Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Bông Hoa Vĩnh Cửu

chap 1:Thế giới không cảm xúc

t/g
t/g
hế lô
t/g
t/g
siêu nhân bay tới đây
t/g
t/g
__________
giữa một khu phố nhỏ,một thành phố chìm trong màu xám,không phải vì thiếu nắng mà không ai ngước lên nhìn bầu trời nữa
mỗi buổi sáng,duy rời căn hộ tầng 9,bước qua dòng người lặng câm như những bóng ma.Không ai Chào nhau,cũng không ai thèm liếc nhau lấy 1 cái,chỉ có tiếng mái quyét vang đều đặn ở cổng khu chung cư cư "Quyét mã cảm xúc.Biểu cảm xúc ổn định được phép di chuyển"
Tôi đi qua như mọi ngày tay không run mặt vẫn giữ vẻ lạnh nhạt với thế giới này
một thế giới tràn đầy vẻ chán nản,những con người không còn sức sống
Tại xưởng đồng hồ -ca làm 6h sáng Không khí mùi kim loại lạnh.Hơn 200 người xếp thành hàng dọc mặt ai cũng có vẻ mệt mỏi,và tôi cũng vậy,không có tiếng nói chuyện cười đùa chỉ có tiếng đồng hồ kêu "tích tắc tích tắc" Vang lên trong đầu như đang châm chọc tụi tôi vậy "Thời gian vẫn chạy,nhưng ta vẫn đứng yên "
Tôi thở dài một hơi rất sâu
bỗng có một chàng trai lên tiếng
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
này
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
cậu gì ơi
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
có thể sửa đồng hộ cho tôi được không
Tôi cúi đầu,tay lắp ốc vít vào bánh răng nhỏ.Từng cử động đều đặn như một chiếc máy Mỗi ngày trôi qua đều giống hệt nhau,đến mức tôi còn không nhớ hôm nay là thứ mấy
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
*con người ở đây kì lạ thật,không có cảm xúc gì lun*
Hoàng Đức duy
Hoàng Đức duy
Tôi sửa xong rồi đó
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
à ừm
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
được rồi
T
U
A
Đ
N
G
I
N
G
T
R
Ư
A
Tôi ngồi trong góc tối của căn phòng ăn.Mọi người đều mang đòi ăn theo khẩu phần quý định-cơm trắng,với một ít rau,súp loãng ! Không mùi cũng không vị
Tôi nhìn ra bên ngoài lớp kính mờ
Ngoài kia có một đứa bé đang đang khóc lóc bị mẹ kéo đi
người mẹ cúi sát tai con thì thầm nói:
đa nv nữ
đa nv nữ
nếu con còn cười hay khóc thì sẽ bị bắt đi đó nghe chưa
đứa bé im lặng,đôi mắt ướt run run
Tôi cúi đầu xuống,tự dưng cổ họng tôi nghẹn lại tôi tự hỏi tôi một câu rất ngớ ngẩn "Tại sao mình lại cảm thấy buồn nhỉ" tim tôi bỗng chốc thắt lại,tôi đưa tay lên sờ vết sẹo dài trên cổ tay.Nó nhắc tôi "cảm xúc là thứ nguy hiểm"
Tối hôm đó,tôi trở về căn phòng nhỏ.Căn phòng trống rỗng,chỉ có một chậu cây khô khốc lâu ngày chưa nở
Tôi mở ra một quyển sổ cũ-cuốn sổ duy nhất của mẹ tôi
"Mẹ tôi từng nói: Có một bông hoa chỉ nở khi được chăm sóc bằng cảm xúc chân thật của chính mình.Nó sẽ sống mãi,khi ta còn cảm xúc và niềm tin mãnh liệt"
Tôi nhìn dòng chữ,bật cười khẽ,không ra tiếng
Hoàng Đức duy
Hoàng Đức duy
Vô nghĩa
Hoàng Đức duy
Hoàng Đức duy
Không có gì là vĩnh cửu cả
Tôi gập quyển sổ lại,đặt lên bàn,ngoài cửa sổ trời bắt đầu đổ mưa
Tôi rít một hơi thật dài
Hoàng Đức duy
Hoàng Đức duy
mệt mỏi
Hoàng Đức duy
Hoàng Đức duy
một cuộc sống thật nhàm chán
_____________
t/g
t/g
có ngọt nha
t/g
t/g
muahaha
__________
END

