Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

【DN Haikyuu】Này Người Mùa Đông Ơi Xin Hãy Làm Tuyết Rơi.

Epside 1 - Mái Trường Mới

NovelToon
【DN Haikyuu】Này Người Mùa Đông ơi xin hãy làm tuyết rơi.
─•──── ౨ৎ
NovelToon
Chiều buông xuống Shibuya như một tấm lụa vàng mỏng manh, nhẹ nhàng trải dài trên những mái nhà, len lỏi qua từng kẽ lá của hàng cây đứng trầm ngâm giữa phố xá đông đúc.
Ánh nắng không còn gắt gao như buổi trưa, mà trở nên dịu dàng, mơ hồ như ánh mắt của một người tình cũ vẫn còn lưu luyến chưa muốn rời xa.
Mặt đường nhựa ánh lên sắc cam, như được dát vàng bởi mặt trời đang dần chìm xuống rìa chân trời phía tây, để lại sau lưng một vòm trời xanh ngả hồng, phớt chút tím nhạt của những giấc mộng chưa kịp đặt tên.
Dòng người vẫn trôi qua Shibuya Crossing như một dòng sông không bao giờ cạn, mỗi bước chân là một câu chuyện, mỗi ánh nhìn là một thoáng mộng tưởng.
Những chiếc ô tô, xe buýt nối đuôi nhau, đôi lúc dừng lại giữa dòng người băng qua ngã tư, như những con thú máy đang học cách kiên nhẫn với sự sống.
Tiếng loa từ các bảng quảng cáo điện tử vẫn vang lên không ngơi nghỉ, nhưng trong ánh chiều hôm ấy, âm thanh dường như dịu lại, mềm mại hơn, không còn mang vẻ thúc giục mà như một bản nhạc nền cho khoảnh khắc dừng lại giữa guồng quay quá nhanh của thế giới.
Trên những ban công cao tầng, người ta đứng lặng ngắm nhìn cảnh vật, có thể là một nhiếp ảnh gia đang chờ đúng khoảnh khắc ánh sáng vàng vắt qua mặt người qua đường, hay một người lữ khách vô tình bị níu chân bởi vẻ đẹp quá đỗi đời thường mà quyến rũ của phố chiều Tokyo.
Ở dưới chân, những quán cà phê nhỏ nép mình bên vỉa hè, nơi khói thuốc hòa vào hương cà phê và tiếng cười khe khẽ của đôi tình nhân trẻ, tạo nên một thứ hương vị không thể gọi tên, vừa ngọt ngào, vừa đượm buồn, vừa xa lạ vừa thân quen như ký ức của một chuyến đi xa.
Shibuya lúc hoàng hôn không còn là biểu tượng sôi động của nhịp sống hiện đại, mà trở thành một không gian lặng lẽ kỳ lạ, như thể chính thành phố cũng biết mệt, cũng muốn ngồi xuống bên vệ đường, nhắm mắt lại một chút, thở ra hơi thở dài như một người già vừa kể xong câu chuyện tuổi trẻ.
Trong ánh sáng dịu êm ấy, tất cả như được gột rửa khỏi bụi bặm, khỏi những lo toan, và chỉ còn lại một điều duy nhất.
vẻ đẹp tĩnh tại của khoảnh khắc, khi ta đứng giữa Shibuya mà không cần đi đâu nữa, chỉ cần lặng yên mà cảm nhận, như thể mọi câu hỏi đều có thể chờ thêm một chút nữa để được trả lời.
_______________
Trước cổng trường của một đại học lớn có tiếng tâm .. có một vóc dáng của một người phụ nữ xuất hiện
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
Subaru / Bước đến /
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
Chị hai ?
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
Chị có chuyện gì mà tới trường gặp em thế ?
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
À..
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
Chị làm giảng viên trường đại học của em
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
Chị mày lên mà chả đón gì hết nhỉ ^^ ?
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
Ủa nhưng mà chị đâu có nhắn em ??
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
Chị định làm bất ngờ cho mày đó
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
Mà chị tưởng đứa em trai “thân yêu” sẽ quan tâm tới người chị già này …
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
Thôi thôi.. bà bóc phét vừa
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
Dạy đâu không dạy, dạy trúng trường tôi là sao ??
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
NovelToon
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
Bí mật ~ / đưa tay lên miệng /
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
NovelToon
____________
End
[ Mà chị tưởng đứa em trai “thân yêu” sẽ quan tâm tới người chị già này … ] # 𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢

