và tên cậu được vang lên.Cánh cửa mở ra trong tiếng bản lề nhẹ nhàng. Quang Anh bước vào, cố giữ vẻ bình tĩnh hết mức có thể. Tim đập nhanh nhưng cậu hít thở đều, từng bước chân chậm rãi như đang dặn mình không được lùi bước.Phòng phỏng vấn không hề giống bất kỳ nơi nào cậu từng đặt chân đến. Không phải văn phòng công ty đơn thuần, mà là một không gian được thiết kế như thư phòng của quý tộc: trần cao, đèn pha lê lấp lánh, ánh sáng dịu trải đều lên kệ sách gỗ óc chó đậm màu và bộ bàn ghế đắt tiền được đặt ngay ngắn giữa phòng.Và tại đó — nơi trung tâm của cả không gian ấy — là một người đàn ông đang ngồi chờ sẵn.Ông ta không cần giới thiệu. Từ khí chất, dáng ngồi, đến ánh mắt lạnh như băng kia, tất cả đều nói lên rõ ràng: đây là người có quyền quyết định mọi thứ ở nơi này.Anh Tú. Cái tên gắn liền với đỉnh cao quyền lực của giới kinh doanh, cũng là người có tiếng nói lớn nhất trong cả gia tộc. Là người có thể ra lệnh cho cả trăm người chỉ bằng một cái liếc mắt. cũng phải nể mặt vài phần.
Gương mặt ông Tú lạnh lùng, khó đoán. Mắt sâu, hàng lông mày rậm tạo nên vẻ nghiêm khắc cố hữu. Bộ vest đen cắt may hoàn hảo, cà vạt được chỉnh chỉnh tỉ mỉ đến từng milimet. Không có một động tác dư thừa nào — mỗi cái nhấc tay, nghiêng đầu, hay liếc mắt đều được tính toán kỹ lưỡng và đậm chất áp lực.bén cạnh ông là một cậu bé nhỏ chỉ cỡ 10 tuổi đang chơi chiếc máy bay đồ chơi.Ánh mắt ông Tú lia nhanh đến Quang Anh — không phải kiểu nhìn đánh giá đơn thuần, mà là ánh mắt của một người đã quen đọc người khác như đọc sách. Từ đầu tóc, cách ăn mặc, tư thế ngồi cho đến hơi thở — tất cả đều không thoát khỏi cặp mắt ấy.Dưới ánh nhìn đó, Quang Anh vẫn giữ lưng thẳng, hai tay đặt nhẹ lên đầu gối, ánh mắt không né tránh. Cậu đã quá quen với những ánh nhìn nghi ngờ, đánh giá, thậm chí coi thường. Nhưng lần này, dù trước mặt là người quyền lực nhất cậu từng đối diện, cậu vẫn ngồi thẳng lưng như một người có lý do để bước vào đây.Cậu cần công việc này. Và cậu sẽ cố gắng đến cùng.