Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Nửa Kiếp Phù Hoa

Duyên định

TRUYỆN LẤY BỐI CẢNH VIỆT NAM. NHỮNG SỰ KIỆN TRONG TRUYỆN CHỈ LÀ GIẢ LẬP
---
Hậu chiến những năm 1945, thôn Yên Vân chìm trong khói lam chiều, tiếng trâu bò vọng về từ cánh đồng xa, hòa cùng nhịp chày giã gạo nơi sân đình. Cái vẻ thanh bình ấy, dẫu đẹp đến bao nhiêu cũng chẳng thể che lấp cái nghèo, cái đói đang bủa vây từng mái nhà tranh
Ấy vậy mà, giữa bức tranh xám xịt của chiến tranh mang lại, vẫn nổi bật lên một điểm sáng: mái ngói đỏ au, hiên nhà rộng thênh thang, vườn tược sum suê, đó chính là dinh cơ của phú hộ Nguyễn, giàu có tiếng cái xứ Nam Kỳ lúc bấy giờ
Nhà họ có hai người con trai. Người thứ nhất tên Minh Quang, tính tình hiền lành, ôn hòa
Người thứ hai là Quang Anh, cậu điềm đạm, ít nói hơn anh trai nhưng lại được ông hội cưng chiều hơn
Có lẽ một phần vì cậu là con út trong nhà, một phần vì từ nhỏ cậu đã bọc lộ tư chất giỏi giang, thông minh hơn người
Tuy vậy, Quang Anh vốn là người khó đoán. Trong phủ, chỉ cần nghe giọng cậu trầm xuống là gia đinh trong nhà đều biết có chuyện không hay sắp xảy đến
---
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cha! Con không lấy cô ta...
Quang Anh cầm bức tranh ném xuống bàn. Khuôn mặt nhăn nhó tỏ vẻ không hài lòng
Thấy thế, ông hội không những không rầy la gì mà còn kiên nhẫn bảo ban
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Con trai! Nhà ta và Dương gia lâu nay đã có mối giao hảo tốt
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Khi xưa ta và Dương Bảo An còn là bằng hữu vào sinh ra tử nơi chiến địa, hứa hẹn se duyên kết thông gia
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Con xem...
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
//cầm bức tranh lên//
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Luận về tư dung hay phẩm hạnh, Dương tiểu thư đều có đủ
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Con gái nhà người ta, bao nhiêu mối tốt cũng chẳng ngó ngàng, chỉ một lòng đợi con trở về
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Tại làm sao con vẫn muốn từ chối?
Cậu nhìn bức họa trên bàn. Không phải vị tiểu thư kia chưa đủ tốt, mà đối với cậu, chuyện hôn sự chưa quan trọng đến mức phải bận tâm nhiều đến thế
Cậu nghĩ người ta chỉ nên kết hôn khi đã trải nghiệm hết cuộc đời, còn bằng không, hôn nhân chẳng khác nào chiếc lồng son, giam cầm đôi cánh trong vùng an toàn chật hẹp, để rồi cả đời chỉ quẩn quanh trong những khuôn phép cũ kỹ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đơn giản là không hợp thôi, không tại sao cả!
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Không nói nhiều!
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Trưa nay con cùng ta sang nhà người ta nói chuyện cho đàng hoàng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tha cho con đi! Con mới về có mấy hôm, trong người còn mệt lắm, không đi nổi đâu
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Được rồi, không đi thì ở nhà...
Ánh mắt cậu sáng rực, hồ hởi đáp:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thiệt hả cha?
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Ừ, ở nhà thu xếp đồ đạc cuốn gói ra khỏi Nguyễn phủ cùng cái con sinh vật lắm lông mà con mang từ bên Tây về ấy
NovelToon
sinh vật lắm lông này nè!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💢
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//miễn cưỡng gật đầu//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thôi con khỏe rồi! Đi cùng cha là được chứ gì...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng con không hứa sẽ lấy cô ta đâu đấy
...
Đến giữa giờ Ngọ, Quang Anh cùng cha đi đến nhà ông hội đồng Dương. Chỉ mới bước đến cổng, Dương Bảo An đã đứng chờ sẵn từ lúc nào
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Ta chờ hai người mãi
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
//đảo mắt sang cậu//
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Đây có phải là Quang Anh không?
