[One Piece] Tự Do Giữa Biển Xanh
Chap 1:
Mỗi ngày của Hipparch Aisha cũng như bao ngày khác, khi mở mắt vẫn là căn phòng ngủ quen thuộc.
Đến mức em chẳng còn buồn để tâm đến tháng năm.
Ngày này đến tháng nọ như một cả thôi.
Hipparch Aisha(Kiếp trước)
(Đọc sách)
Không gian yên bình đến mức chỉ âm thanh của gió và tiếng lào xào của lá cây. Có cả tiếng lật qua lật lại của tờ giấy.
Em nhìn vào đôi chân của mình mà thốt lên hai chữ "Vô nghĩa"
Hipparch Aisha(Kiếp trước)
Hipparch Aisha(Kiếp trước)
Mày là chân của tao.
Hipparch Aisha(Kiếp trước)
Hức!
Hipparch Aisha(Kiếp trước)
Vậy tại sao mày lại không có những kỹ năng cơ bản của một đôi chân chứ hả?
Hipparch Aisha(Kiếp trước)
Thật vô nghĩa mà... Mày vô dụng thật đấy.
Em mạnh tay đánh vào đôi chân của bản thân.
Nhưng dường như em không hề có một chút đau đớn nào.
Thì có lẽ sẽ không bất lực ngồi ở đây, chịu cảnh đơn độc và nhàm chán này.
Hipparch Aisha(Kiếp trước)
(Vội lâu nước mắt)
Hipparch Aisha(Kiếp trước)
...
Hipparch Aisha(Kiếp trước)
Vào... Vào đi!
Người hầu thân cận của cô bà Wakayama Sato bước vào, tay cầm theo một dĩa bánh và trà.
Wakayama Sato
Tiểu thư ăn sáng ạ!
Wakayama Sato
(Đặt dĩa ăn lên bàn)
Hipparch Aisha(Kiếp trước)
Để đó đi, ta ăn sao!
Aisha hướng đôi mắt thẫn thờ nhìn cánh cửa khép lại.
Wakayama Sato
Đúng là con nhãi được nuôi dạy đến hư hỏng, xem người ở không ra cái đếch gì.
Wakayama Sato
Bệnh với tật!
Hipparch Aisha(Kiếp trước)
(Đặt khay cạnh bàn)
Hipparch Aisha(Kiếp trước)
Ực-
Một cơn đau ở tim vang lên dữ dội.
Mọi thứ bên trong bị như bị thối rữa từng chút một.
Hipparch Aisha(Kiếp trước)
(Nôn ra máu)
Hipparch Aisha(Kiếp trước)
Sao mà...
Hipparch Aisha(Kiếp trước)
Ực-
Em nhớ đến dĩa bánh hồi nãy do dì Wakayama đưa lên.
En bất động nằm trên gường với vũng máu tanh.
Cơn đau, cảm giác, giờ là vô nghĩa.
Cuộc đời ngắn ngủi và tẻ nhạt cho một nàng tiểu thư yếu ớt và cô độc- Một đời chưa từng được ra ngoài. Cuối cùng cũng đã kết thúc.
Sứa biển biết cười
Gọi tôi là PT
Sứa biển biết cười
Gọi tôi là Sứa.
Chap 2:
Tiếng gió lào xào qua tán cây.
Tiếng phập phù của sóng biển.
Tiếng chim líu lo khắp bầu trời.
Cơn gió thoảng qua da thịt, cảm giác mát lạnh và kỳ lạ nhưng lại cực kỳ dễ chịu.
Khi mà ánh dương chiếu xuyên qua khe lá, chiếu đến hành mi lá liễu khẽ rung rinh.
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Um...
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
(Nheo mắt)
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Aisha mở mắt, theo phản xạ mà đưa tay ra lên che.
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Đây là... Đâu?
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Mình... Hình như đã chết rồi mà đúng không?
Cứ ngỡ là địa ngục hay thiên đàng.
Nào đâu chẳng phải thiên đường hay địa phủ cũng không phải căn phòng ngủ quen thuộc thường thấy.
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Một khu rừng?
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Không lẽ...
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Mình sống lại rồi sao?
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Cứ tưởng chỉ trong tiểu thuyết, phim ảnh thôi chứ.
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Vi diệu ghê!
Aisha bất giác nhìn xuống thân mình, là đôi chân nhỏ nhắn như con nít được che chắc bởi đôi dày tất trắng.
Em dứt khoát tháo cả dày và tất, song cử động những ngón chân, rồi lại nhất chân lên rồi lại hạ xuống. Mắt em lúc ấy sáng long lanh như sao trời buổi tối phản chiếu xuống mắt hồ tỉnh lặng.
Aisha thử đứng rồi xém nữa thì té dập mông.
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Mình có thể...
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Chân này đứng được.
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Hức... Thật sự rất tuyệt vời.
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
(Vội lâu nước mắt)
Aisha bước một bước, rồi bước thêm bước nữa.
Xong em chạy vụt đi, thân ảnh nhỏ bé lướt nhanh qua những thân cây cao tựa như chạm đến trời xanh.
