Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Penthouse [CapRhy]

70 triệu

Quang Anh là sinh viên năm hai đại học, một chàng trai vừa giỏi giang lại vừa dễ mến. Nhà cậu không thuộc dạng khá giả, thậm chí đôi lúc còn chật vật với những khoản chi tiêu hằng ngày. Vậy mà chính bằng sự nỗ lực không ngừng, Quang Anh đã giành được suất học bổng toàn phần danh giá của trường – phần thưởng xứng đáng cho một học sinh xuất sắc.Cậu nổi bật với vẻ ngoài trắng trẻo như bột, hai má phúng phính mềm mại như bánh bao khiến người ta chỉ muốn bẹo một cái cho thoả thích. Cao 1m68 – một chiều cao khá khiêm tốn so với bạn bè cùng trang lứa – nhưng ở cậu lại toát lên khí chất của một bạch nguyệt quang chính hiệu: vừa trong trẻo, vừa dịu dàng, lại xen lẫn chút gì đó khiến người khác khó rời mắt.Gương mặt ấy, dáng người ấy, cộng thêm sự tài năng vượt bậc trong học tập lẫn năng khiếu nghệ thuật, tất cả tạo nên một tuyệt phẩm khiến ai lỡ nhìn rồi cũng phải ngoái lại.Thế nhưng, cuộc sống không chỉ có hào quang. Tiền tiêu vặt hằng tháng ít ỏi khiến Quang Anh phải chạy đôn chạy đáo xin việc khắp nơi, tay ôm hồ sơ mỏng dán đầy tờ rơi tuyển dụng. Cậu chưa từng than vãn, chỉ âm thầm cố gắng, tự nhủ rằng mình phải làm tốt – không chỉ để tự nuôi lấy bản thân, mà còn để không phụ lòng ba mẹ nơi quê nhà.
Đức Duy, 25 tuổi, là phó giám đốc của tập đoàn CR – một trong những tập đoàn đứng đầu thị trường với mạng lưới phủ sóng cả trong nước lẫn quốc tế. Anh không chỉ có quyền lực trong tay mà còn sở hữu một gia thế khiến người ta nghe thôi cũng phải ngỡ ngàng: tiền tài đủ xài ba đời chưa chắc đã hết, mỗi bước đi của anh đều có ánh nhìn ngưỡng mộ theo sau. Là con thứ trong gia đình, trên anh là một người anh cả đã nối nghiệp cha từ sớm, dưới anh là một cậu em trai còn đang du học ở trời Tây. Duy không gồng mình trong khuôn khổ như người anh cả, cũng không quá vô tư như cậu em út – anh chọn cho mình cách sống có phần tự do hơn, phóng khoáng hơn, nhưng không vì thế mà thiếu bản lĩnh.Thế giới của Đức Duy không chỉ gói gọn trong phòng họp hay giấy tờ hợp đồng. Anh là gương mặt quen thuộc của những sàn chơi lớn nhỏ, từ quán bar sang trọng giữa lòng thành phố đến những bữa tiệc giới thượng lưu nơi ánh đèn lấp lánh. Người ta gọi anh là “badboy nhà tài phiệt” – vừa hào nhoáng, vừa quyến rũ, vừa khiến người khác dễ lạc lối.Nhưng đằng sau vẻ ngoài ăn chơi đó, vẫn là một người đàn ông biết rõ mình đang làm gì. Lạnh lùng, sắc bén, có đôi khi khiến người ta không đoán nổi rốt cuộc trong đầu anh đang nghĩ điều gì… cho đến khi anh thật sự ra tay, khiến ai cũng phải dè chừng.