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Nó đấy ông!
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Ôi dào ơi, thằng nhóc hôm nào đã lớn thế rồi à? Vào trong đi, Ngọc Cầm nó nhắc con suốt đấy
Quang Anh nhớ lúc nhỏ cậu hay trốn cha sang Dương gia chơi lắm. Cậu đoán có thể vì chuyện này mà cha cậu tưởng cậu có tình ý gì với Dương tiểu thư cũng nên
Nhưng thật ra, lúc đó mặt mũi người ta tròn méo ra sao cậu còn chẳng rõ. Mục đích duy nhất thúc đẩy cậu dù là ngày nắng hay ngày mưa cũng trèo tường sang đây chính là chú chó tên Tiểu Bảo
Trong ký ức cậu vẫn còn nguyên vẹn hình ảnh chú chó nhỏ năm nào với bộ lông trắng muốt, cứ hễ thấy cậu là cái đuôi lại ngoe nguẩy không ngừng. Có lẽ nó biết, chỉ cần cậu xuất hiện thì sẽ có đồ ăn ngon, nên cu cậu mới chộn rộn đến vậy
Nhưng kể từ ngày Tiểu Bảo mất, cậu chẳng còn ghé sang nữa. Thấm thoắt, cũng đã hơn mười năm trôi qua
--Trong nhà--
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Nào ngồi đi
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
//nói nhỏ với người hầu//
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
A hoàng, đi gọi tiểu thư ra đây!
A hoàng - người hầu
A hoàng - người hầu
Vâng ạ
--Một lúc sau--
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
Thưa cha!
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Ừm
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Đây là ông hội đồng Nguyễn, bằng hữu tốt của cha. Còn kế bên là cậu Quang Anh, con trai của ông ấy, con mau qua đó chào hỏi họ
Ngọc Cầm vâng lời cha, lễ phép chào hỏi ông hội đồng Nguyễn
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
//ngại ngùng//
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
Em chào cậu Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//gật đầu nhẹ//
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
//nhìn cậu chăm chú//
Chẳng hiểu sao một Quang Anh ít nói ít cười, mặt lạnh như sương nhưng lại khiến Ngọc Cầm tương tư suốt ngần ấy năm ròng rã
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Hôm nay tôi sang đây là muốn bàn về hôn sự giữa Quang Anh và Ngọc Cầm
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
//cười//
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Trùng hợp ghê! Tôi cũng đang định bàn chuyện này với ông
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Con gái tôi gần đây cứ năn nỉ chuyện này suốt thôi
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Cậu Quang Anh đây mà ưng người khác, chắc con bé nhà tôi khóc xưng con mắt luôn quá!
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
//e thẹn//
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
Kìa cha, sao lại nói chuyện đó lúc này chứ...
Dương tiểu thư hướng ánh mắt ngượng ngùng nhìn về phía cậu. Trái với kỳ vọng, gương mặt cậu không chút biến sắc, cũng không tập trung là mọi người đang nói gì
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Quang Anh...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dạ?
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Đưa Miu miu cho A hoàng chăm sóc, nghiêm chỉnh một chút!
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Con còn nhớ ta đã nói gì không?
Sau khi Miu Miu đã nằm im trong tay A Hoàng, ông hội mới yên tâm dặn dò:
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Ngươi đem nó xuống nhà sau trước đi!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//liếc A Hoàng//
A hoàng - người hầu
A hoàng - người hầu
Dạ...dạ, thưa ông!
Từ đầu đến cuối cậu không nói gì, nhưng chỉ cần một ánh nhìn "thân thương" từ cậu lúc vừa nảy cũng đủ để A Hoàng tự hiểu: Coi chừng Miu Miu cho cẩn thận, nó mà bị làm sao thì ngươi chết chắc!
