Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Bão Lửa Dịu Dàng

Chương 1: Người Duy Nhất Mà Anh Cưng Chiều

_____
Hành động: /ABC/ Suy nghĩ: *ABC* Nhấn mạnh: "ABC" Tua: _____
_____
Thể loại: ABO, Ngọt, có H nhẹ, chiều chuộng, bảo vệ
Lưu ý: Tác giả viết cảnh thân mật là dùng văn, dùng hành động, ít dùng lời nói, nếu không thích có thể lướt qua
Và mỗi cặp đều có thoại, t/g sẽ ráng không bỏ sót ai
_____
Tiếng bước chân vang lên đều đặn trên hành lang dài của biệt thự Nguyễn gia
Ánh đèn vàng ấm hắt xuống sàn gỗ bóng loáng, phản chiếu bóng dáng cao lớn, lạnh lùng của Nguyễn Quang Anh
Người mang trong mình vẻ đẹp chết người và khí chất không ai dám lại gần
Nhưng lúc này, anh đang bước đến một căn phòng ở tầng hai
Cửa vừa hé mở, giọng nói dịu dàng không ngờ vang lên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy, em ăn sáng chưa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Giật mình, vội ngẩng lên khỏi quyển sách đang đọc dở/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ngồi co chân trên ghế sofa, mái tóc mềm xõa xuống trán, mắt vẫn còn ngái ngủ/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À… Em... em tính đợi anh về rồi ăn luôn...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nhíu mày, tiến lại gần, giọng trầm nhưng vẫn dịu dàng/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em không đói cũng phải ăn. Không ai ép em nhưng anh thì có quyền, hiểu không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/bối rối nhìn anh, mặt đỏ bừng/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy... ăn chung nhé?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Duy/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/cứng người lại như bị điện giật, trong lòng run rẩy/
_____
Bữa sáng được dọn ra trong khu bếp rộng rãi, không khí tràn ngập mùi thơm của trứng ốp và bánh mì nướng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hôm nay em định đi học mấy giờ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/vừa cắt bánh vừa hỏi, mắt không rời khỏi Duy/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tầm chín giờ… nhưng em không muốn đi một mình. Mấy nay trường... hơi kỳ kỳ...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/lập tức bỏ dao xuống, ánh mắt sắc bén vụt qua/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai làm gì em?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Vội xua tay/ Không… không ai đâu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ là… có vài ánh mắt lạ thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/im lặng một lúc. Rồi thở ra, dịu giọng lại/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có anh ở đây. Đứa nào dám nhìn em lạ, anh sẽ móc mắt tụi nó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/tròn mắt/ Anh đừng nói quá đáng như vậy chứ…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Với người khác, có thể. Nhưng với em, anh luôn quá đáng một cách dịu dàng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nói, giọng mang theo sự cưng chiều rõ rệt/
_____
Sau bữa ăn, cả hai ngồi cùng nhau ngoài vườn sau. Duy tựa đầu vào vai Quang Anh, mắt lim dim vì gió mát
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh này…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hửm?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mai anh có đi công tác thật không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/siết nhẹ vai Duy/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ. Anh đi chỉ hai tháng thôi. Em ngoan, chờ anh về
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng... em không thích ở nhà một mình đâu...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/im lặng một lúc/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/quay sang, tay nâng cằm Duy lên, ép cậu nhìn thẳng vào mắt mình/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em sẽ không một mình. Cả thế giới này sẽ bảo vệ em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng người duy nhất được em dựa vào, phải là anh. Nhớ chưa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/gật nhẹ/
Lúc này, Duy có cảm giác ấm áp len vào tim như một chiếc chăn mềm giữa đêm lạnh
_____
'Tình yêu của Quang Anh dành cho Duy không phải là thứ có thể đem ra cân đo – nó là bản năng, là máu thịt, là lời thề im lặng sâu trong tim'
_________________________