_______________________
Hôm đó là một ngày mưa tầm tã. Trời xám xịt như chính tâm trạng của Quang Anh. Cậu lủi thủi bước đi giữa màn mưa trắng xóa, chẳng mang ô, chỉ có chiếc túi xách nhỏ ôm lấy đầu – nhưng chẳng mấy chốc nước cũng thấm qua, tóc cậu ướt bết lại, vài giọt lăn dài theo gò má phúng phính lạnh buốt. Chiếc áo sơ mi sọc trắng xanh – vốn được cậu ủi thẳng tắp để đi phỏng vấn – giờ dính sát vào người, lộ rõ dáng người mảnh khảnh và đôi vai gầy run nhẹ trong gió lạnh. Dù cậu đã cố mỉm cười trước mặt nhà tuyển dụng, vẫn lịch sự, lễ phép, vẫn trả lời trôi chảy từng câu hỏi — nhưng tất cả chỉ gói gọn lại trong một câu: "Em quá hoàn hảo... nhưng còn quá trẻ để chúng tôi có thể tin tưởng giao việc." Bước chân của cậu như nặng trĩu hơn từng bước. Về đến khu trọ cũ kỹ, cậu chỉ đứng lặng trước cánh cổng sắt hoen gỉ. Một nỗi chán nản và bất lực cuộn trào. Trong đầu chỉ còn văng vẳng hai chữ: tiền nhà. Hạn đóng đã qua mấy ngày, bác chủ trọ hôm qua còn nhắc khéo. Mà cậu thì chẳng xoay nổi ra nổi một công việc nào cả.Và rồi, trong lúc rút chìa khóa ra, cậu vô tình liếc lên chiếc cột điện cạnh cổng — một tờ giấy trắng được bọc nilon dán cẩu thả, nét chữ đánh máy rõ ràng Tuyển bảo mẫu – yêu cầu kín đáo, chịu được áp lực – lương 70 triệu/tháng. Liên hệ số điện thoại phía dưới.Cậu đứng đơ một lúc dưới cơn mưa đang rơi lộp bộp trên mặt đường. Nheo mắt đọc lại. Một lần nữa. Rồi lần ba.
Quang Anh
Quang Anh
hả ?! tuyển bảo mẫu..70 triệu á ?
Quang Anh
Quang Anh
tin được không vậy ?! việc nhẹ lương cao á
Cậu đưa tay quẹt mưa trên mặt – hay là nước mắt cũng chẳng rõ – rồi đứng đó thêm một lát, lòng bắt đầu dấy lên một chút hy vọng… dù đầy ngờ vực. Nhưng với tình cảnh hiện tại, 70 triệu giống như chiếc phao cứu sinh cuối cùng trong bể khổ.Và có lẽ... cậu sẽ gọi thử.
tác giả
tác giả
thấy tuyển bảo mẫu nào mà 70 triệu chưa
tác giả
tác giả
chắc làm xong một tháng cái lên đời luôn á
tác giả
tác giả
tác giả cũng muốn làm bảo mẫu vậy😭😭

ứng tuyển

Tối đó, căn phòng trọ bé xíu nằm lặng trong màn mưa lất phất ngoài khung cửa. Ánh đèn vàng nhạt hắt xuống nền gạch cũ loang lổ những vệt ẩm mốc. Quang Anh vừa tắm xong, mái tóc còn ướt rũ, một tay cậu giữ chiếc khăn bông cũ đang lau nhẹ đầu, từng giọt nước vẫn còn lăn dài nơi gáy.Cậu tiến lại gần cửa sổ, nơi chiếc bàn nhựa nhỏ kê sát mép tường. Trên mặt bàn là tờ giấy tuyển dụng đã được cậu hong khô từ chiều – giờ đây vẫn còn chút nhăn nheo vì dính mưa. Ánh mắt cậu dừng lại trên con số nổi bật được in đậm – 70 triệu/tháng – cái giá cao đến mức không tưởng cho một công việc mang tên “bảo mẫu”. Cậu ngồi xuống, khăn lau đầu vắt lỏng lẻo trên vai, hai tay đan vào nhau trước ngực. Mưa bên ngoài rơi đều đều, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Căn phòng nhỏ chợt lạnh hơn thường lệ, nhưng thứ khiến cậu run không phải vì thời tiết.Ánh mắt Quang Anh trầm ngâm, đượm buồn. Trán cậu nhăn lại, mi mắt khẽ cụp xuống. Trong đầu cậu là những con số dồn dập: tiền trọ còn nợ, hoá đơn điện nước, tài khoản ngân hàng gần như trống rỗng. Và xa hơn nữa… là hình ảnh căn nhà nhỏ ở quê, nơi có ba mẹ đang chống chọi với bệnh tật mà chẳng dám mở miệng than lấy nửa lời. Cậu cúi người, cẩn thận nhặt tờ giấy lên, nhìn một lần nữa như để xác nhận lại mọi thứ. Ngón tay chạm khẽ vào dãy số điện thoại in phía cuối, chần chừ một lúc, rồi chậm rãi cầm lấy chiếc điện thoại để bên cạnh.Đêm ấy, thành phố vẫn mưa. Căn phòng nhỏ sáng ánh đèn, in bóng dáng một chàng trai đơn độc đang cắn răng đứng giữa ranh giới của hoài nghi và hy vọng.