Thấy bầu không khí có chút căng thẳng, ông Dương khẽ lên tiếng trước:
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Cậu Quang Anh không những tài hoa phong nhã mà còn là người yêu thương động vật. Đúng là một lang quân tốt vạn người mơ ước
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
//đỏ mặt//
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
//nhìn con gái hiểu ý//
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Tôi xưa nay chỉ có một đứa con gái là Ngọc Cầm. Tôi yêu thương nó hơn báu vật
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Nay thấy nó một lòng si tình con trai ông. Lão già này hôm nay mặt dày muốn kết thông gia, ông thấy thế nào?
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Ông khách sáo quá rồi! Tôi cũng rất ủng hộ mối lương duyên này
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
//quay sang cậu//
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Ý con thì sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tiểu thư ra ngoài nói chuyện một lát được không?
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
Dạ...dạ được!
Quang Anh đi trước, Ngọc Cầm nối gót theo sau. Nhìn cảnh này, hai lão già cười vui vẻ, vừa nhâm nhi tách trà nóng vừa tán gẫu chuyện tương lai
🌸🌸🌸

Gió thoảng qua tim

--Ngoài vườn--
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hủy hôn đi
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
Hủy...hủy hôn?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi không có tình cảm với cô, lấy nhau về chỉ làm khổ cả hai mà thôi
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
Nhưng...lúc nhỏ chẳng phải chúng ta thân thiết lắm sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đụng mặt vài lần, nói chuyện đôi ba câu đã tính là thân thiết?
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
//nắm lấy cậu//
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
Cậu ba, em thương cậu thật lòng mà...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//gạt tay cô ra//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tôi thì không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi và cô không hợp nhau đâu, đừng cố chấp nữa!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//quay lưng bỏ đi//
Quang Anh không trở về gặp mọi người, cậu đi lang thang trong phủ, để kiếm Miu Miu
---
10 phút trước, tại nhà bếp
A hoàng - người hầu
A hoàng - người hầu
Ui da, cái con mèo này sao mà hung dữ vậy trời?
Miu Miu vùng vẫy không chịu nằm yên, khiến A hoàng vô cùng khó xử. Vốn biết cậu ba Nguyễn gia tính tình khó hầu hạ, con mèo này lại là thú cưng cậu yêu thích nhất, nó mà có mệnh hệ gì chắc cô đi theo nó luôn mất!
A hoàng - người hầu
A hoàng - người hầu
A...có cách!
A hoàng - người hầu
A hoàng - người hầu
Đức Duy đâu, lại đây tao biểu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ, em nghe
A hoàng - người hầu
A hoàng - người hầu
Lão gia dặn mày trông chừng con mèo này, không được để cho nó bị thương, nghe chưa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//lau tay vào áo sau đó ôm lấy Miu miu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*dễ thương ghê*
A hoàng - người hầu
A hoàng - người hầu
//cười thầm trong lòng//
A Hoàng là nô tì hầu hạ bên cạnh Dương tiểu thư, bình thường cô ta rất kiêu căng, ỷ mình được nàng chống lưng nên quen thói hống hách, không xem ai ra gì
Hoàng Đức Duy, em sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo khó, từ nhỏ đã không có cơ hội cắp sách đến trường
Thay vì đi học, em phải lao động sớm để kiếm tiền phụ giúp gia đình. Trong khi đó, cô em gái lại được ưu tiên mọi thứ: được đi học, được dành cho những món ngon, được bảo bọc như hạt ngọc trong nhà
Ban đầu, em chẳng mảy may nghĩ ngợi, chỉ tự nhủ mình là anh cả, phải cáng đáng gánh vác mọi chuyện, phải hy sinh để gia đình được yên ấm
Nhưng càng về sau, em càng nhận ra, trong mắt họ, sự hy sinh của em dường như chỉ là lẽ đương nhiên, còn tất cả tình thương và kỳ vọng lại nghiêng hẳn về phía em gái
Đỉnh điểm đến một hôm kia, khi em đang lom khom cắt cỏ thuê cho nhà người ta, bỗng một nhóm người hùng hổ kéo đến, trói gô em lại rồi lôi đi
Hỏi ra mới biết, em gái em gây gổ với người ta, còn đánh người ta đến thương tích khắp mình. Gia đình họ sau đó kéo tới làm cho ra lẽ, hoặc là bồi thường thuốc thang, hoặc sẽ kiện cáo lên quan
Cha mẹ em khi ấy rối bời, chạy đôn chạy đáo khắp nơi lo liệu. Sau cùng, có người mách nước đến Dương phủ vay tiền. Ông hội Dương nghe chuyện, cũng thuận cho vay giúp, nhưng với điều kiện: phải đưa em vào phủ, làm việc gán nợ cho đến khi trả sạch món tiền kia
Thế là một đứa trẻ mới mười tuổi đầu, chân ướt chân ráo, phải rời khỏi làng quê nghèo nàn để bước vào Dương phủ xa lạ
Những ngày đầu, không có đêm nào là em không khóc. Nhưng rồi, sự lạnh nhạt của người thân, không một lá thư hỏi thăm, không một lần gặp mặt, dần dần khiến em tuyệt vọng
Kể từ giây phút đó, em mới thấm thía: hóa ra trước giờ chỉ có mỗi mình em xem họ là gia đình!
