Thương Anh Ở Đoạn Ký Ức Khác
Tia sáng
---
Thời học sinh…
Là những buổi sáng ngủ nướng, vội vã ôm cặp chạy qua cổng trường, rồi đứng hớt hải nghe bác bảo vệ càm ràm.
Là những giờ ra chơi chen chúc ở căn-tin, cắn miếng bánh mì nóng hổi mà miệng vẫn cười toe toét với đám bạn.
Là những chiều mưa rào bất chợt, cả lớp ùa ra sân, hét to như chưa bao giờ được hét.
Là lúc tưởng chừng như chẳng có gì quan trọng ngoài bài kiểm tra ngày mai, chẳng sợ điều gì ngoài điểm kém.
Và… là cậu.
Cái cậu bạn hay đứng tựa cửa lớp, nháy mắt cười,
Cái cậu bạn cứ thích đá ghế tôi, giật tập tôi, trêu tôi đến đỏ mặt rồi cười thích thú như vừa đạt được chiến thắng
Ngày đó, tôi đã nghĩ:
Mình phải lòng cậu ấy mất rồi.
---
Cậu bạn đó là Quang Anh,"tia sáng trong thời cấp 3 của tôi"
Nguyễn Quang Anh
Mái tóc bạch kim lòa xòa trên trán, ánh lên thứ ánh sáng như những tia nắng sớm.
Đôi mắt cậu ấy…
Thật sự khiến người ta không dám nhìn thẳng lâu.
Ánh mắt nâu sẫm, sâu thẳm, dễ dàng chạm đến nơi mềm yếu nhất trong tim người khác.
Mỗi lần cậu ấy nhìn sang, tôi lại thấy như bị cả vũ trụ thu hút, không cách nào dứt ra.
Sống mũi cao, thẳng tắp, gương mặt góc cạnh, nét nào cũng hoàn hảo.
Nụ cười của cậu ấy…
Phải rồi. Là nụ cười ấy.
Nụ cười nửa miệng, toát lên sự tự tin, rạng rỡ, lại có chút tinh nghịch — nụ cười khiến bao cô bạn trong lớp thầm thương trộm nhớ.
Và cả tôi.
Tôi cũng không ngoại lệ.
Pháp kiều
Pháp kiều là cậu bạn thân của tôi,lày lội hay pha trò,mồm mép nhanh nhẹn,nhưng sâu bên trọng lại lun tinh ý,sâu sắc,lun biết cách quan tâm mọi người xung quanh.
Negav
Đã có Pháp Kiều thì không thể thiếu được Thành An rồi,Thành An cậu trai vô tư,chẳng bận tâm điều gì trên đời,lạc quan trong mọi tình huống,vô lo vô nghĩ,ham chơi như trẻ con vậy.
Hoàng Đức Duy
Tôi là 1 người không thích ồn ào,không giỏi bày tỏ cảm xúc,tôi hơi nhút nhát và có đôi phần tự ti về bản thân mình nhưng bù lại có được 2 người bạn thân tuyệt vời thì còn gì bằng nhỉ.
Tôi sẽ quay ngược dòng thời gian kể về cái thời học sinh cấp 3,và đặc biết là cậu ấy,người tôi may mắn gặp được nhưng lại bỏ lỡ.
Đẹp đến mức… chỉ muốn lặng lẽ thích cậu ấy,để không phá hỏng bức tranh hoàn hảo ấy.
Chap 2
Giờ ra chơi lớp học nhốn nháo.Tôi ngồi bàn cuối,chống cầm nhìn ra cửa sổ,Pháp kiều kê ghế ra ngồi ké,còn Thành An ôm sổ đầu bài,đứng gần đó
Giữa đám đông ấy, Quang Anh nổi bật đến lạ — áo đồng phục hơi xộc xệch, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng mỗi lần cười là cả nắng như nghiêng theo.
Pháp kiều
Mày nhìn hoài không chán à? Coi chừng người ta bắt gặp đó.
Negav
Xem hay ngắm? Nãy giờ bóng bay tới đâu mày có biết không?
Hoàng Đức Duy
Ê, tụi bây nói ít thôi
Pháp kiều
Ê Duy, mày mà không tỏ tình lẹ là coi chừng mất phần đó nghen. Quang Anh đẹp trai vậy, khối đứa để ý sẵn rồi. Đừng để mai mốt người ta có bồ rồi mới than trời.