chap 2:người lạ và cây xanh

t/g
t/g
hế lô
t/g
t/g
siêu nhân bay tới đây
t/g
t/g
_____________
sáng hôm sau,hành lang tầng 9 có một tiếng động lạ một người đàn ông đang xách thùng carton,dọn vào phòng bên cạnh tôi
Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi màu đen,tay ôm một chậu cây nhỏ màu xanh lục Điều tôi thấy lạ lùng là cây đấy còn sống
Tôi đi ngang qua như mọi khi,chẳng nói bất cứ một câu gì.Nhưng lần này người đàn ông đó lại lên tiếng trước
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
xin chào
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
người quyen
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
nhớ tôi không
Tôi không nói gì chỉ lạnh lùng gật đầu một cái
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
người gì đâu mà lạnh lùng vậy
nói vậy anh ta đưa cho tôi một chậu cây xanh chậu cây đấy rất đẹp
Tôi khẽ nhận lấy
Hoàng Đức duy
Hoàng Đức duy
Cảm ơn
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
Không có gì
Hoàng Đức duy
Hoàng Đức duy
mà tạm biệt nhé
Hoàng Đức duy
Hoàng Đức duy
tôi phải đi học rồi
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
*vừa học vừa làm sao*
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
*nhìn cậu ta có vẻ suy tư *
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
*thôi không nghĩ nhiều nữa mình cũng phải đi học rồi*
T
U
A
Đ
N
L
P
Tôi ngồi khuất một chỗ với vẻ mặt mệt mỏi
đa nv nữ
đa nv nữ
Chào các em
đa nv nữ
đa nv nữ
hôm nay sẽ có một học sinh mới,mới chuyển đến lớp ta
đa nv nữ
đa nv nữ
em vào đi
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
Vâng ạ
đa nv nữ
đa nv nữ
em sẽ ngồi vào chỗ ké duy nha
đa nv nữ
đa nv nữ
/chỉ tay/
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
Vâng ạ
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
/xuống chỗ ngồi/
Hoàng Đức duy
Hoàng Đức duy
Sao đi đâu cũng gặp con người này vậy thật phiền phức
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
chắc chúng ta có duyên rồi
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
Người quyen à
Tôi cũng không muốn tranh chấp nhiều với cậu ta
Suốt giờ học cậu ta cứ lảm nhảm bên tai tôi làm tôi rất khó chịu
Hoàng Đức duy
Hoàng Đức duy
cậu có thôi đi không
Hoàng Đức duy
Hoàng Đức duy
nói lắm vl
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
lạnh lùng thật sự
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
Không cho nói thì thôi
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
đa nv nữ
đa nv nữ
bài học hôm nay chúng ta sẽ học về cảm xúc
đa nv nữ
đa nv nữ
Tiết học sáng hôm đó là "Xử lý cảm xúc cấp độ I" — bài giảng về cách nhận biết và triệt tiêu cảm xúc mầm. > “Cảm xúc không phải là bạn,”/ giáo viên giảng bằng giọng đều đặn/ “Chúng chỉ là tàn dư sinh học từ thời kỳ hỗn loạn. Khoa học đã chứng minh: tình yêu, đau buồn, hay nỗi nhớ đều gây lệch chuẩn hệ thần kinh.”
Tôi chép lại từng dòng vào bảng điện tử. Tay Tôi vẫn đều, mặt Tôi vẫn lạnh không có một cảm xúc gì. Nhưng trong ngực, một điều gì đó không còn im lặng. Tôi nghĩ đến cánh hoa tím. Và đôi mắt xanh nhạt của cậu bé lạ. Trong vài giây, hình ảnh ấy rõ hơn cả dòng chữ đang hiện trên bảng. Không thể là trục trặc thị giác – vì mọi người vẫn im lặng như thường. Tôi tự hỏi: Tại sao chỉ có mình nhìn thấy cái đó?
đột nhiên cậu ta cất tiếng làm tôi khẽ giật mình
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
ê nhóc
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
làm gì mà suy tư vậy
Hoàng Đức duy
Hoàng Đức duy
Không có gì
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
...
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
ò
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
mà cây sáng nay tôi đưa cho cậu sao rồi
Hoàng Đức duy
Hoàng Đức duy
vẫn ổn
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
nhớ chăm sóc nó thật kĩ nhé
Hoàng Đức duy
Hoàng Đức duy
biết rồi
Hoàng Đức duy
Hoàng Đức duy
nói nhiều
T
U
A
Buổi trưa, Tôi quay lại khu vườn thực nghiệm. Không còn ai. Không còn hoa. Chỉ có một vệt đất bị xới lên vụng về. Như thể ai đó đã vội vã nhổ nó đi, trước khi nó kịp nở.
Tôi Đứng rất lâu. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lồng ngực. Không hẳn là tức giận. Cũng không hẳn là buồn. Chỉ là... một khoảng trống, bất ngờ bị lộ ra sau nhiều năm bị lấp kín. > “Mình… đã từng thấy thứ gì đó đẹp. Và rồi… mất nó.”
Không hiểu vì sao câu ấy lại vang lên trong đầu. Nhưng câu nói đó, lần đầu tiên trong rất lâu, khiến mắt Tôi cây đến lạ thường
Tôi chỉ biết là có một người đưa cho tôi một quyển sổ bảo là mẹ tôi gửi,nhưng trong kí ức của tôi như không hề có bà ấy vậy
Chiều hôm đó, Tôi không uống viên Serein như thường lệ. tôi chỉ nhìn nó nằm trong lòng bàn tay – trắng, tròn, hoàn hảo – giống như mọi thứ ở thế giới này. Rồi tôi thả nó xuống cống nước. Và nghe tiếng rơi rất nhỏ. Nhưng vang rất xa.
___________
xiêm
xiêm
hi
t/g
t/g
nhỏ này đâu ra vậy
t/g
t/g
/đá bay ra xa /
xiêm
xiêm
aaaaa
xiêm
xiêm
nu ba ka chi
t/g
t/g
/phủi tay/
t/g
t/g
t/g
t/g
______________
"To be continued"

