Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Hùng An ]- Nguyện Yêu Mình Em

Chương 1

Một buổi sáng sớm lại đến, ánh sáng leo lắt qua tán lá chiếu xuống khung cửa sổ. Thành An khó khăn mở hé mắt, cơ thể nặng như có một tấn đè lên người.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Mơ ngủ/ Ước gì có thể ngủ thêm..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Dụi mắt/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Lật chăn ra khỏi người/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Còn phải đi nấu bữa sáng cho anh ấy nữa!
Em nhanh chóng lấy lại tinh thần ngay lập tức, miệng nở nụ cười tươi đón chào ngày mới, lon ton chạy vào nhà vệ sinh.
Xong chuyện, em đi xuống dưới nhà, loay hoay hồi lâu trong bếp rồi bê ra vài món ăn nhẹ buổi sáng. Em ngoan ngoãn ngồi chờ một người xuống ăn cùng.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Chống cằm/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không biết hôm nay ảnh có xuống sớm hơn hôm qua không nhỉ?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Nhìn xuống thức ăn trên bàn/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Bất giác mỉm cười/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Hôm nay toàn là đồ thanh đạm luôn
Mắt em thỉnh thoảng hướng lên cầu thang, hy vọng càng lớn bao nhiêu thì cũng thất vọng bấy nhiêu.
Bỗng có bóng dáng từ trên cầu thang bước xuống. Em hớn hở đứng dậy, vẫn là nụ cười đó.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chào buổi sáng..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh có muốn ăn sáng chứ?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Hy vọng/
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Nhìn xuống thức ăn trên bàn/
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Xin lỗi nhé, anh có việc đột xuất trên công ty
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Để lần khác được chứ?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Thoáng buồn/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
À..thì ra là vậy
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thế đành để lần sau vậy
Vẫn là cười cho qua chuyện, anh lần lượt dập tắt tất cả những hy vọng mà Thành An trao cho anh.
Nhìn bóng anh khuất sau cánh cửa rồi em mới ngồi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Thở dài/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Trầm ngâm/* Làm gì có lần sau chứ!!*
Em lắc lắc đầu để phủi đi suy nghĩ của mình, cố cười để tạo động lực cho bản thân dù bên trong đã vỡ một mảnh trái tim.
Em nhìn đồ ăn trên bàn, cố đưa vào miệng nhai
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh ấy bảo là lần sau anh ấy ăn mà
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Mỉm cười/ Chắc mình phải học thêm một món mới nhỉ!?
Thế là em vui vẻ ăn những món mình vừa nấu, với niềm tin nhỏ nhoi cho một tương lai không chắc chắn.
-----
Trong lúc Thành An tưới vài chậu cây ở cửa sổ, mặt nghệch ra như đang suy nghĩ gì đó.
Sau một lúc thì thở dài, nhìn lên bầu trời trong xanh bên ngoài.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Cười/ Trời hôm nay đẹp ghê
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không biết ảnh trên công ty thế nào nhỉ?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
*Nhớ ảnh ghê ta ơi*
Do mải nghĩ người trong mộng, tiếng chuông cửa vang lên khiến em giật mình xíu rớt bình tưới.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Quay ra nhìn/
Em do dự không dám ra mở cửa, em biết người ngoài đó là ai và hiểu sắp có chuyện xảy ra với mình.
Một hồi vẫn đứng chôn chân, người ngoài cửa hết kiên nhẫn quát.
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Mày mà không mở cửa thì đừng hỏi tại sao nó hỏng!!!
Nghe đến vậy em liền vội chạy ra mở cửa vì biết Thanh Pháp nói được thì làm được, em rón rén mở cửa he hé nhỏ nhìn lên.
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Gì mà bạn tôi hôm nay rụt rè thế
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Hối/ Nhanh mở ra cái coi!!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Liếc qua biểu cảm Thanh Pháp/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thì mày cũng phải từ từ chứ..
Trên mặt Thanh Pháp nhiều biểu cảm đan xen, khi ngồi xuống ghế phòng khách mới định hình hẳn hoi từng câu để hỏi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Đặt ly nước xuống trước mặt Thanh Pháp/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Có chuyện gì mà mày sang đây!?
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Gác chân/
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Nhìn Thành An/
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Chủ nhà sao lại đứng thế này
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Ngồi xuống/
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Mày hỏi tao sang đây có chuyện gì à!!!
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Không phải mày là kẻ hiểu rõ nhất sao?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
..
