(All Nguyên) Tình Yêu Của Đêm Đen
Chap 1.
Chap 1. Không có ánh đèn sẵn lòng sáng lên vì kẻ lang thang
Trương Chân Nguyên ngồi trên chiếc ghế lười mà chán nản, cậu đưa mắt nhìn về phía thành phố đông đúc ánh đèn phía bên kia ban công mà lẩm nhẩm
Trương Chân Nguyên
Những kẻ lang thang không có một ánh đèn sáng lên vì bản thân
Trương Chân Nguyên
/Quay đầu nhìn về phía căn phòng của mình/
Căn nhà này chỉ có thể miêu tả bằng những từ này
Không có một ánh đèn vào được bật lên, chỉ có chiếc ban công được mở toang cửa và một chút ánh sáng của đèn phố thị len lỏi vào nhà để soi được một góc nhỏ
Trương Chân Nguyên
/Đứng dậy bước về phía cửa phòng/
Trương Chân Nguyên
Hô An, con làm gì bên đó vậy?
Hô An
*Ba ba, có người xấu* gâu gâu gâu!!
Hô An
*Mau trốn, con thay ba tiếp* gâu gâu gâu gâu gâu
Trương Chân Nguyên
Nào, lại tè bậy à? Né khỏi cửa để ba mở cửa nào /Vặn tay nắm cửa/
Tấn Than Vũ
Hừ, tưởng thông minh thế nào, tắt hết đèn giả không người à? Tao bắt bài hết /Né sang một bên mà nói nhỏ/
Cánh cửa vừa mở ra thì tên kia đã không kìm hãm ý nghĩ hại người của mình mà lao tới, chỉ tiếc, hắn vồ hụt rồi
Tấn Than Vũ
Khoan đã, không có người sao!? /Cánh tay vung vẩy lần mò trong hoảng loạn/
Trương Chân Nguyên
/Đi sau hắn/
Chân Nguyên im phăng phắc, sự im lặng trong không gian tối tăm này khiến nỗi sợ nguyên thủy trong lòng con người bị khơi dậy, vô thức đẩy tên trộm về nơi có ánh sáng dù cho chỉ là chút le lói, hơi thở dần trở nên hối thúc, tiếng thở của bản thân cũng khiến hắn ta cảm thấy lo lắng
Tấn Than Vũ
Này, không có ai sao? /lần mò về công tắc điện/
Tấn Than Vũ
Đây rồi!!/vui mừng khi chạm trúng công tắc điện/
Ánh đèn vừa được mở lên thì tên kia đã bị khóa dưới sàn, không động đậy được chút gì nữa
Tấn Than Vũ
Mày... Mày là người hay m-ma!? /hoảng sợ/
Trương Chân Nguyên
Là gì thì không phải ngươi đã có câu trả lời hay sao? /giữ chặt hai tay hắn/
Ánh đèn lúc này trở nên chói lóa vì đôi mắt của cả hai đã ngâm mình trong bóng tối một khoảng thời gian dài
Hắn cảm thấy những gì mà mình thấy có chút không thực, một vài thứ cứ có vết lem nhem loang lổ như... người trước mặt đây
Tấn Than Vũ
Mày... mày không phải người!!
Trương Chân Nguyên
Hừm... sai rồi /điềm đạm nói/
Vào lúc này lại vang lên tiếng nói từ nhà bên cạnh truyền tới từ ban công vang vào tai hắn
Nv phụ
Hàng xóm: Sao hôm nay căn nhà này lại sáng đèn, không phải người ở đây là người thực vật sao? Bây giờ ở đó làm gì có người khác
Tấn Than Vũ
Ngươi là kẻ thực vật đó!? /ngoái ra sau/
Trương Chân Nguyên
Không phải, ta không phải người thực vật /lắc đầu/
Trương Chân Nguyên
Hắn vẫn luôn nằm trước cửa, trên sofa, trong phòng ăn, cả trên cái giường đó... /âm trầm/
Tấn Than Vũ
/Chuyển dời ánh mắt về phía giường/
Tấn Than Vũ
/Hoảng sợ đến mức không nói lên lời/
Trên giường là một vũng máu đậm đặc, mùi hôi tanh cùng đống dòi lúc ngúc, màu tanh hôi sộc lên mũi khiến đại não hắn ta chết cứng
Tấn Than Vũ
Ngươi.... ngươi... giết.. giết hắn rồi
Trương Chân Nguyên
Ừm / bày dáng vẻ ngoan ngoãn gật đầu/
Tấn Than Vũ
Tha... tha cho tôi... xin người tha cho tôi, tôi đảm bảo không lộ chuyện này... xin thề với trời, tôi sẽ... sẽ giữ kín... làm.. làm ơn /hoảng loạn van xin/
Trương Chân Nguyên
Ngươi nên nhớ rõ điều này...
