Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[KenPaul] Ký Ức Của Kẻ Sống Sót

Chương 1. Người Đón Tôi Về

Mùi sát trùng.
Ánh sáng trắng rọi thẳng vào mắt.
Tôi mở mắt ra — lần đầu tiên sau tai nạn. Và người đầu tiên tôi nhìn thấy, là cậu ấy.
Ngồi ở ghế cạnh giường bệnh, cậu mặc áo sơ mi trắng nhăn nhẹ, tay có vết xước nhỏ. Dưới đôi mắt là quầng thâm mờ — kiểu của người không ngủ tròn giấc suốt nhiều đêm.
Cậu ấy mỉm cười — nhẹ thôi, như thể sợ tôi bị vỡ.
Ken
Ken
//mỉm cười// Paul, cậu tỉnh rồi.
Tôi không đáp.Tôi không biết nên đáp gì.Vì đầu tôi rỗng. Không chỉ là một vài mảnh ký ức — mà toàn bộ cái tên “tôi là ai” cũng chẳng có.
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
Cậu... là ai?
Ken
Ken
//khựng lại, nhưng nhanh chóng mỉm cười trở lại// Tớ là Ken, bạn thân của cậu.
Ken
Ken
Tụi mình là bạn từ nhỏ. Tụi mình từng sống chung một căn hộ hồi đại học.
Ken
Ken
Tụi mình sắp ra trường, rồi tai nạn xảy ra.
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
//nhìn vào mắt Ken//
Tôi nhìn vào mắt cậu ấy. Đôi mắt ấm. Đẹp.
Và có gì đó… sâu đến mức như đang chôn giấu nguyên một nghĩa trang ở bên dưới.
.
Ba ngày sau, tôi được xuất viện.
Ken đón tôi bằng một chiếc xe cũ màu bạc, sạch sẽ đến mức bất thường. Cậu bật nhạc nhẹ. Không nói gì nhiều. Chỉ thỉnh thoảng liếc sang tôi như thể sợ tôi... sẽ biến mất ngay trước mắt.
Căn hộ mà Ken nói “tụi mình từng ở chung” là một nơi nhỏ, ấm cúng. Có bức ảnh dán tường: tôi và cậu ấy — đang đứng giữa cánh đồng, cười rạng rỡ. Tôi không nhớ gì cả. Nhưng ánh mắt tôi trong ảnh… thật sự yêu ánh mắt Ken.
Ken cho tôi xem một album ảnh, kể chuyện ngày xưa. Cậu ấy nấu ăn, giặt đồ, nhắc tôi uống thuốc và kiên nhẫn như một người bạn đời.
Ken
Ken
Tớ chỉ cần cậu hồi phục. Ký ức có thể từ từ quay về. Miễn là… cậu vẫn cười với tớ mỗi sáng, là đủ.
Mọi thứ thật yên bình.
Cho đến một đêm, tôi mơ.
Tôi thấy mình chạy trong rừng. Chân tôi trượt máu. Tôi ngã xuống cạnh một cái xác — không nhìn rõ mặt. Và Ken đứng cách đó không xa… Nói nhỏ, nhưng tôi nghe rõ từng chữ: "Tớ đã giấu mọi thứ đi rồi. Cậu đừng nhớ lại nữa. Đừng phá tất cả."
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
//giật mình tỉnh giấc//
Trời vẫn tối.
Ken vẫn đang nằm ngủ cạnh tôi, khuôn mặt an nhiên.
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
//xoay sang Ken, nhìn rất lâu//
Một câu hỏi dần hình thành trong đầu tôi: "Tại sao, giữa hàng trăm người ngoài kia… chỉ có cậu là đến đón tôi về?"
.
Sáng hôm sau, trong lúc Ken đi chợ, tôi lén mở ngăn tủ gần đầu giường.Không hiểu vì sao, tay tôi chọn đúng một ngăn bị khóa. Tôi tìm thấy chìa.
Trong đó — là một chiếc điện thoại. Không gắn sim. Tôi mở máy. Một đoạn video duy nhất trong thư viện. Tôi run tay bấm vào.
📽️ Màn hình hiện lên. Một khu rừng. Tôi — người trong video — đang ôm một người đang hấp hối, máu tràn ra áo. Tôi gào khóc.
Và người cầm máy quay chính là Ken.
Giọng Ken trong video: “Tớ sẽ giúp cậu. Không ai phải biết chuyện này. Từ giờ… chỉ còn cậu và tớ. Cậu hiểu không?”
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
//tay run làm rơi điện thoại//
Tôi rơi điện thoại. Tim đập mạnh đến phát nổ. Không biết tôi là người gây ra cái chết kia... Hay tôi là nhân chứng.
Cửa mở.
Ken
Ken
//bước vào, tay cầm túi đồ//
Cậu thấy mặt tôi tái nhợt, và chiếc điện thoại văng trên sàn.
Ken
Ken
//ánh mắt tối sầm//
Một giây.
Hai giây.
Rồi Ken chỉ nói, rất nhẹ.
Ken
Ken
Cậu đã xem rồi à?

