Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Màu Không Thể Pha

Bá đạo thật

Sáng sớm
Trong căn hộ ngập nắng vàng
Thiếu niên với dáng người nhỏ bé nằm sõng soài trên sàn, tay dính đầy màu nước.
Cậu vừa hoàn thành xong một bức tranh chân dung.
Bức tranh dung ấy không ai khác chính là Quang Anh, với ánh mắt lạnh băng nhưng ánh lên sự dịu dàng hiếm hoi.
Đức Duy
Đức Duy
Xong rồi
Duy reo lên, quay đầu gọi lớn
Đức Duy
Đức Duy
Anh ơiii! Lại đây xem nè!
Anh từ phòng làm việc bước ra, áo sơ mi trắng chỉ cài hờ vài cúc, tóc hơi rối do làm việc xuyên đêm.
Anh không nói gì, chỉ bước đến gần, cúi nhìn bức tranh rồi lặng lẽ đặt một nụ hôn lên trán cậu.
Khẽ cất giọng khàn khàn nhưng trầm ấm.
Quang Anh
Quang Anh
Đẹp lắm
Duy nhoẻn miệng cười, mắt sáng rực.
Nhưng chưa kịp sung sướng bao lâu, chuông điện thoại bên cạnh vang lên.
Ting ting
Cậu nhìn màn hình – là Negav, một người mẫu nam cậu từng vẽ chân dung cách đây không lâu.
Đức Duy
Đức Duy
Là anh Negav!
Đức Duy
Đức Duy
/vui mừng, ngồi bật dậy/
Quang Anh
Quang Anh
/liếc mắt/
Quang Anh
Quang Anh
/khẽ cau mày/
Quang Anh
Quang Anh
Tắt đi.
Đức Duy
Đức Duy
Hả??
Đức Duy
Đức Duy
Nhưng ảnh rủ đi cà phê… để cảm ơn lần trước em vẽ đẹp quá…
Quang Anh
Quang Anh
/nhíu mày/
Quang Anh
Quang Anh
Không được đi.
Tay rút lấy điện thoại từ tay cậu, rồi bỏ về phòng làm việc.
Đức Duy
Đức Duy
/ngơ ngác/
Đức Duy
Đức Duy
/phồng má giận dỗi/
Đức Duy
Đức Duy
/nói vọng theo/
Đức Duy
Đức Duy
Anh hay ghen quá à!!!
Anh chẳng đáp, một mạch bỏ đi về phòng làm việc.
Cánh cửa phòng làm việc khép lại, nhưng chưa đầy năm phút sau, lại hé mở.
Anh đứng tựa khung cửa, giọng trầm nhưng mềm.
Quang Anh
Quang Anh
Em là vợ anh, không được đi lung tung với mấy tên khác.
Duy đỏ mặt, bật cười, tinh nghịch đáp lại.
Đức Duy
Đức Duy
Biết rồi, chồng em bá đạo ghê…
🍀🍀🍀

Người thứ 3.

Tối đó
Khi Duy đang loay hoay chọn màu vẽ cho triển lãm sắp tới
Anh đi đến, vòng tay ôm cậu từ phía sau, cằm đặt nhẹ lên vai.
Quang Anh
Quang Anh
Tranh lần này... vẽ ai? /khẽ hỏi/
Đức Duy
Đức Duy
Vẽ người yêu em./giọng tinh nghịch/
Anh mím môi, không đáp.
Một lúc sau
Duy quay lại, tay dính màu tô vào mũi anh.
Đức Duy
Đức Duy
Người yêu em… lạnh lùng, ít nói, ghen khủng khiếp
Đức Duy
Đức Duy
Nhưng thương em cực kỳ
Đức Duy
Đức Duy
Vẽ mãi không hết.
Anh ôm chặt lấy Duy, thì thầm bên tai câu.
Quang Anh
Quang Anh
Vậy em cũng không được hết thương anh.
Đức Duy
Đức Duy
Không hết đâu. Không bao giờ hết.
Đức Duy
Đức Duy
Em còn muốn vẽ anh suốt đời cơ./cười xinh/
.
.
Triển lãm tranh đầu tiên của Duy được tổ chức trong một phòng trưng bày nhỏ giữa lòng thành phố.
Người đến đông ngoài mong đợi – báo chí, nghệ sĩ, nhà sưu tầm…
Và cả một người không mời mà đến.
???
???
Yêu nghệ thuật là yêu sự tự do
???
???
Nếu em từng vẽ người ấy, thì cũng có thể vẽ anh.
Em cười trừ, lịch sự né tránh.
Nhưng hắn thì lại dai như đĩa.
Buổi triển lãm kết thúc
Duy ra ngoài quán café gần đó lấy lại tinh thần.
Vừa ngồi xuống chưa đầy năm phút thì hắn bước tới, mang theo một bó hoa và một nụ cười đầy ẩn ý.
Đăng Dương
Đăng Dương
Chúc mừng em. Buổi triển lãm rất thành công.
Đăng Dương
Đăng Dương
/đặt nhẹ bó hoa lên bàn cậu/
Đăng Dương, một doanh nhân trẻ, bảnh bao, miệng dẻo quẹo, mắt như muốn nuốt trọn Duy mỗi lần bắt chuyện.
Ngay từ lần đầu ngắm bức tranh “Màu của Anh” – hắn đã biết cậu họa sĩ này phải có người yêu, nhưng hắn không quan tâm.
Đức Duy
Đức Duy
Cảm ơn anh, nhưng em…/lúng túng/
🍀🍀🍀

