[Obikaka] Welcom Home
Good morning| Buổi sáng tốt lành
Bà chúa truyện sad 🥔
Khoai đã hóa điên để viết bộ này
Tình yêu trong hắn và y là gì?
Là giấc mơ nhiệm màu về tuổi trẻ
Là ánh nhìn trong veo trên đôi mắt biếc xám nhẹ
Là hai kiếp người chênh vênh, một kẻ trao đi niềm tin - một kẻ trao đi hy vọng, ngây ngô hẹn thề cùng vun đắp và tạo nên sự sống
Không phải bằng thân xác, mà bằng ảo tưởng rằng chỉ cần ở cạnh nhau thì thế giới này sẽ bớt tàn nhẫn hơn một chút
Những vụn vặt ấy đã từng là tất cả với họ
Tình yêu vẫn còn đó. Đủ thật để không chết đi
Nhưng cũng vì quá thật mà để họ tự tay chôn nhau khỏi thế giới
Và đủ hèn để chỉ dám gặp nhau trong lớp nhớ đã cũ mèm
Nơi mọi thứ đều được phủ lên bằng một lớp bụi an toàn mang tên "đã từng"...
Uchiha Obito
?...
//từ từ hé mở mắt//
Hắn rệu rã trong cái ôm rỗng hốc của bóng tối như thể đã quá quen
Đêm quá sâu để an toàn nhắm mắt
Hắn thức - không phải vì sợ hãi, mà bởi chính hắn biết rõ:
Bóng tối đang ôm lấy mọi thứ hắn đã chôn. Những thứ quá đau để tồn tại, và quá đẹp để chịu chết
Không phải từ một giấc mộng
Mà là miền yếu tàn nhất của ánh sáng - là bóng tối
Không gian xung quanh nhuốm một màu đồng tối tàn. Thăm thẳm và lặng yên đến mức một người bình thường sẽ phát điên vì nó
Từ bao giờ, hắn lại thích nghi với thứ màu sắc kén mắt chọn ấy - như một tù nhân học cách yêu chính lòng giam giữ mình
Chỉ trơ chân giữa màng đêm, đôi mắt sâu hoắm, nghiệt đời, chăm chăm hướng về một phía - như thể cuối cùng cũng tìm lại được chân lý riêng của đời mình
Uchiha Obito
...
//nhìn về duy nhất một hướng, hơi tròn mắt rồi lại thôi//
No name
...
//đứng đối diện hắn, im lặng nhẹ cười//
Triệu Vũ Phàm là ánh sáng duy nhất đang tồn tại trong bóng tối quanh hắn
Một chàng trai trẻ tuổi - trông chỉ độ xuân xanh
Mái tóc trắng bạc lả lơi, vóc dáng cao, hơi gầy, thắp thỏm trong chiếc sơ mi trắng phổ thông như một ký ức quá sạch sẽ để tồn tại ở nơi này
Chỉ đứng yên - để ánh cười trong đáy mắt hướng về phía Martin như cách hắn đang vận hành
Để mặt cho bóng tối và ánh sáng hòa vào nhau trong tích tắc
Uchiha Obito
//rũ mắt nhìn đối phương//
Rất lâu - rất sâu và rất nhẹ
Không rõ cảm xúc của hắn lúc này là gì - có lẽ là sự trống rỗng trong nhớ nhung
Một thứ cảm xúc không còn đau dữ dội. Mà âm ỉ như vết đạn dưới mỗi mùa gió bắc
Để rồi cái rối ren ấy đã bức hắn tiến lại - một bước, vươn tay với lấy - một nửa
Như kẻ điên cuối cùng cũng tìm thấy sự tỉnh táo, mà vượt qua ranh giới đã định sẵn
Uchiha Obito
Em... Kakashi ---
//vô thức tiến đến, vươn tay với lấy//
Thoát khỏi vòng tay của bóng tối quen thuộc, ngã nhàu về phía ánh sáng xa vời kia - chỉ muốn được ôm lại bóng hình ấy…
Tay kia chưa kịp nắm - người đã tan trong một ánh nhìn
Đen và trắng đã không còn đối lập. Chỉ còn lại hắn rơi xuống khoảng không trống rỗng
Uchiha Obito
HAH!...huh!--
//giật mình đạp tung chăn, ngồi phắc dậy//
Martin ngồi phắc dậy trên giường - thân thể đẫm mồ hôi
Hoảng loạn cứ như gai nhọn bám chặt lấy đôi mắt và nhịp thở
Bóng tối đã biến mất - Ánh sáng cũng không còn
Và vóc dáng chàng trai kia biến tan như thể chưa từng tồn tại
Chỉ còn căn phòng đơn sơ. Tiếng đồng hồ nhảy từng nhịp "tích tắc" nặng lòng
Uchiha Obito
Tch!...
