[RhyCap] Kẻ Phản Bội Được Yêu Nhất
1. Gặp Gỡ
Quán bar cao cấp ở trung tâm thành phố — bề ngoài sang trọng, bên trong là “điểm hẹn” của những tay làm ăn phi pháp, dân xã hội đen và các phi vụ trao đổi ngầm.
Quán bar chìm trong ánh đèn đỏ tím. Tiếng nhạc bass nặng nề. Ở góc VIP trên tầng hai, Quang Anh ngồi một mình, bộ vest đen, tay cầm ly rượu, ánh mắt lạnh và bình thản như thể nhìn thấu mọi thứ.
Duy bước lên cầu thang, ánh đèn lướt qua đôi mắt nâu của cậu, gương mặt tỉnh táo, dáng vẻ không chút sợ hãi. Người phục vụ định chặn lại, Quang Anh chỉ phất tay ra hiệu.
Quang Anh - Rhyder
//nâng ly, liếc nhìn Duy từ đầu đến chân//
Quang Anh - Rhyder
Người mới? Tôi không thích bị làm phiền bởi mấy kẻ lạ mặt
Đức Duy - Captain
//ngồi xuống đối diện, tự nhiên rót cho mình một ly//
Đức Duy - Captain
Anh sẽ muốn nghe tôi nói đấy. Hoặc anh cũng có thể cho người ném tôi ra ngoài, rồi để lỡ cơ hội dìm đối thủ của anh xuống bùn
Quang Anh - Rhyder
//nhướn mày, nở nụ cười lạnh//
Quang Anh - Rhyder
Cậu nghĩ tôi thiếu thông tin đến mức phải nghe vài câu chém gió?
Đức Duy - Captain
//nhấp rượu, không hề chớp mắt//
Đức Duy - Captain
Anh không thiếu thông tin. Anh chỉ thiếu người dám đưa nó cho anh, kèm theo bằng chứng
Quang Anh nhìn Duy lâu hơn. Một tia thích thú lướt qua đáy mắt.
Quang Anh - Rhyder
Cậu tên gì?
Đức Duy - Captain
Gọi tôi là Duy
Quang Anh - Rhyder
Vậy Duy, cậu muốn gì để bán linh hồn cho quỷ?
Đức Duy - Captain
//cười nhẹ//
Đức Duy - Captain
Tôi không bán linh hồn. Tôi bán tin. Và tôi muốn… được anh bảo kê
Quang Anh - Rhyder
//chống cằm, giọng trầm hẳn//
Quang Anh - Rhyder
Cậu có gì khiến tôi tin cậu không phải là chuột do ai cài vào?
Duy lấy từ túi áo một chiếc USB, đặt lên bàn, đẩy về phía Quang Anh.
Đức Duy - Captain
Trong đây là lịch chuyển hàng của bọn Khang Béo. Chỗ hàng mà tuần trước anh bị chúng nó cướp mất hai container. Nếu tôi nói dối, anh cứ việc băm xác tôi.
Quang Anh cầm USB, xoay xoay trong tay. Hắn hơi nghiêng đầu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn kính.
Quang Anh - Rhyder
//hạ giọng// Cậu biết chơi đấy. Tôi thích
Duy chạm mắt Quang Anh, không hề chớp.
Đức Duy - Captain
Tôi không chơi. Tôi chọn phe thắng
Quang Anh bật cười. Tiếng cười khàn, rất nhẹ nhưng nghe lạnh cả gáy.
Quang Anh - Rhyder
Tôi có thể giết cậu ngay tối nay, lấy tin rồi vứt xác xuống sông. Sao tôi phải giữ cậu lại?
Đức Duy - Captain
//nghiêng người tới, thì thầm//
Đức Duy - Captain
Vì anh sẽ muốn tôi ở bên cạnh anh lâu hơn. Tôi có thể đào ra nhiều thứ hơn thế nữa. Chỉ cần anh tin tôi
Cả hai im lặng vài giây. Tiếng nhạc ầm ầm, nhưng trong khoảnh khắc đó chỉ có ánh mắt chạm nhau — một người như thú săn mồi, một người như mồi nhử nhưng sẵn sàng cắn ngược.
