Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Đấu La Đại Lục: Chấp Niệm Của Mị Ảnh

Chap1: Một vết thương, một khởi đầu

Lúc ta sinh ra thị giác mờ mịt và cảm giác thấy lạnh
Ba mẹ nuôi đến sáu tuổi sau đó để ta lại căn nhà nhỏ trong rừng sâu trước khi đi họ đã nói : " nữ nhi ngoan ở đây đợi phụ thân và mẫu thân, nếu không thấy bọn ta trở về hãy sống ở đây nhé. "
À phải rồi họ còn nói: " không được ra khỏi cánh rừng nhé "
Cứ thể ta cứ sống như vậy đến năm mười tuổi
Cứ nghĩ mình sẽ như vậy đến cuối đời nhưng....
Trong lúc dọn dẹp lại nhà thì ta đã tìm được cuốn sách về cái gì mà vũ hồn thất truyền
Ảnh Nguyệt
Ảnh Nguyệt
' Thế là ta đã lôi ra mà đọc và sau đó tự tu luyện đến bây giờ '
Ảnh Nguyệt
Ảnh Nguyệt
Trời đất ơi sao tu luyện khó quá vậy nè
Ảnh Nguyệt
Ảnh Nguyệt
Dẹp đi hái thuốc đã chặp đọc sau haiz...
Hôm nay trời rất đẹp ánh nắng ban mai chiếu rọi qua tầng lá dài. Gió thổi nhẹ xào xạc như tiêng thì thầm.
Bỗng một bóng dáng mảnh mai bước nhẹ lên những tản đá phủ đầy rêu, bàn chân trần phát ra tiếng động
Đang hái thuốc thì nàng nghe tiếng động và có mùi gì đó rất nồng
Ảnh Nguyệt
Ảnh Nguyệt
/ Cau mày / Lạ quá mùi máu này không phải máu thú, mà nó mang theo một tia áp lực lạ
Nàng cảnh giác nép mình trong bụi cỏ, cẩn thận quan sát xung quanh. Và rồi, trong đám lá rụng phía trước, một thân ảnh rủ xuống hiện ra
Một chàng trai trẻ - áo quần sang trọng, nhưng rách rưới vì trận chiến. Trên lưng hiện rõ vết thương chém của hồn thú. Gương mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh ướt đẫm mái tóc đen
Dù bất tĩnh, khí chất trên người anh vẫn toát ra sự kiêu hãnh, tựa như trời sinh đã đứng trên vạn người
Ảnh Nguyệt
Ảnh Nguyệt
/ Đi lại /
Ảnh Nguyệt
Ảnh Nguyệt
Trời ơi gương mặt này quá yêu nghiệt rồi
Và thế nàng nhẹ nhàng, ngồi xuống, vác người ấy lên vai mình