//nghiến răng, vùi mặt vào lòng bàn tay//
Và một Obito đang giấu mặt vào lòng bàn tay, cố điều chỉnh tinh thần lẫn hơi thở như sắp đứt đoạn
Phải!. Hắn vừa tỉnh giấc - thật sự. Thoát khỏi một cơn mộng mị không thể gọi là xa lạ
Hắn đã mơ rất nhiều. Mơ về người con trai ấy - cả ngàn lần
Hắn đã ôm lấy những giấc mơ cũ mèm, như ôm một xác chết chưa kịp lạnh - buông thì không nỡ, giữ lại thì thối rữa trong tim
Thế nên hắn mới chịu cảnh thế này
Một người đàn ông lại đi ôm mộng nhớ nhung một người đàn ông - hằng đêm, hằng giờ
Thật nực cười, câu chuyện của hắn sẽ rất kinh tởm nếu đặt vào cái xã hội này...
Uchiha Obito
//vuốt tóc, rời khỏi giường//
Obito hất mạnh tóc mái về sau, dẫm lên chiếc chăn vừa bị hắn vứt xuống trong cơn hoảng loạn
Với đầu óc vẫn chưa thật sự tỉnh táo
Bước chân chao đảo đưa hắn vào phòng tắm
Khuỷu tay chống mạnh lên tường - trên đầu gương
Trần trụi mà gục đầu dưới vòi sen "tí tách" dòng nước ấm
Nước len lỏi vào mắt đến cay xè - nhưng mắt hắn thì vẫn cố chắp mở trưng. Chăm chăm nhìn lấy hình ảnh nguyên thủy nhất của bản thân trong gương
Với chiều cao một mét chín mươi, chẳng có gì đủ vừa để hắn soi xét lại chính mình
Chẳng có gì đủ lớn để chứa nổi sự mục rữa đang diễn ra bên trong
Để hắn trở nên tàn dại thế này
Uchiha Obito
Ha!...
//bật cười//
Uchiha Obito
Mẹ kiếp!
//đập mạnh vào gương//
Obito bật cười - một nụ cười nửa miệng
Rồi buông ra một câu trách đời hờ hững, như một thói quen
Bởi dù thế nào đi nữa, hắn vẫn đang sống - dù chỉ là một vai hề - cũng phải diễn đến tận cùng đài ải
Did you come with the autumn? | Em có đến cùng mùa thu không?
_________________________
Chết chìm trong cái tháng cửu nguyệt khô gầy, Tokyo lại cũ đi trong từng bước chân người ở lại
Mùa thu đến không bằng tiếng gọi, mà bằng cảm giác - thứ cảm giác mà chỉ những ai từng đi qua năm tháng mới nhận ra
Không chỉ là cái se lạnh chạm khẽ nơi bàn tay, không chỉ là những hàng ngân hạnh khẽ rụng lá hay chút nắng ấm muộn màng còn sót lại nơi cuối ngày hạ tàn
Mà là khi gió lùa qua con hẻm cũ, mang theo mùi han gỉ của thời gian
Chạm sâu vào lồng ngực là khoảng trống trống hoác, hoang phế - nơi những câu chuyện cũ vẫn còn thì thầm, nơi những câu hỏi vẫn âm ỉ cháy… nhưng lại chẳng ai nghe thấy
"Em có đến cùng mùa thu không?"
Câu hỏi ấy treo lơ lửng đâu đó giữa thành phố này, không người nhận, không lời đáp
Như một lá thư tay đã gửi đi từ rất lâu, nhưng chẳng bao giờ được xem
Tuyến tàu Shibuya rời khỏi trung tâm - đến Ebisu, kéo theo cả bộn bề của thành phố trở về vùng ngoại vi thanh bình, yên tĩnh
Mặc cho mùa thu đã vào da thịt, thành phố sần uất ấy vẫn sống mà không chậm lấy một nhịp thở
Không chỗ đứng nào dành cho kẻ lạc nhịp
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
( 1 ): Haiz, lại phải đi làm nữa... dưới cái thờ tiết này tụt mood hẵn ra!