Chương 2: Em Là Của Anh, Mãi Mãi

Công ty TNHH Da Goat sáng nay rộn ràng hơn mọi khi. Nhân viên vừa ăn vừa chạy vào công ty để làm cho kịp giờ, rơm rả hết cả lên
Nhưng trong góc yên tĩnh của công ty, có một đôi nổi bật đến mức bất kỳ ai đi qua cũng phải liếc nhìn
Nguyễn Quang Anh – Alpha quyền lực nhất nhì Việt Nam, vừa bước xuống xe đã lập tức thu hút mọi ánh mắt
Nhưng ánh mắt lạnh lùng ấy chẳng quan tâm đến bất kỳ ai… ngoại trừ cậu nhóc đang đứng lóng ngóng đợi trước cửa công ty
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em không cần đến tận đây
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nhíu mày khi thấy Duy mang theo cả cặp lồng thức ăn/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại em thấy hôm nay anh làm đến khuya, sợ anh đói...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/lí nhí, tay cầm hộp đồ ăn hơi run/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/im lặng nhìn cậu vài giây, rồi cúi đầu nói nhỏ/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đang dụ anh yêu em thêm đúng không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/đỏ mặt, định lùi lại/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/kéo cậu vào lòng, tay siết nhẹ eo cậu/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/hôn nhẹ lên tóc cậu/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngốc, đi học ngoan. Chiều anh đón
Ở xa xa, từ phía bên kia đường, một cô gái cắn môi nhìn cảnh tượng ấy. Bùi Ngọc Trinh
Beta nữ — nổi bật của khoa kinh tế, người luôn tự tin rằng mình đủ sức hấp dẫn bất kỳ Alpha nào
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Là thằng đó... Lúc nào cũng dính như sam
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
/rít lên, móng tay bấm vào da/
Bên cạnh cô là một nhóm nữ sinh khác đang thì thầm
NVP (nữ)
NVP (nữ)
@@@: Trinh à, mày bảo là thân với Quang Anh mà? Sao thấy ảnh đâu quan tâm mày?
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Từ từ, chờ anh ấy đi công tác xem
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Không có anh ta bảo vệ, thằng nhóc đó còn tồn tại nổi không?
_____
Chiều hôm đó, trong giờ ra chơi, nhóm Omega tụ tập dưới tán cây sau trường
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ngồi giữa những người bạn của mình, cười khẽ trước câu chuyện của Pháp Kiều/
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Này, biết gì chưa? Hùng Huỳnh hôm qua suýt nữa đốt bếp ký túc xá vì làm cháy mì!
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/kể lại với vẻ mặt nghiêm túc giả vờ/
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
/ngồi bên cạnh gắt lên/
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Là cái bếp lỗi, không phải tao! Tụi bay đừng có nói oan!
Mọi người bật cười, bầu không khí tươi sáng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ngước nhìn lên trời, rồi khẽ thở dài/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hai tháng lận... Không biết tao chịu nổi không nữa
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Có bọn này mà /vỗ nhẹ vai Duy/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lỡ có ai kiếm chuyện, cứ nói tao là người yêu mày, đảm bảo không đứa nào dám hó hé
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ê ê, cái gì?
Một giọng trầm bất thình lình vang lên sau lưng An
Cả nhóm của Duy: /giật bắn người/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/đứng đó, ánh mắt lạnh ngắt dán lên Thành An/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh… tan làm hồi nào vậy?! /líu ríu đứng dậy/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mới vài phút. Nghe có người dám tranh người với anh
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/giơ tay đầu hàng/ Em đùa! Đùa thiệt đó!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Duy là “hàng đặt trước, thanh toán trọn đời” của anh mà…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/cười nhẹ, quay sang Duy, dịu giọng/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em là của anh. Từ đầu, giữa, đến kết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/chớp mắt/
Cậu biết rõ, chỉ với một câu ấy, mọi bất an đều tan biến
_____
Giữa những lời dèm pha, ánh mắt ghen tị và những cạm bẫy âm thầm, Quang Anh vẫn luôn là chiếc ô che chở Duy giữa giông bão
Và từ xa, có một ánh mắt u ám bắt đầu dao động…