cậu ngồi đó tay nắm chặt chiếc điện thoại vẻ mặt chần chừ
Quang Anh
Quang Anh
giờ sao ta
Quang Anh
Quang Anh
có nên gọi không ta
chần chừ một hồi thì quyết định cuối cùng vẫn là gọi
màn hình hiện lên chữ "đang gọi" một lúc sau cũng có người bắt máy
Anh Tú
Anh Tú
📱:alo cho hỏi ai vậy ?
Quang Anh
Quang Anh
📱:à dạ cho em là..bên mình có phải đang tuyển bảo mẫu phải không ạ ?
Anh Tú
Anh Tú
📱:à đúng rồi cậu muốn ứng tuyển hả ?
Quang Anh
Quang Anh
📱:dạ đúng rồi ạ
Anh Tú
Anh Tú
📱:vậy thì ngày mai cậu tới địa chỉ này để tôi phỏng vấn nhé
Quang Anh
Quang Anh
📱:dạ vâng
Cuộc điện thoại vừa dứt, căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa đập lộp bộp lên mái tôn. Quang Anh đặt điện thoại xuống bàn, ngồi bất động một lúc lâu, ánh đèn vàng nhạt phủ lên gương mặt cậu thứ ánh sáng nhòe mờ, nhấn sâu thêm những đường nét uể oải và phờ phạc.Cậu đứng dậy, kéo tấm rèm cửa lại, rồi lặng lẽ trèo lên giường. Chiếc chăn mỏng được kéo lên tới ngực, nhưng chẳng giúp cậu ấm hơn là bao. Căn phòng vẫn lạnh. Lòng cậu còn lạnh hơn.Mắt cậu mở to nhìn trần nhà trong bóng tối, chớp mắt rất chậm. Lưng trở mình không dưới ba lần. Cả người như căng ra, gồng lên bởi những suy nghĩ đan chéo. Mỗi khi nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện lên hình ảnh tờ giấy tuyển dụng, con số bảy mươi triệu chói mắt, và tiếng tim đập nhè nhẹ vì lo lắng lẫn sợ hãi.Mỗi tiếng động nhỏ ngoài kia – tiếng xe máy vụt qua, tiếng chó sủa ở cuối hẻm, tiếng nước nhỏ giọt trong nhà vệ sinh – đều khiến Quang Anh tỉnh hơn. Cậu nằm im trong bóng tối, tay nắm chặt lấy góc chăn, ánh mắt trống rỗng hướng về phía cửa sổ.Cả đêm ấy, giấc ngủ không hề đến. Chỉ có những suy nghĩ quay cuồng và một nỗi bất an lặng thầm kéo dài tới tận rạng sáng.

phỏng vấn

Ánh sáng buổi sớm dịu nhẹ hắt xuống dáng người mảnh khảnh đang đứng trước cánh cổng lớn. Quang Anh mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, phần cổ áo được gỡ hai cúc trên cùng, để lộ xương quai xanh gầy guộc và làn da trắng mịn như sứ, ửng nhẹ dưới cái nắng đầu ngày. Chiếc áo được sơ vin gọn gàng trong chiếc quần jeans đen dài, ôm vừa vặn theo dáng người nhỏ nhắn, tạo nên tổng thể thanh lịch và chỉnh chu đến từng chi tiết.Cậu đứng lặng, tay giữ quai túi đeo chéo, ánh mắt tròn lên nhìn thẳng vào căn penthouse phía sau cánh cổng sắt lớn. Không—gọi là penthouse thì vẫn chưa đủ. Thứ hiện ra trước mắt cậu tựa như một lâu đài hiện đại, nằm giữa tầng trời thành phố. Cổng cao, tường cao, cột đèn sân vườn chạy dài theo lối đi lát đá. Bên trong là kiến trúc rộng lớn đến choáng ngợp: cửa kính dài chạm trần, ban công ngập cây xanh, những đường nét