Quang Anh đứng dậy, cúi người sát tai Duy.
Quang Anh - Rhyder
//thì thầm// Nếu cậu phản tôi, tôi sẽ lột da cậu trước khi băm xác
Duy chỉ cười, mắt ánh lên vẻ thách thức.
Đức Duy - Captain
Vậy may cho tôi, vì tôi rất giỏi sống sót
Quang Anh rời khỏi chỗ, ra hiệu cho đàn em.
Quang Anh - Rhyder
Từ giờ… chăm sóc “vị khách” này của tôi
Quang Anh - Rhyder
Và Duy...
Quang Anh quay đầu nhìn lại, mắt tối sẫm.
Quang Anh - Rhyder
Cậu sẽ không rời khỏi tôi nửa bước… cho đến khi tôi thấy đủ tin cậu.
Duy siết chặt ly rượu, giấu đi một nụ cười mờ nhạt — trong tai nghe mini, một giọng nói khẽ vang lên:
???
Tốt lắm, Duy. Bước đầu tiếp cận thành công…
2. Niềm Tin
Sau đêm gặp gỡ ở quán bar.
Đàn em của Quang Anh đưa Đức Duy về biệt phủ Giang Nhà Chính — sào huyệt an toàn nhất của Quang Anh.
Một chiếc SUV đen bóng lăn bánh vào sân biệt phủ — nơi mà dân xã hội đen gọi là Giang Nhà Chính: trụ sở, thành trì, nơi Quang Anh chỉ cho những kẻ thân tín bước vào.
Đức Duy ngồi ở băng ghế sau, bên cạnh là một gã đàn em vai u thịt bắp, tay lăm lăm khẩu Glock. Duy khẽ nhìn qua cửa kính, bóng đèn vàng rọi lên gương mặt đầy mệt mỏi… nhưng khóe môi lại khẽ cong.
Sáng sớm — “KHÁM” SƠ BỘ VỚI THẾ ANH.
Phòng khách chính biệt phủ.
Thế Anh bước vào đầu tiên. Áo sơ mi đen, tay xắn hờ, lưng quấn dây xích chó săn — ánh mắt như muốn xé xác Duy ra từng mảnh.
Thế Anh
//vỗ vai đàn em, ra hiệu lui//
Thế Anh
Ra ngoài. Tao muốn nói chuyện riêng
Đức Duy - Captain
//ngồi im, mắt nhìn thẳng//
Thế Anh
//ngồi đối diện, cầm con dao bấm xoay xoay//
Thế Anh
Mày tưởng mày là cái thá gì mà được ngồi đây?
Thế Anh
Bao nhiêu đứa đã từng nói “tôi có tin quan trọng”, cuối cùng đều là chuột cả
Đức Duy - Captain
//không trả lời, chỉ cười khẩy//
Cậu đẩy ra trước mặt Thế Anh một xấp tài liệu đã in sẵn: giấy vận chuyển hàng giả của băng nhóm đối thủ mà Duy lấy từ “nguồn tin”.
Đức Duy - Captain
Nếu tôi là chuột… thì anh nghĩ tôi ngu đến mức dâng mấy thứ này cho Rhyder?
Đức Duy - Captain
//nhướn mày đắc ý//
Thế Anh
Có vẻ mày cũng đã tìm hiểu rất kĩ mới biết đến mật danh Rhyder
Thế Anh mở ra, mắt lóe lên tia nghi ngờ pha chút hứng thú.
Anh búng tay, 2 đàn em lôi laptop ra kiểm tra số container.
Thế Anh
Nếu số này đúng… mày giữ được mạng
Thế Anh
Còn nếu sai… Rhyder sẽ không phải ra tay. Tao giết mày luôn
Đức Duy - Captain
//nhếch mép// Nếu anh giết tôi, ai mang tin tiếp theo cho các anh?
Buổi trưa — “UỐNG RƯỢU” VỚI ĐĂNG DƯƠNG.
Tin tài liệu Duy đưa ra chính xác. Thế Anh tạm im mồm mặc dù vẫn chưa tin lắm.
Đăng Dương mò tới — dáng vẻ lười nhác, tay ôm chai rượu Tây xách từ tầng hầm rượu của Quang Anh.