Trương Chân Nguyên
Không nên tùy tiện bước vào một căn hộ mở toang cửa vào đêm tối
Trương Chân Nguyên
Không nên tham lam ngu ngốc bật lên ánh đèn không thuộc về mình
Trương Chân Nguyên
Kẻ lang thang trong chính bản thân, nói rồi mà, không có ánh đèn sáng lên vì kẻ lang thang
Tấn Than Vũ
Tôi nhớ rồi, làm ơn tha cho tôi!! /gấp gáp/
Trương Chân Nguyên
/Nheo mắt/
Trương Chân Nguyên
Sau cùng, người chết mới là kẻ giữ bí mật tốt nhất /mỉm cười/
Trương Chân Nguyên
Ta không thích ánh sáng này tí nào, ngươi phạm phải điều cấm kỵ trong căn nhà này rồi, ta không đưa ngươi đi thì... /nhìn về phía giường/
Trương Chân Nguyên
... Hắn cũng sẽ tìm cách đưa ngươi đi
Ánh đèn bỗng chợp tắt, khoảng không lần nữa tĩnh lặng, hình ảnh chỉ còn đọng lại lúc cậu giương cao cầm con dao giơ cao đâm xuống
Lý trí và con tim của tên kia như bị đứt đoạn, giây phút này hắn không thể làm bất kì cái gì, hắn như chết cứng, sự hoảng sợ lúc này dâng trào như đại hồng thủy khiến hắn ta không thể phản ứng kịp với sự sợ hãi của chính mình, trong não hắn một màn trắng xóa, trắng tới không thể hình dung bất cứ thứ gì!!
Nv phụ
Đạo diễn: haha hai cậu diễn rất tốt, nhất là cậu Trương, rất có hồn, rất nhập tâm vào nhân vật, diễn ở nhà cậu càng hợp hơn, haha hàng xóm cậu cũng hợp tác lắm
Trương Chân Nguyên
/Đôi mắt vô hồn mỉm cười/
Trương Chân Nguyên
Cảm ơn đạo diễn... rất nhiều
Tấn Than Vũ
Hừ, cậu cười trông thật xấu xí, không biết nặng nhẹ, tin tôi cho cậu bốc hơi khỏi giới giải trí này không!! /xoay cổ tay/
Hắn ta có chút cộc càng, có lẽ là vì dù biết đây là diễn vẫn bị cậu làm cho sợ hãi tới run rẩy trong màn tối của căn phòng
Hô An như sợ hãi mà sủa liên tục, có chút vùng vẫy và gấp gáp
Trương Chân Nguyên
/Cuối người bế Hô An lên/
Nv phụ
Đạo diễn: Có chuyện gì sao?
