[NguyênThuỵ]Cậu Hai Nào Quế Nguyên Mà
thay đổi 1 chút
tác giả nò
à nhongg thì hôm nay tui muốn thay đổi cốt chuyện 1 chút tôi sẽ đổi tên và đổi luôn nguyên bộ truyện
tác giả nò
Tại vì tôi bị bí ý tưởng với cả là ngược quá nên cả tui cx ko chịu đc
tác giả nò
Nên tui sẽ đổi coi như là chap 1-2 xí xoá nha
tác giả nò
rồi vô cốt truyện mới nè
Giữa đợt hè ôi bức ,nắng trưa khắt trên vỉa hè đầu làng , tay cầm xô cá ngoài mương chân nhỏ mảnh khảnh bước sáo ,bước dọc đường về tiếng lá cây xì sào trên nẻo đường quê sớm chiều ,con đường lặng im giống như đang ngủ thiếp giữa trưa
Một hình bóng nhỏ đi ngang nhà đằng kia,bổng một giọng nhỏ lên tiếng
Tả Kì Hàm_em
ể Thụy nhi! Cậu đi đâu đấy
Tay em đang múc nước dưới giếng đột nhiên dừng lại
Trương Hàm Thụy_câụ
suỵt! Bé thôi!, kẻo Bác Văn của cậu nghe thấy là toi đấy//thì thầm//
Tả Kì Hàm_em
Cái gì gì mà Bác Văn của tớ
Trương Hàm Thụy_câụ
ừ thì không phải của cậu được chưa, mà cậu đang làm gì đấy//ngó đầu nhỏ//
Tả Kì Hàm_em
tớ đang múc nước giếng , để lát rửa chân cho cậu hai ấy
Tả Kì Hàm_em
mà cậu đang đi đâu đấy
Trương Hàm Thụy_câụ
à..tớ đi bắt cá mương lát nữa ăn với bọn xóm trên ấy//khoe chiến tích//
Trương Hàm Thụy_câụ
đi đi vui mà có cậu ở nhà miết thế
Tả Kì Hàm_em
thôi cậu hai đánh đòn tớ mất , cậu dữ lắm có lần cô mơ làm không đúng ý liền sai người đánh gãy tay rồi đuổi đi lun đấy
Trương Hàm Thụy_câụ
à Bác Văn ấy hở
Tả Kì Hàm_em
cậu đừng gọi vậy kẻo cậu hai biết mách cậu Nguyên ấy
Trương Hàm Thụy_câụ
úi dào..lo gì cùng lắm hỏi vài cái thôi ý mà
Tả Kì Hàm_em
mà cậu đi vậy không sợ cậu nguyên biết hả?
Trương Hàm Thụy_câụ
ờm thì cũng sợ , mà chắc Nguyên không biết đâu
Tả Kì Hàm_em
thật không , mà giờ này là giờ cậu ăn trưa đúng không
Trương Hàm Thụy_câụ
đúng rồi , mà hôm nay tớ ăn sớm tầm 10 nên Nguyên bắt tớ ngủ trưa sớm cái đó chán chet
Tả Kì Hàm_em
tớ mà được ngủ như cậu cũng mừng
Tả Kì Hàm_em
à mà khoảng hai giờ cậu được ăn xế đúng không?