thiết kế đều toát lên vẻ xa hoa lộng lẫy, đầy quyền lực.Quang Anh vẫn đứng ngoài, đôi mắt như bị hút vào từng chi tiết – đèn chùm treo trong sảnh, bóng cây lay động sau tấm rèm lớn, tiếng nước chảy róc rách từ khuôn viên sân trong thoáng vọng ra ngoài. Không gian ấy, với cậu, quá xa tầm với. Quá khác biệt với căn phòng trọ chưa đầy mười mét vuông mà cậu đang sống.Tim cậu khẽ nảy lên một nhịp. Một suy nghĩ thoáng lướt qua, khẽ hiện trên gương mặt còn đang ngỡ ngàng
Quang Anh
Quang Anh
woa đúng là nhà giàu có khác ha
Quang Anh
Quang Anh
lương bảo mẫu thôi cũng đã 70 triệu rồi
Sau một hồi đứng lặng ngoài cổng, Quang Anh hít một hơi thật sâu rồi chầm chậm tiến lên vài bậc thềm. Ngay cạnh khung cổng là một chiếc hộp chuông hiện đại tích hợp màn hình và loa cảm biến, bóng loáng đến mức cậu còn nhìn thấy phản chiếu khuôn mặt mình trong đó.Cậu đưa tay nhấn chuông. Một tiếng “ting” vang lên khẽ khàng, ngay sau đó là âm thanh từ chiếc loa phát ra, trong trẻo nhưng lạnh lùng. Không có ai trực tiếp trả lời, chỉ là một hệ thống giọng nói tự động yêu cầu cung cấp thông tin.Quang Anh cúi người gần lại, miệng sát vào loa. Giọng cậu nhẹ nhưng rõ, từng từ vang lên trong không khí ẩm lạnh
Quang Anh
Quang Anh
Nguyễn Quang Anh..tôi đến để xin việc
Một ánh đèn xanh nhỏ lập tức sáng lên dưới bảng điều khiển. Sau vài giây im lặng, cánh cổng sắt khẽ phát ra tiếng động cơ xoay nhẹ, rồi từ từ mở ra, lộ ra một lối đi dài trải đá trắng dẫn vào bên trong.Vừa bước qua khỏi cánh cổng, cậu lập tức bị không gian trước mắt nuốt chửng.Không gian bên trong chẳng khác nào một giấc mơ—có thật. Vườn cây cảnh tỉa gọn, hồ nước nhân tạo có đàn cá bơi lượn dưới lớp kính trong suốt, đèn trang trí treo theo dãy rủ xuống như sao rơi, thậm chí sàn nhà còn phản chiếu ánh sáng nhẹ theo mỗi bước chân cậu đi. Mọi thứ đều quá xa hoa và huyền ảo, tựa như bước vào một thế giới hoàn toàn khác, tách biệt khỏi những lo toan ngoài kia.Cậu cứ thế bước chậm, mắt nhìn khắp xung quanh như muốn ghi lại từng chi tiết. Và rồi, khi đến khu vực sảnh chờ phía trong, cậu khựng lại.Trước mắt cậu là một hàng dài khoảng 6–7 người, cả nam lẫn nữ, đều ăn mặc chỉn chu, dáng vẻ tự tin. Họ ngồi ngay ngắn trên ghế, mỗi người đều ôm một tập hồ sơ, vẻ mặt nghiêm túc và có phần căng thẳng.Quang Anh nhìn qua rồi khẽ gật nhẹ, như tự nhủ điều này là hiển nhiên. Với một mức lương lên đến bảy mươi triệu cho vị trí “bảo mẫu”, không cần phải hỏi cũng biết… ai mà không ham.Cậu kéo nhẹ vạt áo sơ mi, chỉnh lại tư thế, rồi bước chậm về phía cuối hàng, nơi ánh sáng trong sảnh vẫn đổ xuống dịu dàng như đang chờ đợi một sự thay đổi nào đó đang tới.
