mà cũng ganh được
Mai
/mặt như quả cà chua 🍅, tay chống nạnh/
Mai
Lần trước mày đã câu trộm, tao với mày bị bác rượt gần ch ết
Mai
T còn chưa trả dép đâu
Nam
/bật cười + Quang cho cô con cá /
Nam
Này cho m con cá coi như là t đã đền dép cho m
Họ là thế, từ bé đến lớn như hình với bóng. Mùa hè năm nào cũng lội sông bắt cá, trốn học đi thả diều. Mùa đông thì đắp chung một cái chăn ngồi học bài, tranh nhau từng viên kẹo mẹ cho. Gần nhau thì chí chóe như chó với mèo, nhưng chỉ cần xa một chút là lại bồn chồn không yên.
Nam
M có nhớ năm lớp 1 m đã khóc nhè chỉ vì 1 con gấu bông thôi không
Mai
M mà nhắc lại lần nào nữa là t cho m xuống ao luôn bây giờ
Nam
Rồi rồi t không nhắc tới nữa
Nam
/giơ tay xin đầu hàng nhưng vẫn cười/
Nam
Nhớ lại lúc nó thương m ghê
Nam
T chạy thục mạng về nhà lục tung lên hết cả cái tủ chỉ để kiếm con gấu cũ mang qua tặng m
Mai
Ò vậy lúc đi thương t thì giờ m có thương t nữa không
Nam
Nếu một ngày nào đó mà T đi một nơi rất xa thì m có nhớ t không
Mai
Nếu mà m nhớ T quá thì mang kẹo về cho t là được ngay
Nam
/cúi đầu + ngập ngừng /
Nam
Thật ra là t sắp đi du học rồi
Mai
/sững người/ m vừa nói cái gì cơ
Nam
Thật ra là t cũng mới biết hôm qua thôi
Nam
Có suất học bổng toàn phần ba mẹ t muốn t đi
Mai
M không định nói cho t luôn à?
Nam
Không phải là t không muốn nói với m
Nam
Chỉ là t không biết phải nói với m như thế nào thôi
Mai
/quay lưng bỏ đi + giọng nghẹn lại/
Cậu định gọi theo nhưng chợt nhận ra rằng mình đã sai
Cánh đồng bồng lặng yên đến lạ
mày đi thì đi, tao không thèm tiễn
Suốt mấy ngày sau hôm đó, Mai như biến mất khỏi thế giới của Nam. Không nhắn tin, không đến nhà, không đi học thêm chung, không có bóng dáng thấp thoáng sau bụi chuối quen thuộc nữa.
Nam đứng trước cổng nhà Mai, tay cầm ly trà sữa – món cô thích nhất – mà lưỡng lự mãi.
Bà Sáu - mẹ mai
/đi ra + nhìn thấy/
Bà Sáu - mẹ mai
Nam hả con. Vô nhà chơi đi, lâu không thấy 2 đứa chí choé với nhau
Nam
Thế Mai có nhà không bác
Bà Sáu - mẹ mai
Có nhưng hình như nó vẫn đang giận hay sao ý
Bà Sáu - mẹ mai
Từ cái hôm mà con nói là sắp đi, nó không chịu nói gì hết
Bà Sáu - mẹ mai
Con nhỏ này cứng đầu y chang cha nó
Nam
T có trà sữa vị khoai môn mà m thích này, thêm thạch phô mai
Nam
Không ra lấy là t uống hết đó nha
Nam
/đi vào nhà gõ cửa phòng/ m giận đủ chưa, ra nói chuyện coi
Cánh cửa mở ra, Mai đứng ở đó với khuân mặt không cảm xúc
Mai
T có cấm cản gì m đâu. Tới làm gì
Nam
T đi nhưng không có nghĩa là t bỏ m
Mai
Không bỏ t đi mà k nói cho t tiếng nào
Nam
Tại t sợ r nói ra m sẽ buồn
Nam
Nhưng mà cuối cùng khi t nói ra thì m vẫn buồn
Mai
/ngồi xuống giường + mắt nhìn xuống sàn nhà/ không phải là t không hiểu cho m
Mai
M nói sớm cho t một chút để t còn chuẩn bị tâm lý
Nam
/tiến tới ngồi xuống cạnh cô + dúi trà sữa và tay cô/
Nam
T xin lỗi. Thật lòng đấy
Mai
/uống một ngụm rồi chép miệng/ vị hơi nhạt đấy, sau nhớ kêu thêm đường vào
Nam
Có nghĩa là m đã tha lỗi cho t rồi
Mai
/nhìn cậu một cái rồi quay mặt đi/
Nam
Tuy t với m phải xa nhau là thật nhưng t vẫn sẽ nhắn tin cho m mỗi ngày mà. Gọi video nữa
Nam
M không trốn khỏi T được đâu
Mai
/lườm anh/ m mà quên nhắn cho t 1 hôm thôi là t block m luôn đấy
Nam
. Mỗi ngày tao sẽ gửi hình… có khi gửi cả ảnh đồ ăn, ảnh đường phố bên đó. Mày sẽ thấy tao vẫn ở gần, như bây giờ.
Mai
/gật đầu/ ok vậy thì t sẽ chờ
tạm biệt nhưng không phải là hết thương
Sân bay buổi sáng hôm ấy đông đúc một cách lạ thường. Người đi kẻ đến, tiếng loa thông báo vang lên không ngừng, nhưng trong lòng Mai chỉ có một khoảng trống lạnh ngắt.
Cô đứng cách anh vài bước, tay đút túi áo, mắt nhìn xuống mũi giày. Cảm xúc cứ dồn dập như sóng xô, nhưng không biết phải nói gì.
Nam
/kéo Vali, quay lại nhìn cô/
Nam
Tưởng m không đến chứ, có đứa nào bảo bảo là không thèm tiễn cơ mà
Mai
Không có nghĩa là tha thứ
Nam
/gật đầu/ cảm ơn vì m đã tới
Một khoảng lặng chậm rãi trôi qua giữa hai người. Xung quanh là tiếng người gọi nhau, tiếng bánh xe vali lăn lóc, và những cái ôm tạm biệt.
Nam
Nhưng t hứa ngày nào cũng sẽ gọi cho m
Mai
Cho t cái kỉ niệm coi
Nam bật cười, rút từ túi áo trong ra một chiếc vòng tay vải màu xanh biển, có đính hai chữ thêu tay: "M-N".
Nam
Cái còn lại t sẽ mang theo
Mai
/cầm lấy/ nhìn quê ch ết
Mai
Nhưng mà thôi nó cũng đẹp mà
Nam
M mà đeo hoài thì t mới biết m nhớ t cỡ nào
Loa thông báo vang lên: “Chuyến bay VN312 đến Tokyo chuẩn bị khởi hành. Mời hành khách ra cửa số 12.”
Nam
/đứng dậy + xách vali nhưng chần trừ/
Mai
Đi đi/giọng hơn run run/
Mai
Đi nhanh lên không trễ máy bay giờ
Anh bước một bước, rồi quay lại ôm cô thật nhanh, thật chặt.
Mai khựng người, nhưng rồi cũng khẽ đưa tay ôm lại, vội vàng và nghẹn ngào.
Nam lùi lại, vẫy tay rồi quay đi thật nhanh. Cô đứng yên đó, không đuổi theo, không gọi anh, chỉ lặng lẽ nhìn bóng lưng anh hòa vào dòng người xa dần.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play