Trương Chân Nguyên
Hô An sợ người lạ, có lẽ do hồi nãy tối quá nên nó không sợ lắm giờ sáng nên chắc nó hoảng
Nv phụ
Đạo diễn: À, thôi chúng tôi về trước
Nv phụ
Đạo diễn: Phân đoạn của cậu cũng kết thúc rồi, cảm ơn vì cậu đã đồng ý làm người đóng thế trong lúc cậu Tống bị bệnh
Trương Chân Nguyên
Không có gì, mọi người về vui vẻ /mỉm cười, tay xoa đầu Hô An/
Hô An
/Hoảng loạn cắn vào tay cậu/
Trương Chân Nguyên
/Vẫn giữ nguyên nụ cười hiền dịu /
Trương Chân Nguyên
Cậu Vũ, mời lối này /nhường đường cho hắn/
Tấn Than Vũ
Hừ, điên rồi /lạnh sống lưng/
Hắn lập tức bước nhanh ra khỏi căn phòng, hắn vừa khép cánh cửa lại thì ánh đèn đã vụt tắt dù không có bất cứ ai đụng đến công tắt
Chỉ có tiếng gió ríu rít vang lên, tiếng sủa gào liên tục của Hô An vang vọng khắp căn nhà, những vị khách dưới kia hoảng sợ nên đều đã rời đi nhanh chóng
Trương Chân Nguyên
/Đứng ở ban công nhìn về phía thành phố/
Từ xa liền thấy những ánh đèn ấy dần tắt ngúm đi, phố xá xa hoa lại lần nữa chìm vào bóng tối của đêm đen... những ngày chưa có ánh đèn vào đêm muộn, Chân Nguyên đứng ở ban công, tay vuốt ve chú cún đang sợ hãi trong lòng mình
Nv phụ
Hàng xóm: Mất điện rồi!!
Trương Chân Nguyên
Đèn tắt rồi...
Trương Chân Nguyên
... Sau đêm nay, ắt có người gặp họa /mỉm cười/
Tác giả hiền lành
Bộ này hứa sẽ chăm, ra đều
Tác giả hiền lành
Điêu thì đứa mình ghét làm cẩu
Tác giả hiền lành
Tác giả thích thì đăng nhe 😽
Tác giả hiền lành
Tác giả mà dỗi là hai tháng một chap
Tác giả hiền lành
tâm hồn tác giả íu đúi lắm :)))
Tác giả hiền lành
Tâm hồn tác giả very mong manh nên mọi người thông cảm, miêu tả mà nó hơi sơ sài với cẩu thả thì mong mọi người thông cảm
Tác giả hiền lành
Lưu ý giúp tác giả vài điều sau nhé
Tác giả hiền lành
1. Có một vài cp phụ được tạo nên từ các nhân vật phụ hư cấu
Tác giả hiền lành
2. Không có sự góp mặt của các thành viên trong thế hệ khác
Tác giả hiền lành
3. Cốt truyện đôi lúc sẽ hơi khó hiểu và có vài tình tiết gây khó chịu cho một số người
Tác giả hiền lành
4. Lần đầu viết về cái thể loại xen lẫn một chút kiểu kinh dị, linh dị nên có lẽ sẽ hơi cẩu thả, tác giả không giỏi miêu tả cảnh vật và cảm xúc, biểu cảm của nhân vật nhưng mình sẽ cố gắng tiến bộ và cải thiện từng ngày
Tác giả hiền lành
5. Mọi người nếu có góp ý cứ việc nêu ra để giúp mình cải thiện, mình rất vui nếu nhận được sự đánh giá tích cực từ mọi người
Tác giả hiền lành
6. Cốt truyện không lấy bối cảnh từ đời thực, mọi thứ là giả tưởng, hư cấu, vui lòng không toxic người thật, không gán ghép tình tiết, tính cách nhân vật trong tác phẩm trên người thật
Tác giả hiền lành
7. Như tên tác phẩm, truyện mang cp All Nguyên, vui lòng không đem otp khác đến gây sự, mình biết otp bạn giỏi, otp bạn hay nên đừng gây sự nữa, lại mang tiếng cho cộng đồng fan cp và otp bạn đu, cẩn thận kéo nghiệp đấy
Tác giả hiền lành
Và những điều này mới cơ bản thôi mà
Tác giả hiền lành
Nếu còn gì thì mình sẽ cập nhập thêm nhé
Tác giả hiền lành
Các bạn một ngày vui vẻ
Tác giả hiền lành
Yêu người đẹp 😍💓
Chap 2.