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
( 2 ): Vì miếng cơm nên biết sao giờ, ráng chịu thôi
Những bước chân chen chúc, va vào nhau, trượt qua nhau như những đợt sóng người đập vào thân toa tàu
Mỗi gương mặt lướt qua đều mang một mục đích, một thời hạn, một nơi cần đến
Nhân vật phụ nữ | đa nhân vật |
( 1 ): Trời đã lạnh mà lịch học hôm nay nhìn muốn té xỉu ngang
Nhân vật phụ nữ | đa nhân vật |
( 2 ) Sáng chiều, ôn chuyên buổi tối - không biết bao giờ mới được về nữa
Nhân vật phụ nữ | đa nhân vật |
( 3 ): Tớ chỉ muốn ở nhà thôi
Và giữa bản giao hưởng hỗn loạn đó, Uchiha - Obito tồn tại như một nốt lặng ngang tàn và bất khả kháng
Méo mó - không hòa âm, cũng không biến mất
Hắn vừa kết thúc ca làm tại một quán cà phê nhỏ
Phong cách ăn mặc vãn thu không hề làm nhạt đi gu thời trang bụi trần của hắn
Quần jean trễ hông, áo khoác hờ như kể nghiệt đời xem thể thế giới này chẳng đủ để hắn cần phòng bị
Mái tóc đen bụi - ngắn phóng khoáng, phất loạng theo gió tàu
Một bên tai airpod, tay lướt tin tức, dáng đứng thản nhiên như thể thế giới này vốn chẳng liên quan đến hắn
Hình tượng ấy khiến hắn quá ngang tàn
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
Trời đất ơi sao tự dưng lạnh dữ vậy trời…
//bất ngờ lên tiếng//
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
Mới mùa thu mà tưởng sắp chết tới nơi!!
//than vãn//
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
Vừa ra ngoài là hối hận liền luôn. Mà còn bắt nhảy cả tiếng đồng hồ dưới cái thời tiết này nữa chứ, giết người à?
//điệu bộ chán nản//
Một giọng nói chen vào không gian riêng quanh Obito
Một thanh niên đứng cách hắn một sải tay, người co rút trong chiếc áo khoác lông dày, run cầm cập như thể mùa thu là một hình phạt
Miệng cậu ta tuôn ra những lời than vãn không đích đến - không rõ để nói với ai, cũng không rõ để làm gì
Nhưng có lẽ là đang rề rỉ với Obito
Họ là học sinh cùng khoá - và là nhân viên làm cùng một quán cà phê
Không quen - Chỉ biết mặt
Hắn là kiểu người mà ai từng chạm mặt rồi cũng hiểu
Cao ngạo đến mức tự giam mình trong chiếc lồng do chính mình dựng nên và gọi đó là vùng an toàn duy nhất
Martin không có thói quen cúi đầu nhìn ai
Càng không có sở thích quan tâm người khác một cách đàng hoàng hay tử tế
Vì thế, hắn bị xem là khác biệt - và khác thường
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
...
//chột dạ//
Thấy Obito không có lấy một phản ứng, thanh niên kia chột dạ. Nụ cười trên môi cứng lại vài phần
Trong đầu vụt qua một suy nghĩ muộn màng:
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
*Điếc à?*
//khó chịu//
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
*Đáng lẽ ra mình không nên bắt chuyện với tên này...*
//chán chường//
Nhưng thay vì im lặng rút lui, cậu ta lại như phi lao đã đâm thì phải cho tới
Cố nở một nụ cười gượng gạo, cậu ta ngẩng đầu hỏi:
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
À mà... anh Obito này!
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
Sao anh giỏi dữ vậy?. Thành tích vượt cả trình độ của trường anh đang học rồi đấy!
//cười công nghiệp//
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
Nghe có một lần là hiểu, trong khi tôi nghe cả trăm lần còn chưa ra hồn!
Nói rồi, cậu ta đưa tay về phía Obito - một cử chỉ cảm phục quen thuộc giữa con trai với con trai
Nhưng bàn tay ấy chỉ vươn được nửa chừng
Uchiha Obito
Cơ bản cả. Mày tệ hại cỡ đó à?
//thản nhiên như không để tâm//
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
Anh---....