Epsdie 2 - Tư Vấn Tâm Lý

NovelToon
【DN Haikyuu】Này Người Mùa Đông ơi xin hãy làm tuyết rơi.
─•──── ౨ৎ
- Trịnh Phương Quỳnh -
vẫn còn nhớ rất rõ khoảnh khắc đêm ấy, khi căn phòng nhỏ chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc và ánh sáng hắt nhẹ từ màn hình laptop.
Cô vừa khép lại chương cuối cùng của một fanfic Haikyuu dài tới hàng trăm ngàn chữ, một thế giới đầy rực rỡ, sôi nổi, nơi tuổi trẻ được khắc họa bằng những bước nhảy vọt, tiếng bóng đập vang trên sân gỗ và những khát khao cháy bỏng không bao giờ chịu ngủ yên.
Trong một phút thoáng nghĩ ngẩn ngơ, cô ngẩng đầu nhìn trần nhà và buông ra một câu nửa đùa nửa thật.
@𝐍𝐕 𝐆𝐢𝐫𝐥
@𝐍𝐕 𝐆𝐢𝐫𝐥
Haiz… ước gì mình cũng thể trải qua cảm giác một thời học sinh yên bình đến như thế
Một cơn buồn ngủ bất chợt ập đến, nhanh và nặng như bị kéo vào đáy sâu của giấc mơ. Không một dấu hiệu, không một lời cảnh báo, cả cơ thể như trôi tuột đi, tan vào hư vô.
Khi mở mắt ra, điều đầu tiên cô cảm nhận được là ánh nắng dịu dàng xuyên qua rèm cửa trắng, soi lên căn phòng hoàn toàn xa lạ.
Tường sơn trắng, trần nhà cao, không gian gọn gàng và chỉn chu đến mức khiến người ta có cảm giác đây không phải là phòng ở mà giống một phòng làm việc trang trọng trong một viện nghiên cứu hay trường học lớn.
Cô ngồi bật dậy theo phản xạ, tim đập mạnh. Nhưng điều khiến Quỳnh chết lặng không phải là căn phòng, mà là chính hình ảnh phản chiếu trong chiếc gương đặt nơi góc bàn.
Một người phụ nữ trưởng thành với mái tóc xanh đen buộc gọn sau gáy, ánh mắt sắc sảo, thông minh và trầm tĩnh. Gương mặt ấy không phải của Trịnh Phương Quỳnh.
Dưới khóe mắt trái còn có một nốt ruồi nhỏ, một dấu hiệu đặc trưng không thể nhầm lẫn. Cô lảo đảo bước tới bàn, nơi một tấm thẻ nhân viên nằm ngay ngắn trong kẹp hồ sơ.
Trên đó ghi rõ bằng nét chữ đậm: "Giảng viên – Gokksu Hisui, Đại học Satoyama".
Gokksu Hisui, cái tên ấy không hề xa lạ. Cô là một nhân vật phụ trong chính fanfic mà Quỳnh từng đọc say mê.
Một giảng viên đại học trẻ tuổi, từng xuất hiện chớp nhoáng vài lần khi tư vấn tâm lý thi đấu cho các nhân vật chính như Kuroo, Bokuto, thậm chí cả Tsukishima và Sugawara.