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Mày không bao biện gì thì để tao hỏi!
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Tại sao lại giấu tao?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Cúi nhẹ đầu/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thì..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Cũng khó nói
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Rưng rưng/ Mày đang khiến tao điên đó!
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Đập bàn/
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Mày định tự nguyện chữa hay phải để tao lôi cổ mày đi!!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Gằn giọng/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
KIỀU!!!
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tao xin lỗi
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Hức..hức..
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Rơi nước mắt/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Ngẩn đầu nhìn/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Hoảng hốt/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Eyyy, tao xin lỗi rồi mà
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Vội lại gần Thanh Pháp/
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Mếu/ Tại sao chứ?
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Tại sao lại là mày!!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Ôm/ Bây giờ tao chỉ muốn sống vui vẻ những lúc có thể
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/ Cười khờ/ Làm như tao bệnh nặng lắm á
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Biết đâu lại sống thêm vài chục năm nữa
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Gạt nước mắt/
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Đồ khốn nạn..
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Tao khóc đến thế này rồi mà cũng không mủi lòng
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Vậy nước mắt là giả à?
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Liếc nhẹ/ Giả chỗ nào!?
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Thật lòng hết đó..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Mỉm cười/ Thì đời là vậy mà mày
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tao thấy chẳng sao hết, tao có đi thì đừng quên tao đấy!
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Che miệng Thành An lại/
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Mày tốt nhất đừng làm tao điên thêm gì nữa đi
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Lau nước mắt/ Thằng khốn..
Thành An bất lực trước lời chửi mắng của Thanh Pháp, em cũng biết là lo lắng cho em nên mới mắng như vậy.
Bỗng dưng nghĩ nếu một ngày nào đó em phải xa giọng của người này, chắc là sẽ nhớ lắm đây.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Rồi rồi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chửi thỏa lòng mày đi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Nắm lấy tay Thanh Pháp/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ở lại ăn trưa với tao không?
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Gật đầu/ Ừm
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Thấy cô đơn nên mới ở lại đó
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Mà mày nói cho nó với gia đình biết chưa?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nó nào?
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Tên Quang Hùng gì đó á
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ảnh mà
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Đánh giá nhẹ/ Yêu vào là ai cũng vậy hả!!
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Khó coi lắm cưng ơi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Bật cười/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mày chưa yêu, mày không hiểu được
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đồ ế ạ
Thanh Pháp nghe đến ba từ cuối chỉ muốn nhảy bổ vào người Thành An ép nhỏ thu lại vài từ vừa rồi.
Nhưng rồi nhìn thấy nụ cười hồn nhiên đó lại khựng lại
Cảm giác đối diện với em có cái nhìn gì đó khó tả
Cảm giác biết người đó, một ngày nào đó sẽ không còn gặp họ mãi mãi..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Sao thế??
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Chọt chọt vai Thanh Pháp/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đùa xíu mà đã giận rồi ư?
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Bớt đâm chọt tao nha mầy!
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Độc thân chứ không phải ế
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Yêu đương làm gì cho phiền đầu
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Ngả người ra lưng ghế/
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Mày còn điều gì muốn làm nữa không?
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Thế có nói cho gia đình biết không?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Liếc nhìn hướng khác/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Họ sẽ quan tâm chứ?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thật lòng nếu tao nói tao bị bệnh mà gia đình tao lo lắng thì tao vui phải biết..
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Còn điều gì muốn làm á!?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thật ra thì tao không lỡ làm anh ấy tổn thương
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nên tao khi cảm thấy đủ thì sẽ tự nguyện ra xa anh
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mày giúp tao được chứ?
Thanh Pháp mắt rưng rưng, chớp mắt nhanh vài lần quay sang hướng khác
Giọng lạc hẳn thêm vài phần
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Nói nhỏ/ Mày còn tao mà..
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Quay ra nhìn Thành An/ Thật lòng
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Nếu trong khả năng của tao, nhất định sẽ làm cho bằng được
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Rơi nước mắt/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lâu rồi mới nghe câu tử tế từ miệng mày
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Lườm em/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Cười/ Hì hì, trêu xíu thui mòa
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Yêu bạn của tui nhiều nhất!!!
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Khỏi nói tao cũng biết thừa tao không đứng nhất
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Nhưng thôi thì tha cho lần này đóa
-----
Hai người trưa nay không muốn tự nấu mà quyết định ra ăn ngoài, quán xiên nướng vệ đường quen thuộc.
