Thương Anh
chương 1
Thái Sơn
Mày lại đi lung tung
Thái Sơn
Tin tao làm thịt mày không hả ????
Thái Sơn
Tự đi thì tự dọn đi nha!
Sơn đứng chống nạnh giữa nhà nhìn con báo trước mặt và…
Nói thì nói vậy thôi, chứ cuối cùng cậu vẫn phải dọn đống kia
Ngả lưng xuống ghế, mệt mỏi vơ chiếc điều khiển mở Tivi lên
Chả biết ma xui quỷ khiến gì lại mở audio nghe kể chuyện
Mà mở ngay cái bộ truyện…
Nam8 giàu nước đổ mắc del gì cứ thích đi thích nhỏ nữ chính nghèo rách đó vậy? Rồi không có được nữ chính lại vứt bỏ khối tài sản trăm tỷ mà đi 44? Đúng là audio mất não mà
Thái Sơn
Não có vấn đề hay gì
Giọng nói vang vọng trong không gian
Sơn ngó quanh nhưng chả thấy ai, bắt đầu nghi hoặc xen chút lo lắng
Thái Sơn
* chả lẽ trộm vào nhà *
Một luồng sáng mở ra, như một cơn lốc cuốn cậu vào trong
Thái Sơn
Áaaaaa chu mi ngaaaaa
Trong một không gian xa lạ, một cục bông ú nụ hiên ra ngay trước mặt cậu
Thái Sơn
Gì đây? Mèo hay heo vậy?
Hệ thống
Nhìn sao bảo người ta là heo vậy?
Hệ thống
Không nói xàm nữa
Hệ thống
Xin tự giới thiệu, ta là hệ thống của cậu, phụ trách giúp đỡ cậu làm nhiệm vụ
Thái Sơn
Là… tôi chuẩn bị xuyên không vào cái bộ truyện não tàn đấy hả?
Thái Sơn
Rồi tôi xuyên không thành ai?
Hệ thống
Ờm… hồi nữa rồi biết
Mở mắt ra lần nữa, cậu đã nằm ở nơi xa lạ
Chống tay ngồi dậy có chút mệt mỏi
Sơn ngơ ngác, trong đầu toàn dấu “???”
Thái Sơn
Cái bip gì nữa đâyyyy?
Thái Sơn
Người ta xuyên k ngầu lắm mà
Thái Sơn
Sao tao xuyên không lại nằm trong chuồng bò vậy nè
Hệ thống
Kí chủ hỏi tôi hả? Tôi đây
Hệ thống vừa xuất hiện, Sơn liền quát thẳng mặt nhỏ
Thái Sơn
Giải thích lẹ coi con kia!
Thái Sơn
Bình tĩnh cái *bip
Hệ thống
Do kí chủ chửi truyện nên ông tác giả…
Thái Sơn
Người ta xuyên truyện không làm nhân vật chính thì cũng làm nhân vật phụ giàu có, tôi mở mắt là là bò hả?
Hệ thống
Thì cũng có hình dáng người mà, có phải bò đâu…
Sơn ngán ngẩm đỡ trán bất lực
Sơn muốn đánh người, muốn chửi người
Hệ thống
Nhưng mà không sao
Hệ thống
Tôi đã xin phép gửi cho kí chủ một món quà
T/g
Cùng chờ đón xem món quà đó là gì nhé
chương 2
Thái Sơn
Rồi đem nó sang đây chi?
Hệ thống
Thì… để nó làm bạn với cậu
Trong hộp quà đấy là Doraemon- cháu nội của Sơn
Cho làm ăn xin chưa đủ hay gì còn vứt cục nợ này sang đây nữaaa
Hệ thống
Nhiệm vụ của cậu là giúp nam phụ không tự vẫn
Thái Sơn
Tôi còn không biết sống đến hôm sau được không ở đấy mà giúp người khác
Hệ thống
Đấy là nhiệm vụ của cậu
Nói xong hệ thống liền biến mất để lại cậu với con mèo ở đấy
Quay sang nhìn cục mèo hồng ngồi ngoan chớp chớp mắt bên cạnh, Sơn bất lực mà thở dài
Ôm bé mèo đi lang thang, Sơn than vãn
Thái Sơn
Sao nay mày nặng dữ vậy?