Chap 2. "Cậu nhìn thấy tôi rồi mà"
Giữa trời đêm tĩnh mịch, đèn phố thị tắt ngúm giữa gió mát khiến người đi một mình lạnh lẽo nơi sống lưng
Họ mong mình không ở một mình nhưng lại sợ có "ai đó" theo bên cạnh
Nv phụ
Thật đáng sợ, trời đã tối lại còn yên tĩnh, đã vậy gió còn lạnh /run rẩy/
Cô ấy cầm chiếc điện thoại bật flash mà soi đường, cuối cùng lại va vào một người nào đó
Nv phụ
A, tôi xin lỗi /cúi người/
Nv phụ
/Cầm flash soi tới hắn/
Tấn Than Vũ
Cũng đẹp, hay là lấy sắc thay lời xin lỗi nhé!! /Mỉm cười đê tiện/
Tấn Than Vũ
/Giữ chặt cô lại/
Bỗng từ phía sau có người vỗ lên vai hắn ta, giọng nói chán ghét
Nv phụ
???: Chào ngươi, nhớ ta không? /mỉm cười vỗ vai hắn ta/
Trong bóng tối phút chốc khiến Than Vũ khựng lại, giọng điệu này thật quen thuộc khiến hắn ta rùng mình
Tấn Than Vũ
Trương Chân Nguyên, mày hết vai rồi, đừng diễn nữa... /hoảng loạn quay người/
Nv phụ
/Nhân cơ hội vùng vẫy chạy mất/
Tấn Than Vũ
Má nó, mày làm con mồi của tao chạy mất rồi
Tấn Than Vũ
Giả thần giả quỷ làm gì, hết vai rồi tao không sợ!! /run lên/
Trương Mao Trạch
Tôi không phải là Trương Chân Nguyên, tôi là chủ ngôi nhà đó
Trương Mao Trạch
Trương-Mao-Trạch /nhấn mạnh từng chữ/
Trương Mao Trạch
Cậu nhìn thấy tôi rồi mà, sao lại không nhận ra, tôi buồn đấy /vờ buồn bã/
Tấn Than Vũ
Lúc... lúc nào!? /sững sờ/
Trương Mao Trạch
/Ghé bên tai hắn ta/
Trương Mao Trạch
Rất nhiều mà, trước cửa, trên sofa, trong nhà bếp, cả trên giường nữa... /âm trầm/
Tấn Than Vũ
Tha cho tôi, tôi xin lỗi vì đã thấy thứ không cần thấy, tôi chỉ theo kịch bản thôi!!
Trương Mao Trạch
/Giữ chặt hắn ta lại/
Trương Mao Trạch
Cậu xúc phạm anh ấy mà?
Trương Mao Trạch
Anh nói rồi
Trương Mao Trạch
Anh ấy không đưa cậu đi...
Trương Mao Trạch
... Vậy thì để tôi đưa cậu đi hahaha /đạp hắn ta ngã xuống/
Giữa đêm đen tĩnh mịch, từng làn gió thổi qua cũng khiến người khác cảm giác lạnh lẽo nơi sống lưng, không một ánh đèn soi rọi khiến thành phố chìm nghỉm vào sự tĩnh lặng, sự tối tăm khiến người ta không khỏi suy nghĩ những điều tâm linh mà một phần linh hồn con người tin tưởng, sự tương phản khác biệt giữa phố thị đông đúc ánh đèn với sự tĩnh lặng chỉ khiến con người ta trở nên lo sợ và muốn nhanh chóng tìm về nơi mà mình quen thuộc
Và lúc này đây Tấn Than Vũ thật sự sợ hãi, từng cái chạm của Mao Trạch như có như không lại là một cảm giác có hàng chục con rắn bò qua trên người mình, cảm giác bị mơn trớn lướt qua lạnh lẽo tới tận xương tủy, bỗng hắn ta cảm thấy tim mình đau thắt trong cơn hoảng loạn, bên tai vẫn còn giọng nói
Trương Mao Trạch
/Bóp chặt cổ hắn ta mà cười khe khẽ/
Trương Mao Trạch
Sau đêm nay, sẽ có ánh đèn thuộc về ngươi...là ánh đèn của địa ngục /cười quỷ dị/
Cả quá trình này Tấn Than Vũ chỉ cảm nhận trong chốc lát:
