Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[AllAn] Giam Giữ Một Trái Tim

#1 Gặp Mặt

Trời mưa như trút nước. Cơn bão cấp 10 đổ ập xuống thành phố vào một chiều tháng sáu oi bức, báo hiệu điều chẳng lành.
Thành An lách qua từng dòng người đang chạy vội vào các mái hiên.
Chiếc áo sơ mi trắng cậu mặc đã ướt sũng, dính sát vào cơ thể gầy gò, khiến từng đường nét xương vai lộ rõ. Cậu vẫn bước, tay che lấy đầu, dù đôi mắt đã không còn nhìn rõ được nữa.
Hôm nay là ca làm cuối cùng trước khi nghỉ việc. Quán cà phê nhỏ nơi cậu phục vụ vừa phá sản. Lương chưa kịp nhận, cậu chỉ còn đúng một trăm nghìn trong túi.
Đa nv nam
Đa nv nam
Cẩn thận!
Tiếng xe thắng gấp. Một chiếc xe mô tô phân khối lớn trượt ngang qua vũng nước, bánh sau xoáy thành một đường cong như rạch cả mặt đất.
Thành An chưa kịp hiểu gì thì đã bị giật mạnh về phía sau. Một bàn tay rắn chắc kéo cậu vào hẻm tối bên cạnh.
Đa nv nam
Đa nv nam
Đừng nhúc nhích nếu mày không muốn chết.
Một giọng trầm gằn lên, lạnh ngắt.
Cậu chưa kịp phản ứng thì một khẩu súng đã kề sát mang tai. Hơi thở nóng ấm của người kia phả vào gáy, trong khi cả người An cứng đờ vì sợ.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
C-cái gì vậy... Anh là ai?
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng chân rượt đuổi từ ngoài ngõ, những tiếng hô lớn giữa cơn mưa gào rú: “Chúng chạy vào hướng này! Tách ra lục soát!”
An bị kéo sát vào thân hình vạm vỡ phía sau, áp vào bức tường ẩm lạnh. Hắn nín thở, cậu cũng nín thở theo.
Tim đập thình thịch như sắp vỡ tung ra khỏi lồng ngực.
Khi những tiếng bước chân khuất xa, bàn tay thô bạo đó mới buông lỏng.
Nhưng chưa kịp thở phào, An đã bị đẩy ngã xuống đất.
Đầu đập vào tường, choáng váng. Máu rịn nơi trán.
Đa nv nam
Đa nv nam
Đồ ngu
Người đàn ông đó lên tiếng, đôi mắt sắt như thép nung.
Đa nv nam
Đa nv nam
Mày làm tao lộ mặt.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//run rẩy// Tôi… tôi không biết gì cả…
Đa nv nam
Đa nv nam
Sai lầm của mày là đã nhìn thấy mặt tao. Và sai lầm thứ hai…//cúi xuống, siết chặt cổ tay cậu//
Đa nv nam
Đa nv nam
Là không chết ngay từ đầu.
Cậu cố vùng vẫy, nhưng vô ích. Một tiếng “tách” vang lên – còng số 8 đã gập vào cổ tay An. Trong tích tắc, bóng tối nuốt trọn cậu.
Cơn choáng nặng nề kéo dài không biết bao lâu.
Khi tỉnh lại, Thành An thấy mình đang nằm trên một chiếc ghế sofa dài phủ da đen, giữa căn phòng rộng lớn không có cửa sổ. Ánh đèn mờ vàng tạo nên những cái bóng đổ dài trên tường.
Tay chân cậu bị trói bằng dây da, cổ bị đeo vòng kim loại. Mỗi lần cử động, dây lại siết nhẹ.
"Cạch"
Bước vào là một người đàn ông cao lớn, khoác áo sơ mi đen, gương mặt lạnh như băng tuyết. Hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện, khoanh tay, quan sát cậu như một con thú đang bị nhốt.
Đa nv nam
Đa nv nam
Thành An, 20 tuổi, cha mẹ mất trong tai nạn giao thông. Làm phục vụ quán cà phê nhỏ. Sạch sẽ, không có tiền án.
Đa nv nam
Đa nv nam
Nhưng mày lại có mặt đúng lúc tao bị truy sát. Mày nghĩ tao tin mày vô tình à?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi chỉ đi ngang qua! Tôi không biết anh là ai… làm ơn thả tôi ra…
Gã đàn ông nở nụ cười – nửa giễu cợt, nửa tàn nhẫn.
Đa nv nam
Đa nv nam
Nhưng mày nhìn thấy mặt tao rồi. Mày biết tao là ai rồi. Và đó là điều không ai sống sót để kể lại.
Hắn đứng dậy, sải bước tới gần. Mỗi bước của hắn như đè lên ngực An. Rồi đột nhiên, hắn cúi xuống, ghé sát tai cậu.
Đa nv nam
Đa nv nam
Trừ khi tao… thấy hứng thú với mày.
Bàn tay lạnh lẽo chạm vào cằm An, ngón cái nâng lên đôi môi tái nhợt run rẩy. Thành An cứng người, không thở nổi.
Phạm Lưu Tuấn Tài
Phạm Lưu Tuấn Tài
//thì thầm, như một bản án tử// Tuấn Tài. Tên tao. Nhớ cho kỹ. Từ giờ, mày là của tao.
Phạm Lưu Tuấn Tài: Người đứng thứ hai tổ chức, lạnh lùng, khát máu, không có khái niệm “tình yêu”. Chỉ tin vào chiếm hữu và quyền lực.
_____________
Bongg👾💗
Bongg👾💗
Hẹ hẹ hẹ
Bongg👾💗
Bongg👾💗
Như nào như nào
Bongg👾💗
Bongg👾💗
Hay không nhờ😋

