Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Blue Lock] Yêu Anh Trong Im Lặng-Itoshi Sae X Y/N

Chương 1: Chúng ta đã từng ở rất gần nhau…

Tác giả
Tác giả
Hello các mom,ta đây tác giả nhưng chả liên quan:))
Tác giả
Tác giả
Kệ vô nè
.
Trường đại học bóng đá quốc tế Blue Lock không giống những nơi bình thường. Ở đây, con người sống bằng đam mê, bằng tốc độ, và bằng khát vọng vươn lên từng phút giây.
Tôi là Y/N,sinh viên năm hai ngành truyền thông thể thao,vốn dĩ không mấy quan tâm đến bóng đá.Cho đến một ngày…
Tôi vô tình gặp Itoshi Sae trong thư viện trường.
Hôm ấy trời mưa. Mưa nhè nhẹ, phảng phất mùi sách cũ và hương gỗ ẩm của thư viện.
Y/N
Y/N
Còn chỗ này không? //em khẻ hỏi và nhìn anh//
vì mọi bàn đều kín.
Chàng trai tóc đỏ không ngẩng lên, chỉ gật nhẹ đầu. Y/N ngồi xuống, lấy sách ra, nhưng tim thì lạc nhịp.
Bởi người ngồi cạnh cô là cái tên khiến bao người mê mệt – tuyển thủ quốc gia trẻ tuổi, thiên tài bóng đá lạnh lùng, Itoshi Sae.
Anh mặc hoodie xám, headphone vắt một bên tai, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn vào sách chiến thuật. Không ai nói gì. Không khí yên tĩnh, nhưng trong lòng cô thì như có tiếng trống vang.
Y/N
Y/N
"Cậu ấy thật sự đẹp trai hơn cả trên truyền hình…" //nghĩ thầm//
Một tiếng thở dài nhẹ vang lên.
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Phân tích này quá chậm…//anh lẩm bẩm, giọng trầm thấp, đầy âm sắc//
Y/N bất giác quay sang, chưa kịp phản ứng thì anh ngẩng lên.
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Mượn cây bút đỏ được không? //anh hỏi, giọng bình thản//
Cô gật đầu, dúi nhẹ cây bút sang. Tay chạm tay trong khoảnh khắc. Ấm. Ngắn ngủi. Nhưng tim cô đập như trống hội.
Y/N
Y/N
Của anh nè //đưa cho anh//
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Cảm ơn //anh nói, vẫn không nhìn cô lâu//
Y/N định quay đi thì đằng sau bỗng vang tiếng xì xào:
NV nữ chung
NV nữ chung
1: Là Itoshi Sae thật đó hả trời…
NV nữ chung
NV nữ chung
2: Cái bạn nữ kia là ai vậy trời… bạn gái hả?
NV nữ chung
NV nữ chung
3: Sát khí từ fangirl bắt đầu nổi lên rồi…
Cô nghe rõ mồn một. Nhưng Sae thì không phản ứng gì. Anh chỉ ngồi yên, tiếp tục viết vài dòng.
Rồi bất ngờ, anh quay sang hỏi:
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Em năm mấy? //quay sang hỏi//
Y/N
Y/N
Ơ… năm hai. Anh là… năm ba, đúng không? //giọng hơi run nhưng vẫn trả lời//
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Ừ. //anh gật đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào em//
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Tên em là gì? //anh tiếp tục hỏi//
Y/N
Y/N
Y/N //em lúng túng// Còn anh…?
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Sae. Nhưng chắc em biết rồi
Y/N
Y/N
//em cười nhẹ, gật đầu. Không khí ngại ngùng, nhưng thật kỳ lạ cũng rất ấm áp//
Cùng lúc đó, từ ngoài cửa, một nhóm học viên Blue Lock đi ngang qua, trong đó có Rin, Isagi và Bachira.
Itoshi Rin
Itoshi Rin
Này, Anh già! Lười luyện tập à? Ngồi trong này làm gì? //hất tay cầm và khó chịu//
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Làm việc //đáp gọn//
Bachira liếc sang Y/N, cười híp mắt
Bachira Meguru
Bachira Meguru
Có vẻ công việc này thú vị hơn bình thường nhỉ? //đụng nhẹ tay Isagi//
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Ừm //cười mỉm//
Y/N đỏ mặt, còn Sae thì… không phủ nhận. Chỉ khẽ quay đi, tiếp tục ghi chú.
Ngày hôm đó, không ai biết rằng cô gái bình thường tên Y/N đã bắt đầu yêu.
Một tình yêu không lời.
Một tình yêu từ cái chạm tay đầu tiên.
Và ánh mắt mà cô mãi không thể quên…
Ep1
End
Tác giả
Tác giả
Lần đầu viết mong được mọi người góp ý UnỤ
Tác giả
Tác giả
Pai❤️