Chương 2. Tầng Ký Ức Giả

Ken không hề giật mình khi thấy tôi nhìn đoạn video ấy.
Ken
Ken
//nhẹ nhàng bước tới, nhặt chiếc điện thoại lên và tắt màn hình, rồi đặt vào tay Paul// Tớ đã định để cậu tìm thấy nó. Tớ biết... đến lúc rồi.
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
//lùi lại nửa bước, miệng khô khốc// Ken... đó là ai? Người trong video... là ai?
Ken không trả lời ngay.
Cậu đi lấy ly nước, rót ra, đặt xuống trước mặt tôi — hệt như mọi sáng khác, khi vẫn chăm sóc tôi như một người tình dịu dàng
Ken
Ken
Người đó tên là T. Là người thứ ba trong tụi mình.
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
/nhíu mày/
Tôi không có một ký ức nào về cái tên đó.
Ken
Ken
//ngồi xuống ghế đối diện// Paul à... tụi mình từng là ba người. Tớ, cậu, và T.
Ken
Ken
Nhưng vào mùa hè năm ngoái, T chết. Ở khu cắm trại. Và cậu… là người duy nhất ở đó với cậu ta lúc cuối.
Không khí đặc lại.
Tim tôi đập mạnh đến đau buốt.
Tôi cố lục tìm trong đầu, một hình ảnh, một giọng nói — bất kỳ thứ gì liên quan đến "T".
Không có. Chỉ có một cơn buốt nhói sau gáy.
Ken
Ken
//thở hắt ra// Tai nạn xe mà cậu gặp… xảy ra đúng hai ngày sau cái chết đó.
Ken
Ken
Chiếc xe cậu lái… rơi xuống vực.
Ken
Ken
Không còn camera. Không có nhân chứng. Và khi cậu tỉnh lại… thì mất sạch ký ức mùa hè.
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
//bật dậy, toàn thân run rẩy// Tớ đã làm gì với T...?!
Ken
Ken
//siết chặt tay thành nắm// Không ai biết. Cậu chỉ gọi cho tớ lúc nửa đêm, khóc nức nở.
Ken
Ken
Tớ chạy đến, thấy T nằm đó. Còn cậu thì hoảng loạn.
Ken
Ken
Tớ đã xóa mọi bằng chứng. Đưa cậu đi. Và... chờ cậu quên.
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
//ngã phịch xuống ghế// Tại sao?
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
Sao cậu không giao tớ cho cảnh sát?
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
Sao lại cứu tớ?
Ken cười nhẹ — Nhưng lần này không ấm. Không đẹp.
Ken
Ken
//cười nhẹ// Vì tớ yêu cậu, Paul.
Ken
Ken
Và tớ... cũng ghét T.
Căn phòng chìm trong sự im lặng.
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
//khựng lại, nhìn Ken// Cậu... cũng ở đó đêm hôm đó, đúng không?
Ken không phủ nhận.
Ken
Ken
//nhìn thẳng vào mắt Paul// Tớ đến sớm hơn một chút so với lời tớ kể. Nhưng đến khi tớ thấy cậu... cậu đã đứng đó rồi. Tay cậu toàn máu.
Ken
Ken
Tớ không biết chuyện gì xảy ra. Nhưng... tớ hiểu: "Nếu cậu là kẻ giết người, thì tớ đã là đồng phạm."
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
//lảo đảo bước vào phòng ngủ, khóa cửa, ngồi sụp xuống sàn//
Tim tôi nói với tôi rằng Ken đang bảo vệ tôi. Nhưng một phần nào đó… cũng thì thầm rằng: "Có thể người giết T... là Ken."
Và cậu ấy đang đổ ký ức đó lên tôi — một kẻ mất trí nhớ.
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
//gục đầu xuống//
Trong khoảnh khắc gần thiếp đi, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa thật khẽ từ bên ngoài.
Là Ken.
Ken
Ken
Paul à... nếu cậu nhớ ra điều gì...
Ken
Ken
Đừng sợ tớ, được không?
Ken
Ken
Tớ... đã chọn sống trong tội lỗi này với cậu một lần rồi.
Ken
Ken
Nếu phải chọn lại, tớ vẫn sẽ làm thế.