#2 Chiếc lồng bằng vàng

Thành An bị bịt mắt trong suốt quãng đường di chuyển.
Cậu không biết mình đang ở đâu, chỉ nghe thấy tiếng gió rít bên tai và mùi nội thất đắt tiền phảng phất trong không khí. Xe dừng lại sau gần một tiếng lặng im ngột ngạt.
Phạm Lưu Tuấn Tài
Phạm Lưu Tuấn Tài
Xuống!
Giọng Tuấn Tài vang lên, không cao không thấp, nhưng lạnh đến rợn người.
Ai đó mở cửa, rồi một bàn tay siết chặt cổ tay An, kéo mạnh cậu ra ngoài. Đôi chân loạng choạng giẫm lên nền gạch cứng, trơn.
Bước chân cậu chạm lên thứ gì đó mềm mại như thảm, nhưng mỗi bước lại như đi vào một hầm mộ kín mít không có đường ra.
Bịch!
Tấm bịt mắt rơi xuống.
Ánh sáng chói loá đập thẳng vào mắt An. Mất vài giây để thích nghi, cậu mới dần nhận ra khung cảnh xung quanh.
Một căn phòng khổng lồ, trần cao, tường gỗ đen bóng loáng, treo đầy tranh trừu tượng và vũ khí cổ.
Chính giữa là chiếc ghế dài bọc nhung đỏ. Phía xa hơn là cầu thang đôi dẫn lên hành lang uốn lượn như hoàng cung.
Mọi thứ toát lên vẻ giàu có, quyền lực… và nguy hiểm.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đây là đâu?
An thì thào, cố nuốt khan khi nhận ra thứ gì đó quấn quanh cổ cậu – một sợi vòng kim loại lạnh buốt, gắn chip theo dõi.
Phạm Lưu Tuấn Tài
Phạm Lưu Tuấn Tài
Nhà của tao, từ giờ mày sống ở đây.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không… tôi không thể! Tôi không phải người của anh!//giãy giụa//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi chỉ là người bình thường, tôi không liên quan gì hết…
Phạm Lưu Tuấn Tài
Phạm Lưu Tuấn Tài
Người bình thường?//cười nhạt//
Phạm Lưu Tuấn Tài
Phạm Lưu Tuấn Tài
Nhưng mày lại làm tao để mắt. Và tao thì không bao giờ bỏ qua món đồ tao đã chạm tay vào.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//run lên//
Những lời hắn nói không hề có chỗ cho thương lượng. An đang đứng trước một kẻ không hiểu tình yêu là gì – chỉ biết cướp đoạt và giữ chặt mọi thứ trong tay.
Phạm Lưu Tuấn Tài
Phạm Lưu Tuấn Tài
//quay đi, tay ra hiệu cho người bên cạnh//
Một gã cao lớn, đeo kính đen lập tức bước đến cạnh An, cúi đầu.
Đa nv nam
Đa nv nam
Thưa Ngài, ngài Tam Gia đang đợi trong phòng họp. Còn người này—
Phạm Lưu Tuấn Tài
Phạm Lưu Tuấn Tài
Nhốt nó vào phòng phía Tây//ngắt lời//
Phạm Lưu Tuấn Tài
Phạm Lưu Tuấn Tài
Treo khóa điện. Giao cho Tứ Gia kiểm tra thiết bị theo dõi. Ai đụng vào mà chưa có lệnh, giết.
Đa nv nam
Đa nv nam