Chương 2: Những nhịp tim không lời

Tối đó, Y/N nằm trên giường, nhìn trần nhà, đầu vẫn vang lên lời nói duy nhất của Sae:
Itoshi Sae
Itoshi Sae
“Tên em là gì?”
Itoshi Sae
Itoshi Sae
“Y/N?”
Itoshi Sae
Itoshi Sae
“Sae. Nhưng chắc em biết rồi.”
Cô đã biết anh từ lâu - như một ai đó bước ra từ thế giới không chạm tới. Vậy mà bây giờ, cô lại có thể kể với trái tim mình rằng… anh từng hỏi tên cô.
Không phải giấc mơ. Không phải ảo giác.
Sáng hôm sau
Em đến thư viện sớm hơn thường lệ – một phần vì muốn học, phần còn lại… không dám thừa nhận là vì hy vọng. Một chút hy vọng mong manh rằng anh cũng sẽ đến.
Và thật bất ngờ… anh đến thật
Itoshi Sae vẫn mặc áo hoodie, vai đeo túi thể thao, vẻ ngoài vẫn lạnh nhạt như mọi khi. Nhưng khi ánh mắt anh quét qua gian phòng, rồi dừng lại nơi cô đang ngồi – là lần đầu tiên, cô thấy môi anh… nhẹ cong lên một chút.
Không phải cười
Chỉ là một nét dịu nhẹ trên gương mặt vốn luôn sắc lạnh
Anh tiến lại. Và ngồi xuống cạnh cô. Không nói gì.
Một lúc sau, cô lấy hết can đảm
Y/N
Y/N
//quay sang,nói có chút tự ti// Anh… cũng hay học ở đây à?
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Chỉ khi cần yên tĩnh
Y/N
Y/N
Vậy… hôm qua cũng là khi cần yên tĩnh?
Itoshi Sae
Itoshi Sae
//Anh ngừng bút, quay sang cô, ánh mắt hơi nghiêng nghiêng// không
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Hôm qua là vì chỗ đó gần cửa sổ
Y/N
Y/N
//em mỉm cười//
Vẫn là kiểu trả lời vừa lảng tránh, vừa… có gì đó rất Sae
Nhưng rồi, bất ngờ, anh đưa cho cô một hộp socola nhỏ – loại dạng thanh năng lượng mà vận động viên thường ăn
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Cho nhóc
Y/N
Y/N
//em ngạc nhiên// gì thế ạ?
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Cảm ơn vì cho anh mượn bút hôm qua
Y/N
Y/N
//Trái tim em như ngừng đập vài giây. Cô mím môi, cầm lấy, tay run run// Cảm ơn…anh
Anh nhìn cô một lát, rồi quay đi, tiếp tục đọc sách. Không lời giải thích. Không thêm lời
Nhưng đối với Y/N, món quà nhỏ đó còn hơn cả lời tỏ tình. Vì đó là lần đầu tiên anh chủ động nhớ đến cô – một chi tiết bé xíu, nhưng anh lại mang nó theo hôm nay
Đến buổi chiều
cô đang rời khỏi trường thì bắt gặp nhóm Blue Lock luyện tập. Sae giữa sân cỏ, ánh mặt trời chiếu lên mái tóc đỏ rượu vang khiến cả người anh như phát sáng
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
//hét lên// Sae!chuyền qua đây!!
Sae không đáp. Nhưng cú xoay người và chuyền bóng bằng má ngoài chân trái khiến cả sân phải ngừng thở. Bóng bay như có quỹ đạo riêng – đẹp, chính xác, hoàn hảo
Itoshi Rin
Itoshi Rin
Thằng anh quỷ thật… //anh nhíu mày//
Chigiri Hyoma
Chigiri Hyoma
Anh ta như không phải người //nói khẽ//
Y/N
Y/N
//em đứng từ xa, giữa hàng rào, không nói gì. Chỉ nhìn Sae//
Và bất chợt… Sae quay đầu. Anh nhìn thẳng về phía cô đang đứng. Ánh mắt họ chạm nhau. Dù chỉ trong tích tắc
Anh không cười. Cô cũng không vẫy tay
Nhưng tim cô lại đập nhanh hơn bao giờ hết
T
U
A
Tối đó, Y/N mở hộp socola, cắn một miếng, rồi viết trong nhật ký:
Y/N
Y/N
✍️ “Hôm nay… anh nhìn em giữa hàng trăm người. Em không biết đó là vô tình hay cố ý… Nhưng dù thế nào, em cũng đã mỉm cười cả đêm.”
Ep2
End