Chương 3. Mùa Hè Không Tên

Tôi bắt đầu nhớ lại.
Không phải là ký ức trọn vẹn, mà là những mảnh vụn — như ảnh phim bị đốt cháy một phần, nhưng vẫn còn khuôn mặt của một người thứ ba: T.
Trong một mảnh nhớ: Tôi thấy mình ngồi giữa hai người — Ken bên trái, T bên phải. Chúng tôi ngồi trên nền cỏ, cầm lon bia lạnh, trời đang có pháo hoa. T thì thầm sát tai tôi: "Cậu có biết Ken đang nhìn cậu như muốn giết tớ không?"
Tôi quay sang — Ken đúng là đang nhìn T. Không cười.
Trong một mảnh khác: Tôi thấy tôi và T đang trốn trong rừng đêm. Tôi đang run. Còn T thì ôm lấy tôi, giọng khẽ: "Cậu tưởng Ken hiền lành lắm sao? Cậu biết cậu là người đầu tiên cậu ta để mắt tới. Nhưng cũng là người duy nhất khiến cậu ta mất kiểm soát."
Tôi bật dậy khỏi giấc ngủ giữa đêm.
Mồ hôi ướt đẫm lưng. Cổ họng khô khốc. Và lòng bàn tay — không hiểu sao, vẫn còn cảm giác dính máu.
Tôi ra khỏi phòng. Ken đang ngồi trên sofa, tay cầm cuốn sách. Như thể cậu ấy không ngủ.
Ken
Ken
//ngẩng lên// Cậu lại mơ?
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
//gật đầu// Ken... tớ từng thích T đúng không?
Ken không trả lời ngay. Mắt cậu nhắm lại rất chậm.
Ken
Ken
Cậu từng nói với tớ rằng… nếu tớ không phải bạn thân, thì cậu đã yêu tớ lâu rồi.
Ken
Ken
Nhưng sau đó, cậu lại hôn T trước.
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
//nghẹn//
Ken
Ken
Tớ im lặng. Không giận.
Ken
Ken
Nhưng T thì khác.
Ken
Ken
Cậu ta cố ý khiêu khích tớ mọi lúc. Cậu ta hôn cậu trước mặt tớ.
Ken
Ken
Rồi thì thầm bên tai tớ rằng: "Paul sẽ luôn chọn người làm cậu ấy rung động hơn là người ở bên cậu ấy từ đầu."
Ken
Ken
//đứng dậy, bước gần đến Paul// Tớ không giết T, Paul.
Ken
Ken
Nhưng… tớ đã để mặc cậu ở đó với cậu ta. Vì tớ muốn xem… liệu cậu sẽ tự bảo vệ mình thế nào. Hoặc liệu cậu có cần tớ… hay không.
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
//lùi lại, nỗi sợ mơ hồ trỗi dậy// Tức là… nếu lúc đó tớ mất kiểm soát, cầm đá đập vào đầu T, thì… cậu cũng sẽ chấp nhận điều đó?
Ken
Ken
//nhìn Paul hồi lâu// Không. Tớ đã chuẩn bị để giết T trước. Nhưng cậu đã ra tay trước.
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
//chết lặng//
Không khí vỡ tan như mặt gương. Từng câu, từng chữ, như đạn bắn vào trí nhớ đã rạn của tôi.
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
Tức là... tớ giết T thật. Và cậu... đã tính làm điều đó từ đầu.
Ken không né tránh nữa.
Ken
Ken
//giọng đều đều// T biết bí mật của tớ. Và đe dọa sẽ nói với cậu. Tớ không thể để điều đó xảy ra.
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
//gào lên// BÍ MẬT GÌ?
Ken
Ken
//thì thầm// Tớ yêu cậu.
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
//hét// AI MÀ KHÔNG BIẾT CHỨ?! TÌNH YÊU ĐÂU PHẢI BÍ MẬT!!
Ken
Ken
//nhìn thẳng vào mắt Paul// Tình yêu thì không. Nhưng việc tớ từng giết một người để giữ được cậu... thì có.
Tim tôi ngừng đập một nhịp. Không khí đông lại. Thế giới gãy làm đôi.
Paul - cuối cùng
Paul - cuối cùng
... Ken... Cậu... đã giết ai?
Ken
Ken
//cười nhạt// Trước cả T. Cậu không biết đâu. Người yêu đầu tiên của tớ.
Ken
Ken
Cậu ta cũng giống T — biết được tớ có vấn đề... Và muốn rời đi.
Ken
Ken
Tớ không cho phép điều đó xảy ra. Giống như tớ... sẽ không cho phép cậu rời đi.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play