chap2: Ánh mắt khi tỉnh lại

Ánh sáng sớm lặng lẽ len qua khe cửa, phản chiếu lên vách gỗ mộc mạc trong căn nhà nhỏ nằm sâu trong rừng
Trên chiếc giường tre đơn sơ, một thiếu niên khẽ cực mình
Dạ Thần
Dạ Thần
/ Chậm rãi mở mắt /
Hơi thở yếu ớt, vai còn đau âm ỉ, nhưng thân thể lại được băng bó cẩn thận,mùi thảo dược nhàn nhạt vương quanh không khí
Dạ Thần
Dạ Thần
/ Khẽ cau mày, cố gắng ngồi dậy /
Két....
Cửa gỗ mở ra.
Một cô nương bước vào, tay cầm một chén thuốc đang bốc khói và một chiếc khăn vải sạch. Mái tóc dài được tết gọn, gương mặt trắng nhợt nhưng không hề yếu đuối - chỉ có ánh mắt lạnh lẽo và bình thản
Ảnh Nguyệt
Ảnh Nguyệt
/ Dừng lại, đứng thẳng người nhìn anh /
Không biểu cảm. Không ngạc nhiên. Không nụ cười
Chỉ một câu rất khẽ nhẹ như gió thoảng
Ảnh Nguyệt
Ảnh Nguyệt
Ngươi tỉnh rồi
Dạ Thần
Dạ Thần
/ nhìn nàng một thoáng trầm mặc /
Dạ Thần
Dạ Thần
Là cô cứu ta sao
Nàng không đáp ngay. Chỉ tiến đến đặt bát thuốc lên bàn gỗ bên cạnh, rồi rút khăn nhúng nước, từng đống tác rất quen tay, đơn giản như đang lập lại một thói quen cũ
Ảnh Nguyệt
Ảnh Nguyệt
/ Bước tới gần /
Ảnh Nguyệt
Ảnh Nguyệt
Ngươi bất tĩnh dưới chân núi. Ta đưa về
Dứt lời, nàng ngồi mép bên giường, đưa chén thuốc về phía anh. Đôi mắt lạnh ấy chẳng gợi chút biểu cảm
Ảnh Nguyệt
Ảnh Nguyệt
Uống đi. Rồi nghĩ
Dạ Thần
Dạ Thần
/ Nhìn vào đáy chén một lúc, sau đó nhận lấy, chậm rãi uống cạn /
Thuốc đắng. Nhưng lại thấy dễ chịu lạ thường
Nàng đã đứng dậy, lặng lẽ lui ra ngoài không thêm lời nào. Không hề hỏi anh là ai, cũng chẳng tò mò vì sao một người mang khí chất cao quý lại xuất hiện chật vật như thế giữa rừng hoang
Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng. Trong căn phòng chỉ còn tiếng gió rừng khẽ xào xạc... và ánh mặt thiếu niên vẫn nhìn theo bóng người đã khuất sau cánh cửa
Dạ Thần
Dạ Thần
Ánh mắt của cô ấy.... không xa cách , nhưng cũng chẳng chào đón. Như thể quen với việc người đến... rồi đi

chap3: Im lặng trong căn nhà gỗ

Những ngày sau đó, trời vẫn đổ mưa lác đác như thói quen của rừng sâu
Dạ Thần ở lại trong căn nhà gỗ nhỏ, vết thương dần lành. Người duy nhất chăm sóc anh - là cô gái trầm lặng kia, tên.... anh còn chưa kịp hỏi
Nàng không nói nhiều
Cũng không hỏi anh đến từ đâu
Cứ mỗi sáng, nàng lại pha thuốc, thay băng, để lại thức ăn sẵn rồi rời khỏi nhà, lặng lẽ như thể anh như chưa tồn tại. Đến tối, nàng mới trở về, mang theo thảo dược hái được và đôi tay sẫm màu bị nhựa cây rừng
Cả hai... ở cũng một nhà, nhưng cũng chả khác gì hai bóng người sống song song
Anh từng bắt chuyện vài lần
Dạ Thần
Dạ Thần
Ta là Dạ Thần, còn cô tên gì
Nàng không đáp ngay. Một lúc sau mới buông hai chữ
Ảnh Nguyệt
Ảnh Nguyệt
Ảnh Nguyệt
Một hôm sau anh thử nói
Dạ Thần
Dạ Thần
Ta sẽ sớm rời khỏi đây. Không muốn làm phiền
Ảnh Nguyệt
Ảnh Nguyệt
/ gật đầu nhẹ / Ừm
Không níu kéo, không khách sáo, không giả bộ dễ chịu. Thái độ lãnh đạm đến mức..... càng khiến người ta để tâm
Vậy mà, khi anh lên cơn sốt giữa đêm, chính nàng là người ngồi bên suốt cả đêm để đắp chăn, đổi thuốc, đôi mắt vẫn hờ hững như ngày thường - nhưng tay thì không rời khỏi trán anh một khắc
Không một lời an ủi nhưng.... chẳng bỏ đi
Có hôm anh vô tình thức giấc lúc rạng sáng, bắt gặp bóng dáng nàng đang chẻ củi ngoài sân trong làn sương mỏng. Dáng người gầy nhỏ, áo choàng đơn, nhưng từng nhát bổ bổ xuống đầy vững chải
" Người con gái này.... dường như không cần ai. Nhưng cũng chẳng thuộc về nơi nào "
..
...
Hết

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play