Cậu chính là cái kiểu người cực kỳ thờ ơ với cảm xúc cá nhân, đôi lúc cậu cũng không biết bản thân mình nên tỏ ra thế nào. Cho dù thường xuyên bị ăn đánh, cậu cũng không khóc lóc hay cầu xin bọn chúng, bởi vậy khi không nhận được sự sợ hãi như mong muốn, đám khốn đó mới ra tay nặng hơn.
Nhưng hôm nay Hayate thực sự cảm nhận được sự giận dữ, cơn thịnh nộ đang len lỏi trong từng mạch máu của cậu, chỉ chờ bùng nổ. Cậu tức giận đến mức phát run, mắt chăm chăm nhìn về phía trước, điện thoại trong tay đánh rơi xuống đất cũng không để ý. Khoé môi cậu cứng đờ, mỗi lúc một tái hơn.
Khi cánh cửa kia được đẩy vào, Hayate cảm tưởng có thứ gì đó trong đầu cậu vừa nổ tung, tan vỡ thành từng mảnh một. Người mà cậu khao khát được gặp đến mức phát điên, người mà cậu luôn gặp trong giấc mơ của mình - những giấc mơ yên bình hiếm hoi sau một ngày tồi tệ. Người mà cậu đã tin tưởng, cậu đặt cái sự tin tưởng mù quáng ấy, người mà cậu nghĩ rằng sẽ đến để kéo cậu ra khỏi cái vũng bùn lầy này. Người mà cậu nghĩ đến đầu tiên khi cậu chìm trong bóng tối. Thế nhưng chính sự hi vọng ấy lại giáng cho cậu một nhát chí mạng, nhát dao đau nhất lại chưa bao giờ đến một con dao thực sự. Khoảnh khắc người đó quay đầu đi trước ánh mắt cầu xin của cậu, Hayate biết tượng đài trong lòng cậu đã sụp đổ một cách tàn nhẫn nhất. Người mà cậu coi là ánh sáng, là sợi dây cứu mạng cuối cùng lại quay lưng, để lại cậu trong bóng tối vĩnh cửa.
Và giờ khi được nhìn thấy gương mặt ấy ở gần như thế lần nữa, Hayate không vui mừng, không hạnh phúc, cậu chỉ cảm nhận được cơn thịnh nộ và giận dữ như một ngọn lửa điên cuồng đốt cháy đang đốt cháy mình, từng chút một, từ da thịt đến xương.