Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Muộii+lamoon]Mình Ơi....

chap 1

Nắng nhẹ buông xuống cánh đồng lúa rộng lớn nơi có những người tá điền đang cặm cụi làm việc để mong có miếng cơm miếng gạo cho gia đình,bổng có một người tá điền trẻ tuổi bật thốt
tá điền (nhiều)
tá điền (nhiều)
"xe của ai mà đẹp quá kìa,ngó bộ sang lắm đó đa."
Trên con đường đất, một chiếc xe hơi đắc tiền đang băng băng chạy về hướng căn nhà to nhất, nhà cô hai thảo con ông hội đồng hồ
Người tá điền cạnh bên ngẩn đầu đáp lời
tá điền (nhiều)
tá điền (nhiều)
"chú mới tới đây nên ko biết,xe đó là xe của cô hai thảo cũng là chủ của mấy vuông đất này, mấy năm nay cũng nhờ cô hai mà bà con ở đây được ấm no đó đa"
Cậu tá điền trẻ tuổi thắc mắc hỏi
tá điền (nhiều)
tá điền (nhiều)
"Sao lại như vậy hả bác?"
Một người phụ nữ lớn tuổi đáp lời
phụ nữ (nhiều)
phụ nữ (nhiều)
"làng trên xóm dưới ai mà ko biết cô hai thảo cô nổi danh tài giỏi lại giàu có nhất nhì cái tĩnh này đã vậy còn ăn ở nhân hậu hiền hòa ai mà không mến. cô Hai cho tá điền thuê ruộng đất mần ăn lại không có thu thuế tô cao như nhà khác đó đa"
một người tá điền lớn tuổi Hằng giọng nói
tá điền (nhiều)
tá điền (nhiều)
"nhắc tới cô Hai Thảo, phải kể về 4 năm trước..."
....................
năm 1887, khi kinh tế đất nước còn chưa phát triển nhiều, việc thông thương buôn bán còn nhiều khó khăn, người dân còn khá nghèo nàn. ấy vậy mà ở cái miệt này lại nổi danh một nhà buôn gạo có tiếng là ông hồ....,, nhà ông Hội đồng hồ. chẳng phải ở Sài Thành nhưng cửa hàng buôn bán của ông lại rộng khắp cái lục tỉnh này người ta truyền nhau rằng ông Hội đồng hồ có bốn người vợ sắc nước hương trời nhưng tới tận 50 xế chiều chỉ mới có ba đứa con 2gái 1trai. bà cả tính tình nhân hậu xinh đẹp dịu hiền nhưng tiếc thay chẳng sinh được con, bà Hai sắc sảo mặn mà nhưng lòng dạ lại hẹp hòi , toan tính đủ điều bà, Hai sinh được một trai một gái là cậu út Hồ Trung Minh và cô ba Khương Hoàn Mỹ Tuy cùng một mẹ sinh ra Nhưng tính tình mỗi người mỗi khác Hương Hoàn Mỹ tính tình hiền lành tốt bụng Nhưng cậu út minh lại một lòng dạ toan tính, cậu một lòng dạ ham tiền tài lúc nào cũng sợ phải chia ra sản với cô Hai Thảo. cái tên Thanh Thảo này chính là cái tên cô hai nhà ông Hội đồng hồ. người đời đồn thổi bà ba chính là đào nổi danh Sài Thành và được ông hội đồng hồ cưới về trong một chuyến ông lên Sài Thành làm ăn. bà ba được ông hội đồng cưng chiều hết mực Nhưng cái danh đào chính khiến cho bà bị bà hai xem thường cùng ghen ghét, cuộc đời càng bạc bẽo hơn khi bà ba sinh ra cô Hai Thảo, từ khi sinh ra cô Hai lúc nào cũng trong xanh xao và gầy yếu, học hành cũng chẳng bằng ai nhu nhược không có chí cầu tiến khiến ông hội đồng ngày càng thất vọng yêu thương ông dành cho mẹ con bà Ba cũng dần vơi đi nhiều. cuối cùng là bà tư bà là người vợ trẻ nhất của ông hội đồng chỉ mới 25 Xuân xanh, từ tốn dịu dàng.
