[RhyCap] Tội Ác Em Chọn
#1. Nguyễn Quang Anh
Trời đêm tối đen như mực, mưa rơi ngoài hiên
Trong căn phòng gỗ chỉ có ánh sáng hắt bóng người đàn ông kéo dài trên vách tươngf
Ông ta không nói gì trong một lúc, chỉ hút thuốc liên tục, ánh lửa lập lòe trong tay như có ma.
Trần Đăng Khoa
Duy con có bao giờ nghe đến cái tên Nguyễn Quang Anh chưa?
Duy ngẩng đầu, khựng lại.
Hoàng Đức Duy
Nguyễn.. Nguyễn Quang Anh?
Hoàng Đức Duy
Tên nghe hơi phèn
Hoàng Đức Duy
Không cùng đẳng cấp! Con không biết
Trần Đăng Khoa
Ừ. Là thằng con trai của Nguyễn Sinh chủ tịch tập đoàn Nguyễn Gia.
Trần Đăng Khoa
Hắn là người đã đứng đó nhìn cha mẹ con chết cháy..
Trần Đăng Khoa
Mà không nhấc nổi một ngón tay.
Trần Đăng Khoa
Chú nói chính thằng đó, đã cười khi thấy nhà con cháy.
Trần Đăng Khoa
Chú đến nơi, chú thấy hết.
Trần Đăng Khoa
Con biết biết chú thấy gì không?
Ông ta rít thêm một hơi thuốc, rồi gằn từng chữ
Trần Đăng Khoa
chú thấy nó mỉm cười.
Trần Đăng Khoa
Năm đó nó mười bảy tuổi nó không khóc cũng không sợ
Duy siết chặt con gấu trong tay, đến mức móng tay cắm vào da.
Ông ta gằn giọng, đứng lên, bước lại gần, bàn tay to nắm lấy vai em
Trần Đăng Khoa
Duy. Con phải nhớ cái tên đó.Nguyễn Quang Anh.
Trần Đăng Khoa
Một ngày nào đó con sẽ gặp
Trần Đăng Khoa
Và khi con nhìn thấy,đừng chào, đừng mềm lòng, đừng tha thứ.
Duy run lên em ngẩng đầu mắt đỏ hoe giọng khản đặc
Hoàng Đức Duy
Con sẽ kéo hắn xuống địa ngục.
Hoàng Đức Duy
Như cái cách hắn đứng nhìn cả nhà con cháy rụi.
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Em lặp lại cái tên đó như đang khắc sâu vào tim
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh...
Hoàng Đức Duy
Con sẽ không quên.
Nguyễn Quang Anh và tội ác đầu tiên trong đời em chính là tin lời chú mình.
Em siết chătj tay.Từ giây phút ấy một phần trái tim em đã chết.
Phần còn lại sống để trả thù...
#2. Đừng Yếu Lòng
Căn nhà chú Khoa nằm cuối con hẻm.
Nhưng đó là nơi duy nhất em được phép sống sót để chờ ngày trả thù.
Duy 20 tuổi không có bạn bè, không mạng xã hội, không tồn tại với thế giới bên ngoài.
Chỉ có một nhiệm vụ duy nhất chuẩn bị để kéo Nguyễn Quang Anh xuống mồ.
Trần Đăng Khoa
Chú sẽ dạy con kỹ năng để sinh tồn.
Trần Đăng Khoa
Buổi sáng, con luyện nói làm sao để giọng run như sắp khóc
Trần Đăng Khoa
Chiều, con học cách đọc hồ sơ phân tích nét mặt, cử chỉ, điểm yếu
Trần Đăng Khoa
Tối, con tập đứng trước gương chọn ánh mắt nào đủ để người ta tin tưởng.
Trần Đăng Khoa
Và nụ cười nào khiến người khác sẵn sàng chết vì mình.
Hoàng Đức Duy
“Khác gì tử kỉ đâu trời"
Hoàng Đức Duy
Kỹ năng sinh tồn của một kẻ báo thù?
Trần Đăng Khoa
Đúng ngày mai con sẽ được trãi nghiệm
Khi Duy đang chăm chú lật hồ sơ Quang Anh trên màn hình laptop, Dương gõ cửa.
Trần Đăng Dương
Em ăn tối chưa?
Em không quay lại giọng nhẹ đáp
Dương bước thẳn vào, tay cầm chai nước suối lạnh.
Trần Đăng Dương
Uống đi đừng chỉ ăn hận thù
Trần Đăng Dương
Em là người, không phải cái máy.