Theo địa chỉ mào mập hệ thống cho biết. Hiện giờ nam phụ đang ơ trong toà nhà này. Nhưng nơi đây rộng gấp trăm nghìn Sơn, người thì đông. Ai biết đâu là nam phụ cần tìm?
Sơn ôm mèo đi lòng vòng một hồi lại lên sân thượng. Trên này gió mát, ánh nắng chiều muộn chiếu rọi ấm áp. Thật thoải mái
Sơn hốt hoảng chạy lên cầu ôm chặt người kia lại
Thái Sơn
Này này là anh gì ơi anh gì ơi
Thái Sơn
Cần gì dại dột thế
Cậu trai kia không nói gì, cố gắng gỡ tay cậu ra khỏi eo mình
Nhưng cậu không buông, chỉ ôm chặt hơn
Sơn cố gắng kéo chàng trai ấy xuống, mệt lả người mà ngồi bệt dưới đất thở dốc
Thái Sơn
Trời ạ, không biết anh gặp chuyện gì nhưng mà vó cần phải làm vậy không?
Thái Sơn
Nơi này đẹp như vậy, bỗng nhiên có một xác ch3t máu me be bét thì còn đẹp gì nữa
Thái Sơn
Sau bày ai dám đến nữa
Thái Sơn
Với lại… anh đẹp như vậy…
Nhìn chàng trai trước mặt, Sơn có hơi khựng lại
Vâng, anh ta đẹp thật, nước da trắng mịn, môi hồng, mái tóc nâu rũ che trán. Nhìn hướng này, ánh mặt trời chiếu rọi qua từng kẽ tóc. Đẹp thật sự, chuẩn cái vibe bạch nguyệt quang
Phong Hào
Chỉ là đứng hóng gió ngắm cảnh thôi mà?
Hệ thống nhắc nhở Sơn, lúc này Hào chưa gặp nữ chính, cũng chưa có ý định gì hết. Vẫn còn là chàng trai vô tư
Chống tay ngả người ra sau nghỉ nhưng cơn đau từ cánh tay chuyền đến khiến Sơn nhăn mặt
Là do lúc kéo Hào xuống, Sơn ngã ngửa ra sau, cánh tay đập mạnh xuống mặt đất
Nó giờ thâm tím, có chỗ còn xước chảy 🩸
Phong Hào
Cậu không sao chứ?
Thái Sơn
Ai da tui đau quáaa
Phong Hào
Ghé nhà tôi tôi băng bó vết thương lại cho
Đi sau lưng Hào, Sơn bế đứa cháu nội ngủ say trong tay
Thái Sơn
Mà anh tên gì đấy nhỉ
Thái Sơn
* nghe quen quen ta *
Thái Sơn
Tôi là Nguyễn Thái Sơn
Đứng trước căn biệt thự sang trọng siêu lớn, Sơn chết lặng
Bước vào trong cậu lại choáng ngợp lần nữa
Nó bự, nó sang, nó lung linh, nó quyền quý mà nó cổ tích. Thế mà nỡ bỏ?
Thái Sơn
Kh-khoan… tôi vào được thật sao?
Phong Hào
Cậu không vào thì ở ngoài luôn đi
Thái Sơn
Ơ khoan khoan… tôi vào tôi vào
Người giúp việc
Cậu chủ về rồi ạ
Hào dẫn Sơn vào một căn phòng
Căn phòng sơn trắng, nội thất đơn giản nhưng toát lên vẻ sang trọng
Phong Hào
Tôi lấy đi thuốc
Phong Hào
Cậu cứ ôm nó vậy sao tôi thoa thuốc được?