Trương Hàm Thụy_câụ
đúng rồi
Tả Kì Hàm_em
giờ này chắc là ba giờ kém 2 mấy á nha
Cậu nghe đến đây lập tức đơ người
Trương Hàm Thụy_câụ
th..thôi chet tớ rồi//hoảng//
Trương Hàm Thụy_câụ
bây giờ làm sao đây//luống cuống//
Tả Kì Hàm_em
thôi chet cậu rồi tớ không cứu cậu được đâu
Trương Hàm Thụy_câụ
//để xô cá lại// cậu giữ dùm tớ nhé , mấy thg đầu cua xóm trên hỏi thì cậu đưa giúp tớ nhé//vừa chạy vừa vẫy//
Tả Kì Hàm_em
Ấy..ấy tớ không giữ được đâu cậu hai la tớ mất...haizz
Cậu và em là con nhà không mấy khá giả , nhà cậu là do ba mắc bệnh tim từ lúc cậu còn trong bụng mẹ nên khi sinh cậu ra cậu được bán cho anh , lâu lâu cậu nhớ ba mẹ nên xin anh cho về thăm mà giờ ba cậu mất do bệnh tim nên chỉ còn mẹ lanh quanh trong căn nhà lá xọc xệch
Cậu được anh cho ăn mặc sướng, quần áo mới toanh , tay nhỏ lúc nào cũng đeo vòng ngọc đắt tiền, chẳng làm gì mà vẫn có cái mần ăn
Còn chẳng bù cho em trước khi em đến Dương gia , em là cậu học sinh nghèo quần áo nhăn nhúm, luôn bị bạn học chê cười do nhà em không được khá giả cha suốt ngày đỏ đen , má thì nợ nầng chồng chất
Khi em còn đi học ở lớp nhỏ xóm dưới em luôn bị các bạn mỉa mai chê cười bổng 1 lần do mẹ em không xoay sở được số nợ của cha nên buộc em phải bán cho Dương gia để hàng tháng xoay sở gánh nợ , khi em bước vào Dương gia thì hắn bắt em làm người hầu riêng cho mình .Lâu lâu có bọn xóm dưới đi ngang em liền bị chọc như thường lâu lâu ném đá vào người,có khi em bị tạt nước ngứa vào người.
tác giả nò
Có dỡ hơn bộ đầu không😔
tác giả nò
có gì thì ns nhoa
tác giả nò
đừng có hướng nội nx nha tui ko biết mọi người muốn gì đâu
tác giả nò
Tui sẽ trl hết các bl của mn nên đừng có im lặng nha
tác giả nò
moa moa các Bàn Mạc Chược của tuii
chap 2
tác giả nò
Moa moa ,chào nè
Sau khi cậu chạy 1 quãng thì tới nhà của cậu
Trương Hàm Thụy_câụ
//bước vào//
Trương Hàm Thụy_câụ
chắc Nguyên đi đâu rồi
Trương Quế Nguyên_hắn
hèm..hèm//ho//
Trương Hàm Thụy_câụ
//giật mình quay qua//
Trương Hàm Thụy_câụ
C.. cậu hai
Trương Quế Nguyên_hắn
//không nói lời nào kéo cậu vào phòng//
Trương Hàm Thụy_câụ
Á..Á CẬU ƠI ĐỪNG MÀ, CẬU ƠI ĐỪNG!
Trương Quế Nguyên_hắn
ĐI!//kéo vào phòng//
Trương Hàm Thụy_câụ
C..cậu ơi đừng mà tha con đừng mà cậu
Trương Quế Nguyên_hắn
//không nói lời nào kéo em vào phòng//
Trương Hàm Thụy_câụ
cậu ơiii tha con đi mà đừng đánh đòn con
Anh không nói lời nào lập tức kéo từ vách ra 1 cây tre nhỏ , nhìn cây tre nhỏ mà có võ ấy nhé nó là nổi sợ của em từ lúc em mới bập bẹ đi
Trương Hàm Thụy_câụ
cậu đừng lấy nó màaa//rưng rưng//
Trương Quế Nguyên_hắn
quay mặt vô tường!
Trương Hàm Thụy_câụ
cậu...//xua tay//
Trương Quế Nguyên_hắn
QUAY MẶT !
Trương Hàm Thụy_câụ
C..ậu..ơi đừ...ng...đá..nh..nữ..a..c..o..n ch..ừ..a r..ồi//nước mắt dàng dụa không thôi//
Trương Quế Nguyên_hắn
hừ..đứng phạt đi , chừng nào chừa rồi thì cậu tha cho//đi ra ngoài ngồi//
Trương Hàm Thụy_câụ
hic..hic//xụt xịt nhỏ//
Trương Quế Nguyên_hắn
hừ, suốt ngày đi chơi bây giờ còn trốn đi chơi không ăn xế luôn//nhăn nhi li trà//
Bổng một lúc lâu Bác Văn đến chơi
Dương Bác văn_V
ể làm gì mặt hầm hầm thế, chắc thụy trốn đi chơi đúng không//đi lại ngồi xuống//
Trương Quế Nguyên_hắn
sao mày vào được hay vậy?