Lo sợ→hoảng loạn→run rẩy→sững sờ→bàng hoàng kinh sợ→chết vì sợ hãi
Trương Mao Trạch
/Kéo xác hắn ta ném ở góc đường/
Trương Mao Trạch
Tạm biệt, kẻ lang thang trong chính dục vọng của mình /vẫy tay với hắn ta/
Trương Chân Nguyên
/Vẫn đứng ở ban công /
Chiếc chuông gió ở phía cửa ban công reo lên, rõ là không có gió lại reo liền hồi còn đem cảm giác âm u bao khắp căn phòng
Hô An trong tay Chân Nguyên vùng vẫy, cứ nhìn vào chuông gió và chiếc giường mà sủa một cách mất kiểm soát
Hô An
Gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu!! /sủa liên hồi/
Trương Chân Nguyên
/Vuốt ve đầu nó/
Trương Chân Nguyên
Hô An ngoan, hàng xóm còn phải ngủ /Bóp miệng nó lại/
Hô An
/Im lặng rúc vào người cậu/
Trương Chân Nguyên
Mao Trạch, đừng chọc Hô An nữa
Từ chiếc giường vang lên tiếng nói, chuông gió cũng ngừng reo, từ bao giờ mà trên giường lại sạch sẽ đến lạ, mùi tanh hôi thay bằng mùi nước xả vãi hương lavender
Trương Mao Trạch
Xì, lâu lâu mới được ăn no, mùi vị của dục vọng pha sợ hãi cũng không tệ /ngồi trên giường đung đưa chân/
Trương Mao Trạch
Chờ anh trai đem tới cho em vài món nữa /liếm liếm khóe môi/
Trương Chân Nguyên
/ Đặt Hô An xuống đất/
Hô An
/Nhanh chóng chạy về chỗ ngủ của mình/
Trương Chân Nguyên
/Từng bước tiến lại giường của mình/
Trương Chân Nguyên
Không khí này, lọc được bớt cặn bã rồi /nằm lên giường nhắm mắt/
Trương Mao Trạch
Ngày mai buổi tối, trước cửa, em sẽ đem đến cho anh một món quà
Sau tiếng "ừm" của cậu, cả căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng, chiếc chuông gió lại nữa reo lên báo hiệu có người rời đi
Trương Chân Nguyên
Lần sau đừng biến mất không dấu vết nữa, mở cửa phòng, bước ra rồi đi đi
Trương Chân Nguyên
Hô An sẽ sợ
Chiếc chuông gió kêu "leng keng" hai tiếng rồi chìm vào tĩnh lặng, chiếc ghế lười từ lúc nào đã được kéo vào trong phòng, cửa ban công đã đóng kĩ càng, chỉ có cửa phòng là mở phơi phới không chút e dè, vì Mao Trạch rời đi bằng cửa ban công mà Chân Nguyên không buồn đóng cửa
Đêm đó, dù gió lạnh và âm u cỡ nào cũng không làm cho chiếc chuông gió kêu lên một lần nào nữa
Hô An, kẻ biết nhiều thứ trong căn nhà này lại không ngừng run rẩy, muốn bước lại gần chủ của mình lại sợ mình không gánh được hậu quả khi khiến người tỉnh dậy. Hô An đêm đó chỉ cố thu mình lại, né xa chiếc giường và góc phòng, nó thu mình lại trước cửa ban công mà ép mình ngủ vì mỗi nơi trong căn phòng này đều là thứ mà khoa học chưa thể lý giải như cách mà nó xuất hiện trong căn nhà này với lý do gì
Chỉ là Hô An không biết, khi nó hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sâu thì vị chủ nhân đáng quý của nó lại ngồi trên giường mà nhìn nó mỉm cười khó hiểu
Trương Chân Nguyên
*Món quà ngày mai... đáng mong chờ* /nhìn Hô An mà mỉm cười/
Chap 3.
