Hong Jisoo
Gửi người ta từng thương.
À mà không,ta nên nói là:người ta từng mơ có thể được yêu.
Giờ đây, khi viết những dòng này, ta mới nhận ra, cái gọi là “được yêu”,suốt đời chỉ là một giấc mộng của riêng ta.
Ta từng đi sau người cả đoạn đường dài, từng cúi đầu đứng ngoài cửa chỉ để đợi một ánh mắt, từng nhịn đói, từng nhịn đau, từng nhịn nhục, chỉ để được ở lại bên cạnh người một chút nữa thôi. Có lẽ bây giờ ta mới hiểu, thế nào là " Uống nhầm một ánh mắt, cơn say theo cả đời", bên trên cầu Uyên Ương ngày ấy, ta say người vì một ánh mắt, mà lại say người cả một đời. Nếu biết trước kết cục như này, ta đã không đâm đầu vào cuộc tình này lâu đến thế
Người biết không, ngày ta được ban hôn với người, ta vui lắm. Nhưng giờ ta nhận ra, hóa ra chỉ là một giấc mộng, chỉ là ta tự mình đa tình mà thôi.
Người không nhớ, cũng không sao. Chuyện ta từng cõng người từ biên ải về, chuyện ta từng đỡ một nhát kiếm thay người, chuyện ta từng quỳ cả đêm dưới mưa để cầu một viên thuốc khi người bị bệnh. Tất cả,ta không cần người nhớ nữa. Đã bao lần ta đã tự nhủ rằng chỉ cần người sống tốt, người hạnh phúc, thì ta không cần gì thêm. Nhưng, người càng hạnh phúc, tim ta lại càng thấy lạnh.
Không phải vì ghen.
Mà vì ta nhận ra, trong tất cả những điều tốt đẹp người nhận được chưa từng có ta.Người gọi kẻ khác là tri kỷ. Là cứu tinh. Là người trong tim. Còn ta, mãi mãi chỉ là một cái bóng, một tiếng thở dài không ai nghe, một cái tên không đáng để nhớ. Ta từng chịu đựng. Vì ta tin, tình cảm chân thành sẽ có ngày được hồi đáp.
Nhưng ta sai rồi.
Không phải ai thương thật lòng, cũng sẽ được thương lại.
Ta thua.
Thua một cách lặng lẽ, không ai biết.
Cũng không ai cần biết.
Giờ đây, ta không còn khóc nổi nữa. Cũng không còn mong người sẽ ngoảnh lại.
Nếu có kiếp sau, xin đừng gặp lại.
Đừng tái hiện mộng xưa.
Đừng cho ta một chút hy vọng để rồi giẫm nát nó lần nữa.Ta và người từ nay âm dương cách biệt. Hãy giống như Mạn Châu Sa Hoa, có hoa chẳng có lá, có lá chẳng có hoa. Như chúng ta có ta thì không có người. Có người thì không còn ta.
Duyên phận của ta và người là lời nguyền. Không phải nhân duyên.Vậy nên hôm nay, ta lựa chọn dừng lại. Không phải vì hết yêu. Mà vì, không thể yêu được nữa.
Không còn đủ máu để rơi, không còn đủ sức để chịu đựng thêm.
Nếu kiếp sau có thật — xin hãy để ta đầu thai làm cơn gió nhẹ, vờn qua vai người một thoáng, rồi biến mất mãi mãi. Từ nay âm dương cách biệt, đừng tìm ta, đừng gọi ta, đừng khóc vì ta.
Ta không cần.
Cũng không muốn, gặp lại người nữa.
Vì những điều đó, người chưa từng dành cho ta khi ta còn sống.
Hong Jisso