...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//vuốt lông Miu Miu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lông mày mềm ghê á, chắc được chủ cưng lắm phải hông
Miu Miu khi nảy còn xù lông gầm gừ muốn cắn người, ấy vậy mà lúc này lại ngoan ngoãn nằm im trong lòng em, liếm láp bộ lông trắng muốt của nó, thỉnh thoảng kêu lên mấy tiếng êm tai
---
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đi đến nhà bếp//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
A hoàng??
A hoàng - người hầu
A hoàng - người hầu
Dạ có con thưa cậu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Miu Miu đâu?
A hoàng - người hầu
A hoàng - người hầu
//chỉ tay vào trong xó bếp//
A hoàng - người hầu
A hoàng - người hầu
Dạ Đức Duy đang giữ Miu Miu ạ
Cậu bước nhanh qua, cô ta nảy giờ đến thở cũng không dám thở mạnh, chỉ khi cậu đi khuất, cô mới thở phào nhẹ nhõm, không quên cười thầm trong bụng
A hoàng - người hầu
A hoàng - người hầu
*Nhìn cậu ba tức giận như vậy chắc chắn sẽ không tha cho thằng Duy*
A hoàng - người hầu
A hoàng - người hầu
*Lần này mày chết chắc*
Từ ngày em bước chân vào phủ, vốn mang dáng vẻ ngoan hiền, biết thân biết phận, lại là người nhỏ tuổi nhất trong đám, nên ai khi tiếp xúc với em đều có cảm tình. Có cái gì ngon, trò gì vui, người ta đều muốn dành cho em
Ấy vậy mà lòng người khó dò, có người thấy em được ưu ái thì sinh lòng ghen ghét
Trong số đó, A Hoàng là kẻ tỏ rõ nhất, cô thường lấy quyền thế ra làm điều, hà khắc bắt bẻ em đủ chuyện, như muốn chứng tỏ mình mới là người có uy quyền ở đây
Rồi đến một ngày kia, sự đố kị một lần nữa được châm ngòi khi cô nhận ra ngay đến cả người mình thầm thương cũng lén lút nhìn em khi em đang làm việc
Tựa hồ cả thế gian đều xoay quanh em, khiến cô không cam lòng. Từ đó, ý muốn tống cổ em ra khỏi phủ đã âm thầm nhen nhóm trong lòng, chỉ chờ dịp mà ra tay
Và hôm nay chính là cơ hội đó
...
Quang Anh bước xuống gian bếp, trước mắt cậu là một cậu nhóc đang ngồi bó gối, vừa xoa đầu vừa đút mấy miếng cá khô cho Miu Miu ăn, cậu khẽ cau mày
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
*Bình thường Miu Miu rất hung dữ với người lạ, vậy mà hôm nay lại để im cho một cậu nhóc vuốt lông, còn cho xoa đầu nữa, lạ thật!!*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhìn mày nhỏ con vậy mà không ngờ lại ăn khỏe ghê luôn!!
Lúc em vừa định đứng dậy đi nấu cơm thì vô tình nhìn thấy Quang Anh đứng lù lù chắn trước lối đi
Nhìn trang phục người này tao nhã, lịch thiệp em đoán đây là khách mà ông chủ mời đến hôm nay
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu tìm ai ạ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tìm mèo
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bế Miu Miu lên đưa cho cậu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đây ạ!