Đăng Dương
//ném ly cho Duy// Uống đi
Đăng Dương
Mày mà chịu được ba ly với tao, tao tin mày không phải chuột
Đăng Dương
Chuột không bao giờ dám uống say trong hang cọp
Đức Duy - Captain
//phì cười, nâng ly//
Hai người vừa uống vừa đấu mắt — Duy cố gắng giữ hơi thở bình thường, men rượu bốc lên làm mắt cậu đỏ hoe.
Đăng Dương
//nhấc cằm Duy, nhìn sát//
Đăng Dương
Tỉnh lắm. Mày không sợ chết hả?
Đức Duy - Captain
Tôi sợ mất niềm tin hơn
Đức Duy - Captain
Anh muốn bắn thì bắn luôn đi
Đăng Dương
//phì cười, đập mạnh ly rượu xuống//
Đăng Dương
Được! Rất bản lĩnh
Chiều — “HỌC BẮN” VỚI QUANG HÙNG.
Duy bị lôi ra sân tập, Quang Hùng ném cho cậu khẩu súng.
Quang Hùng
//lạnh giọng// Biết bắn không?
Đức Duy - Captain
//lắp đạn điêu luyện// Tôi biết bắn, nhưng chưa bắn đồng đội bao giờ
Quang Hùng
//nhếch mép// Tốt. Vậy bắn đi
Quang Hùng
Hồng tâm. Ba phát
Duy hít sâu. Một phát, hai phát, ba phát — đạn ghim trúng hồng tâm.
Quang Hùng khẽ gật. Ánh mắt không còn hờ hững như lúc đầu.
Quang Hùng
Băng nhóm này không chứa kẻ run tay
Quang Hùng
Mày chưa run tay, tao tạm tin
Tối — “HỎI XOÁY” VỚI HẢI ĐĂNG.
Đêm buông. Duy được cho về phòng nghỉ. Nhưng chưa kịp chợp mắt thì Hải Đăng lù lù xuất hiện trước cửa, tay cầm cốc trà nóng.
Hải Đăng
//ngồi phịch xuống giường, giọng bỡn cợt//
Hải Đăng
Đang mơ về Rhyder à?
Đức Duy - Captain
//cười mỉm// Tôi không mơ… Tôi biến nó thành thật
Hải Đăng
//bật cười, vỗ vai Duy//
Hải Đăng
Tao không tin mày ngay được đâu. Nhưng tao sẽ quan sát
Anh ta dúi vào tay Duy một tờ giấy nhỏ — bên trong là số tài khoản đen mà Quang Anh đang bị điều tra.
Hải Đăng
Muốn Rhyder tin mày?
Hải Đăng
Tìm ra ai rò rỉ tin này trước. Làm được, mày là người nhà
Duy siết chặt tờ giấy, khoé môi nhếch lên — đúng thứ cậu đang cần để nhử cá.
Đêm xuống, Duy ngồi trên bệ cửa sổ.
Điện thoại rung lên, tin nhắn từ ???
Đức Duy - Captain
//gõ lại//
Đức Duy - Captain
📱: Đang cắn câu. Thế Anh và Quang Hùng dè chừng, Đăng Dương có vẻ tin, Hải Đăng thì nửa tin nửa chơi
Đức Duy - Captain
📱: Bước tiếp theo: hẹn họ đi ăn, đi uống, thắt dây mối quan hệ
Tin nhắn chưa kịp gửi, Duy giật mình vì tiếng gõ cửa.
Quang Anh đứng đó, áo choàng mỏng, tay kẹp điếu thuốc, ánh mắt sâu thăm thẳm.
Quang Anh - Rhyder
//giọng khàn khàn// Tốt lắm
Quang Anh - Rhyder
Bọn nó tin em… còn anh, chưa chắc đâu
Đức Duy - Captain
//nhìn anh, cười khẽ//
Đức Duy - Captain
Vậy… để tôi cho anh thấy tôi trung thành thế nào
Ánh đèn trong phòng bật sáng — một khởi đầu của chuỗi ngày giả tình thật ý, và những sợi dây nguy hiểm dần thắt chặt.
