Con Hầu
Chương 1
Uyển Đình
Ưm... Đừng mà cậu chủ... ân... a...
Ngụy Tôn
Bảo bối à anh thật không uổng tiền mua em về mà. Thoải mái quá!
Anh nâng eo cô lên đi vào mạnh mẽ hơn.Bầu ngực cô cứ nhảy nhảy lên lắc lắc trước mặt anh. Anh bắt lấy nó bóp nắn. Bộ đồ người hầu cô mặc trên người đã bị anh xé nát, chỉ còn vài mảnh vải trên người cực quyến rũ.
Anh chạy nước rút rồi đẩy cô ra, cô giật giật tê tái, nằm trên nệm êm. Anh xoay người cô lại vểnh mông cô lên rồi đưa cự long đi vào từ phía sau cô ngang tàn chiếm lấy.
Uyển Đình
Cầu xin... x... in... Cậu chủ đừng... Đừng... Dừng lại....dừng lại... Đi...
Ngụy Tôn
Em nói gì đừng dừng lại sao? Được chúng ta làm tới tối nhé bảo bối bé nhỏ của anh?
Uyển Đình
Không... aaa~... ân... ư... Đừng mà...
Ngụy Tôn
Bảo bối thả lỏng em chặt quá, đã thao em bao nhiêu lần rồi! Sao cứ khít mãi vậy hả?
Uyển Đình
Không... Không có... Ư... hức...
Nhấp vài cái nữa anh phóng thích trong cô, cô tủi hờn nằm quay lưng lại với anh.
Ngụy Tôn
Thôi nào bảo bối của anh! Đừng giận mà không phải em cũng thích sao?
Uyển Đình
Ai thích? Anh nói bậy bạ!
Ngụy Tôn
Được được là anh sai được chưa hả?
Uyển Đình
Nhưng cái đó... Cái đó vẫn còn. Anh rút ra đi...
Ngụy Tôn
Không! Nó thích ở trong em, vừa ẩm ướt vừa ấm rất thích.
Uyển Đình
Tôi về phòng lỡ phu nhân về thấy sẽ giết tôi.
Ngụy Tôn
Mặc kệ cô ta, tôi chỉ coi em là vợ thôi.
Uyển Đình
Đừng mà xin anh!
Cô đẩy cái đầu hắn đang cúi trên ngực mình, gặm cắn bầu ngực căng mộng của cô. Cô rất khó chịu, ướn éo nhưng càng làm vậy anh càng thích.
Tịch Văn
A! Hai người làm gì vậy sao anh dám để con hầu lên giường em hả?
Chương 2
Tịch Văn
Hai người làm gì vậy? Sao anh để con hầu lên giường em?
Nàng đau đớn nhìn chồng mình ôm ấp đứa con gái khác trong ngực dáng vẻ cưng chiều vô hạn.
cô sợ hãi kéo chăn che thân mình núp sau lưng, ôm lấy tay anh:
Uyển Đình
C... Cô chủ... Tôi...
Ngụy Tôn
Thì sao? Chúng ta vốn là vợ chồng trên danh nghĩa thôi mà. Cô và tôi mạnh ai nấy sống. Còn giường hả? Phòng này của tôi... Kể cả cô ấy cũng là của tôi.
Tịch Văn
A! Tôi...tôi sẽ mách mẹ.
Nàng chạy ra khỏi phòng đi tới phòng khách.Cô ngồi trong lòng anh khóc thút thít.
Uyển Đình
Tôi thật đáng giận! Tôi có lỗi với cô ấy!
Ngụy Tôn
Bảo bối à em khóc gì chứ? Không phải lỗi của em mà.
Uyển Đình
Là tại anh đó! Tất cả là tại anh!
Cô đưa tay đấm lên ngực anh, anh đau lòng cầm lấy xoa xoa:
Ngụy Tôn
Được rồi là lỗi của anh em đừng đánh mà sẽ đau tay em đó.
Sau khi tắm rửa thay quần áo cô và anh bước ra khỏi phòng. Anh ung dung đi lại ngồi trên ghế sofa, còn cô thì quỳ xuống bên cạnh anh.
Anh kéo cô lên ghế trước mặt mẹ anh và nàng:
Ngụy Tôn
Ngồi đây đi! Em quỳ vậy sẽ đau chân đó!
Cô ngại ngùng trượt ra khỏi vòng tay anh quỳ tiếp:
Uyển Đình
Cô chủ tôi xin lỗi tôi sai rồi! Bà chủ con xin lỗi!
Tịch Văn
Mẹ... Mẹ phải đòi lại công bằng cho con, chồng con-con trai mẹ anh ấy ngoại tình. Còn ngang nhiên đem vào phòng. Mẹ xem có tức không?