Thanh Pháp hôm nay lại tranh phần lau đũa, lau bàn, pha nước chấm cho hai người, hành động tuy chậm nhưng tỉ mỉ.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Trêu/ Hôm nay trời sập hay sao mà tranh việc của tao?
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Tự dưng muốn thôi
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Từ giờ mày sẽ là công túa của tao
Thành An nghe thấy thế liền phì cười to, một vài phần vì không quen, phần còn lại là vì nghe đến hai chữ "công túa".
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Chống tay lên cằm/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Vinh hạnh quá trời luôn
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Cố nhịn cười/
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Chỉ tay vào người Thành An/
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Con bèo này..
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Hốc cho lo vô
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Lấy đũa/ Chưa gì đã thành bèo rồi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Nhìn lên/ Sao mày còn chưa ăn?
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Ăn trước đi
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Xíu nữa tao ăn
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Khó hiểu/ Để làm chi?
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Tao thích
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Kệ tao!
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Ăn nhanh đi kìa!
Thành An chậm rãi gắp một miếng thịt đã được bỏ xiên, chấm vào nước chấm rồi đưa lên miệng.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Khựng lại giây lát/ *Nhạt quá*
Đặng Thành An
Đặng Thành An
*Do vị giác của mình ư?*
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Nhai nhai/ Ngon lắm luôn á
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Này ăn đi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Gắp miếng thịt để vào đĩa Thanh Pháp/
Miệng em nhai liên tục đến nỗi mỡ dính khóe môi, như mèo ăn vụng quên chùi mép.
Thanh Pháp là một người tinh ý, ngay đoạn đầu đã nhận ra là em đang nói dối.
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Bấm tay/ *An à..*
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
*Tao không thể để mất mày được!*
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
*Nhưng chỉ có tên Quang Hùng kia mới đả động đến nó thôi*
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Khiều tay/ Suy nghĩ gì mà ngẩn ngơ thế
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhớ đến cọn tươi nào hả?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Bật cười/
Nụ cười tươi như ánh nắng ban mai đầu ngày, vừa lạnh vừa ấm, rất thích hợp để nhìn ngắm.
Cũng là niềm tin cho một ngày dài
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Đơ người/
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Đỡ hơn kẻ suốt ngày lúc nào cũng QH giấu tên
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Cười khờ/ Kệ kao
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Sao thích ổng được hay vậy?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thì có nhiều cái thích lắm, chỉ cần liên quan đến ảnh dù chỉ một xíu xìu xiu thôi cũng thích
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Như đẹp trai này, phong độ, không vấy bụi trần
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ôi..mê làm sao..
Càng nói em càng hăng, bao nhiêu lời khen là tuôn ra hết, Thanh Pháp nghe mà muốn mòn cả tai, chỉ khi nhắc đến tên đó thì em mới nói nhiều đến vậy.
Em kể lý do tại sao thích, những kỷ niệm nhỏ và hiếm có giữa hai người, câu chuyện lúc thăng lúc trầm rõ rệt.
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/Dơ tay ra trước/ Stop!
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Sao toàn tốt không vậy, xấu đâu?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Chu mỏ nghĩ/ Um...Ảnh có hẻ?
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Chắc tao khuyên mày nên đi khám mắt quá
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tao bảo rồi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mày không yêu mày không biết đây
Cả một buổi chiều Thanh Pháp dành thời gian để đi chơi với Thành An
Sau khi ăn xong thì có đi dạo vòng quay công viên, có vào trung tâm thương mại mua sắm linh tinh
Khoảng đến gần chiều tối thì Thanh Pháp có việc bận ở tiệm hoa, lúc đầu cậu định xin nghỉ nhưng do em hối mãi cậu mới chịu ra về.
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Có chuyện gì không khỏe là alo tao liền, đừng để tao bám mày 24/7
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Bất lực gật nhẹ đầu/ Tao có phải con nít đâu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Khuyên răn tưởng mẹ tao không đó
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Đồ em bé
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
/ Quay người rời đi/
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Bao giờ có thời gian tao sang thăm
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Vẫy tay/ Ừm..tao chờ mày
Thành An muốn giữ Thanh Pháp lại lắm, nhưng rồi em nghĩ như thế lại quá ích kỉ.
Nhìn căn nhà trống vắng, hiu quạnh khiến em không khỏi thở dài. Mấy dạo này cơ thể em dần yếu đi, bình bông cũng chẳng còn hoa trên đó nữa.