Chap 3. Tình yêu của đêm đen thì sao nắng mai hiểu được
Sáng sớm Chân Nguyên đã thức giấc, ánh đèn từ tivi hắt lên mặt cậu, Chân Nguyên để tivi đó cho Hô An xem còn mình bước vào nhà vệ sinh
Trương Chân Nguyên
Hô An, mở to tivi một chút /nói vọng từ nhà tắm/
Hô An
/Cạp luôn điều khiển vào cho cậu/
Trương Chân Nguyên
Ấn ở đây /bày cho nó/
Hô An
Gâu gâu /tỏ vẻ đã hiểu/
Hô An vẫy đuôi chạy ra ngoài, không lâu sau âm lượng tivi đã thật sự tăng lên, Chân Nguyên hài lòng mà lau mái tóc còn đang nhỏ từng giọt nước tí tách của mình
Chân Nguyên bước ra khỏi phòng tắm, cậu ngã người lên chiếc ghề lười đã được Hô An kéo sẵn tới trước tivi, Hô An từ lúc nào đã vắng mặt ở căn phòng này
Bầu trời ngoài kia đã sáng lên, ánh bình minh ban mai chiếu qua ban công hắt lên chàng trai nhỏ, cậu nheo mắt rất thanh đã thích nghi với ánh sáng ấm áp vốn không thuộc về mình
Tivi phát đài thời sự như bình thường, Chân Nguyên xoay xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón tay, vẻ mặt như mong chờ điều gì đó và rồi nó cũng xuất hiện
Nv phụ
Phóng viên: Tại sáng ngày 26/5, lúc 5h9', một người dân đã phát hiện được một cái xác nằm bên đường, theo điều tra hiện tại của cơ quan cảnh sát thì nạn nhân là diễn viên Tấn Than Vũ, lúc phát hiện thấy vị diễn viên bị bao quanh bởi chục con rắn to nhỏ, tình hình hiện tại vẫn đang cập nhập, chúng tôi sẽ cung cấp tình hình của vụ án này sau, nên thưa người dân hãy cẩn trọng và bình tĩnh để tiếp nhận thông tin một cách lý trí
Trương Chân Nguyên
Ồ, haha, hẳn là lý trí /mỉm cười thích thú/
Tiếng chuông cửa vang lên, Chân Nguyên uể oải ngồi dậy vươn mình bước về phía cửa phòng, cậu bước từng bước về phía cầu thang, mở đèn trong nhà lên rồi một mạch xuống dưới mở cửa cho chủ nhân tiếng chuông
Trương Chân Nguyên
Cho hỏi, ai vậy? /mở cửa ra/
Trước cửa là một người đàn ông đeo khẩu trang cùng chiếc mũ, che kĩ hoàn toàn khuôn mặt, hoàn toàn không nhìn thấy nhưng qua dáng dấp của người đó Chân Nguyên đã đoán được là ai rồi
Trương Chân Nguyên
À, là Tống lão sư sao
Tống Á Hiên
/Lao đến ôm chầm lấy cậu/
Tống Á Hiên
Trương Chân Nguyên, Chân Nguyên, Tiểu Trương Trương của em /bật khóc/
Tống Á Hiên
Em đã tìm... tìm anh 3 năm rồi, sao giờ anh mới xuất hiện? /vùi đầu vào vai cậu/
Trương Chân Nguyên chết sững trong thoáng chốc, nhìn người mới chỉ gặp một hai lần trước mắt lại mang tới cho cậu cảm giác rất quen thuộc
Trương Chân Nguyên
*Có chút, quen mắt...?*
Chẳng hiểu thế nào Chân Nguyên lại vô thức đưa tay lên vuốt lưng Tống Á Hiên như đang dỗ dành, nụ cười trên môi vẫn luôn ở đó không có gì thay đổi
Cảm thấy người đang úp mặt vào vai mình dần ổn định lại cảm xúc lúc này Chân Nguyên mới hỏi một câu
Trương Chân Nguyên
Chúng ta chỉ mới gặp nhau cách đây hai tháng
Tống Á Hiên
/Sững người hóa đá/
Tống Á Hiên
Không... không phải...