Tay này chỉ được vẽ anh thôi.

Đăng Dương
Đăng Dương
Anh biết em có người yêu rồi
Đăng Dương
Đăng Dương
Nhưng đâu phải cứ yêu rồi thì không được trò chuyện?
Đăng Dương
Đăng Dương
Chỉ là… rất muốn em vẽ cho anh một bức.
Đăng Dương
Đăng Dương
Về anh, và em, trong cùng một khung hình.
Đăng Dương
Đăng Dương
/thuyết phục cậu/
Bổng có một giọng nói trầm lạnh vang lên phía sau.
Quang Anh
Quang Anh
Vẽ ai cơ??
Đức Duy
Đức Duy
/giật mình/
Đức Duy
Đức Duy
/quay đầu lại/
Anh đứng đó. Áo sơ mi đen, ánh mắt lạnh hơn cả điều hòa 16 độ.
Người phục vụ và cả Đăng Dương đều thoáng khựng lại trước khí chất tổng tài xé truyện bước ra.
Đăng Dương bật cười, nhưng tiếng cười tắt ngúm khi anh bước đến gần.
Quang Anh
Quang Anh
/kéo ghế ngồi cạnh cậu/
Quang Anh
Quang Anh
/tay choàng qua ôm eo cậu/
Quang Anh
Quang Anh
Vợ tôi không rảnh vẽ cho ai khác. Nếu muốn một bức tranh, mời anh thuê họa sĩ khác.
Quang Anh
Quang Anh
Ở đây không bán người.
Câu nói tuy nhẹ nhàng, nhưng từng câu, từng chữ đêu đang muốn khẳng định chủ quyền.
Rằng cậu là người của anh.
Đức Duy
Đức Duy
/mặt đỏ bừng/
Đăng Dương đứng dậy, lúng túng rút lui với vài câu xã giao.
Bây giờ chỉ còn lại hai người, không khí căng như dây đàn.
Cậu nhăn nhó nhìn anh
Đức Duy
Đức Duy
Anh lại ghen nữa hả?
Quang Anh
Quang Anh
Đức Duy
Đức Duy
Nhưng em đâu có làm gì sai…/môi chu chu/
Quang Anh
Quang Anh
Không sai
Quang Anh
Quang Anh
Nhưng anh không chịu được.
Nói rồi anh cúi xuống, hôn khẽ lên mu bàn tay cậu.
NovelToon
Quang Anh
Quang Anh
Tay này chỉ được vẽ anh thôi.
Đức Duy
Đức Duy
/đỏ mặt/
Đức Duy
Đức Duy
/giọng lí nhí/
Đức Duy
Đức Duy
Chỉ vẽ mỗi anh.
Đức Duy
Đức Duy
Chồng em ghen cute nhất quả đất…
Hôm đó, trong cuốn sổ tay phác thảo, Duy vẽ một hình chibi nhỏ – tổng tài mặt lạnh đang ôm cậu họa sĩ nhỏ xíu.
NovelToon
Đức Duy
Đức Duy
/vui vẻ chụp lại, đăng lên trang cá nhân/
với caption
:“Ghen thì ghen, nhưng vẫn đáng yêu."
🍀🍀🍀

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play