Cậu bế Miu Miu trong tay, nhưng chân nó vẫn cố bấu vào vạt áo em, cậu khó hiểu cau mày
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày bị làm sao vậy?
Miu Miu không để tâm đến lời cậu, mắt nó còn luyến tiếc cái đĩa cá bên dưới, chân cào cào vào người em muốn xin thêm vài con
Cậu cau mày, tặc lưỡi mất kiên nhẫn khi thấy Miu Miu không chịu nghe lời, cậu dọa nó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Này! Còn làm loạn là tao quăng mày ra ngoài đường đấy, nghe không?
Em đứng bên cạnh, biết nó còn đói nên cuối xuống lấy thêm cá
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Của mày nè, ăn rồi thì phải ngoan, nghe lời cậu biết chưa?
Miu Miu vui vẻ đón lấy con cá khô, vừa ăn vừa meo meo mấy tiếng làm ra vẻ hài lòng lắm!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khó chịu//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày ham ăn quá đấy, đúng là không có tiền đồ, chỉ biết bôi xấu mặt tao
🌸🌸🌸

Tơ hồng siết chặt

Cằn nhằn là vậy chứ cậu vẫn để im cho nó ăn, ánh mắt cũng dịu đi mấy phần, khác xa với lúc nhìn người khác
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn Đức Duy//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ, cậu gọi con?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm, tên gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy ạ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Làm ở đây lâu chưa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ từ lúc 10 tuổi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mấy cái này nhóc tự làm à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//gật đầu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cứ chiều chiều là mấy con mèo hoang trong xóm hay đến đây lắm nên con làm cho chúng một ít
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
*Hèn chi Miu Miu hôm nay cư xử lạ vậy*
A hoàng - người hầu
A hoàng - người hầu
//quát lớn//
A hoàng - người hầu
A hoàng - người hầu
Hoàng Đức Duy...
A hoàng - người hầu
A hoàng - người hầu
Mày còn không mau đi nấu cơm, định lười biếng trốn việc à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ em đi làm liền
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không có việc gì nữa con xin phép đi trước ạ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//gật đầu//
Cậu đứng đó nhìn theo bóng lưng em đi khuất, tựa đầu vào khung cửa, tay vuốt ve bộ lông mềm mại của Miu Miu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày có muốn có thêm một cậu chủ nhỏ nữa không, Miu Miu...
Vẫn là cái ánh mắt, nụ cười ấy, nhưng không ai có thể đoán biết được trong lòng cậu đang nghĩ gì...
---
--Ở gian nhà trên--
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Con la cà ở đâu mà giờ mới về, có biết mọi người đang chờ con không?
Ông hội Nguyễn cau mày khi nhìn thấy Miu Miu đang nằm trong tay cậu
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
*Sơ hở là lại vác cái mông chạy đi kiếm con mèo thúi này*
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đi loanh quanh xíu thôi ạ
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
//cười khà khà//
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Được rồi, Quang Anh cũng đã về, nào chúng ta mau dọn cơm ăn thôi, ta đói bụng lắm rồi!
--Trong bữa cơm--
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
Cha cùng mọi người ăn trước đi, con xin phép về phòng ạ
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
//mắt rưng rưng//
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Này Ngọc Cầm...
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Hai cha con ông ăn trước đi, ta đuổi theo xem con bé có sao không đã
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Được...được ông đi nhanh đi //lo lắng//
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
//quay sang lườm cậu//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ăn ngon lành//
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Này, Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dạ?
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Bây lại ghẹo chọc gì con gái nhà người ta đấy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Con có làm gì đâu?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cha muốn con đi xem mắt, con cũng đi rồi, giờ cha lại cằn nhằn con gì nữa?
