Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tớ Theo Đuổi Lại Cậu Lần Này Sẽ Không Bỏ Cuộc Nữa

chương 1: sự hối hận muộn màng

Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh nam chính ban đầu không có cảm xúc gì đặc biệt với cô thậm chí còn thấy cô phiền nhưng khi cô biến mất anh nhận ra cô rất quan trọng với mình
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh nữ chính từ đầu cô rất yêu Duy Anh nhưng anh lại thờ ơ rồi vì biến cố gia đình cô theo mẹ sang Mỹ bỏ lại anh tạm gác lại tình cảm
💬: nhắn tin
📞: gọi điện
" suy nghĩ "
/ hành động /
Hồi còn nhỏ cô là người luôn chạy theo sau anh, một cái đuôi cứ bám theo sau anh
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Duy Anh ơi
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Đợi tớ với
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Đi chậm vậy
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Đừng bám theo tao nữa
Anh và cô cứ thế lớn lên cùng nhau
Những năm cấp 2 sự thay đổi về tâm lý khiến cô nhận ra rằng cô đã thích anh từ lâu
Nhưng anh không hề có cảm xúc gì với cô
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Duy Anh cậu có thích bánh tớ làm không
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Không
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Ngọt lắm
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Lần sau đừng làm nữa
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Phiền
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
V-vâng
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Cậu thích gì tớ làm cho
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Không thích gì cả
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Hmm
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Vậy cậu thích...
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Thích gì?
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
À không có gì
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Thế nói làm gì
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Biết phiền không?
Cô buồn trong lòng nhiều chút
Nhưng cô đã quen với sự lạnh nhạt này của anh
Đến cuối năm học lớp 8 cô nhận ra rằng cô thực sự rất thích anh
Nên cô quyết định tỏ tình
Hôm ấy cô mặc một bộ váy trắng cầm hoa sẵn sàng tỏ tình anh
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Duy Anh
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Hmm
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Cậu thích ai chưa
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Chưa
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Cái này cho cậu nè
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Gì đây
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Tớ thích cậu
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Duy Anh
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Thật sự rất thích cậu
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Đùa à?
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Tớ không đùa
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Tình cảm này tớ đã chôn giấu rất nhiều năm rồi
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Cậu đồng ý nhé
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Tất nhiên là không rồi
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Nghĩ gì vậy
Rồi anh ném hoa vào thùng rác bên cạnh
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
/đơ/
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Cậu
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Sao cậu
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Tao làm sao?
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Rảnh lắm à?
Cô ấm ức chạy về nhà
Về đến nhà cô lại thấy cảnh tượng hỗn loạn bên trong nhà
Mẹ cô tóc tai bù xù đang ngồi khóc bên cạnh chiếc vali
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Mẹ
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Ông đã làm gì mẹ tôi
Bố nu9
Bố nu9
Haizz
Bố nu9
Bố nu9
Tao không làm gì mẹ mày
Bố nu9
Bố nu9
Bây giờ 2 mẹ con mày cút ra đây đi
Mẹ nu9
Mẹ nu9
Phương Anh đi thôi
Mẹ nu9
Mẹ nu9
Chúng ta không nên ở lại nơi này
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Không không hôm nay là ngày gì mà bao nhiêu chuyện vậy
Rồi cô theo mẹ sang Mỹ
Ngày hôm sau
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Sao hôm nay không thấy con bé kia đâu
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Kệ đi
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Không có nó đỡ phiền
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
P-phương..
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Aizzz
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Quên mất
Mấy ngày hôm sau
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Sao con Phương Anh này không đi học nhỉ
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Cũng không nhắn tin, gọi điện gì
Tiếng xì xào trong lớp
Học sinh trong lớp
Học sinh trong lớp
Chúng mày biết gì chưa con Phương Anh sang Mỹ rồi
Học sinh trong lớp
Học sinh trong lớp
Nghe nói bố mẹ nó li hôn
Học sinh trong lớp
Học sinh trong lớp
Xong bố nó đuổi ra khỏi nhà
Học sinh trong lớp
Học sinh trong lớp
Khổ nó thật
Anh tình cờ đi ngang qua nghe được
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Cái gì
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Mày nói lại xem nào
Học sinh trong lớp
Học sinh trong lớp
Phương Anh sang Mỹ rồi
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
C-cái gì
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
S-sang Mỹ
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Làm gì?
Học sinh trong lớp
Học sinh trong lớp
Bố mẹ nó li hôn
Học sinh trong lớp
Học sinh trong lớp
Nó theo mẹ nó
Học sinh trong lớp
Học sinh trong lớp
Mà nó đi chẳng phải mày đỡ phiền hơn sao
Anh không tin vào tai mình
Anh lấy điệm thoại ra gọi cho cô
Nhưng chỉ nhận lại một tiếng túttt dài
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
K-không thể nào
Tối về nhà anh vẫn chìm đắm trong dòng suy nghĩ phức tạp trong đầu
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
T-tại sao
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Mình đã làm gì
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Sao cô ấy lại bỏ đi mà không nói cho mình chứ
Nói là anh không có rung động thì là nói dối
Anh có 1 chút rung động nhỏ với cô
Nhưng chưa xác định được tình cảm trong trái tim mình
Anh sợ đó chỉ là tình cảm nhất thời
Anh sợ làm tổn thương cô
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
T-tại sao hôm đó mình lại vứt bó hoa
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Tại sao em lại bỏ tôi đi
~end~