//cứng họng//
Không mỉa mai - không khinh thường. Chỉ trống rỗng
Nhưng chính sự vô cảm ấy lại là cú tát tàn nhẫn hơn thế
Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại, ngón tay miệt mài lướt Facebook như thể cuộc trò chuyện này chưa từng tồn tại
Một dáng vẻ nghiệt đời, xa vời, và không thể với tới
Cảm giác bị xúc phạm đến rất khẽ - nhẹ đến mức không thể gọi tên, nhưng đủ sâu để khiến người ta thấy mình luôn thấp hơn hắn một bậc
Tay cậu rút về lúc nào không hay - không khí quanh hai người chùng xuống
Thay vào đó là sự ghen ghét lộ ra nơi đôi chân mày nheo lại
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
*Cái thằng này... vừa chửi mình đấy à?*
//bực tức//
Sự vô cảm của Obito khiến cậu ta phải hoài nghi
Về bản thân mình - và về chính con người đang đứng trước mặt
Phải!. Trong mắt giáo viên và học viên trong học viện, Obito là kẻ nổi bật nhất - cả về tài năng lẫn nhan sắc
Nhưng đồng thời, hắn cũng là dấu hỏi lớn nhất của cộng đồng
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
Anh đúng là xứng đôi vừa lứa với cô tiểu thư họ Shizuki học sân khấu điện ảnh kia!
//giọng mang ý bông đùa//
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
*Chảnh nết y chang nhau!*
Quả thật, vài năm kể từ khi Obito đăng ký theo học tại học viện - khi hắn hai mươi hai tuổi - bên cạnh hắn luôn xuất hiện một cô gái mang ngoại hình chuẩn Hàn Quốc, lại là tiểu thư của giám đốc một công ty dược phẩm có tiếng
Từ đó đủ loại tin đồn nảy sinh, trong và ngoài trường
Có người nói bọn họ đang mập mờ
Có người lại bảo là thanh mai trúc mã
Người kia lại dõng dạt khẳng định chỉ là bạn bè
Martin chưa từng xác nhận - cũng chưa từng phủ nhận
Mặc kệ mấy lời đồn vô căng cứ ấy. Hắn bỏ ngoài tai tất cả - như cách hắn luôn làm
Cậu thanh niên liếc sang hướng khác, giọng càm ràm đầy ganh tị:
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
Học lực anh trên giấy tờ thuộc hàng top
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
Vậy mà lại chọn cái trường quèn này thay vì mấy trường đại học khác tốt hơn
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
Nếu anh mà đổi hướng thì hai người đúng kiểu nam nữ chính trong phim rồi
Bởi Những câu hỏi kiểu đó, Obito nghe đến phát chán. Chán đến mức giả điếc cho qua
Uchiha Obito
...
//hơi trừng mắt liếc kẻ đối diện//
Martin liếc sang - chỉ một cái lườm
Nhưng ánh mắt ấy không chỉ mang vẻ nghiệt đời, mà trông hiện tại lại sắc như dao
Đồng tử nâu đen sâu hoắm, tàn nhẫn đến mức như có tiếng nói riêng - thay lời chủ nhân đang lặng lẽ nguyền rủa kẻ lọt vào tầm nhìn
Sức ép vô hình nghiền nát phần ghen tị cuối cùng của đối phương
Cảm giác như có kim nhọn kề sát cổ - không đau nhưng hiểm nghèo
Khiến cậu thanh niên kia Không dám thở mạnh - không dám nói thêm lời nào
| Sân ga Ebisu - 9 giờ 55 phút sáng |
Tiếng thông báo vang lên đều đều, vô cảm như mọi buổi sáng khác
Không khí lạnh, mùi kim loại, mùi mồ hôi và mùi người chen chúc cùng lúc tràn vào như một cơn ngạt
Không ai nhìn ai. Không ai nhớ ai. Tất cả đều chỉ đang cố đi tiếp
Nhân vật phụ nam | đa nhân vật |
//vội vã lẫn vào đám người, chạy mất tâm//
Thanh niên kia lập tức theo dòng người bước xuống - không phải vì đến nơi, mà để trốn khỏi Martin. Trốn khỏi ánh mắt kẻ săn mồi. Trốn khỏi kẻ bản thân đã nghịch thiên chọc giận
Obito vẫn đứng đó - sừng sững giữa biển người - ánh mắt vẫn liếc trưng không thu lại nổi cơn sôi
Như thể phải đài đọa con mồi đến tận cũng nỗi sợ
Để rồi chính cái yên vị đó của hắn ---
Một cái va chạm làm tê nhẹ vai phải
Không mạnh - không dữ dội
Nhẹ đến mức nếu là người khác, hẳn đã quên ngay trong nhịp thở kế tiếp
Uchiha Obito
!...