Chương 3: Khi Bảo Vệ Trở Thành Mục Tiêu

Tiếng chuông tan học vừa vang lên, sân trường lại rộn ràng như tổ ong vỡ
Duy bước ra khỏi lớp, tay ôm sách, mắt đảo quanh tìm bóng dáng quen thuộc
Không thấy Quang Anh
Hôm nay anh có buổi họp gấp với Hội đồng Liên Minh Alpha – nơi mà chỉ những Alpha cấp S mới được tham dự
Trước khi đi, anh vẫn nhắn:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
'Chiều nay anh có họp, em tan học cứ chờ ở thư viện, anh tới đón muộn một chút'
_____
Duy ngoan ngoãn làm theo. Nhưng khi cậu vừa rẽ qua dãy hành lang vắng, thì ba nữ sinh từ góc tường bước ra chặn đường
Người đi đầu – không ai khác, chính là Bùi Ngọc Trinh
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Ủa, chào "cục cưng của Quang Anh"!
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
/Cười, giọng châm chọc như dao nhọn gọt dần sự bình yên trong đầu Duy/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chị… cần gì ở em? /lùi lại nửa bước/
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Không cần gì
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Chỉ muốn "tâm sự chút" với người mà ai cũng nói là nhờ thân xác mới được Quang Anh cưng chiều
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chị... nói vậy là có ý gì?
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Ý gì? /bật cười/
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Bộ em tưởng cứ bám lấy người như anh ấy là hay ho? Ai cũng nói em là ký sinh trùng
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Không tài, không trí, chỉ có cái mặt ướt át…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chị… thôi đi!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/cố bước qua, nhưng một cô gái khác dang tay chắn lại/
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
/Thở dài như thương hại/
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Thật ra, nếu em biết điều thì nên tránh xa anh ấy
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Loại như em… chỉ làm Quang Anh bị chê cười thôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/siết chặt sách trong tay, hai mắt đỏ hoe/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ấy chưa từng nói em làm anh ấy xấu mặt…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Và em cũng không cần người khác định nghĩa tình cảm của tụi em!
Câu nói ấy khiến không khí chợt ngưng lại
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
/Bật cười khẩy/
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Rồi sẽ có ngày em hiểu
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Bùi Ngọc Trinh (🍵)
Khi không còn anh ta ở cạnh, em chẳng là gì cả
Tối đó, Quang Anh vừa mở cửa phòng khách thì thấy Duy ngồi im trên ghế sofa, hai tay đan vào nhau
Gương mặt cậu ửng đỏ, nhưng mắt lại hoe hoe – kiểu như người cố kìm nén cả buổi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy? Em sao vậy? /bước vội lại, ngồi xuống cạnh cậu/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không sao đâu… Em hơi mệt thôi…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nhìn chằm chằm vài giây rồi không nói gì/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/vươn tay kéo cậu vào lòng, siết nhẹ/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mỗi lần em nói "không sao", anh đều biết là có chuyện
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
…Em không muốn làm phiền anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không phải người dưng. Anh là người yêu em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em buồn, em đau, em tức – phải nói với anh trước tiên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ngẩng đầu, ngập ngừng một lúc, rồi lí nhí/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có vài người… nói em không xứng với anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Họ bảo em chỉ là kẻ bám víu…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/im bặt, khí lạnh quanh người như trỗi dậy/
Một phút sau
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/cười nhạt, nhưng mắt lại lạnh như băng đá/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tốt. Để anh biết đứa nào gan lắm vậy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng làm lớn chuyện, em xin anh…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em không muốn người khác nghĩ em yếu đuối để anh che chở…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/áp tay lên má Duy, nhìn sâu vào mắt cậu/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dù em mạnh hay yếu, anh cũng sẽ che. Đó là bản năng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Và anh chưa từng thấy em yếu đuối – anh thấy em can đảm, hơn bất kỳ ai từng gặp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/cười khẽ, tim ấm lên như được vá lại từng mảnh/
_____
Khi những lời dèm pha đầu tiên chạm đến trái tim non nớt, tình yêu là thứ duy nhất giúp Duy không đổ vỡ
Nhưng phía sau những ánh mắt tưởng như vô hại, đã có người bắt đầu giăng bẫy

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play