"Hết"

chap 2

đã hơn 12 giờ đêm nhưng Gian nhà phụ ông hội đồng hồ vẫn đèn đuốc sáng Trưng vài người gia nhân gấp rút chạy tới chị lui không hề ngơi nghỉ, kẻ bưng nước ấm, trẻ đun nước sôi, kẻ kêu đốc tờ nhốn nháo cả lên. từ phía cuối hiên nhà xuất hiện một người đàn ông độ tuổi 50 mang trên người bộ bà ba lụa đắt tiền đi tới, người này chính là ông hội đồng hồ ông hội đồng hồ nét mặt nghiêm nghị lạnh nhạt hỏi người gia nhân vừa bước ra từ căn phòng
ba(Mỹ,minh,thảo)
ba(Mỹ,minh,thảo)
"cô hai bây giờ sao rồi".
gia nhân nọ giật mình nhưng cũng nhanh nhẹn trả lời
gia nhân (nhiều)
gia nhân (nhiều)
"dạ thưa ông đốc tờ vừa mới khám cho cô Hai và đã kê thuốc cho cô, Độ chừng qua đêm nay sẽ không sao nữa ạ "
ông lạnh nhạt trả lời
ba(Mỹ,minh,thảo)
ba(Mỹ,minh,thảo)
"ừ"
ông khẽ ừ lạnh rồi quay đi
người gia nhân nhìn theo tặc lưỡi nghĩ thầm
gia nhân (nhiều)
gia nhân (nhiều)
"thật tội cho mẹ con bà Ba hết sức, ông hội đồng càng ngày càng lạnh nhạt cô hai đau ốm cũng không quan tâm"
dưới ánh đèn le lói trong căn phòng rộng lớn nhưng lại mộc mạc giản dị, một người phụ nữ khoảng trạc ngoài 30 vẽ mặt hiền từ nhưng trong mắt lại chứa đầy nỗi lo lắng hướng đến cô con gái đang nằm trên giường
giọng bà run run hỏi ông đốc tờ cạnh bên
mẹ (thảo)
mẹ (thảo)
"Thanh Thảo nó có sao không đốc tờ "
ông nhìn người nằm trên giường và nhỏ giọng trả lời
đốc tờ
đốc tờ
"con bé cơ thể yếu nhược lại còn thêm bị rơi dưới nước, nước lạnh ngắm vào người nên giờ sốt cao, đợi uống thuốc xong có lẽ ngày mai sẽ khỏe lại"
bà Ba không nói câu nào chỉ lặng lẽ rơi nước mắt. ông đốc tờ dặn dò vài câu xong cũng bước ra về để bà ngồi thẩn thờ trước "con gái" mình. 20 năm về trước khi bà mới được ông hội đồng hồ cưới về nhà, dù được ông cưng chiều nhưng cái danh đào chính làm cho bà ba không được người khác tôn trọng. mãi cho tới khi bà mang thai Thanh Thảo, bài hai vì lo sợ bà ba sẽ sinh con gái sẽ được ông hội đồng cưng chiều hơn nên đã bỏ độc vào thức ăn để cho bà ba sảy thai may mắn lần đó bà chỉ ăn một ít vẫn kịp thời cứu chữa nên vẫn giữ được Thanh Thảo cho đến ngày sinh nở, vừa biết được con mình sinh ra là con trai bà liền dùng hết tiền của mình có được cầu xin của bà mụ giữ bí mật và nói bà sinh được con gái, bà làm ra chuyển động trời này cũng chỉ vì muốn con mình có cuộc sống bình an, trong ngôi nhà này bà thân cô thế cậu làm sao chống lại được sự tàn độc của bà Hai ,bà cũng biết ông hội đồng rồi cũng sẽ không thương bà nhiều hơn nữa, bà sợ con trai mình sẽ bị ức hiếp có khi còn bị ép gả làm chồng của một ai đó mà sợ con trai mình ko thương người đó .
vào năm Thanh Thảo 3 tuổi, một lần nữa cô bị bà Hai sai người hạ độc, Tuy may mắn thoát chết nhưng độc tích tụ trong người cộng với khi mang thai đã nhiễm ít thuốc độc mà sinh hại cơ thể.