Quang Anh ngồi xuống hàng ghế chờ, bàn tay nắm nhẹ lấy túi hồ sơ đặt trong lòng. Không khí trong sảnh yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng điều hòa thổi đều từ trên cao. Những người ngồi cạnh ai cũng im lặng, thi thoảng chỉ liếc nhìn nhau rồi cúi mặt vào điện thoại hoặc lật lại hồ sơ trong tay như muốn chắc chắn thêm lần nữa. Cậu ngồi ở cuối dãy, mắt khẽ đảo nhẹ quan sát xung quanh. Dù cố giữ bình tĩnh, nhưng không khí căng thẳng trong căn phòng vẫn khiến lòng cậu nhói lên từng chút. Mỗi khi cánh cửa phía trong hé mở, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía đó. Người đầu tiên bước ra là một cô gái khoảng ngoài hai mươi, ăn mặc sang trọng, gương mặt sắc sảo. Nhưng đôi mắt cô cụp xuống, bước chân nhanh hơn bình thường. Cô lắc đầu nhẹ với người ngồi gần cửa, môi mấp máy điều gì đó rồi rời đi, giày cao gót lạch cạch vang lên xa dần.Một lát sau lại có thêm hai người nữa bước ra. Cả hai đều tỏ rõ vẻ không hài lòng. Một người đàn ông vừa rời khỏi phòng phỏng vấn liền ngồi phịch xuống chiếc ghế chờ, thở ra một hơi dài, rồi lắc đầu với người bên cạnh. Người kia nhún vai, mắt nhìn cậu ta dò hỏi, rồi bật cười khẽ — nhưng đó không phải nụ cười thoải mái, mà là nụ cười cam chịu.Thỉnh thoảng vài lời thì thầm lọt ra
nv phụ
nv phụ
tiêu chí ở đây khó lắm
nv phụ
nv phụ
không giống như tuyển bảo mẫu một chút nào hết
nv phụ
nv phụ
giống tuyển vệ sĩ cấp cao thì đúng hơn á
nv phụ
nv phụ
nghĩ sao mà xét ngoại hình,kinh nghiệm,thái độ rồi hơi thở nữa
nv phụ
nv phụ
ai mà đáp ứng được trời
Quang Anh nghe hết, nhưng không tỏ thái độ gì. Cậu chỉ ngồi yên, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối. Trong lòng bắt đầu dấy lên những đợt sóng mơ hồ, giữa hồi hộp, lo lắng… và cả một chút tò mò khó gọi tên.Cậu vẫn chưa biết, sau cánh cửa kia… người sắp gặp mình không phải ai khác — chính là người nắm trong tay những tập đoàn lớn nhỏ ở thị trường kinh tế hiện nay..có thể được nói là quyền lực nhất
và tên cậu được vang lên.Cánh cửa mở ra trong tiếng bản lề nhẹ nhàng. Quang Anh bước vào, cố giữ vẻ bình tĩnh hết mức có thể. Tim đập nhanh nhưng cậu hít thở đều, từng bước chân chậm rãi như đang dặn mình không được lùi bước.Phòng phỏng vấn không hề giống bất kỳ nơi nào cậu từng đặt chân đến. Không phải văn phòng công ty đơn thuần, mà là một không gian được thiết kế như thư phòng của quý tộc: trần cao, đèn pha lê lấp lánh, ánh sáng dịu trải đều lên kệ sách gỗ óc chó đậm màu và bộ bàn ghế đắt tiền được đặt ngay ngắn giữa phòng.Và tại đó — nơi trung tâm của cả không gian ấy — là một người đàn ông đang ngồi chờ sẵn.Ông ta không cần giới thiệu. Từ khí chất, dáng ngồi, đến ánh mắt lạnh như băng kia, tất cả đều nói lên rõ ràng: đây là người có quyền quyết định mọi thứ ở nơi này.Anh Tú. Cái tên gắn liền với đỉnh cao quyền lực của giới kinh doanh, cũng là người có tiếng nói lớn nhất trong cả gia tộc. Là người có thể ra lệnh cho cả trăm người chỉ bằng một cái liếc mắt. cũng phải nể mặt vài phần. Gương mặt ông Tú lạnh lùng, khó đoán. Mắt sâu, hàng lông mày rậm tạo nên vẻ nghiêm khắc cố hữu. Bộ vest đen cắt may hoàn hảo, cà vạt được chỉnh chỉnh tỉ mỉ đến từng milimet. Không có một động tác dư thừa nào — mỗi cái nhấc tay, nghiêng đầu, hay liếc mắt đều được tính toán kỹ lưỡng và đậm chất áp lực.bén cạnh ông là một cậu bé nhỏ chỉ cỡ 10 tuổi đang chơi chiếc máy bay đồ chơi.Ánh mắt ông Tú lia nhanh đến Quang Anh — không phải kiểu nhìn đánh giá đơn thuần, mà là ánh mắt của một người đã quen đọc người khác như đọc sách. Từ đầu tóc, cách ăn mặc, tư thế ngồi cho đến hơi thở — tất cả đều không thoát khỏi cặp mắt ấy.Dưới ánh nhìn đó, Quang Anh vẫn giữ lưng thẳng, hai tay đặt nhẹ lên đầu gối, ánh mắt không né tránh. Cậu đã quá quen với những ánh nhìn nghi ngờ, đánh giá, thậm chí coi thường. Nhưng lần này, dù trước mặt là người quyền lực nhất cậu từng đối diện, cậu vẫn ngồi thẳng lưng như một người có lý do để bước vào đây.Cậu cần công việc này. Và cậu sẽ cố gắng đến cùng.