Trương Chân Nguyên
Có lẽ chỉ là người giống người thôi, Tống lão sư có vẻ rất quý người đó và tôi có thể khá giống với cậu ấy nên lão sư đây mới kích động như vậy
Tống Á Hiên sau một hồi rối rắm cảm xúc mới nhẹ nhàng gật đầu
Tống Á Hiên
Có lẽ trên đời thật sự có hai người giống nhau tới vậy, xin lỗi cậu
Trương Chân Nguyên
Nào, vào nhà nói chuyện
Tống Á Hiên
Ừm /theo sau cậu/
Cả hai ngồi trên chiếc sofa, Chân Nguyên đi lấy cho Á Hiên một cốc nước ấm, Á Hiên đặt một túi hoa quả lên bàn, trong lúc đưa cốc nước Tống Á Hiên đã vô tình nhìn thấy chiếc nhẫn bạc nằm gọn trên ngón tay của Chân Nguyên
Tống Á Hiên
Trương lão sư, chiếc nhẫn trên tay cậu? /giọng nói pha chút kích động/
Trương Chân Nguyên
Chiếc nhẫn này sao? /nhìn vào ngón tay mình/
Trương Chân Nguyên
Là một người rất quan trọng đã tặng cho tôi vào 4 năm trước, tiếc quá, tôi chẳng còn nhớ được hình hài người ấy như thế nào... /thở dài/
Tuy nói là tiếc thế nhưng đôi mắt Chân Nguyên vẫn lạnh lùng như mặt hồ đóng băng, hoàn toàn chẳng biểu lộ chút giao động nào
Tống Á Hiên lúc này lại vô cùng sốt sắng cứ như chỉ cần một chút thông tin nữa là có thể xác định một thông tin vô cùng quan trọng
Tống Á Hiên
Vậy cậu... năm nay bao nhiêu tuổi?
Trương Chân Nguyên
33 tuổi
Tống Á Hiên
*Trật rồi* /thất vọng tràn trề/
Vẻ thất vọng tràn trề của Tống Á Hiên hoàn toàn được biểu lộ rõ ràng trên gương mặt tuấn tú ấy và tất cả đều được thu vào tầm mắt của Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
Có vẻ người đó rất quan trọng nhỉ?
Tống Á Hiên
Rất rất rất quan trọng luôn
Tống Á Hiên
Nếu tính thì bây giờ anh ấy cũng phải 35 tuổi
Trương Chân Nguyên
Chỉ lớn hơn tôi có hai tuổi thôi sao?
Tống Á Hiên
Tôi năm nay cũng đã 23 rồi
Tống Á Hiên
Cậu muốn nghe không? Tôi sẽ kể
Trương Chân Nguyên
Nếu cậu muốn kể, tôi sẽ sẵn lòng nghe
Tống Á Hiên
Cậu và anh ấy như một người vậy, từ tên, dung mạo, cách hành xử và cả cách nói chuyện... cứ như là một
Trương Chân Nguyên
Hân hạnh được giống người Tống lão sư quý trọng
Tống Á Hiên
Tôi gặp anh ấy lúc 15 tuổi
Tống Á Hiên
Cậu biết không, lúc đó trong thâm tâm tôi đã ấp ủ ước mơ bước trên con đường diễn xuất, người nào người nấy đều kêu tôi không có triển vọng, cả gia đình tôi cũng không tin tôi, ép tôi theo con đường thừa kế nhưng tôi lúc đó nổi loạn lắm, cấm cản đủ đường khiến tôi mệt mỏi, tôi đã tìm tới một thứ gây hại, thuốc lá đắng lại mang cho tôi một cảm giác kì lạ
Tống Á Hiên
Tôi gặp anh ấy gần một khu dân cư ít người, anh đi đến dựt điếu thuốc trong tay tôi ra, nói tôi còn có tương lai. Tôi thấy rất nực cười, tương lai ở đâu khi tôi chỉ thấy xiềng xích giam ước mơ của mình lại, anh xoa đầu bảo tôi về nhà...