Mẹ nam9
Ngụy Tôn con vừa phải thôi chứ? Vợ con dù gì cũng còn sờ sờ đây.
Uyển Đình
Cô chủ... Cô tha cho tôi đi! Tôi xin lỗi! Cô muốn tôi làm gì cũng được... Ra khỏi đây cũng được.
Ngụy Tôn
Em ở đây với anh không phải đi đâu cả.
Nàng nghe chồng mình bênh nhân tình trước mặt, lòng đau đớn vô cùng. Nàng chịu đựng đủ rồi:
Tịch Văn
Ngụy Tôn anh từng rất yêu em không phải sao? Tại sao bây giờ anh lại như vậy?
Anh nhìn nàng, đúng là anh và nàng từng là đôi thanh mai trúc mã, anh đã từng yêu nàng nhưng đó là trước kia.
Tịch Văn
Chả lẽ từ khi cô ấy xuất hiện anh đã thay lòng?
Nàng vừa nhận được đáp án thẳng thừng từ anh như nhát dao đâm mạnh vào tim, nàng quay sang đánh cô:
Tịch Văn
Tại mày... Tất cả là tại mày. Sao mày báo đáp tao như vậy? Nhà mày nghèo, tao cưu mang mua mày về sao lại dám quyến rũ chồng tao...
Anh tức giận hất mạnh nàng ra, eo nàng trúng vào cạnh bàn rất đau. Anh ôm cô vào lòng vỗ về xem xét:
Ngụy Tôn
Bảo bối em có sao không?
Cô đẩy anh ra, quỳ xuống nước mắt rơi đầy mặt ôm lấy chân nàng:
Uyển Đình
Cô chủ tôi biết ơn cô lắm... Tôi không có ý định quyến rũ cậu đâu, cô đừng nghĩ tôi như vậy. Xin cô đó!
Tịch Văn
Không nghĩ như vậy thì thế nào? Anh ấy là chồng tao từng rất yêu tao nhưng tại sao bây giờ tất cả điều cho mày, tình yêu anh... ngay cả tao lúc trước cũng không có được nhiều như vậy.
Mẹ anh nãy giờ ngồi nghe chỉ biết tội cho nàng, trách ai bây giờ là do nàng tự mua cô vào, để cô gần chồng mình.
Mẹ nam9
Đủ rồi! Đừng trách mắng gì nữa. Uyển Đình con dọn đồ ra khỏi nhà này đi.
Ngụy Tôn
Không được cô ấy phải ở đây với con! Còn nếu mẹ nhất quyết đuổi thì con sẽ dẫn con ấy đi nơi khác.
Tịch Văn
Ngụy Tôn anh vì con nhỏ này mà không quan tâm đến tình nghĩa vợ chồng sao?
Ngụy Tôn
Vợ chồng cũng là tờ giấy thôi mà! Ly hôn đi!
Chương 3
Anh ôm cô rời khỏi mặt mẹ anh và cô ta đi vào phòng cô ở dưới khu cho người hầu:
Ngụy Tôn
Em ở đây nha! Anh đi giải quyết tí chuyện rồi đến đây với em.
Ngụy Tôn
Ngoan nghe lời anh! Ngoại trừ anh ra không được nghe ai hiểu chưa?
Cô gật đầu cho có để anh yên tâm rời khỏi. Khi anh vừa đi thì cô vội vàng thu dọn hành lý chuẩn bị rời đi.
Anh lôi cô ta vào phòng đóng cửa lại, cô ta bị đẩy mạnh lên giường bèn điềm đạm nhìn anh.
Tịch Văn
Ngụy Tôn em nói rồi em không ly hôn.
Ngụy Tôn
Đủ rồi! Đây không phải trước mặt mẹ tôi mà cô diễn trò nữa.
Tịch Văn
Anh à em thật nói rồi chuyện đó là em bị dụ em không phản bội anh mà... Sao ngần ấy năm anh vẫn không chịu tin em?
Ngụy Tôn
Phải là cô bị dụ, bị dụ mà hết lần này đến lần khác đem tiền của tôi đi nuôi tên khốn đó.
Cô ta mặt tái mét nhìn anh. Cứ cho là anh còn tôn trọng cô ta đi. Không nói trước mặt mẹ anh, giữ chút sỉ diện cho cô ta. Nhưng bây giờ anh chất vấn cô ta lại không có ai bênh.
Ngụy Tôn
Sao? Tôi giả bộ bao nhiêu năm đó đủ cho cô và nhân tình của cô có tiền tiêu chưa hả? Cô có nhân tình thì tôi cũng có.
Ngụy Tôn
Chúng ta như nhau thôi mà. Nhưng tôi yêu cô ấy, tôi rất yêu Uyển Đình.