//cơ thể run nhẹ//
Thế nhưng. Hắn chết chân vài giây
Bởi cái chạm ấy không hề lạ lẫm, mà chính vì không lạ lẫm ấy khiến Obito một lần hiếm hoi run cảm trong vô thức
Cảm giác ấy - một cái chao đảo rất nhỏ, một mùi hương, một nỗi nhớ đang rối loạn
Hắn đã mang theo suốt nhiều năm trong những giấc mơ chưa bao giờ chịu ngủ yên
Trước khi lý trí kịp can thiệp, cơ thể hắn đã phản bội hắn
Obito xoay người - cánh tay to lớn vươn ra
Uchiha Obito
Cẩn thận!...
//bắt lấy cổ tay người kia//
Bàn tay bắt lấy cổ tay người kia - mất hồn mà siết lấy
Như thể nếu buông ra dù chỉ một giây, thứ trước mắt sẽ vỡ nát, tan biến, hoặc biến mất vĩnh viễn như mọi lần trong giấc mơ
Hatake Kakashi
...
//hoảng loạng ngẩn đầu lên//
Uchiha Obito
...
//nén lại nổi thổn thức, đáy mắt vẫn run rẫy nhìn đối phương//
Y bị mắc kẹt giữa dòng người, thân thể mảnh khảnh lạc lõng giữa những cú xô đẩy thô bạo
Áo khoác lệch đi một bên, cổ áo nhăn nhúm
Y như nốt nhạc lệch giữa bản giao hưởng xô bồ, và đang chịu cảnh bài trừ
Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau - và thế giới sụp xuống
Chỉ là một người con trai, sao lại khiến trái tim hắn rên rĩ như thể đã tái sinh từ những cơn đau
Để linh hồn hắn tan vào y, hòa vào ánh mắt ấy để thấy rằng đau đáu lẫn thổn thức
Sống và chết lần đầu cùng sống trong một nhịp tim
Đôi mắt hắn không thể nào rời khỏi dáng người ấy, có lẽ hắn biết bản thân đã đánh mất đi phần sáng suốt cuối cùng
Tim như đập vỡ nhịp - tiếng bật hơi như từng cơn hoảng sợ nhỏ, nhưng chẳng ai nghe thấy - ngoài gã đàn ông kia
Ba phần hoảng loạn vì hiện tại. Bảy phần là cơn ác mộng lại cào cấu tâm trí
_________________________
Bà chúa truyện sad 🥔
Khoai sẽ cố gắn viết hết idea của mình
Bà chúa truyện sad 🥔
Cho đến khi hết hứng và drop
Bà chúa truyện sad 🥔
Vì Khoai chỉ vừa có kịch bản tổng quát chứ còn chi tiết thì chắc nghĩ gì viết đó =))
The art of pain | Nghệ thuật của nỗi đau
Obito - hẵn vẫn giữ nguyên tư thế đấy, ánh mắt thâm sâu nhìn dáng vẻ lúng túng của người đối diện
Một khoảng lặng không ai đáp lời ai - hắn lại cười rồi trở giọng ra lệnh
Uchiha Obito
Trả lời câu hỏi của tôi!//ánh mắt khó đoán nhìn y//
Hatake Kakashi
À - ừm... thì chắc anh cũng nghe ông chủ nói rồi nhỉ?//ấp úng, nép người cố giữ khoảng cách với hắn//
Hatake Kakashi
Tiền lương 1 tuần nằm viện của tôi bị cắt rồi, nên nhận thêm ca tối cho đủ KPI của quán!//miệng nói nhưng mắt thì không nhìn hắn//
Hatake Kakashi
Sau khi đủ rồi thì về sau tôi sẽ được thêm lương, vì thế nên chắc tầm 3 tháng mới trả đủ cho anh//đảo mắt//
Uchiha Obito
...//im lặng, mặt đen đi vài phần//