Trong truyện, cô luôn được miêu tả như một người lạnh lùng, kín đáo, thông minh, mang nét cuốn hút riêng nhưng không mấy ai để ý kỹ. Một nhân vật nền, âm thầm nhưng không hề mờ nhạt nếu nhìn sâu hơn vào chiều sâu tâm lý.
Và giờ đây, Trịnh Phương Quỳnh đã trở thành cô ấy.
______________
Cốc… cốc
Trước khi kịp định thần, tiếng gõ cửa vang lên, dứt khoát nhưng không quá mạnh. Một sinh viên nam ló đầu vào, ánh mắt mang theo chút dè dặt.
@ 𝐍𝐕 𝐁𝐨𝐲
@ 𝐍𝐕 𝐁𝐨𝐲
Hisui-sensei, bọn em có thể xin cô chút thời gian để tư vấn về đề tài ‘Tâm lý thi đấu trong thể thao’ được không ạ?
Quỳnh ngơ ngác trong vài giây, rồi như có dòng máu xa lạ nào đó đang dần hòa vào tâm trí cô, khiến giọng nói thốt ra nhẹ nhàng nhưng không kém phần chuyên nghiệp.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
Được, các em đợi cô năm phút
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
NovelToon
Cánh cửa khép lại, Quỳnh quay lại phía gương. Cô nhìn vào đôi mắt không còn thuộc về mình, trái tim bắt đầu đập lại theo một nhịp điệu hoàn toàn mới.
Dù chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, Cánh cửa khép lại, Quỳnh quay lại phía gương. Cô nhìn vào đôi mắt không còn thuộc về mình, trái tim bắt đầu đập lại theo một nhịp điệu hoàn toàn mới.
Dù chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, dù không rõ tại sao mình lại rơi vào thân xác người phụ nữ ấy trong thế giới chỉ tồn tại trên giấy mực, nhưng cô biết, hành trình này sẽ không đơn thuần là một giấc mơ.
Đây là một thế giới mà cô từng ngưỡng mộ, từng thuộc lòng từng bước chạy, từng biểu cảm, từng cuộc đối thoại. Giờ đây, tất cả đã sống dậy, và cô, dưới thân phận Gokksu Hisui, phải tự mình bước đi, khám phá, thay đổi và tồn tại.
Và có lẽ, từ chính nơi này, cô sẽ viết lại một câu chuyện hoàn toàn mới, không chỉ là fanfic của người khác, mà là bản thảo cho chính cuộc đời mình.
không rõ tại sao mình lại rơi vào thân xác người phụ nữ ấy trong thế giới chỉ tồn tại trên giấy mực, nhưng cô biết, hành trình này sẽ không đơn thuần là một giấc mơ.
_________
End
[ Haiz… ước gì mình cũng thể trải qua cảm giác một thời học sinh yên bình đến như thế ] # 𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢

Epside 3 - Em Trai

NovelToon
【DN Haikyuu】Này Người Mùa Đông ơi xin hãy làm tuyết rơi.
─•──── ౨ৎ
Buổi sáng trôi qua nhanh hơn Quỳnh tưởng. Cô ngồi suốt ba tiết giảng với gương mặt điềm tĩnh đến khó tin, dù trong lòng vẫn là một mớ hỗn độn của thắc mắc, sợ hãi và thích thú.
Những sinh viên cúi đầu ghi chép, những ánh mắt chăm chú, những câu hỏi về tâm lý thi đấu, động lực thể thao… đều khiến cô có cảm giác như đang sống trong một giấc mơ chi tiết đến rợn người. Mọi thứ quá chân thật, quá sống động.
Khi chuông báo tiết học cuối cùng vang lên, Quỳnh thở phào nhẹ nhõm. Cô gấp laptop, bước chậm rãi ra khỏi giảng đường.
Ánh nắng cuối buổi trưa vàng nhạt rơi xuống bậc thềm đá dẫn ra sân chính, nơi sinh viên đi lại tấp nập. Chợt có một giọng nói vang lên phía sau, trầm nhưng không giấu được chút châm biếm quen thuộc.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
Chị vẫn lạnh lùng như ngày nào, Hisui
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
Ha bà chị
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
Thằng em trời đánh
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
NovelToon
Quỳnh khựng lại. Cả người như đóng băng trong khoảnh khắc. Giọng nói ấy không hề xa lạ.
Nó khiến cô rùng mình, như thể cơ thể này, không phải linh hồn cô, đang phản ứng trước. Cô quay lại.
Trước mặt cô là một chàng trai khoảng mười chín, hai mươi tuổi. Mái tóc nâu đậm cắt ngắn, vài sợi rối nhẹ phủ xuống trán.
Đôi mắt nâu sáng, sắc sảo, mang theo chút tinh nghịch nhưng cũng không giấu được chiều sâu từng trải. Còn đeo thêm kính mang thêm vẻ tri thức.
Cậu mặc đồng phục thể thao trường đại học Satoyama, trên vai còn vắt một chiếc khăn trắng.
Có gì đó ở cậu vừa quen, vừa lạ. Và rồi, như một cú sét giáng xuống trí nhớ, cái tên bật ra trong đầu cô, Gokksu Subaru.
Em trai ruột của Gokksu Hisui.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
Subaru …
Quỳnh khẽ gọi, giọng nhỏ đến mức chính cô cũng không chắc cậu có nghe thấy không. Nhưng Subaru cười, gật đầu, rồi bước lại gần hơn.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
Chị không gọi em là …
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
Subaru-kun' hay 'Gokksu Subaru' nữa à? Lạ thật đấy
Cậu nheo mắt, ánh nhìn có chút dò xét.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
Từ sau vụ ở viện nghiên cứu năm ngoái, chị cứ như biến thành người khác vậy
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
Hôm nay lại còn mềm mỏng hơn mọi khi. Chị bị gì à?
Quỳnh chỉ đứng lặng. Từng tế bào trong cô run lên, không phải vì sợ, mà vì xúc động
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
Không để chị mày đây gọi mày là ‘Thằng nhóc thối’ sao ?
Ở thế giới thật, cô là con một. Từ nhỏ đã quen với sự cô đơn, với việc tự đứng dậy, tự học cách mạnh mẽ mà không ai dạy.
Giờ đây, đứng trước mặt cô là một người em, bằng xương bằng thịt, với ánh mắt quan tâm giấu sau vẻ cợt nhả, và cô, dù chưa từng là chị gái, bỗng thấy sống mũi cay xè.
Cô nén cảm xúc, cố điều chỉnh chất giọng, giữ vẻ bình tĩnh.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
Nhưng mà …
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
Chị chỉ… đang học cách sống khác đi một chút
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
NovelToon
Subaru nheo mắt. Dường như cậu không hài lòng với câu trả lời đó, nhưng cũng không ép. Cậu hất đầu về phía sân thể thao phía sau dãy nhà A.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
Dù sao cũng đúng giờ nghỉ trưa rồi. Đi ăn không?
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮.
Căng-tin vừa có món mới đấy. Nếu chị không đi thì em cũng sẽ kéo chị đi bằng được. Đói rồi
Cô bật cười. Một tiếng cười nhẹ nhưng chân thành, không phải kiểu cười kiềm chế thường thấy ở một giảng viên lạnh lùng như Hisui. Cô gật đầu.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
Ừ. Đi thôi
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
@𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐇𝐢𝐬𝐮𝐢 - 𝐐𝐮𝐲̈𝐧𝐡.
NovelToon
Cậu em trai nhìn cô thêm vài giây nữa, rồi quay đi trước, dáng bước vừa khoan thai vừa rắn rỏi của một vận động viên.
Quỳnh lặng lẽ đi phía sau, lòng vẫn chưa hết xao động.
Nhưng một điều cô chắc chắn hơn bao giờ hết: Gokksu Subaru không phải một nhân vật phụ thoáng qua. Ánh mắt ấy, dáng đi ấy, cậu có một vai trò lớn hơn nhiều.
Trong thế giới mà cô từng chỉ biết đến qua màn hình, bây giờ có người gọi cô là "chị", có một người em mang họ Gokksu, có cả một quá khứ mà cô vẫn chưa khám phá.
Và cô sẽ phải tìm hiểu, dù có phải chạm tới tầng sâu nhất của thế giới này.
___________
End
[ Hôm nay lại còn mềm mỏng hơn mọi khi. Chị bị gì à? ] # 𝐆𝐨𝐤𝐤𝐬𝐮 𝐒𝐮𝐛𝐚𝐫𝐮

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play