Ngụy Tôn
Bây giờ tôi và cô ly hôn tôi sẽ cho cô và hắn ta tiền sinh sống, đảm bảo không thiệt thòi. Cô cũng không cần lấy tiền tôi lén lút cho hắn ta.
Cô ta đi lại ôm lấy cổ anh cố gắng làm ra vẻ đáng thương để lấy lòng anh:
Tịch Văn
Ngụy Tôn em biết em sai rồi! Em biết em làm thế là không đúng! Nhưng mà cũng vì em nhớ anh... Em coi hắn là anh để vơi đi nỗi lòng. Anh biết đó suốt thời gian làm vợ anh, anh cứ công việc công việc suốt ngày em rất tủi, rất cô đơn...
Anh kéo tay cô ta xuống, lý do cũng quá chính đáng, anh ra ngoài kiếm tiền muốn cô ta có cuộc sống tốt, cô ta lại nói vì vậy mà cô đơn, nên đem tiền cho người khác. Đem thân thể, danh dự một người vợ đi ngủ với kẻ khác.
Ngụy Tôn
Cô thật biết ăn nói. Không quan tâm cô sao? Hằng ngày bữa sáng của cô là ai chuẩn bị?
Ngụy Tôn
Đồ cô mặc ai ủi? Thậm chí là vợ mà cô còn chưa thắt được cho tôi một cái cà vạt.
Ngụy Tôn
Những cái đó không kể là gì đi, tiền cô tiêu xài là ai chu cấp, cô lại đem cho tên khốn kia, rồi quay về nói vì tôi không quan tâm cô.
Ngụy Tôn
Nực cười! Không quan tâm mà kỉ niệm ngày quen nhau tôi nhớ, ngày cưới tôi nhớ, ngày sinh nhật cô tôi nhớ. Lúc tôi tổ chức cho cô, cô ở đâu... Bên cạnh hắn tình chàng ý thiếp ôm ấp quấn lấy nhau. Phải không?
Tịch Văn
Em... Ngụy Tôn tha cho em lần này nữa thôi! Em hứa... Em hứa sẽ thay đổi, sẽ không qua lại với hắn ta nữa, sẽ tập làm người vợ tốt được không anh?
Anh quay mặt với cô ta, từng giọt nước mắt thấm vào áo anh nóng rát, nếu trước kia anh sẽ không kiềm lòng được, âu yếm dỗ dành. Nhưng bây giờ anh không muốn chung người đàn bà với thằng đàn ông khác.
Ngụy Tôn
Tôi không đủ lòng vị tha để tha thứ cho cô nữa. Tôi cần Uyển Đình bây giờ tôi chỉ muốn đem hạnh phúc cho cô ấy thôi.
Tịch Văn
Làm sao anh biết nó yêu anh chứ? Cô ta là dạng con gái lẳng lơ quyến rũ chồng người khác.
Ngụy Tôn
Uyển Đình khác cô, cô ấy rất trong sáng, yếu đuối, rất mẫn cảm, mong manh. Cô ấy chính là bị tôi thu phục.
Ngụy Tôn
Tôi không cần cô ấy yêu tôi, chỉ cần cho phép tôi yêu cô ấy, được làm một người đàn ông chu đáo thật sự thôi. Nhưng tôi muốn khiến cô ấy yêu tôi. Tôi không nghĩ mình sẽ yêu cô ấy, cô ấy quá đơn giản.
Anh hạnh phúc khi nói về cô, cô ta không vui nắm chặt tay thầm đem cô ra trách mắng.
Ngụy Tôn
Nhưng tôi yêu Uyển Đình! Rất yêu cô ấy! Dù cô ấy ra sao, dù sau này tôi thế nào tôi biết cô ấy cũng sẽ không thay lòng. Cô ấy bé nhỏ như vậy, đáng thương như vậy tôi không muốn bỏ lỡ.
Tịch Văn
Chỉ vì dáng vẻ ngây thơ mà anh cho rằng nó tốt đẹp sao?
Ngụy Tôn
Không... Bởi vì tâm hồn cô ấy rất đơn giản.
Rồi anh bỏ đi để lại một mình cô ta cay cú ngồi gục trong phòng không thể làm gì được.
Tịch Văn
Tao sẽ không để mày cướp đi vị trí của tao trong nhà này. Mày chỉ là con hầu thôi! Dù anh ấy không còn yêu tao thì tao cũng không để bản thân mình nghèo đói thấp hèn như mày.
Anh đứng ngoài cửa, nhắm mắt lại suy nghĩ. Người con gái cầm kẹo, thắt tóc hai bím suốt ngày chạy theo anh đã không còn.
Từ khi làm vợ anh, cô ta đã để cho tiền tài, danh vọng và dục vọng làm mờ mắt. Tự hỏi tại sao một cô gái rất đơn thuần lại trở nên như vậy?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play