Thật thì chính Kakashi cũng không hiểu tại sao mình lại nghe lời Obito như thế - à không! phải nói là với ai y cũng như vậy, vì y biết với cái cơ thể ốm yếu này thì có chống cự cũng vô ích
Hatake Kakashi
*Sao im re rồi?...*//rùng mình//
Hatake Kakashi
*Anh ta... chưa rời đi kia mà?*//bất an, từ từ quay đầu nhìn hắn//
Hồi sau y mới phát giác ra được chút vấn đề. Người đang ông đối đáp với mình sao chợt im lặng đến lạ. Bỗng một luồng khí lạnh không biết từ đâu đánh thẳng vào đại não khiến y rùng mình - cuối cùng, y cũng chịu quay đầu nhìn hắn với vẻ bất an
Hatake Kakashi
Ức!!//bất ngờ đau điếng người//
Uchiha Obito
Em thật không ngoan chút nào đấy Kakashi à!//bóp mặt y kéo về phía mình//
Uchiha Obito
Bộ mẹ không dạy em phải nhìn thẳng vào đối phương khi đang nói chuyện sao?//gằn giọng khó chịu//
Uchiha Obito
Nhất là với người lớn tuổi thì càng phải tuân thủ!!//dồn ép, đứng giữa hai đùi y//
Hatake Kakashi
Hức!...uh...anh -//trợn tròn mắt//
Hatake Kakashi
Anh nói...//đơ người, khóe mắt chợt cay xè//
Y dường như bị thân thể to lớn đó dồn ép đến mức ngồi thẳng lên thành bồn rửa tay - cơn đau từ hai quai hàm ập đến khiến y chốc hoảng sợ. Những vết bầm da thịt vẫn chưa lành - hai gò má vẫn phải dán băng
Ấy vậy giờ đây nó lại chịu tác động của một lực rất lớn - bàn tay hắn cũng đủ vừa để bóp nát khuông mặt y. Kakashi không hiểu nổi nguyên lý vận hành cảm xúc của kẻ tên "Obito" ấy như nào
Chỉ biết lần đầu gặp nhau hắn đã bám theo cậu - đến khi thân thì có chút dịu dàng - dần dà thì cái dịu dàng ấy vẫn còn như nó sống trong cơn điên ngầm của hắn
Hatake Kakashi
Mau - mau bỏ tôi ra!//cố kiềm nước mắt mà vùng vẫy//
Hatake Kakashi
Anh biết gì về tôi mà nói chứ!?//cố gỡ tay hắn ra, giọng run run//
Và y cũng không thể hiểu - vì sao bản thân luôn là kẻ chịu đau nhưng lại chẳng muốn xa rời khỏi hắn. Mặc dù cả hai vẫn chưa là gì của nhau
Nói đúng hơn là chỉ dừng lại ở mức bạn bè hơi thân - chứ còn tình cảm ngoài luồng thì không rõ
Uchiha Obito
Ha...biết gì à?//bật cười, vẫn không buông tay//
Uchiha Obito
Nếu tôi nói... tôi biết gần hết mọi thứ về em... thì em sẽ nghĩ gì hửm?//áp mặt lại, thì thào vào tai y//
Hatake Kakashi
Hơ - hở?...anh - sao lại?//bất ngờ, tay vấu lấy cổ tay hắn//
Uchiha Obito
Tôi biết hầu như tất cả mọi thứ về em...//cách mặt ra, đồng thời rời tay khỏi mặt y//
Uchiha Obito
Nhất là về khoảng tính cách... em chả khác nào một em bé ngu ngốc//cười nửa miệng, tay lần mò dọc cánh tay y//
Hatake Kakashi
Hư...ức!//vô thức co người lại//
Uchiha Obito
Tự che giấu đi nỗi đau của bản thân và cho rằng nó đúng, như cách nãy giờ em cố gắng che đi những vết "xấu xí" này khỏi anh vậy!
//nắm tay cổ tay y mà giơ cao lên//
Uchiha Obito
Đúng không? Kakashi?
