Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Anh Yêu Em, Đức Duy

Chap 1: Giao nhiệm vụ...

Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi vẫn thắc mắc một điều. Anh chọn tôi là vì tôi giỏi...hay vì tôi là em họ của ny anh?
Duy cười nửa miệng, chân gác lên bàn, gương mặt tỉnh rụi
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Cả hai
Người đàn ông trước mặt trả lời k chớp mắt. Anh ta là đội trưởng tổ đặc nhiệm 04-và là ny của anh họ cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//chẹp miệng//Anh bt anh tôi mà bt tôi nhận nhiệm vụ này là ảnh gi3t anh liền không?
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Chỉ khi cậu bị giết//ném xấp hồ sơ xuống bàn//
Bìa là hình một người đàn ông, ánh mắt sắc như dao.
Nguyễn Quang Anh. Đối tượng tình nghi số một trong đường dây chất cấm mới nổi.Chủ quán bar Venus. Lạnh lùng. Khó tiếp cận. Cảnh sát ngầm tiếp cận trước đó… đều bị phát hiện.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhướng mày// nghe hay đó
Anh Sinh ngồi thẳng lưng, nhìn thẳng vào cậu
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Nhiệm vụ của cậu là tiếp cận, hắn lấy niềm tin, thâm nhập sâu hơn và đưa hắn ra ánh sáng
Duy im lặng vài giây. Trong đầu, cậu đang vẽ ra bản đồ toàn bộ quán bar Venus, cả tuyến buôn hàng, cả quá khứ của người đàn ông tên Quang Anh kia. Nhưng chỉ thoáng thôi, rồi cậu lại mỉm cười tinh nghịch
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*Đẹp trai như này mà làm trùm buôn hàng… uổng thật.*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi sẽ bắt hắn. Nhưng... nếu đẹp trai như vậy mà lỡ tôi rung động thì ai chịu trách nhiệm?
Anh Sinh nhìn cậu, không cười, cũng không trả lời.Chỉ thở dài.
Ánh mắt anh mang theo chút j đó khó tả, như thể...
Thương xót trc một điều j đó mà chính Duy chx lường đc
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Venus không giống bất kỳ điểm nóng nào em từng học trên lý thuyết. Trong đó không có ranh giới rõ ràng giữa cảnh sát và tội phạm. Có những người em phải bắt...nhưng bt đâu, có cả người em không nỡ bắt.
Em im lặng không đáp nhưng trong thâm tâm em bt chắc chắn đây chỉ là nhiệm vụ và cảm xúc k thể xem vào
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em biết rồi! Em về trc//đứng dậy cúi đầu//
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đi về//

Chap 2: Tại quán bar Venus...

22h 17'. Tại bar Venus
Ánh đèn đỏ hắt xuống sàn, vẽ lên những vết bóng méo mó. Tiếng nhạc điện tử đập loạn trong lồng ngực, át cả tiếng tim đập.
Đức Duy đứng sau quầy bar, vai đeo tạp dề đen, mắt đảo khắp phòng như một thợ săn chuyên nghiệp ẩn sau gương mặt của một bartender tập sự.
Venus có 3 lối thoát hiểm, 2 khu VIP, và một phòng lạnh chuyên dùng cho các “giao dịch kín”. Duy ghi nhớ từng chi tiết như máy. Nhưng rồi — mọi thứ trong đầu cậu như tạm ngưng lại, khi hắn bước vào.
Quang Anh chàng trai với mái tóc nâu sẫm, dáng người cao, áo sơ mi trắng hơi mở cúc, tay trái có vết xăm kéo dài lên cổ tay. Không cần ai chỉ, Duy biết đó là người mình phải tiếp cận.
Hắn ngồi xuống ghế, không nói gì. Đôi mắt nhìn Duy đúng ba giây – ánh nhìn lạnh, sắc, nhưng... ẩn sâu một nỗi buồn không tên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cho tôi thứ j đủ mạnh để quên đời
Anh nói với giọng trầm khàn, không nhanh cx không chậm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cúi đầu, mỉm cười// Quên đời? Tôi nghĩ...người như anh không dễ quên đâu. Nhưng không sao để tôi thử
Cậu pha rượu, khéo léo quan sát vết thương nhỏ trên tay hắn – giống vết rạch từ dao ngắn. Chắc là vừa có đụng độ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có vẻ anh vừa đánh nhau nhỉ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi không thích ai hỏi tôi nhiều
Anh đáp, mắt vẫn dán vào ly rượu
Duy không hỏi nữa. Nhưng cậu lại cười. Một nụ cười rất nhẹ, không trêu chọc, không sắc sảo, mà chỉ đơn giản là... để lấp đi thứ gì đó đang lớn dần trong lòng ngực.
Họ im lặng vài phút. Rồi Quang Anh đứng dậy, đặt tiền xuống mặt bàn.
Trước khi quay đi, hắn khẽ liếc lại – một ánh nhìn lướt qua, nhưng nặng hơn cả ngàn câu nói.
Duy đứng đó, nhìn theo. Một luồng cảm xúc lạ xuyên qua ngực. Không đau, nhưng hơi... ngợp thở.
Sao mình thấy... như vừa đánh mất gì đó chưa từng có?
Cùng lúc đó, ở phía xa, Quang Anh lên xe. Hắn nổ máy, nhưng không lái ngay. Qua gương chiếu hậu, hắn nhìn bóng quán bar lùi lại phía sau.
Thằng nhóc đó ... ánh mắt lạ thật. Như nhìn xuyên qua lớp mặt nạ của mình.
Lần đầu tiên sau bao năm, anh thấy khó gạt một ánh mắt khỏi tâm trí