Tống Á Hiên
Nhưng... tôi bỏ nhà đi rồi, không còn nhà nữa, ba tôi bảo "Nếu mày không chịu từ bỏ cái ước mơ hao tổn thời gian đó thì đừng vác mặt về", anh mỉm cười bảo tôi rằng nếu muốn thì về nhà anh, anh ở một mình cũng rầu, tôi nghi ngờ nhưng thấy mình cũng chẳng còn đồng nào nên mạnh dạn cùng anh về nhà
Tống Á Hiên
Anh ấy vào ban đêm không thích bật đèn, vào ban đêm căn nhà vừa tĩnh lặng lại tối tăm, tôi ban đầu sợ hãi và dùng nến để thắp sáng nhưng rồi cũng dần quen thuộc với căn nhà vào ban đêm, đã không cần dùng nến nữa. Tôi dần nghĩ tới việc từ bỏ ước mơ nhưng anh ấy lại không cho phép, anh ủng hộ tôi bước theo ước mơ ấy, 15 năm đầu đời có người chấp nhận ước mơ của tôi, ủng hộ tôi hết mình, thành công của tôi, anh ấy chiếm hơn một nửa công sức.
Tống Á Hiên
Năm 18 tuổi, tôi nhận được số tiền cát-xê đầu tiên, liền mua cho anh ấy một chiếc nhẫn nhỏ, tôi đã hứa với anh ấy, sau này nó sẽ đổi thành vàng, thành nhẫn kim cương nếu anh ấy muốn, tôi sẽ cố hết sức
Tống Á Hiên
Rồi cuối cùng, một năm sau, tôi vừa về nhà đã chẳng thấy anh ấy đâu nữa...
Tống Á Hiên
Tôi đã tìm anh ấy... 3 năm trời, không biết anh ấy có ổn không, cuộc sống anh ấy đã có ai thay thế vị trí của tôi chưa? Hay anh ấy lại bắt đầu cuộc sống một mình đầy chán nản... /gục mặt xuống lòng bàn tay/
Trương Chân Nguyên
Vậy người cậu tìm không có khả năng là tôi đâu, tôi đã sống ở đây 5 năm rồi
Trương Chân Nguyên
Cậu ấy lúc biến mất chắc cũng đã 32 tuổi rồi
Trương Chân Nguyên
Lúc tôi chuyển tới đây chỉ vừa 28 tuổi, lúc cậu ấy biến mất thì tôi cũng mới 30 tuổi
Tống Á Hiên
Tôi biết, nhìn cậu, tôi vẫn đau lòng
Trương Chân Nguyên
/Dang tay ra/
Tống Á Hiên
Hả? /có chút ngơ ngác/
Trương Chân Nguyên
Tống lão sư, cần một cái ôm không?
Trương Chân Nguyên
/Mỉm cười dịu dàng/
Tống Á Hiên
/Lao vào vòng tay của cậu/
Tống Á Hiên
Ấm áp quá, giống cái ôm năm ấy quá...hức.../lại khóc nấc lên/
Tống Á Hiên
Hức... Cậu nói xem, anh ấy sống một cách rất âm u, nhạt nhẽo, tại sao lại chăm sóc tôi một cách ấm áp, yêu thương như vậy? Hức...Anh ấy còn tốt hơn cả những người đứng dưới nắng nhưng miệng lại nói những câu lạnh lòng...
Trương Chân Nguyên
Cậu biết không?
Trương Chân Nguyên
Bởi vì tình yêu của đêm đen là thứ nắng mai không thể hiểu được /vuốt nhẹ tóc Á Hiên/
Tống Á Hiên
Hức.... Anh ơi... hức... anh về với Á Hiên rồi... phải không anh?...Hức...
Tống Á Hiên
/Ôm chặt lấy cậu/
Download MangaToon APP on App Store and Google Play