//trừng mắt nhìn y//
Hatake Kakashi
Ahh!...ư...anh - đau!//giật thót mà la lớn//
Uchiha Obito hắn nói đúng - Kakashi trong mắt hắn chả khác nào một em bé không hiểu đời - từ ngoại hình lẫn tính cách, nếu đem so với hắn thì đánh giá ấy không sai
Vì thế mọi chiêu trò của Kakashi - dưới ánh nhìn sắt lạnh của Obito thì chúng như một trò trẻ con, "múa rìu qua mắt thợ"
Hắn nắm lấy cổ tay đầy sẹo của y mà giơ cao lên trước mắt bản thân như ngầm công bố răng thứ "xấu xí" mà y gắn sức che đậy giờ đã bị phơi bày
Kakashi một lần nữa run lên - lần này không phải vì cái lạnh mà là vì thứ còn giá lạnh hơn, chính là ánh mắt của hắn một đôi mắt y không tày nào thấu được. Obito nom theo từng biểu cảm - phản ứng của y mà khóe miệng lại nhoẻn cười. Quả thật đúng như hắn nghĩ
Hatake Kakashi
Hức!... đau... anh bỏ tôi ra đi mà!//nén tiếng nấc, cúi mặt lẩm bẩm//
Uchiha Obito
//không đáp lời, tay nhẹ nhàn mân mê vết sẹo trên cổ tay y//
Uchiha Obito
//đầu ngón tay lướt nhẹ lên phần da sần sùi, rồi đột nhiên ấn mạnh//
Hắn khẽ cúi đầu, ngón tay trượt nhẹ lên cổ tay em như đang lần theo từng dấu vết của "nỗi đau đẹp nhất"
Như thể đang mân mê một thứ gì đó đẹp đẽ - rồi lại phá vỡ nó ra
Hatake Kakashi
Aaa!!... ưh... đau - Obito...hức - tôi đau!//rùng mình, toàn thân run rẫy//
Hatake Kakashi
Đừng nhìn nữa!... bỏ tay tôi ra!//vô lực mà đẩy hắn//
Uchiha Obito
Ha... quả thật!//khóe môi cong lên vẻ mê muội//
Uchiha Obito
Người đời có thể ghê tởm những vết sẹo... nhưng đó là khi chúng được khắc trên những kẻ xấu xí!//giọng cảm thán//
Uchiha Obito
Còn đối với em... chúng là nghệ thuật!//tay xoa xoa cổ tay hằng vết ấy đầy dịu dàng//
Ngón tay thon dày nâng đỡ cổ tay y - đầu ngón tay thô ráp mân mê nơi hàng sẹo đã mờ. Rồi bất chợt, nơi khóe môi hắn cong lên một đường con mị hoặc - không phải vì vui, mà là vì say mê một thứ nghệ thuật méo mó
Uchiha Obito - hắn như nghệ sĩ điên thường thức cái đẹp chết chóc. Hắn sống trong tận cùng của nỗi đau - nên những vết rách xé da đối với hắn chả khác nào một nghệ thuật trường tồn. Nhất là khi nó được khắc lên một "ảnh họa tinh khiết" như y. Thì lại sinh ra một tuyệt sắc của thế giới - một tuyệt sắc bị người đời ruồng bỏ
Tựa như y là "nghệ thuật của nỗi đau" còn hắn là "tín ngưỡng" luôn thờ phụng
Hatake Kakashi
Hức... anh - anh...//bất ngờ//
Hatake Kakashi
...//mím môi, hàng phòng ngự cuối cùng bị phá vỡ//
Hàng phòng ngự của y cuối cùng cũng bị hắn làm cho vỡ tan. Ý chí kháng cự cũng chịu thua trước sự dịu dàng bất chợt ấy - Kakashi lặng người, khóe mắt đọng hàng lệ lưng tròng, lẵng lặng nhìn người đàng ông kì lạ ấy
Kakashi thật không hiểu hắn và càng không hiểu chính bản thân mình. Cậu bật cười tự rủa mình rằng đã thống khổ thế nào đến khi chỉ nhận vài cái ấm áp cũng đã chịu khuất phục nguôi ngoai thế này
Uchiha Obito
Nhưng cái quan trọng quyết định tính mĩ nghệ nhất là tác giả tạo đã tạo nên chúng!