Thái Sơn
Nhưng mà… nó quậy lắm, tôi sợ làm dơ phòng anh
Phong Hào
Tôi không để ý đâu
Thái Sơn
Nhưng lỡ nó làm hỏng đồ…
Phong Hào
Tôi không bắt đền
Sau khi yên tâm Sơn cũng chịu thả Doraemon xuống
Thái Sơn
Chơi ngoan tí nhe
Hào nhẹ nhàng sát trùng, thoa thuốc rồi băng bó vết thương cho Sơn
Thái Sơn
Anh khéo tay thật nha
Phong Hào
Vậy thôi cũng gọi là khéo tay?
Phong Hào
Ừm thì… trời cũng bắt đầu tối rồi…
Thái Sơn
Anh cho tôi ở lại ăn cơm cùng nha
Thằng ngốc này, không biết nên gọi là vô tư hay mặt dày nữa
Phong Hào
Tất nhiên, nếu cậu thích
chương 3
Ăn uống no nê, Sơn vẫn chưa chịu về. Xoa xoa cái bụng rồi tựa trên ghế
Chờ Hào bước ra, Sơn liền phi lại quỳ rạp trước mặt anh. Chắp tay van xin
Thái Sơn
Anh trai xinh đẹp, giàu có tốt bụng ơiiii
Thái Sơn
Xin anh hãy cưu mang em đi
Thái Sơn
Không còn chỗ để về nữa
Doraemon cũng lại bấu víu chân Hào
Thái Sơn
Anh ơiiii anh cưu mang 2 bố con em đii
Thái Sơn
Việc nhà em cái gì cũng làm được, hứa sẽ làm chăm chỉ không lười biếng, không đòi hỏi, không lương luôn cũng được ạ
Thái Sơn
Thằng con em nó có thể ăn 1 buổi 1 ngày
Thái Sơn
Hứa không ăn tốn gì của anh đâu ạ
Một người một mèo ôm chân Hào, mè nheo mà lắc qua lắc lại. Nhức óc thiệc chứ
Quá bất lực, 2 cái thứ này bám dai như đỉa, rồi còn nheo nhéo la khóc um sùm. Thôi thì Hào đành cho hắn ở lại một thời gian. Chờ ba mẹ đi làm xa về rồi đuổi hắn đi
Coi như cũng là lựa chọn đúng đắn
Việc dọn dẹp có người giúp việc lo, cậu không phải làm
Nhưng việc mà người giúp việc không làm được thì cậu lại có thể. Ví dụ như là bảo mẫu chẳng hạn
Thái Sơn
Em gọt hoa quả cho anh rồi nè, anh ăn tráng miệng đi nha
Chăm anh từng chút một, như mấy tên lính nịnh chủ vậy đó
Phong Hào
Cậu ngủ phòng đó
Nhìn theo hướng tay Hào, là căn phòng ở cuối hành lang tầng 2
Cách đây phòng anh 1 phòng
Thái Sơn
Cho em ở phòng này được không
Trong nguyên tác, Hào là người không thích quá gần gũi với người khác, trừ nữ chính bạch nguyệt quang kia
Nghĩ Sơn bỏ cuộc hả? Đừng hòng
Nhảy lên giường với nệm và chăn êm ái
Chiêu mè nheo đúng là có tác dụng
Lần này còn không dùng đến sự trợ giúp của Doraemon luôn
Lăn qua lăn lại trên giường, cảm nhặn thoải mái
Thái Sơn
Đúng là sự cảm nhận của tiền, êm ái mà thoải mái vô cùng
Thái Sơn
Phải bám anh ta hoài mới được
Sơn được đánh thức bởi mèo
Nó nằm chiễm chệ trên ngực Sơn
Ngồi bật dậy, Doraemon ngã nhào xuống chân cậu
Thái Sơn
Mày định đè chết tao hay gì con kia
Thái Sơn
Ăn gì mà nặng dữ vậy?