Gió luồng qua khẽ tóc, qua da thịt, đôi chân trần dẫm lên đất và hoa cỏ, ánh nắng sưởi ấm linh hồn và thể xác đứa trẻ lần đầu bước lên ra thế giới bằng chính đôi chân của mình.
Là lạ, nhưng rất thú vị và tuyệt vời.
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
(Té sắp mặt)
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Úi ya! Xin lỗi nha.
Tay em xoa xoa đầu, khi em ngước đầu lên xin lỗi người đó thì nhận ra thứ em vừa đụng trúng không phải người, mà là một con gấu.
Con gấu nhìn Aisha với ánh mắt hung tợn, miệng chãy dãi lại còn gầm gừ rất đáng sợ.
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
(Đơ người)
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
"Sao linh cảm mách bảo 36 kế chạy là thượng sách ấy nhỉ?"
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
ÁAAAAA.
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
(Chạy như chưa bao giờ được chạy)
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
ĐÃ LÀM GÌ ĐÂU?
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
ĐÃ CHẠM VÀO ĐÂU.
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
MẮC GÌ RƯỢT TAOOO!
Sứa biển biết cười
Bộ này chill chill hoi
Sứa biển biết cười
:)) Không ngược như bộ gì đó đó đâu
Chap 3:
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
(Núp sau gốc cây)
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Hộc...Hộc...
Sao một hồi chơi đuổi bắt trong rừng, một người một gấu.
Thì bây giờ Aisha đã thấm mệt mà không còn muốn chơi nữa, nhưng ló đầu sang nhìn bạn gấu nhỏ có lẽ hăng dữ lắm.
Mà nghe trong sách bảo khứu giác của gấu gấp 3-4 lần loài chó, đã thế dù sở hữu cái body to lớn những loài này có thể tăng tốc độ.
Aisha thoát được quả là một phép màu mà. Ngay khi liếc ra nhìn nó thì thấy con nhỏ.
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
(Ngạc nhiên)
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Ủa sao nó ngủ rồi? Mịa mày! Dí cho đã xong lăn ra ngủಠ╭╮ಠ
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Thôi nhân lúc nó ngủ thì chuồng lẹ... Nó mà dậy thì nó dí cho đứt dây váy.
Lác lâu khi Aisha đã đi xa rồi.
Thì có hai cậu trai đi lại, một cậu bạn tóc vàng mặc y phục quý tộc với tông chủ đạo màu xanh đội mũ chót cao trên tay cậu cầm một ống nước dính bẩn.
Bên cạnh cậu là một cậu nhóc chạng tuổi với mái tóc đen trên hai gò má thì xuất hiện những đóm tàn nhang, mặc một chiếc ba lổ màu đỏ, cũng giống cậu bạn kia tay cầm một cây ống nước củ và bẩn.
???
Cho hỏi người bên đó có sao không?
???
Ủa? Rỏ ràng là mình nhìn thấy ai đó bị con gấu này đuổi mà ta, đâu rồi?
???
Đừng nói là bị ăn thịt rồi nhaa!
???
Thôi kệ đi Sabo, sống chết gì kệ người ta.
???
Mà ít ra mình có bửa tối.
Sabo
Sao cậu nói chuyện nghe vô tâm vậy, Ace?ಠ╭╮ಠ
Ace(Nhỏ)
Xí! Vốn đâu phải vấn đề của tôi?
Ace(Nhỏ)
Phụ tôi khiên coi.
Sabo đi lại nâng phía sau của con gấu lên còn Ace thì khiên cái đầu.
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Hắc xì.
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Ai vừa nhắc đến mình vậy nhỉ?
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Kệ đi
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Mà mình đang đi đâu đấy.
Aisha nhìn dưới chân vào lòng bàn chân sưng đỏ và bẩn do lúc chạy nhảy vô tình đi dẫm lên đất đá.
Thầm nghĩ biết thế lúc chạy mang theo dày luôn. Bây giờ cũng không biết mình đang ở đâu và chỗ khi nãy ở đâu nữa.
Đột nhiên cô nghe thấy tiếng nước chảy gần đây, đi thêm chút nữa thì thấy một bờ suối trong sạch. Xung quanh đều là những mỏ đá to và vang lên tiếng chim hót.
Thật yên bình...Và tự do.
Thật khác với căn phòng bao phủ bởi bốn bức tường, hơi lạnh lẽo từ máy lạnh, dù rộng lớn nhưng ngột ngạt đến lạ.
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Đẹp quá...
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
(Cười tươi)
Aisha đi đến thì ngạc nhiên thấy bản thân mình trong mặt nước.
Cô bé với mái tóc trắng như tuyết, đôi mắt màu xanh long lanh tựa ngọc lam, lành da trắng hồng, mặc một chiếc đầm trắng, nói chung là từ đầu đến chân cái gì cũng màu trắng hết.
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
Mình thành trẻ con rồi nè...
Hipparch/ Lenin Aisha(Nhỏ)
(Sờ lên mặt)
Download MangaToon APP on App Store and Google Play