3. Bữa Ăn Huynh Đệ - Cái Bẫy Tình Thân
Sau cái ngày bị 4 người anh em của Quang Anh “hành” đủ kiểu, Đức Duy dần bám rễ sâu hơn trong Giang Nhà Chính.
Quang Anh – lúc này đang như con sói nằm im, quan sát mọi động tĩnh từ 4 phía.
Duy được Quang Anh “thưởng” một căn phòng riêng bên trong biệt phủ, chẳng khác gì dấu hiệu tạm chấp nhận “thuộc về”.
Đêm đó, khi Quang Anh ghé qua, hắn đứng bên cửa phòng, nhìn Duy vắt áo lên ghế, cổ áo hở mảng da trắng ở gáy.
Ánh mắt Quang Anh tối lại. Điếu thuốc trên môi hắn cháy đỏ rực.
Quang Anh - Rhyder
//khàn giọng// Em định bám theo anh đến bao giờ?
Đức Duy - Captain
//khẽ liếc, giọng trêu đùa//
Đức Duy - Captain
Đến khi nào anh thật sự tin tôi
Quang Anh - Rhyder
//cười khẩy//
Quang Anh - Rhyder
//bước lại//
Quang Anh - Rhyder
//kẹp ngón tay vào cằm Duy//
Quang Anh - Rhyder
//dí sát//
Quang Anh - Rhyder
Cẩn thận đấy. Ở đây… yêu cũng có thể chết
Duy hiểu. Nếu cứ lủi thủi bám đuôi Quang Anh thì còn lâu mới cấy được micro sâu hơn.
Muốn chạm tay vô sổ sách, tiền bẩn, lịch chuyển hàng, cậu phải moi tin từ đám bạn thân của Quang Anh.
Duy liền ngọt giọng xin Quang Anh “tổ chức một bữa tiệc nhỏ” — danh nghĩa ăn mừng vụ container vừa cướp lại.
Quang Anh - Rhyder
//lạnh giọng// Em tự mời được không?
Quang Anh - Rhyder
Bọn nó chả tin ai ngoài anh đâu
Đức Duy - Captain
//cười ranh mãnh// Tin tôi đi
Đức Duy - Captain
Mấy anh bạn thân của anh tưởng tôi sợ họ, nhưng chính vì họ nghĩ tôi sợ nên lại dễ tin tôi
Quang Anh - Rhyder
//phì cười, xoa đầu Duy như trêu mèo con//
Quang Anh - Rhyder
Em giỏi thì tự “dụ” đi
Quang Anh - Rhyder
Thất bại thì tự gánh
Một nhà hàng Nhật mà Quang Anh hay bao trọn tầng riêng.
Duy đóng vai “chủ tiệc bất đắc dĩ” — nhưng tay vẫn giấu một thiết bị nghe lén trong chiếc bật lửa kim loại.
Thế Anh
//ngồi đầu bàn, châm thuốc, nhìn Duy như rình mồi//
Thế Anh
//hạ giọng// Cậu nghĩ mời chúng tôi ăn sushi là đủ mua niềm tin?
Đức Duy - Captain
//nhún vai, chớp mắt vô tội//
Đức Duy - Captain
Anh ăn tôm sống chưa?
Đức Duy - Captain
Có cái gì nuốt mà vẫn còn quẫy được ngoài sushi?
Thế Anh bật cười khẩy, định trêu tiếp thì Duy trượt tay đổ cả mâm sashimi lên người Thế Anh.
Duy lúng túng lau lau, ngón tay vô tình khều ra tập giấy chuyển tiền chui mà Thế Anh giấu trong túi áo.
Đức Duy - Captain
//giả vờ//
Đức Duy - Captain
Ơ? Anh rớt cái này!
Thế Anh giật lại, vừa xấu hổ vừa bực, nhưng buộc phải cười xòa vì Duy “chẳng biết gì”.
Thật ra Duy đã chụp hình được giấy tờ đó qua đồng hồ quay lén.
