Chị Là Ánh Sáng Của Em
Chương 1: Em không cho phép ai động đến chị
Hi mọi người, tớ là Hạ Hạ
Một cái tên có lẽ còn xa lạ với rất nhiều người. Tớ là một tác giả mới toanh, chưa có nhiều kinh nghiệm hay trải nghiệm trong việc viết truyện, nhưng hôm nay tớ muốn can đảm thử sức mình với thể loại ngôn tình tại app MangaToon
Vì là người mới, tớ biết để có người đọc và ủng hộ là điều không dễ dàng. May mắn là Sứa, bạn thân của tớ đã cho tớ mượn tài khoản của bạn ấy để đăng truyện, giúp tớ dễ dàng tiếp cận với mọi người hơn thay vì lập một tài khoản mới rồi lặng lẽ trôi đi giữa hàng ngàn tác phẩm
Và cũng rất mong nhận được sự ủng hộ, góp ý, chia sẻ và động viên từ các bạn, những người đã ghé qua và đọc truyện của tớ. Dù hành trình viết lách còn dài, nhưng nếu có mọi người đồng hành, chắc chắn tớ sẽ càng cố gắng hơn mỗi ngày
Cảm ơn vì đã đọc đến đây – và chào mừng đến với thế giới của Hạ Hạ nhé!
Trường học luôn ồn ào vào giờ ra chơi. Nhưng hôm nay, khoảng sân phía sau dãy thể chất lại vang lên tiếng la hét hỗn loạn
Học sinh nam: Thằng đi.ê.n này! mày làm gì vậy hả?
Một cú đấm nặng giáng xuống, kéo theo tiếng vật ngã rầm rầm
Trong đám đông học sinh đang tụ lại, Lâm Hàn Thiên Minh siết cổ áo một nam sinh lớp 12, ánh mắt lạnh ngắt như lưỡi dao
Lâm Hàn Thiên Minh
Tao hỏi lại lần nữa
Lâm Hàn Thiên Minh
Mày vừa nói gì về chị ấy?
Nam sinh kia gằn giọng, mặt mày bầm tím
Học sinh nam: Con nhỏ h.á.m tiền đó hơn mày 1 tuổi
Học sinh nam: Đi kè kè với trai khóa trên, còn không cho người khác bàn tán?
Thiên Minh không kìm được, đấm thẳng vào miệng hắn. Máu văng ra
Lâm Hàn Thiên Minh
Tao không cho phép mày nhắc tới tên chị ấy
Lâm Hàn Thiên Minh
Càng không cho phép mày mở miệng bẩn thỉu với chị ấy như vậy
Học sinh bị thương ngã xuống sân, nhưng Thiên Minh vẫn chưa buông. Cậu túm lấy cổ hắn, đập đầu hắn vào đất
Lâm Hàn Thiên Minh
Chị ấy là của tao. Tao không cho phép bất cứ ai sỉ nhục chị ấy
Giáo viên chạy tới kéo cậu ra. Một số học sinh nữ hét lên vì sợ. Người bị đánh được đưa đi cấp cứu nhẹ. Thiên Minh – bị đưa thẳng vào phòng giám hiệu
Cậu ngồi im lặng trong căn phòng trắng toát, đôi tay vẫn còn dính máu. Cậu không khóc, không run, càng không giải thích gì nhiều
Khi hiệu trưởng hỏi vì sao lại đánh người, cậu chỉ nói
Lâm Hàn Thiên Minh
Vì hắn đáng bị đánh
Buổi chiều, một cuộc họp phụ huynh khẩn được gọi
Mẹ cậu bà Lâm, xông vào văn phòng như cơn bão
Bà Lâm: Lại là cái thứ ngh.i.ệ.t ch.ủ.n.g này
Hiệu trưởng còn chưa kịp mở lời, bà ta đã quay sang Thiên Minh, vung tay tát mạnh vào mặt cậu trước mặt tất cả mọi người
Bà Lâm: Mày vừa đánh người, vừa khiến tao phải cúi mặt trước cả trường! Mày muốn gi.ế.t ch.ế.t tao luôn cho xong à?
Cậu không nói gì, chỉ nghiêng mặt sang một bên, im lặng chịu trận
Bà Lâm: Mày có biết em mày bệnh đến mức nào không? Sao mày lại còn gây thêm phiền phức cho tao? Tao sinh nó ra yếu ớt vì sao? Vì mang thai mày tao bị tai nạn, mày là đứa mang điềm xui! Từ lúc mày ra đời, cái nhà này chưa yên một ngày
Hiệu trưởng: / Nhìn anh /
Hiệu trưởng: Chị bình tĩnh đã
Bà Lâm: Đồ sao chổi! Đồ vô tích sự! Cút về ngay cho tao
Hiệu trưởng cố gắng can ngăn, nhưng bà Lâm đã quay đi, kéo tay cậu thô bạo rời khỏi trường
Về đến nhà, cậu bị nhốt trong phòng. Khóa trái cửa. Cô giúp việc cũng được dặn không cho ai tiếp xúc
Bà Lâm gào lên bên ngoài cánh cửa
Bà Lâm: Mày mà còn dính tới con nhỏ đó nữa, tao sẽ gửi mày về nội! Ở đó xem chúng nó hành mày thế nào
Bà Lâm: Tao thà không có đứa con như mày còn hơn
Một lúc sau, căn phòng chìm vào im lặng, chắc có lẽ bà Lâm đã rời đi để đến chăm sóc đứa con trai cưng của bà ấy trong bệnh viện rồi
Lâm Hàn Thiên Minh ngồi trong bóng tối, cầm điện thoại run run
Trên màn hình là bài đăng mới nhất của confession trường Dương Quang
Ngôi trường mà anh và cô đang theo học
#dqcfs216: Trưa nay thấy chị Xuân Vy đi ăn cùng anh Khoa 12A3 á 😭 Hai người cứ như couple bước ra từ ngôn tình. Cưng xỉu luôn
Cậu không kiểm soát được mà ném điện thoại xuống sàn khiến màn hình vỡ ra
Tay cậu siết chặt chiếc khung ảnh cũ có ảnh của Xuân Vy khiến nó bị nứt
Lâm Hàn Thiên Minh
“Chị rồi cũng sẽ bỏ em như bọn họ sao…?”