Chương 3: Người con gái thời thơ ấu của Sae

Sáng chủ nhật. Ký túc xá của Blue Lock yên ắng lạ thường, chỉ nghe tiếng giày đá bóng vang lên trên sân tập.
Itoshi Sae xuất hiện như mọi ngày – gọn gàng, lặng lẽ, chuẩn xác. Nhưng sáng nay, ánh mắt anh có chút gì đó khác… như đang mang theo một mảnh ký ức từ nơi nào xa lắm.
Cạch!
tiếng cánh cổng chính mở ra
Từ xa, một cô gái bước vào khu vực nội bộ. Tóc dài, cột thấp. Áo len trắng, váy dài chạm gối, nét đẹp dịu dàng nhưng có gì đó rất… quen thuộc
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Eh?
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Ai vậy nhỉ? //chép miệng//
Bachira Meguru
Bachira Meguru
Người ngoài à?
Bachira Meguru
Bachira Meguru
Vượt qua bảo vệ được cơ à? //nhăn mặt//
Itoshi Rin
Itoshi Rin
Không
Itoshi Rin
Itoshi Rin
Cô ấy… được mời //Rin đáp, mắt lạnh, không giấu vẻ khó chịu//
Cô gái ấy dừng lại ngay trước mặt Sae. Gió nhẹ cuốn tóc cô bay, còn Sae thì… im lặng.
Airi
Airi
Lâu rồi không gặp, Sae
Airi
Airi
//cô cười. Nhẹ. Ấm. Và thân quen đến khó tin//
Y/N – lúc đó đang đi lấy tài liệu ở văn phòng ban huấn luyện – vô tình chứng kiến cảnh ấy. Cô đứng nép sau cánh cửa, tim khựng lại
Itoshi Sae
Itoshi Sae
//khẽ gật đầu// Em về Nhật khi nào?
Airi
Airi
Hôm qua. Em vừa học xong ở Tây Ban Nha. Về đây thực tập //cô trả lời, ánh mắt không rời Sae//
Cả hai cứ thế trò chuyện. Không nhiều lời, nhưng sự gần gũi trong khoảng cách giữa họ khiến người ngoài cũng có thể cảm nhận được
Y/N cắn môi. Cô không có quyền xen vào. Nhưng… cảm giác ấy – ghen tuông – vẫn siết lấy tim
Chiều hôm đó
thư viện không có Sae. Y/N vẫn ngồi chỗ cũ, lặng lẽ lật từng trang sách nhưng chẳng vào nổi chữ nào.
Và rồi – như thể cảm nhận được – một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Vẫn giữ chỗ này cho anh à?
Y/N
Y/N
//em quay lại//
Sae đứng đó, tay đút túi áo, gió thổi qua mái tóc rối nhẹ của anh
Y/N
Y/N
À… không. Em chỉ… học thôi
Itoshi Sae
Itoshi Sae
//Anh ngồi xuống cạnh em như thường lệ//
Một lúc sau, Sae bất ngờ lên tiếng
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Người lúc sáng… là bạn từ nhỏ
Y/N
Y/N
//ngạc nhiên//
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Bọn anh lớn lên cùng nhau. Cô ấy từng ở Tokyo nhưng sau đó sang Tây Ban Nha theo bố mẹ. Lần này quay lại để làm thực tập sinh ở Liên đoàn bóng đá Nhật.
Y/N
Y/N
//em gật đầu. Giả vờ như ổn. Nhưng tim vẫn đau//
Itoshi Sae
Itoshi Sae
//Anh nhìn em, giọng thấp xuống// Em nghĩ anh có tình cảm với cô ấy à?
Y/N
Y/N
//bối rối// Em… không dám nghĩ gì cả…
Itoshi Sae
Itoshi Sae
//anh im lặng một lúc, rồi nói, rất chậm//
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Anh từng nghĩ… nếu cô ấy ở lại Nhật, có lẽ mọi thứ đã khác. Nhưng bây giờ, anh chỉ thấy… quá khứ là quá khứ
Y/N
Y/N
//ngẩng đầu nhìn anh//
Lần đầu tiên, trong mắt Sae không có băng giá – chỉ có chút buồn, rất thật
Anh quay đi, không để cô thấy biểu cảm quá rõ. Nhưng giọng anh vẫn nhẹ nhàng vang lên
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Hiện tại của anh… là đang ngồi ở đây
Y/N
Y/N
//em không đáp. Chỉ siết chặt cuốn sách trong tay//
Tim cô đập rất nhanh. Nhưng cô không muốn phá vỡ khoảnh khắc ấy bằng những lời thừa thãi
Chỉ cần anh ngồi đây
Bên cô…
Là đủ rồi
Ep3
End

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play