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
//làm giọng đau khổ//
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Ông trời ơi! Ngó xuống mà xem cái thằng nghịch tử nhà tôi
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Đã 26 tuổi đầu rồi chứ còn trẻ trung gì đâu mà chưa chịu thành thân
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Nó muốn cho cái lão già này xuống lỗ rồi mà vẫn chưa kịp nhìn mặt con dâu hay gì mà
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
//giả bộ lau nước mắt//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khó chịu//
Màn kịch "than thân trách phận" kiểu thế này, cậu xem đến phát chán, chỉ là cậu không ngờ ở nhà người ta mà cha mình cũng không kiêng nể gì, đến cậu cũng chịu thua rồi!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được rồi, thế giờ cha muốn sao nữa?
Ông hội biết mình đã đạt được mục đích thì liền dừng than trời kêu đất, giọng nghiêm chỉnh
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Giờ ta cho con hai lựa chọn
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Một là cưới Ngọc Cầm hai là về thừa kế gia sản, quán xuyến đồn điền, đất đai ở nhà, con chọn đi!
Cậu là người thích tự do, dù là con trai nhà phú hộ Nguyễn, gia tộc giàu nhất Nam Kỳ, nhưng đối với việc thừa kế, xưa nay đều giao cho anh hai, còn cậu chỉ muốn tự lập nghiệp và sống một cuộc đời của riêng mình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cau mày//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cha ép con?
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Quang Anh...
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Từ nhỏ đến lớn mọi việc ta đều chiều theo ý con nhưng lần này con bắt buộc phải lựa chọn...
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Dương tiểu thư có gì không tốt?
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Con bé hiền dịu xinh đẹp có thể bây giờ con chưa thích nhưng sau này dần sẽ có cảm tình
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn
Như vậy cũng không khiến cả hai bên phải khó xử
Cậu biết cha mình là người coi trọng chữ tín, một khi đã hứa thì nhất định sẽ làm. Hơn nữa Dương Bảo An lại là chỗ thân tình, nếu từ chối ngay lúc này e sẽ làm ông bẽ mặt
Ở một tình huống khác, nếu cậu từ chối, dù làm ông ấy giận, nhưng cậu sẽ tránh được một thời gian. Dù vậy...tính tình cha mình thế nào, cậu còn chẳng hiểu rõ sao
Ông ấy vẫn sẽ bắt cậu lấy vợ, chỉ không phải là Dương tiểu thư mà là một Trần tiểu thư, Lâm tiểu thư nào đó...
Số phận vẫn như vậy, lúc ấy cậu vừa phải cáng đáng công việc gia đình, vừa phải lấy người mình không thương, chẳng phải là lỗ rồi sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//thở dài//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được rồi, con đồng ý lấy Dương tiểu thư, nhưng con có một điều kiện...
--Trong phòng--
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
Các ngươi đừng cản ta, ta không thiết sống nữa...
A hoàng - người hầu
A hoàng - người hầu
Tiểu thư, đừng làm vậy mà!
Trong phòng vô cùng hổn loạn, người hầu kẻ hạ hoảng sợ khi thấy Ngọc Cầm đang muốn treo cổ tự vẫn
Lúc nàng vừa định tròng cổ qua dây thòng lọng thì...
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Ngọc Cầm, con làm gì vậy???
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
Cha...//khóc lóc//
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm không còn thiết sống nữa!!
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
//hoảng hốt//
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Con gái bình tĩnh, có chuyện gì nói cha nghe
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Cha sẽ đòi lại công bằng cho con!
Nàng không định tự sát, mà chỉ muốn dùng cái chết để cầu xin một chuyện
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
Cha...//sụt sùi//
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
//nắm lấy tay Ngọc Cầm//
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Con nói đi, ai bắt nạt con
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
Con gái thật lòng thích cậu Quang Anh...
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
Nhưng cậu ấy...cậu ấy nói muốn hủy hôn
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
Chuyện con thích cậu Quang Anh trong thôn ai cũng biết. Nếu giờ mà hủy hôn, con không còn mặt mũi nào gặp người ta nữa!!
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
//lầm bầm//
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Chẳng phải lúc nảy ông hội đồng Nguyễn đã chấp nhận mối hôn sự này rồi sao?
Ông hội đồng Dương
Ông hội đồng Dương
Thôi được rồi, con theo ta ra gặp mặt họ ba mặt một lời...
Ngọc Cầm
Ngọc Cầm
Dạ //cười thầm trong lòng//
🌸🌸🌸

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play