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Khoan đã! Tôi van anh… hãy thả tôi!
Nhưng hắn đã bước lên cầu thang, không ngoái đầu lại.
Cánh cửa thép đóng sầm, khiến âm thanh kêu cứu của An bị nuốt chửng như chưa từng tồn tại.
Phòng phía Tây.
An bị đẩy mạnh vào. Cánh cửa khóa điện tử kêu “tạch” một tiếng sắc lạnh.
Bên trong là một căn phòng rộng như khách sạn hạng sang: giường king-size, sàn gỗ ấm, cửa kính lớn nhìn ra vườn – nhưng tất cả đều không thể mở.
Căn phòng này là chiếc lồng vàng, đẹp đẽ… nhưng là nhà giam.
Trên bàn đặt sẵn một bộ quần áo, khăn tắm, cả thuốc giảm đau. Mọi thứ quá chu đáo, đến mức khiến An lạnh sống lưng.
An ôm chặt gối, cả người run rẩy. Những hình ảnh ban nãy dồn về trong đầu.
Hắn không phải là người thường. Hắn là quái vật – và cậu, chỉ là một món đồ chơi hắn tạm hứng thú. Chỉ một khi hắn chán… ai biết được điều gì sẽ xảy ra?
Cùng lúc đó, tại tầng trên.
Phạm Anh Quân
Phạm Anh Quân
Tao không tin mày lại mang một thằng nhóc không thân phận về đây//dựa lưng ghế, ánh mắt sắc bén nhìn Tuấn Tài//
Phạm Anh Quân: Có vẻ ngoài thư sinh nhưng cực kỳ nguy hiểm. Giỏi đánh lạc hướng bằng vẻ dịu dàng giả tạo.
Phạm Anh Quân
Phạm Anh Quân
Đây không giống mày.
Phạm Lưu Tuấn Tài
Phạm Lưu Tuấn Tài
Có lý do.
Phạm Anh Quân
Phạm Anh Quân
Lý do là gì? Hay đơn giản là mày thấy nó hợp khẩu vị?
Phạm Lưu Tuấn Tài
Phạm Lưu Tuấn Tài
//liếc sang, lạnh như băng// Mày đang tra hỏi tao?
Phạm Anh Quân
Phạm Anh Quân
//cười, rót rượu vào ly//
Mùi whiskey đậm đặc lan ra.
Phạm Anh Quân
Phạm Anh Quân
Không.
Phạm Anh Quân
Phạm Anh Quân
Tao chỉ tò mò. Cậu nhóc đó… yếu ớt như một con thỏ non. Đáng lẽ nên bị bóp chết từ sớm.
Phạm Anh Quân
Phạm Anh Quân
Nhưng mày lại giữ lại.
Phạm Anh Quân
Phạm Anh Quân
Tao bắt đầu nghi ngờ rồi đấy.
Phạm Lưu Tuấn Tài
Phạm Lưu Tuấn Tài
Đừng nhúng tay vào//cắt ngang//
Phạm Lưu Tuấn Tài
Phạm Lưu Tuấn Tài
Tao sẽ xử lý nó.
Phạm Anh Quân
Phạm Anh Quân
Hay là... để tao thử thuần hóa nó trước?
Tuấn Tài không đáp, chỉ đặt ly xuống bàn rồi rời đi.
Anh Quân nhếch môi. Mọi thứ bắt đầu thú vị rồi.
_____________
Thành An không biết rằng, từ giây phút bước vào căn biệt thự ấy, cậu đã trở thành mục tiêu của một trò chơi nguy hiểm – nơi mỗi người đàn ông đều mang mặt nạ tử thần và trái tim lạnh lẽo.
Và người đầu tiên đến gặp cậu… kẻ kiểm soát toàn bộ dữ liệu, máy quay, và cả những rung động yếu ớt nhất trong lòng cậu.
_____________
Bongg👾💗
Bongg👾💗
Đoán xem là ai nè