Dương Bác văn_V
nảy tao thấy cửa không khoá ấy
Trương Quế Nguyên_hắn
//nhìn em //gì đây dắt theo cậu nhỏ của theo à
Dương Bác văn_V
ừ lâu lâu dắt ra ngoài chơi tí trông nhà lanh quanh ngộp chết//xoa đầu em//
Trương Quế Nguyên_hắn
Thụy ở trong phòng ý vô đấy mà tám đi//chỉ//
Tả Kì Hàm_em
vâng //đi vào //
Trương Hàm Thụy_câụ
hic..hic..ui da cậu đánh đau chết mất//vừa quỳ vừa khoanh//
Tả Kì Hàm_em
//đẩy cửa vô//đứng đi! cậu tha rồi đấy
Trương Hàm Thụy_câụ
//đứng lên//
Cả hai ngồi trên giường nơi cậu với anh nằm
Trương Hàm Thụy_câụ
ui đau chết mất
Tả Kì Hàm_em
chừa đấy nhá! Lần sau đừng vát mặt đi chơi trưa nữa
Tả Kì Hàm_em
trưa rõ nắng cứ đâm đầu ra ruộng chơi, không sợ say nắng à
Tả Kì Hàm_em
//cầm tay cậu// da thì trắng đâm ra nắng chơi làm gì, đen ra đấy cậu Nguyên lại trêu
Trương Hàm Thụy_câụ
ơ kệ tớ , chơi chút thôi mà
Tả Kì Hàm_em
cậu Nguyên sót cậu lắm đấy sợ buổi trưa đâm ra đó lỡ say nắng thì sao , ngất ra đấy bọn nó cứu à?
Trương Hàm Thụy_câụ
tớ biết rồi mà ngoài ruộng chơi buổi trưa vui lắm ý
Tả Kì Hàm_em
bị đánh rồi vẫn chưa chừa à
Trương Hàm Thụy_câụ
thôi.. suốt ngày hăm hoạ người ta
Tả Kì Hàm_em
hăm hoạ hồi nào
Tả Kì Hàm_em
//đẩy trán cậu bàng 1 ngón// vì cậu Nguyên lo cho ấy đấy
Trương Hàm Thụy_câụ
//xoa trán//xía rõ đau
Trương Hàm Thụy_câụ
mà Bác Văn với Nguyên đang làm gì ngoài đó vậy?
Tả Kì Hàm_em
à 2 cậu đang ở ngoài bàn công việc gì ấy mà
Trương Hàm Thụy_câụ
vậy......
Trương Hàm Thụy_câụ
//kéo tay em//đi đi với tới
Tả Kì Hàm_em
ể đi đâu vậy//bị kéo//
Tả Kì Hàm_em
từ từ thôi ngã tớ..ơ
Cậu kéo em lén la lén lút trốn ra sau xó men men 1 chút rồi liền chạy tót ra đồng
Trương Hàm Thụy_câụ
//chạy tới//hề hề tao tới rồi
Tả Kì Hàm_em
e-em chạy...gi..ì m..à nhan..h ..v..ậy//thở đứt hơi//
Trương Hàm Thụy_câụ
//sốc//em chạy bốn năm bước thôi mà
Trương Hàm Thụy_câụ
bộ..anh chưa chạy bao giờ sao?
Đa NV nam
Bọn xóm trên2 ; ha há lêu lêu , cái đồ không biết chạy kìa yếu vãi
chap 3
Đa NV nam
Bọn xóm trên5 :như con gái ấy nhờ
Đa NV nam
Bọn xóm trên3;ờ vãi đồ con gái ,yếu như bươm bướm ý
Đa NV nam
Bọn xóm trên2;ờ đúng rồi chạm tí là đau khóc kìa
Đa NV nam
Bọn xóng trên 5;lêu lêu cái đồ con gái chạm tí là khóc , mít ướt quá
Đa NV nam
Bọn xóm trên 3;ờ pha-
Trương Hàm Thụy_câụ
//la lớn//THÔI ĐỦ RỒI!
Trương Hàm Thụy_câụ
tụi bây không nghe thầy dậy trên lớp à!?