..............
cơn nóng dữ dội trong cơ thể khiến Thanh Thảo khó chịu mà tỉnh giấc cô bất giác ngước nhìn nơi xa lạ trước mắt lòng thầm nghĩ
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
"đây là nơi nào không phải mình chết rồi sao, âm ti mà cũng có chỗ ngủ đẹp vậy à?"
chợt cánh cửa mở ra, bà ba bước vào với thao nước ấm trên tay tiến vào, vừa thấy cô tỉnh giấc bà vội đặt thao nước xuống bàn rồi chạy tới bên giường ôm chặt lấy cô. không đợi bà ba nói câu nào Thanh Thảo đã ôm lấy bà và khóc nức nở....
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
"mẹ....là mẹ phải không...cuối cùng con cũng được gặp mẹ rồi."
bà ba hơi bất ngờ rồi đưa tay vuốt lưng dỗ dành cô
mẹ (thảo)
mẹ (thảo)
"là má đây,ngoan con đừng khóc nữa, có má ở đây rồi ko sao nữa"
Thanh Thảo buông tay bà ra,đưa tay vuốt ve khuôn mặt hiền từ của bà hỏi
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
"mẹ.... con nhớ mẹ lắm, con xin lỗi vì con không chăm sóc tốt cho mẹ, giờ con cũng chết rồi cuối cùng con cũng được gặp mẹ lần nữa."
bà ba nhìn cô với khuôn mặt đầy lo lắng bảo
mẹ (thảo)
mẹ (thảo)
"con đừng có nói gỡ ,con vẫn còn sống đây chết làm sao được, con chỉ là bị rơi xuống nước rồi sốt cao chứ con có bề gì má biết sống làm sao, con làm má lo lắm đó đa."
Thanh Thảo ko hiểu chuyện gì đang xảy ra ,cô ngơ ngác hỏi bà
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
"con còn sống hả mẹ, vậy đây là ở đâu? đâu phải nhà của mẹ con mình."
bà ba thoáng hoảng hốt không biết con mình bị gì lại ăn nói lung tung như vậy
mẹ (thảo)
mẹ (thảo)
"con làm sao vậy Thảo con còn sống kia mà, nhà này cũng là nhà của con mà, đừng làm má sợ mà Thảo."
Thanh Thảo im bặt, đầu có lóe lên một suy nghĩ vô cùng phi Lý
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
"không phải mình xuyên không rồi đó chứ? nhưng sao người phụ nữ trước mặt mình lại giống mẹ mình y như đúc.... phải rồi mẹ mình chưa bao giờ xưng má với mình, cách nói chuyện cũng chả giống như vậy. nếu xuyên không vậy đây là nơi nào đây."
rất nhiều câu hỏi hiện ra trong đầu nhưng cô không dám hỏi người phụ nữ trước mặt, cô cũng chả dám nói là mình xuyên không, sợ rằng nói ra bà ta sẽ nghĩ mình bị điên mất.
sao một lúc suy nghĩ kỹ cô quyết định nói dối
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
"má ơi... con bị sốt cao quá nên có những thứ con không nhớ rõ má nói rõ cho con nghe được không."
thấy con mình đã bình tĩnh lại bà ba mới ôn tồn kể lại mọi chuyện, sau khi nghe xong mọi chuyện lòng Thanh Thảo tràn đầy tức giận
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
"tại sao mẹ mình cho tới người phụ nữ trông giống mẹ mình này lại chịu nhiều cực khổ như vậy? có phải đây là kiếp trước của mình? mặc kệ là kiếp nào đi nữa nếu ông trời đã cho mình sống lại một lần nữa mình thề là dù đổi cả mạng sống, cũng phải bảo vệ tốt người mẹ này."