Chap 3: Tên em, tôi giữ

22 giờ 39 phút
Bar Venus tắt đèn. Cửa sau bật mở, tiếng bản lề kêu cọt kẹt trong đêm khuya ẩm thấp.
Duy bước ra, vai khoác chiếc áo mỏng, cổ áo bị gió đêm hất tung. Đôi mắt cậu lướt nhanh qua khoảng sân sau — rồi dừng lại.
Chiếc xe đen vẫn đỗ đó. Không nổ máy. Không chuyển bánh. Không tắt đèn.
Gương mặt người trong xe nửa chìm vào bóng tối. Kính hạ xuống, một làn khói thuốc phả ra chậm rãi, lẫn vào sương mỏng.
Duy bước tới vài bước, đứng đối diện đầu xe. Gió lạnh thổi lùa qua áo, nhưng cậu không nhúc nhích.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh vẫn chx về hả?
Giọng cậu bình thản, không lạnh không ấm
Người đàn ông trong xe liếc qua cậu, rồi quay đầu nhìn về phía vô định
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thích ngồi yên, một lúc k đc à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Được chứ! //nhún vai// nhg góc này hay có người say ra ói, ngồi lâu thì không nên.
Không ai cười. Cũng không ai rời đi
Gió đêm cứ thế trườn qua những khoảng lặng không tên.
Duy nhìn vào mắt hắn – lần này không còn ánh đèn, không có tiếng nhạc, chỉ còn ánh sáng từ đèn xe phản chiếu lên đáy mắt lạnh tanh kia.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh là khách quen à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy...đến để gặp ai?
Em hỏi vs giọng điệu nhẹ nhàng nhưng rõ ràng mang ý thăm dò
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không phải việc của em
Duy mím môi, không tức giận. Chỉ hơi nghiêng đầu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Câu này...cx không mới lắm đâu. Người trong nghề thường nói vậy mỗi khi che giấu điều j
Người kia nhìn cậu lần nx. Lâu hơn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em nói nhiều tht đấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thói quen nghề nghiệp. Bartender hay hỏi khách để bớt buồn ngủ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi không cần em qtam tôi buồn hay tỉnh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy bật cười, gật đầu như ghi nhận
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy h tôi đi, anh cứ ngồi ở đấy mà lạnh
Cậu quay người, cất bước. Giày thể thao chạm lên nền gạch lạnh. Còn vài bước nữa là khuất vào ngõ tối, dưới ánh đèn đường chập chờn.
Giọng người đàn ông phía sau vang lên. Trầm. Rõ. Nhưng không cao giọng. Chỉ đơn giản là... lạnh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em luôn nch kiểu đó với người lại à
Duy không quay đầu lại. Nhg bước đi dừng hẳn
Tôi không nghĩ anh là người quen
Khoảng không lại lặng. Chỉ có tiếng gió lùa, và ánh mắt của người đứng lại — và người chưa rời đi.
Một giây sau, giọng hắn dịu xuống. Vẫn là chất giọng trầm ấy, nhưng lần này không còn sắc cạnh. Như thể trượt khỏi vỏ bọc vài giây, mềm lại, khẽ thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tên em là gì?
Duy khựng lại. Không quay lại. Nhưng cười nhẹ. Cậu hơi nghiêng đầu về phía vai, để gió lùa qua tóc, rồi mới buông giọng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duy
Một thoáng dừng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đức Duy
Rồi cậu bước tiếp, vừa đi vừa nói, giọng hơi hất lên như cười khẩy – mà không rõ đang trêu hay đang thật
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nhớ đc không?
Quang Anh không trả lời
Hắn ngồi yên trong xe, mắt vẫn dõi theo cái bóng áo khoác mỏng dần khuất sau khúc rẽ. Đầu lọc thuốc cháy đỏ lên lần cuối, rồi tắt ngấm giữa hai ngón tay.
Nhưng cái tên kia thì chưa tan. Nó lặp lại, lần hai, lần ba, như muốn hằn vào đâu đó trong tâm trí
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
*Đức Duy*
Chẳng hiểu vì sao, hắn thấy khó quên

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play