Khi Quang Anh còn đang ngồi ngay ngắn, chuẩn bị mở lời giới thiệu bản thân, thì một dáng nhỏ xíu ở góc phòng bất ngờ lao tới. Là một cậu bé khoảng mười tuổi, mặc chiếc áo len mỏng màu be, tóc đen mềm nhẹ, đôi mắt to tròn lấp lánh như hai viên hổ phách. Không đợi ai kêu gọi hay cho phép, cậu bé ấy đã chạy thật nhanh về phía Quang Anh như thể tìm được điều gì đó thân thuộc lắm.Cậu chưa kịp phản ứng thì vòng tay nhỏ xíu đã choàng qua cổ mình. Cậu bé ôm chặt lấy Quang Anh, đầu dụi nhẹ vào vai áo, đôi bàn tay bé con níu lấy áo sơ mi trắng như thể đã quen biết từ lâu.Cả căn phòng im bặt trong giây lát.Quang Anh thoáng khựng, nhưng không hề lúng túng. Ánh mắt cậu dịu xuống rất nhanh. Cậu vòng tay qua, khéo léo đỡ lấy người cậu bé, rồi đặt em ngồi lên đùi mình, một tay giữ cho vững, tay còn lại nhẹ nhàng vuốt tóc em. Gương mặt cậu vẫn giữ sự điềm tĩnh, giọng cậu dù không cao cũng đủ vang, hướng về phía người lớn vẫn đang im lặng quan sát.Cậu điềm đạm giới thiệu bản thân
Quang Anh
Quang Anh
con tên là Quang Anh,20 tuổi..hôm nay con đến đây là để xin ứng tuyển vị trí bảo mẫu ạ
Tất cả đều nhẹ nhàng, đúng mực, nhưng không giấu được chút ấm áp trong ánh nhìn đang dành cho đứa trẻ trên tay mình. Ông Anh Tú ngồi đối diện, ánh mắt sắc lạnh thường ngày thoáng khựng lại. Một cái nhíu mày thật nhẹ, gần như không ai nhận ra. Cậu bé kia — cháu nội đích tôn trong gia tộc này, từ trước đến nay khó gần, ít nói, chưa từng chủ động lại gần bất kỳ bảo mẫu nào… Vậy mà giờ đây, lại đang vui vẻ ngồi trong lòng một người xa lạ, còn rúc người như thể đã thân quen từ lâu.Ánh mắt ông khẽ chùng xuống, không giấu được chút bất ngờ. Cậu là người đầu tiên được thằng bé chọn.Không đợi Quang Anh nói thêm điều gì, ông Tú đã lên tiếng ngắn gọn. Chỉ một câu, không cần suy xét thêm
Anh Tú
Anh Tú
cậu được nhận
Quang Anh ngẩng đầu, đôi mắt mở lớn đôi chút, ngạc nhiên chưa kịp che giấu. Nhưng ngay sau đó, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Bất ngờ cũng được — chỉ cần được nhận, cậu đã mừng đến muốn thở phào.Cậu cúi đầu cảm ơn, rồi quay xuống nhìn cậu bé trong lòng. Gương mặt nhỏ nhắn ấy đang cười ngây ngô, đôi mắt cong cong vì vui vẻ. Quang Anh thò tay vào túi áo khoác, rút ra một thanh socola trắng vị vani, nhẹ nhàng bóc ra rồi đưa cho em. Cậu bé cầm lấy, miệng mỉm cười hạnh phúc như tìm được kho báu.Sau một hồi nựng nhẹ má em, Quang Anh nghiêng đầu khẽ hỏi
Quang Anh
Quang Anh
em tên gì ?
Cậu bé lí nhí, ngón tay dính socola chỉ vào ngực mình
Thành An
Thành An
Dạ Thành An
Quang Anh
Quang Anh
tên đẹp đó

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play