"Hết"

chap 3

ba(Mỹ,minh,thảo)
ba(Mỹ,minh,thảo)
trời vừa hừng sáng Thanh Thảo đã tỉnh dậy với cái cổ họng nóng rát. sao một đêm ngủ li bì thì giờ cơ thể cô cũng đã khỏe mạnh hơn một chút. cô bước tới thao nước ấm rửa mặt súc miệng, rồi rót ít nước trà mà uống. cánh cửa im lìm sau lưng bỏng bật mở , bước vào là bà ba cùng với tô cháo thịt bằm đang trên tay, theo sao bà là hai người phụ nữ nữa, một người có vẻ lớn tuổi trong bộ bà ba lụa xẩm màu nhưng không kém phần sang trọng, một người nữa trong vẫn còn trẻ tuổi nhưng xem kiểu tóc chắc hẳn là người đã có gia đình.
bà Ba để tô cháo xuống bàn nhìn cô cười nói
mẹ (thảo)
mẹ (thảo)
"con Thức rồi hả, có má cả với má tư tới thăm con nè"
con ngước lên nhìn hai người phụ nữ mà lên tiếng chào hỏi
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
"con chào má cả, má tư"
người phụ nữ lớn tuổi được có gọi là má cả từ tốn Bảo
má cả
má cả
"con ngồi xuống đi, hôm nay con thấy trong người thế nào rồi."
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
"dạ con thấy khỏe hơn rồi ạ"
ba người phụ nữ cùng ngồi xuống bàn
bà ba đẩy tô cháo đến cạnh tay cô
mẹ (thảo)
mẹ (thảo)
"con ăn cháo đi, chút nữa gia nhân đem thuốc lên cho con uống"
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
"dạ con ăn ngay đây ạ"
từ đêm hôm qua cô cũng chưa ăn gì, giờ bụng cũng đói meo, cô mặc kệ ba người phụ nữ đang nhìn chằm chằm mà cắm đầu cắm cổ ăn.
bà tư yên lặng nãy giờ cũng cất tiếng nói
má tư
má tư
"con ăn chậm thôi coi chừng phỏng lưỡi đó đa"
cô ngẩng đầu cười
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
"không sao đâu má tư"
cô ăn xong rồi nói chuyện với cả ba , ba bà và bà tư nói chuyện một chút rồi rời đi.
Qua cuộc nói chuyện cũng như lời kể của bà bà tối hôm qua, cô biết tình cảm chị em của ba bà rất tốt chỉ có mỗi bà Hai là không hòa đồng với ai lại thêm tính ganh tị đủ điều.
Thanh Thảo ngước nhìn xung quanh căn phòng, từ tối qua vẫn chưa có dịp nhìn kỹ, căn phòng này tuy rộng lớn nhưng được bài trí giản dị trang nhã , trong phòng bài trí vài bức ảnh sơn thủy, cạnh bên cửa sổ là một chiếc bàn trà nhỏ, một giường lớn, một cái tủ sách và một tủ quần áo. Cô đưa tay cầm vài quyển sách, ở đây toàn là sách dạy Kinh thương, vài quyển nữa cũng là tập thơ văn. Bất ngờ cô phát hiện một gương đồ nhỏ bị che bởi nhiều cuốn sách dày mở nắp gương ra cô thoáng giật mình, một sấp tiền bên trong toàn đồng Đông Dương, cạnh bên sấp tiền đó có vài quyển sổ sách , sổ buôn muối, hiệu buôn vải, nhưng đều là những tiệm vừa và nhỏ.
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
"xem ra cô gái này cũng biết kinh doanh, không phải nhu nhược như lời kể, nhưng sức khỏe thì lại rất yếu, chắc phải luyện tập lại nó thôi."
........
từ khi cô tỉnh lại cũng đã gần một tháng, ngoại trừ gặp qua bà cả bà tư , ghé thăm cùng vài gia Nhân còn những người còn lại thì cô chưa hề gặp .