Duy bật cười khẽ, lần đầu rời mắt khỏi màn hình.
Hoàng Đức Duy
Anh sợ em thành cái gì?
Trần Đăng Dương
Anh sợ một ngày em không biết mình là ai nữa
Em nhìn anh, thoáng chùng xuống.
Nhưng rồi quay lại chú tâm màn hình
Trên đó là hình ảnh Quang Anh, đứng giữa sảnh công ty, vest xám nhạt.
Hoàng Đức Duy
Cười tươi thật
Em đáp lại như đã thuộc lòng
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
23 tuổi. CEO Nguyễn Gia
Hoàng Đức Duy
Là người đã đứng nhìn ba mẹ em chết. Và em sẽ không để hắn sống an yên.
Dương im lặng thật lâu rồi anh thở nhẹ
Trần Đăng Dương
Em chắc là hắn thật sao?
Duy không đáp. Tay em siết nhẹ cạnh bàn.
#3. Quá Ổn Rồi
Tòa nhà Nguyễn Gia nằm giữa trung tâm thành phố
Hoàng Đức Duy
Mong mọi chuyện sẽ trôi qua êm đềm
Duy đứng dưới sảnh, tay giữ túi tài liệu, tai đeo thẻ nhân viên moi
Em là thực tập sinh của phòng PR, vừa được nhận theo diện giới thiệu nội bộ.
Hoàng Đức Duy
Một thân phận quá hoàn hảo
Hoàng Đức Duy
Một vị trí đủ gần để tiếp cận con mồi.
Hoàng Đức Duy
Cảm ơn chú Khoa
Thang máy bật mở ở tầng 40 tầng ban lãnh đạo
Duy bước ra em liếc nhẹ qua từng cánh cửa phòng họp ánh đèn phản chiếu gương mặt lạnh nhạt
Có chút ngây thơ. Một vỏ bọc được rèn luyện rất lâu của em
Cánh cửa phòng lớn cuối hành lang mở ra.
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh?
Hoàng Đức Duy
“ Cao hơn mình tưởng "
Ánh mắt anh lướt qua emkhông dừng lại.
Duy vội cúi đầu, tránh ánh mắt đó. Nhưng bàn tay lại siết chặt hồ sơ.
Hoàng Đức Duy
“Đừng nhìn.. đừng nhìn nữa"
Hoàng Đức Duy
“Đừng có đi lại đây nha trời"
Chợt giọng anh vang lên bất ngờ, lạnh và dứt khoát.
Nguyễn Quang Anh
Người mới?
Duy ngẩng lên. Chạm thẳng vào mắt anh.
Đôi mắt ấy không hề giống như những gì chú Khoa từng kể.
Không có nụ cười độc ác. Không có ánh nhìn đắc thắng.
Hoàng Đức Duy
Dạ, em Hoàng Duy.
Hoàng Đức Duy
Mới thực tập ở phòng truyền thông ạ.
Em nói, môi nở nụ cười nhẹ như đã tập từ trước
Quang Anh gật nhẹ, bước ngang qua. Nhưng chưa đầy ba bước, anh dừng lại.
Nguyễn Quang Anh
Họ của cậu là gì?
Hoàng Đức Duy
Hả?.. Hoàng..Duy
Hoàng Đức Duy
À.. Hoàng Anh Duy
Nguyễn Quang Anh
Không phải Hoàng Đức Duy?
Hoàng Đức Duy
Dạ không, chỉ là trùng tên thôi
//thở khẽ//
Anh im. Một giây. Hai giây.
Rồi đi thẳng. Không nói thêm gì nữa.
Hoàng Đức Duy
Nhớ cả tên mình?
Nhưng khi cửa thang máy đóng lại, Duy vẫn đứng đó.
Hoàng Đức Duy
Đến để khiến hắn yêu. Rồi diệt.
Hoàng Đức Duy
Nhưng tại sao..
Hoàng Đức Duy
Ánh mắt đó lại không có gì đáng ghét cả?
Ở cuối hành lang, từ sau một cánh cửa hé mở.
Có người lặng lẽ nhìn em ánh mắt không giấu được cơn bất an.
Trần Đăng Dương
Em bắt đầu rồi sao, Duy?
Trần Đăng Dương
Nhưng nếu em lạc nhịp, anh sẽ là người đưa em ra khỏi vũng máu đó
Download MangaToon APP on App Store and Google Play