Hoàng Đức Duy
Thôi đi, người ta giỏi giang, đẹp trai, có cả đống người theo. Tao chen vô làm gì. Lỡ tỏ tình bị từ chối chắc tao nghỉ học mất.
Pháp kiều
Cái tật tự ti của mày vẫn y như cũ. Tao thấy mày cũng đâu kém cạnh gì ổng, chỉ là không chịu tin mình thôi.
Pháp kiều
Mày không thử tỏ tình thì sao mà biết được,lỡ được thì sao,cứ dấu trong lòng mãi không chịu nói ra thì sau này người hối hận sẽ là mày thôi
---
Tôi cúi đầu, im lặng. Mấy lời của Pháp Kiều cứ vang lên trong đầu tôi: “Không thử thì sao biết?”, “Ổng cũng là con người thôi mà…”
Đang mãi chìm đắm trong suy nghĩ thì tôi bất chợt va phải ánh mắt của cậu ấy
Quang anh nhìn tôi,nở nụ cười ấm áp,hai đôi mắt chỉ nhìn nhau vài giây,nhưng với tôi nó dài như cả cuộc đời.Tôi chết sững,luống cuống lập tức cuối đầu,tim tôi lúc ấy đập thình thịch,tai đỏ bừng,nhưng trong lòng lại mang cảm giác khó tả
Vào tiết ,tôi chán nản học nhưng tiết tiếp theo,giờ đây những bài học thầy cô đang giảng dạy tôi lại chẳng chú tâm hay tiếp thu được chút nào vì tôi đang bận suy nghĩ mãi về cái chạm mắt vô tình ấy
Chap 3
--
🌸 Sáng hôm sau
Sáng hôm sau. Nắng sớm len qua những tán phượng đỏ rực, sân trường còn ướt sương đêm. Tiếng chim ríu rít đâu đó làm lòng người dịu lại. Tôi đứng trước cổng trường, tay nắm chặt quai cặp, hít một hơi thật sâu.
Bước vào lớp, tôi thấy phòng học còn vắng hoe. Mấy bàn đầu đã có vài bạn ngồi học bài. Ở bàn gần cửa sổ, Quang Anh đang ngồi tựa cằm, mắt lim dim như đang suy nghĩ điều gì. Ánh nắng sớm hắt vào mái tóc bạch kim của cậu ấy, lấp lánh như sợi bạc.
Tôi chần chừ trước cửa, tim lại đập nhanh như hôm qua. Vừa lúc ấy, Quang Anh ngẩng lên… và ánh mắt hai người lại vô tình chạm nhau.
Quang Anh hơi sững người, rồi cong khoé môi, cười với tôi. Một nụ cười ấm áp, nhẹ bẫng như nắng mai.Tôi khựng lại vài giây, rồi khẽ cúi đầu, bước nhanh vào chỗ ngồi, mặt nóng bừng.
Tôi lấy hết can đảm lấy hộp sữa dâu vừa mua sáng nay sang tặng tặng Quang Anh,tôi hít 1 hơi tim đập loạn rồi bước tới chỗ Quang Anh
Và với sự cổ vũ của 2 đứa bạn
Quang Anh ngẩn lên thấy tôi,hơi nhướn mày,khóe môi cong nhẹ như cười
Nguyễn Quang Anh
sao vậy?có chuyện gì hả?
Hoàng Đức Duy
...ờ..tao... mua sữa này..tặng mày
Nguyễn Quang Anh
Tặng tao?
Nguyễn Quang Anh
Tao cảm ơn nhé
---
Tôi khẽ gật đầu, lí nhí “Ừ… tặng mày…” rồi quay lưng bước nhanh về chỗ ngồi, như muốn trốn ánh mắt của Quang Anh. Mặt tôi nóng bừng, tai đỏ rực, tim vẫn đập thình thịch. Vừa đặt mông xuống ghế, Pháp Kiều đã trườn sang, chống cằm nhìn tôi với ánh mắt gian xảo. Thành An ngồi trước cũng ngoái đầu lại, khoé môi cong cong
---
Download MangaToon APP on App Store and Google Play