Sơn xuống giường, gấp chăn sửa soạn gọn gàng rồi xuống nhà
Thái Sơn
Chào buổi sáng anh Hào
Sơn chạy nhanh xuống, suýt trật chân ngã nhào
Phong Hào
Đừng để trong nhà tôi có án mạng
Thái Sơn
Anh đang an ủi tôi ấy hả?
Phong Hào
Nếu cậu thích, thì cứ coi là vậy đi
Bĩu môi tỏ vẻ đáng thương
Nhưng tất nhiên Hào chả quan tâm rồi
Thái Sơn
Mèo méo mèo meooo
Sơn ngồi chơi với mèo, Hào thì ngồi làm việc. Chỉ là giải quyết một vài việc nhỏ trong công ty để làm quen
Dù sao sau này anh cũng là người nắm giữ trong tay một công ty lớn mạnh với khối tài sản khổng lồ mà
Thái Sơn
*anh ta đúng giỏi thật, mới 19 tuổi mà đã giỏi như vậy*
Thái Sơn
*chả bù cho mình, suốt ngày bị deadline dí sút quần cũng không đủ ăn*
Sơn ngồi ngắm Hào. Càng ngắm lại càng thấy, Hào thật sự rất đẹp. Nét mặt tinh xảo, dáng thon, tóc mềm hơi xù như lông cún ấy. Thật muốn đè ra vuốt mấy cái
Chả biết nhan sắc tên nam chính kia thế nào mà khiến nữ chính bỏ Phong Hào mà theo hắn ta
Bộ đẹp như Tú Tút hay HIEUTHUHAI hay gì?
Mà chắc gì đã đẹp bằng mình, mình nói gì thì nói chứ nhan sắc cũng ngang ngửa Jsol đó nha
Phong Hào
Biết tôi đẹp rồi
Phong Hào
Không cần nhìn thế đâu
Sơn giật mình thu lại ánh mắt
Nhục chết mất, người ta có nghĩ mình là biến thái không ta?
Sơn nằm trên giường, ngẫm lại cốt truyện từ đầu đến cuối
Nữ chính là Gia Linh, một cô sinh viên nghèo khó nhưng chăm chỉ. Nam chính là Đức Thiên, nam sinh điển trai, con của công ty đối thủ. Anh là Phong Hào, nam phụ đẹp trai, giỏi, học lực tốt, giàu, ăn nói hơi khó nghe nhưng tốt tính, yêu động vật, tinh tế,…
T/g
Không hề có sự thiên vị nào ở đây hết á
Người gặp nữ chính trước là nam phụ Phong Hào, là anh giúp cô khi cô ngã, anh giúp cô nhặt lại những cuốn sách và giấy bị rơi, và anh cũng là người rung đọng trước
Đoạn đó kể sao nhỉ? “Khi cô cười tươi cảm ơn anh, đã làm trái tim anh khẽ rung động. Anh đã khắc ghi hình bóng nhỏ bé chạy về phía trước kia vào mãi trong tim”
Thái Sơn
Sơn rùng mình một cái
Không hiểu sao lúc đấy nghe lại không thấy gì bất thường nhỉ?
Sau này nữ9 gặp nam9, ngồi cùng bàn, tiếp xúc gần nảy sinh tình cảm. nam phụ đối xử với cô rất tốt, kèm cô học, thiên vị cô, chăm lo cô. Tuy đã thích nam chính nhưng không nói rõ, cứ mập mờ, khiến nam phụ dần lún sâu. Ra trường nam phụ vẫn hết sức nâng đỡ, thiên vị cô để rồi nhận lại tin cô theo nam chính, lúc đấy cũng là bên đối thủ của anh.
Đúng là vả cho anh một cú đau điếng
Anh suy quá mà quyết định bỏ tất cả đi rơi tự do
Lần này Sơn sẽ thay đổi nó. Không để nam phụ phải chịu tổn thương nữa. Sẽ hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về
Download MangaToon APP on App Store and Google Play