chương 2 : ngày cậu trở về

Sân trường THPT A nhộn nhịp vào ngày đầu đến trường
3 năm quãng thời gian dài dường như mọi thứ đang dần thay đổi
Nhưng vẫn có người chờ đợi cô bé năm ấy
Lớp 10A1
Học sinh trong lớp
Học sinh trong lớp
Ê nhỏ kia có phải là học sinh mới từ nước ngoài chuyển về không?
Học sinh trong lớp
Học sinh trong lớp
Hình như là vậy
Học sinh trong lớp
Học sinh trong lớp
Nhìn lạnh lùng như này ai chơi
Học sinh trong lớp
Học sinh trong lớp
Duy Anh
Học sinh trong lớp
Học sinh trong lớp
Dậy đi
Học sinh trong lớp
Học sinh trong lớp
Lớp có học sinh mới kìa
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Liên quan gì đến tao?
Từ ngày cô đi anh không còn hứng thú điều gì nữa
Học sinh trong lớp
Học sinh trong lớp
Haizzz
Học sinh trong lớp
Học sinh trong lớp
Kệ mày thôi
Học sinh trong lớp
Học sinh trong lớp
Thông báo thôi
Học sinh trong lớp
Học sinh trong lớp
Thầy vào thầy vào
Học sinh vội vàng chạy vào chỗ ngồi
Cả lớp chào thầy và ngồi xuống
Anh vẫn gục đầu xuống bàn với cơn buồn ngủ
Không hề quan tâm đến học sinh mới
Thầy giáo
Thầy giáo
Lớp mình hôm nay có học sinh mới chuyển từ nước ngoài về
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Chào mọi người
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Mình là Phương Anh chuyển từ Mỹ về mong mọi người giúp đỡ
Anh đang nằm gục dưới bàn
Bỗng nghe 1 cái tên quen thuộc
Câu nói ấy chỉ 1 câu nói như chặn đứng mọi âm thanh trong đầu anh
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
P-Phương Anh
Anh bất ngờ khi thấy cô xuất hiện ở đây
Cô vẫn đứng đó
Vẫn dáng người nhỏ nhắn
Nhưng không còn là cô bé tóc buộc lệch, vui vẻ
Cô đã thay đổi
Từ một cô nàng vui vẻ, hồn nhiên nhưng giờ đây cô trở nên lạnh lùng, ít nói không còn nụ cười rạng rỡ trên đôi môi
Cô đã trở về
Nhưng..
Không còn là cô bé ngày ấy nữa rồi
Thầy giáo
Thầy giáo
Em xuống chỗ bàn cuối cạnh bạn Duy Anh nhé
Thầy giáo
Thầy giáo
Hình như hai em đã học chung hồi cấp 2
Cô không đáp
Chỉ lặng lẽ đi xuống
Cô chậm rãi bước xuống kéo ghế ra ngồi xuống
Không một ánh nhìn
Không một câu chào
Anh ngồi chết lặng tại chỗ
Khoảng cách giữa họ chỉ là một cái bàn học
Nhưng lại xa như 3 năm trời xa cách
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Phương Anh
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Tôi đây
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nhưng không còn là cô bé năm ấy nữa đâu
Giờ ra chơi
Phương Anh một mình đứng trên hành lang, mắt nhìn xa xăm một thứ gì đó
Cô quay lại nơi này vì điều gì?
Từ đằng sau
Anh tiến lại gần cô
Anh không biết phải bắt đầu từ đâu
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
P-Phương Anh
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Sao
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Cậu... khoẻ chứ
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Khoẻ
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Tôi còn tưởng cậu sẽ không quay về nữa chứ
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Về rồi thì sao?
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Định xin lỗi tôi chuyện 3 năm trước sao?
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Hay hỏi vì sao tôi lại biến mất sao?
Anh nghẹn lời
Không phải anh không muốn nói mà anh không biết phải nói gì
Trần Duy Anh(nam9)
Trần Duy Anh(nam9)
Phương Anh... ngày đó, tớ thật sự...
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Thật sự không quan tâm
Cô cắt ngang lời
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Đừng lo tôi không trách đâu
Từng lời nói như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim anh
Cô thật sự đã thay đổi
Cô không hét
Không tức giận
Không một giọt nước mắt nào lăn trên khuôn mặt cô
Nếu ngày đó cậu trân trọng
có lẽ đã không rơi vào trạng thái tuyệt vọng một mình
Nhưng giờ thì muộn rồi.
Tối hôm đó
Anh nằm trên giường
Cầm điện thoại trên tay
Mở khung chat của anh và cô
Dòng tin nhắn cuối cùng
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
💬: hôm nay mưa tớ đợi cậu mãi
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
💬: cậu về nhà chưa
Nguyễn Phương Anh(nu9)
Nguyễn Phương Anh(nu9)
💬: nếu mai tớ đi cậu có nhớ tớ không?
Không có 1 câu trả lời
Chỉ có dòng chữ đã xem
Và..
3 năm dài đằng đẵng
Và..
Sự hối hận muộn màng..
~end~

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play