//đảo mắt lên nhìn y//
Uchiha Obito
Em hiểu ý tôi chứ? Kakashi?//giọng ma mị//
Hatake Kakashi
Tôi...không biết//đảo mắt//
Y cố giữ lại một chút kiên định cuối cùng của mình với người đàn ông nguy hiểm trước mặt - Y thật sự không muốn cho ai nhìn thấy nó, cũng càng không muốn kéo thêm ai vào vấn đề của mình
Nhưng Obito thì khác - hắn dường như không hài lòng với câu trả lời của cậu. Nụ cười trên môi dập tắt - hay vào đó là khuông mặt lạnh tanh và ánh nhìn càng sắt hơn dao gián lên y
Uchiha Obito
Em nghĩ tôi ngu lắm à?//cau mày//
Uchiha Obito
Ngu đến mức không biết em đang nói dối sao? khinh người vừa vừa thôi đấy nhóc con!//chuyển hướng, một tay đặt lên eo y//
Hatake Kakashi
...//im lặng tránh mặt đi//
Uchiha Obito
Tch!...//mất kiên nhẫn//
Uchiha Obito
Mau nói tôi nghe!! ai là tác giả của cái đống này?//lạnh giọng//
Uchiha Obito
Là em tự rạch tay? đúng chứ?//vờ hỏi//
Hatake Kakashi
//không đáp bằng lời, chỉ gật đầu//
Thật tình y cũng không biết đáp lời sao cho thỏa đáng - vì trong ý của hắn " tự rạch tay " thì có một phần đúng...
Nên gật đầu là cách tối thiểu nhất. Nhưng như Obito đã nói - hắn giỏi giả vờ, cho nên hắn không ngu đến mức bị một kẻ khác dùng cùng chiêu bài
Uchiha Obito
...//nhăn mặt//
Uchiha Obito
Tiếp tục!//hơi gắt giọng//
Hatake Kakashi
Hả?//sững người nhìn hắn//
Uchiha Obito
Tôi nói tiếp tục//tay bóp nhẹ eo y//
Hatake Kakashi
Ưh...//rùng mình, đồng tử lay động//
Kakashi một lần nữa - ý chí bị hắn làm cho vỡ tan, giờ nó đã nát vụn chả còn có thể gom nhặt chút kiên định nào nữa. Đồng tử đục ngầu ấy mở to - đôi tay nhỏ bé vô thức bấu lấy bờ vai cường tráng ấy
Mái tóc bạc rũ xuống che đi đôi mắt - đồng thời cũng che đi những giọt nước mắt đã lăng dài trên hai gò má hồng. Thanh âm vốn đã khàn nay bị cơn rối loạn làm cho run cả cổ họng - chẳng thể nói được gì ngoài việc gọi tên hắn
Hatake Kakashi
Hic...//cúi mặt, cả người run lên//
Hatake Kakashi
Obito... tôi... Obito!//ra sức kiềm nén, nhưng tay vẫn không tự chủ bấu vai hắn//
Uchiha Obito
Tôi ở đây, em cứ nói//dịu giọng xuống//
Y không phải là khóc vì yếu đuối - mà là vì tủi nhục đến mức khóc thay cho lời nói, giống như những đứa trẻ bị người lớn bóc trần đi bí mật nó luôn giấu kín
Uchiha Obito
Em tự rạch tay... nhưng nó chỉ đúng một phần đúng chứ?//cười nhìn y//
Hatake Kakashi
//gật gật đầu//
Hatake Kakashi
Là tại bọn họ... tất cả là tại bọn họ...//siết vai hắn//
Hatake Kakashi
Bọn họ bắt ép tôi... tôi không làm gì sai cả//nước mắt rơi lả chả//
Uchiha Obito
Thời gian nghỉ ca của tôi vẫn còn khá nhiều//xem đồng hồ trên tay//
Uchiha Obito
Nên em cứ việc kể, tôi ở đây nghe em//híp mắt cười nhẹ//
Hatake Kakashi
Hơ...//tròn xoe mắt nhìn hắn//
Dù có phòng bị đến thế nào. Nhưng từ chính khoảnh khắc này thì y biết, có thứ gì đó trong bản thân đã lệch khỏi quỹ đạo ban đầu
Tuy không lớn lao - tựa như chiếc kim nhọn kề sát cổ - tuy không đau nhưng vẫn có thể kiềm hãm
Nhưng thật không biết nó sẽ kiềm được bao lâu - trong cái thế giới hỗn tạp này thì tình yêu chả khác nào con dao hai lưỡi. Cái thứ được ca tụng là "bể tình mộng mị" ấy, càng lúng sâu vào nó, thì càng khó để tự thoát ra
Bà chúa truyện sad 🥔
+ 1 máy ế đi viết truyện tình cảm =))
Bà chúa truyện sad 🥔
Hẹ hẹ hẹ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play