Lâm Hàn Thiên Minh
“Đừng mà”
Lâm Hàn Thiên Minh
“Chị là người duy nhất em có…”
Cậu thì thầm một mình, máu rỉ từ lòng bàn tay, nhưng cậu không cảm thấy gì cả. Chỉ thấy trái tim như bị bóp nghẹt
Căn phòng dần tối đi. Bên ngoài trời bắt đầu mưa. Và chị là người duy nhất Thiên Minh cần, đang đến gần
Chương 2: Nếu chị cũng bỏ em, em sống sao nổi
Chiều xuống rất nhanh, trời dày mây. Xuân Vy tan học muộn hơn mọi khi
Bước qua cổng trường, điện thoại cô vang lên tin nhắn từ một người bạn thân cùng lớp
Trần Lạc An Thy
💬 Vy hồi trưa có chuyện gì với em trai của cậu đấy
Trần Lạc An Thy
💬 Nghe nói em ấy đánh bạn ở giữa sân trường
Đình Hạ Xuân Vy
// Siết chặt điện thoại trong tay //
Dù cả ngày bận học, cô vẫn nghe loáng thoáng chuyện từ khóa dưới. Có người đánh bạn vì... bảo vệ một chị lớp trên. Có đứa nói "nó điên", có đứa bảo "hình như vì crush chị nào đó."
Đình Hạ Xuân Vy
// Quay đầu, rẽ vào con hẻm nhỏ dẫn đến nhà anh //
Đình Hạ Xuân Vy
// Đứng trước nhà anh //
Đình Hạ Xuân Vy
// Bấm chuông //
Dì Châu: là cháu sao Xuân Vy // mở cửa //
Đình Hạ Xuân Vy
Vâng là cháu
Dì Châu: cháu vào nhà đi bà chủ đi rồi
Đình Hạ Xuân Vy
Cháu cảm ơn ạ
Đình Hạ Xuân Vy
Thiên Minh em ấy sao rồi ạ
Dì Châu: thằng bé bị nhốt trong phòng rồi cháu vào xem đi // đưa chìa khóa phòng cho em //
Đình Hạ Xuân Vy
Không khí trong nhà này nặng nề quá
Đình Hạ Xuân Vy
Chẳng thấy có chút sự ấm áp nào
Đình Hạ Xuân Vy
Em ấy đã phải đối mặt với cái gì vậy...
Đình Hạ Xuân Vy
Thiên Minh
Đình Hạ Xuân Vy
// Lo lắng mở cửa vào //
Cánh cửa bật mở. Một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra
Phòng tối om, mảnh vỡ văng khắp sàn – kính, khung ảnh, cả điện thoại
Bàn học lộn xộn, sách vở bị xé vụn
Ánh sáng hắt qua khe rèm mỏng, chiếu lên Lâm Hàn Thiên Minh đang ngồi gục bên giường, ôm đầu, lưng áo lấm tấm máu
Đình Hạ Xuân Vy
Thiên Minh...
Đình Hạ Xuân Vy
// Hoảng hốt chạy vào //
Đình Hạ Xuân Vy
Vừa bước tới đã bị cậu bật dậy, lao đến như một phản xạ
Lâm Hàn Thiên Minh
// Nói lớn //
Lâm Hàn Thiên Minh
Chị đứng lại
Đình Hạ Xuân Vy
// Khựng lại //
Gương mặt cậu tái nhợt, mắt đỏ hoe, môi khô nứt, nhưng giọng vẫn lạc đi vì run rẩy
Lâm Hàn Thiên Minh
Dưới sàn toàn là mảnh thủy tinh...chị mà bị thương thì sao
Không để cô phản ứng, cậu cúi người, bế bổng cô lên khỏi sàn
Đình Hạ Xuân Vy
// Giãy giụa //
Đình Hạ Xuân Vy
Buông chị ra đi Thiên Minh
Lâm Hàn Thiên Minh
Đừng giãy...làm ơn...em xin chị
Cậu nói trong tiếng thở dốc, siết chặt cô vào ngực mình. Đôi tay gầy guộc bị cứa rớm máu, nhưng vẫn run rẩy giữ lấy cô như ôm lấy cả thế giới
Lâm Hàn Thiên Minh
// Nhìn em trong tay mình //
Lâm Hàn Thiên Minh
“ Nếu chị cũng bỏ em như họ...em biết phải làm sao đây ”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play