chap 3: vết nứt

t/g
t/g
hế lô
t/g
t/g
siêu nhân bay tới đây
t/g
t/g
___________
“Không phải vì tôi nhớ điều gì… mà vì tôi cảm thấy có điều gì đó đáng lẽ mình đã từng nhớ.”
tôi bất chợt thức dậy lúc giữa đêm
Căn phòng vẫn trắng, ánh sáng từ trần hắt xuống đều đặn. Không có gì lạ. Nhưng lòng cô thì không yên
Tôi vừa nằm mơ
Một giấc mơ không rõ hình dạng, nhưng đầy cảm giác. Trong đó, có một bàn tay run rẩy chạm vào tóc cô. Một giọng nói khe khẽ. Một tiếng đàn lạc nhịp. Một mùi hương… giống mùi hoa tím hôm qua. Và rồi — một tiếng khóc. Không rõ là của ai.
Ngồi bật dậy. Tim đập nhanh. Mồ hôi rịn ở thái dương. Trong đầu tôi có một từ vang lên: “Mẹ.”
Tôi đọc từ đó như một điều cấm kị
Tôi chỉ nhớ rõ là có 1 người gửi cho tôi quyển sổ bảo đó là mẹ tôi gửi
nhưng tôi không hiểu bất cứ nội dung nào trong đó,tôi chỉ coi là những thứ vô vị mà thôi
tôi nghĩ mãi mà không ra được khuôn mặt của người mẹ ruột của tôi
hình ảnh cứ mờ lòa vậy
nhưng trong hình ảnh gia đình không có bất cứ người phụ nữa nào cả
chỉ có nửa hình ảnh bị xé đi mà thôi
nhưng vì sao tôi lại đau khi nghe từ đó
Sáng hôm sau, Tôi đến Trung tâm Quản lý Ký ức. Nơi đó lưu trữ mọi dữ liệu cảm xúc bị xoá – dĩ nhiên không ai được phép truy cập. Nhưng tôi biết được cách lẻn vào.
Trên màn hình bảo mật, tôi nhập mã số định danh cá nhân. Một tập tin hiện ra: Ký ức: KH-07. Chủ đề: Tổn thương thời thơ ấu. Trạng thái: Đã xoá vĩnh viễn. Tôi ấn mở. > “Truy cập bị từ chối.”
Thử lần nữa. Màn hình chớp một cái, rồi xuất hiện một đoạn trích mờ nhòe. > Một căn phòng nhỏ. Một người phụ nữ ôm một cậu bé “Mẹ xin lỗi… vì đã để con phải sống ở đây.” Tiếng còi xe. Tiếng vỡ. Một tiếng hét.
Không ai khác "Cậu bé đó chính là cậu"
Tôi Nhớ rồi. Không rõ chi tiết, nhưng nỗi đau thì còn đó. Sống động, nguyên vẹn, và thật khủng khiếp.
Tôi Rời khỏi trung tâm, bước giữa thành phố trắng. Người đi qua tôi vẫn đều đặn, vô cảm. Như thể nỗi đau của tôi không hề tồn tại. Như thể tôi là một lỗ hổng nhỏ giữa một hệ thống hoàn hảo. Nhưng tôi biết, từ giờ phút này… > “Tôi không còn giống họ nữa"
--------
Đêm đó, Tôi lại mơ. Không phải một bông hoa lần này, mà là tiếng ru bằng giọng nữ rất dịu. Dù không hiểu lời, nhưng trái tim tôi thấy ấm.Và đau.
___________
END

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play