Cô chưa bao giờ bước lên Giang nhà chính còn những người khác thì đều ở trên đó mẹ có sợ khi cô lên đó thì sẽ bị bà Hai hại lần nữa nên cô chỉ được ở gian nhà phụ
gần 1 tháng nay cô chăm chỉ luyện tập để rèn luyện cơ thể trở nên khỏe hơn, nhờ vào kiếp trước cô đã từng học võ nên giờ dùng những bài quyền đó mà tập luyện cũng đỡ hơn phần nào nhớ lại ngày mới xuyên qua, khi đi tắm cô nhìn cơ thể mình mà nghĩ thầm.
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
"cô gái này cũng quá là khổ rồi thân thể cô bị người ta hại ra nông nỗi này bây giờ nam không ra Nam nữ cũng chẳng ra nữ cái ngực phẳng lì này tuy có chút không quen xem ra cũng khỏe đó chứ chả cần phải mặc cái gì lại thêm không có dì cả ghé thăm vậy cũng tốt."
Sau một tháng trời thân thể Thanh Thảo cũng trở nên khỏe mạnh hơn, gương mặt xanh xao cơ thể gầy gò bây giờ đây đã thay đổi, gương mặt bây giờ cũng có chút huyết sắc, cơ thể cũng có da có thịt hơn trước nhờ luyện tập mà thân hình cũng trông cân đối đẹp hơn. Cô tự ngắm mình trong gương với chiếc quần tây đen, chiếc áo sơ mi xanh lam nhạt cùng chiếc áo gile khoát hoài, trông cô lúc này có nét thanh tú và lịch lãm. mặc dù cơ thể hiện tại không to cao như đàn ông thực thụ nhưng cũng không quá mảnh mai yếu đuối như trước kia.
cô vừa định mở cửa bước ra ngoài thì ngoài phòng cũng xuất hiện một tiếng gõ cửa, cửa mở ra xuất hiện trước mắt cô là một chàng trai trẻ tuổi chừng 15, dáng dấp cao ráo mặc một bộ đồ nâu nâu cung kính chào cô .
cần
cần
"thưa cậu con mới từ bạc liêu trở về, đây là thư của ông cả gửi cho cậu, ông cả còn nói muốn trực tiếp gặp cậu để bàn chuyện mần ăn."
cô thoáng ngơ ngát nhìn chàng trai trước mặt
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
"anh là ai? tôi có quen anh sao"
chàng trai giật mình trả lời
cần
cần
"cô làm sao vậy con là thằng cần đây mà, con với bé Mẫn được cô cứu đưa về đây từ nhỏ mà con mới đi lo chuyện cho cô chưa đầy một tháng mà cô quên con rồi sao"
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
"làm sao cô quên được chỉ là cô mới bị sốt nặng nên là hơi quên vài chuyện"
khi nghe cô nói bị bệnh thằng cần hốt hoảng hỏi
cần
cần
"cô bị bệnh sao bây giờ cô khỏe hẳn chưa hay cô vào trong nghỉ đi, đứng ngoài cửa gió máy lắm đó cô"
cô cười cười trả lời
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
Hồ Võ Thanh Thảo -Muộii
"không sao đâu ,Nhưng con nói chuyện mà ăn gì đó con kể cô nghe đi"
Thanh Thảo dẫn cần vào phòng ,ngồi ngay bàn trà nghe nó luyên thuyên về chuyện làm ăn, sao gần nửa ngày nghe kể cô biết thêm được nhiều điều, chủ nhân của thân xác này đang kinh doanh muối và vài cửa hàng vải nhưng là kinh doanh trong bí mật, không ai biết được cô đang kinh doanh ngoài thằng cần và em gái tên Mẫn của nó. nếu đã có vốn liến sẵn có vậy cô cũng không thể phụ lòng chủ nhân thân xác này được, cô sẽ biến gia sản của cô gái này phát triển hơn nữa, có phải trở thành người giàu có bậc nhất nơi đây
"Hết"

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play