Đăng Dương
//uống rượu xong lăn ra ghế//
Đăng Dương
//đầu gục lên đùi Duy//
Đăng Dương
//mắt lim dim// Mày ngon phết đấy
Đăng Dương
Tao thích kiểu... mày biết sợ nhưng vẫn dám chơi
Đức Duy - Captain
//cười// Anh thích thì tôi phục vụ, sợ gì
Nói rồi, Duy rót thêm rượu, mồi Dương say mèm, tranh thủ moi lời từ mồm hắn về các phi vụ sắp tới.
Quang Hùng
//ngồi sát Duy, hỏi nhỏ//
Quang Hùng
Mày muốn gì? Tiền?
Quang Hùng
Nếu tao đưa mày một phần, mày phản Rhyder không?
Đức Duy - Captain
//chớp mắt, mỉm cười//
Đức Duy - Captain
Tôi không phản người nuôi tôi
Đức Duy - Captain
Anh có phản không?
Cả hai nhìn nhau, bật cười, cụng ly như “thỏa thuận ngầm” cùng phe — dù ai cũng chẳng tin hoàn toàn.
Hải Đăng
//làm ra vẻ vô hại, ép Duy ăn trứng cá tươi//
Hải Đăng
Biết tại sao Rhyder để mày sống không?
Đức Duy - Captain
//giả vờ sợ hãi// Tại sao?
Hải Đăng
Để mày làm bia đỡ đạn
Hải Đăng
Đừng có mơ làm người yêu, hiểu chưa?
Đức Duy - Captain
//cười toe// Ai nói tôi mơ?
Đức Duy - Captain
Tôi thích làm “bạn cùng giường” thì sao?
Cả bọn cười ầm lên — không khí trộn giữa mùi men, tiếng cười, nhưng ngấm ngầm là cả bãi mìn gài nhau.
Tiệc tàn, Quang Anh ghé vào phòng VIP — ánh mắt quét qua một lượt.
4 người kia lè nhè say mèm, Duy đang ngồi lau miệng Đăng Dương.
Nhìn cảnh đó, Quang Anh lạnh mặt, lôi Duy ra hành lang.
Quang Anh - Rhyder
//kẹp cổ Duy vào tường, giọng trầm//
Quang Anh - Rhyder
Em thích đùa vậy hả?
Quang Anh - Rhyder
Ai cho em chạm vào đám đó?
Đức Duy - Captain
//nhăn mặt, giả yếu ớt// Tôi làm anh ghen à?
Đức Duy - Captain
Tôi đang làm anh tin tôi đấy
Đức Duy - Captain
Anh muốn tôi là của anh… thì tin tôi đi
Quang Anh lặng mấy giây, rồi bật cười — nhưng đôi mắt thì vẫn sắc lạnh như dao.
Quang Anh - Rhyder
Em mà phản… anh sẽ cho đám bạn kia chết trước, hiểu chưa?
Đức Duy - Captain
//nhìn thẳng vào mắt hắn, thì thầm//
Đức Duy - Captain
Còn anh? Anh có dám giết tôi không?
Khoảnh khắc đó — thứ tình cảm nguy hiểm nhen lên như ngọn lửa, mà chẳng ai biết nó sẽ thiêu rụi ai trước.
Bữa tiệc “kết nghĩa huynh đệ” đã gieo mầm liên minh.
Đức Duy tạm được 4 người kia công nhận “là người trong nhà”, Quang Anh thì vừa muốn giữ, vừa muốn nuốt chửng.
Là 4 người bí ẩn vẫn chưa lộ mặt — nhưng đang chờ cơ hội “bước vào sân khấu”.
Trò chơi niềm tin giờ đây chỉ còn cách một cái gật đầu… hoặc một phát đạn.
tác giả cute siêu cấp vip pro
Trên thương trường cổ phiếu Quang Anh được biết với danh Nguyễn Tổng
tác giả cute siêu cấp vip pro
Nguyễn Tổng chỉ là lớp mặt nạ được Quang Anh dùng để làm vỏ bọc cho sự làm ăn phi pháp của mình
tác giả cute siêu cấp vip pro
Trong giới tổ chức ngầm người ta gọi anh là Rhyder
tác giả cute siêu cấp vip pro
Còn tên Quang Anh, rất ít và hầu như không có ai được gọi tên đó
Download MangaToon APP on App Store and Google Play