Đa NV nam
Bọn xóm trên5; thôi mà Thụy lão đại bớt giận kẻo cậu Nguyên lại đánh chúng tôi
Đa NV nam
Bọn xóm trên3; đúng rồi đấy, chúng tôi chỉ tưởng cậu dẫn người lại để làm tay sai thôi
Trương Hàm Thụy_câụ
biến về hết đi!
Cậu hét lớn khiến bọn xóm trên giật mình 1 cái rồi thằng nào người nấy chạy thụt mạng,dép mai kiếm sau giờ chạy về đã
Trương Hàm Thụy_câụ
//tự tin//không sao có tớ đây rồi ,tớ sẽ bảo vệ cậu
Trương Hàm Thụy_câụ
cậu sao thế bình thường cậu làm mẹ tớ còn được luôn mà sao giờ lạ vậy
Tả Kì Hàm_em
không phải là vì tớ không muốn chửi lại mà là vì tớ không được phép
Trương Hàm Thụy_câụ
sao không được phép ?
Tả Kì Hàm_em
Cậu Văn nói tớ không được phép gây chuyện ,không được phép đánh với chửi lại
Trương Hàm Thụy_câụ
Luật gì ngộ vậy trời
Tả Kì Hàm_em
ai biết đâu cậu Văn bảo thế nên tớ không dám làm lớn chuyện
Trương Hàm Thụy_câụ
thôi giờ đi về đi
Trương Hàm Thụy_câụ
nảy tớ đuổi về hết rồi ,giờ còn gì đâu mà chơi
2 em nhỏ dắt tay nhau đi về thoáng nhìn qua có vẻ rất vui tươi nhưng không phải vậy, nó là 1 sự khác biệt rất lớn
Cậu thì đầu tóc gọn gàn ,làng da thì trắng mịn ,cổ và tay đều có những món trang sức đắt tiền,quần áo thì được Quế Nguyên đặt làm riêng chất liệu đắt tiền,chân nhỏ bên trái có cái lắc bé bé xinh xinh ,giày cũng vậy nó là hàng đắt tiền được nhập khẩu từ nước ngoài
Còn trái ngược với cậu là em ,đầu tóc em để xề xoà,em có làng da mật ong mặt mày lem luốt ,cổ và tay chẳng có chiếc vòng nào ngoài những vết sước do mấy bọn bắt nạt em gây ra,quần áo thì phải đi xin nên nó không đẹp và mới như của cậu , chất liệu của mấy món đó toàn là đồ rẻ tiền rẻ đến mức có thể cho không cũng được do là em đi xin nên chất liệu mỗi cái khác nhau nhưng chung quy nó đều làm em ngứa hoặc nổi mẫn,giày dép của em chẳng khác gì luôn nó là đồ đi xin nên có chiếc chật chiếc không
Em và cậu là tâm điểm của sự chú ý cho mọi người đi đường,cậu thì được dành lời khen rất nhiều , còn em thì chỉ toàn mấy câu mang tính tiêu cực
Về gần đến nhà em và cậu nhìn thấy Bác Văn và Quế Nguyên đang cầm roi và phàn nàn
Trương Hàm Thụy_câụ
//núp//
Tả Kì Hàm_em
Sao vậy , sao cậu núp thế.....á
Trương Hàm Thụy_câụ
Suỵt bé bé mồm thôi kẻo nghe bây giờ
Tả Kì Hàm_em
Mà làm sao đấy
Trương Hàm Thụy_câụ
Sao trăng gì nữa, 2 người kia vô phòng không thấy 2 đứa mình rồi cầm cây chờ sẳn đấy
Tả Kì Hàm_em
thế giờ làm sao,định trốn đến tối à
Trương Hàm Thụy_câụ
giờ..ra nhận tội thôi
Tả Kì Hàm_em
nhận tội sao?
Trương Hàm Thụy_câụ
thì....cùng lắm thì bị phạt vài cây thôi ấy mà
Trương Hàm Thụy_câụ
chịu rồi
Tả Kì Hàm_em
//đẩy nhẹ vai em//bắt đền mày đấy!
2 thân nhỏ rón rén đẩy nhau để đối phương đi trước làm bia đỡ đạn
Trương Quế Nguyên_hắn
Giờ này mới vác mặt về ,nảy cậu đánh em chưa chừa sao
Download MangaToon APP on App Store and Google Play