#3 Con Chuột Trong Mê Cung

Buổi sáng đầu tiên trong “nhà tù sang trọng” đón Thành An bằng một âm thanh rất lạ.
Tích. Tích. Tích.
Cậu mở mắt. Không có tiếng gà gáy, cũng không có ánh sáng tự nhiên. Căn phòng vẫn yên ắng như thể thời gian nơi đây đang bị bóp nghẹt.
Chỉ có một màn hình âm tường đang sáng lên, hiển thị dòng chữ: “Thức dậy, Thành An. Hôm nay là ngày kiểm tra.”
Cậu hoảng hốt bật dậy, quay đầu nhìn quanh. Mọi ngóc ngách của căn phòng đều sáng đèn.
Gương trong phòng tắm tự động hiện lên hình ảnh… của chính cậu.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Có camera…//tay cậu run lên, lùi dần về sau//
Tích.
Màn hình đổi hình. Một gương mặt mới xuất hiện.
Không phải Tuấn Tài, mà là một người đàn ông trẻ tuổi, mái tóc nâu đậm được vuốt gọn gàng, mắt kính mỏng trên sống mũi, ánh nhìn thâm trầm như đang giám sát cả thế giới.
Hắn không nói, chỉ ngắm nhìn cậu – như một nhà khoa học đang quan sát vật mẫu.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh là… ai?//lắp bắp hỏi, siết chặt tấm chăn như đó là thứ duy nhất che chắn được cho mình//
Người đàn ông trên màn hình chậm rãi nhếch môi.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi là Đăng Dương. Người điều hành toàn bộ hệ thống ở đây – từ camera giám sát, âm thanh, điện tử, vân tay, cho đến nhịp tim cậu đang tăng tốc từng giây.
Trần Đăng Dương: Hacker, kiểm soát mọi hành tung của An. Dùng công nghệ để trói buộc cảm xúc.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//trừng mắt//Tôi không phải vật thí nghiệm!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu là của Tuấn Tài. Mà bất cứ thứ gì của anh ta, đều phải qua tay tôi kiểm tra đầu tiên.
Hắn ngừng lại, rồi chậm rãi nói – từng chữ như lưỡi dao sắc cứa vào lý trí.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Và tôi… rất thích kiểm tra những thứ mong manh như cậu.
Màn hình tắt. Không khí đột nhiên bị rút sạch.
Bíp bíp.
Cánh cửa phòng mở ra. Hai người mặc đồ đen bước vào. Không cần nói một lời, họ đưa tay kéo cậu ra khỏi giường. Thành An chống cự trong vô vọng.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thả tôi ra! Tôi không đi đâu hết! Tôi không làm gì cả!
Cậu gào lên, nhưng tiếng hét chỉ vang trong hành lang lạnh buốt không một tiếng hồi đáp.
Phòng kiểm tra tầng B4 – Khu dữ liệu
Căn phòng rộng hàng trăm mét vuông, xung quanh là các màn hình, dây cáp, máy đo nhịp tim, máy quét não, và vô số thiết bị kỳ dị mà An chưa từng thấy.
Cậu bị trói tay vào ghế, cổ tay gắn dây dẫn sinh học, mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông đối diện – Đăng Dương.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi sẽ hỏi. Cậu trả lời. Đừng lừa dối, vì tôi đo được từng phản ứng sinh lý của cậu.
An cắn môi. Máu rịn ra. Nhưng cậu vẫn im lặng.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Bắt đầu.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu đã từng quan hệ tình dục chưa?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//sững người, đỏ bừng mặt//Anh…! Đồ biến thái!
Đăng Dương không phản ứng. Hắn chỉ nhìn biểu đồ dao động hiện lên trên màn hình.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Trinh tiết. Tốt. Tuấn Tài sẽ hài lòng.//lạnh nhạt ghi chú//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu có đang yêu ai không?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mối quan hệ gần nhất?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không có!//cậu gào lên//Tôi không yêu ai cả! Không dính dáng gì đến các người!
Đăng Dương nhìn màn hình, sau đó quay lại với nụ cười nửa miệng.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu đang sợ. Nhưng không phải vì tôi. Mà vì… Tuấn Tài.
An siết chặt tay. Hắn nói đúng. Tuấn Tài – gã đàn ông lạnh như sắt ấy – mang theo một bóng đen ám ảnh khiến trái tim cậu co rút lại mỗi khi nhớ đến ánh mắt hắn.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu sợ hắn… nhưng cũng tò mò về hắn.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Phức tạp.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi không!//cậu rít lên, mắt đỏ hoe//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi ghét hắn! Tôi chỉ muốn rời khỏi nơi này!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Không ai rời được đâu//ngắt lời//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Một khi đã bị Tuấn Tài đánh dấu, thì cậu chỉ có hai kết cục: hoặc chết, hoặc trở thành tài sản trọn đời.
Hắn đứng dậy, tháo dây cáp, tháo luôn vòng kim loại ở cổ tay cậu. Nhưng thay vào đó, là một chiếc vòng điện tử gắn chip GPS, mạch cảm ứng sinh học và… thuốc gây tê thần kinh nhẹ nếu phát hiện ý định tự tử.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu là con chuột trong mê cung. Và mê cung này... có sáu con mãnh thú.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//cúi sát mặt An, thì thầm// Chạy đi nếu còn có thể.
Về lại phòng riêng.
Thành An không nói gì. Cậu co mình trong góc phòng như đứa trẻ mới bị bẻ gãy xương sống. Mọi hy vọng thoát ra đã tan nát.
Cậu không còn là một con người. Cậu là một thứ bị săn đuổi, bị kiểm soát, bị giám sát từng hơi thở, từng cử động.
Cậu không biết rằng… tối nay, sẽ có một người thứ ba bước vào căn phòng này. Một người không biết dịu dàng là gì.
_____________
Bongg👾💗
Bongg👾💗
Đoán tiếp đi các mom
NovelToon
Bongg👾💗
Bongg👾💗
💓
Bongg👾💗
Bongg👾💗
Hồi bé nhìn cưng mà giờ hỗn vl

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play