Em bơ phờ nhìn mãi một tâm điểm, muốn nuôi động vật cho vui nhà vui cửa.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Lắc đầu/ Cơ thể mình còn chẳng lo nổi thì nói gì đến các bé
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Đứng dậy/ Chắc đi nấu cơm được rồi nhỉ
END

Chương 2

Một buổi tối như thường ngày, Thành An đã nấu xong hết thức ăn, chỉ chờ một người về ăn cùng.
Chuyện này không chỉ kéo dài vài ba ngày, mà tận ba năm.
Quãng thời gian này đâu có dài trong một đời người, nhưng chẳng có ngắn, nhất là một quãng thời gian được ấn định trong tình yêu.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Nhìn thức ăn/ Nếu tý nữa ảnh về chắc mình phải hâm nóng lại mới được
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ước gì..
Em cười khờ
Cúi nhẹ đầu thủ thỉ những từ chỉ một mình em biết
Một giọt nước mắt trên khóe mắt, dọc theo má chảy xuống bàn.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Mỉm cười tươi/ Phải ăn để còn uống thuốc nữa
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Cầm đũa lên/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mình ghét phải chịu đau lắm
Lót dạ được vài miếng thức ăn vào miệng, Thành An thở dài đặt đũa xuống, dọn đi hết thức ăn trên bàn.
Dọn xong, em ra ghế ở phòng khách ngồi chờ anh, mong muốn trước khi ngủ có thể nhìn thấy vẻ ngoài của anh dù chỉ một chút.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Nhìn ra cửa/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Hôm nay anh ấy không về ư?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Muộn quá trời rồi..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chắc là đi uống rượu cùng đối tác, tăng ca chăng!?
Cả gian nhà chỉ toàn giọng em lẩm bẩm một mình, ánh mắt hy vọng nhìn ra cửa không vơi đi phần nào.
Nhưng tối đó Quang Hùng đã không về, Thành An ngồi trên ghế chờ cả đêm.
Ngoài trời đã lạnh, nhưng cũng không lạnh bằng lòng em bây giờ, một khoảng khắc nhỏ, em lại thêm một phần đau đớn.
-----
Sáng hôm sau
Thành An biết chắc anh sẽ không về nên cũng lười nấu bữa sáng, mà dù có nấu thì anh đâu có ăn.
Em mệt mỏi lết đôi chân tê cứng vào trong nhà vệ sinh, dòng nước lạnh phả lên mặt khiến em dần lấy lại được ý thức.
Nhìn vào bản thân trong gương em có chút chột dạ, nhan sắc không ngờ là phai đi nhanh như vậy.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mình xấu đi nhiều rồi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh ấy sẽ ghét mình mất..
Đầu ngón tay lạnh cóng chạm vào má, em vội liếc nhìn hướng khác.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Thở dài/
Vừa đi ra khỏi nhà vệ sinh, chuông cửa bỗng dưng reo lên. Em nhìn sang hướng cửa chính, chầm chậm lại gần cửa.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Kiều ư??
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Hôm nay nó sang sớm vậy ta?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Mở cửa/
Nhìn hình bóng người bên ngoài khiến em sững sờ ba giây, nhưng nhanh chóng lấy lại cảm xúc, cười nhẹ lùi sang một bên.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chào anh buổi sáng
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh sang đây có chuyện gì sao?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Đi vào/
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Không hỏi thăm sức khỏe tao một câu luôn à?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Gãi đầu/ Trông anh vẫn khá khỏe..
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Ừ, tao thì không vấn đề gì
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Nhưng mày thì có!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Đơ/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Sao anh biết chuyện này?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Do Kiều..
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Quay ra nhìn Thành An/ Do ai không quan trọng!
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đi vào đi
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Còn đứng ngẩn người ở đó làm gì?
Em bước từng lâu nhất có thể, như đứa trẻ vừa làm điều xấu xong bị hỏi tội.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Định bỏ đi/ Để em đi lấy nước
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tao không khát
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Nhìn lên bình nước trên bàn/
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Với cả trên bàn không thiếu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Khựng nhẹ/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Cười nhẹ/ Vậy anh muốn ăn bánh ngọt chứ?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tao muốn mày ngồi xuống và không đi đâu hết!!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Ngoan ngoãn nghe theo/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Hôm nay anh không bận gì sao?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tao nghỉ để đi thăm mày
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tiền có thể kiếm
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Chứ gặp mày thì được mấy lần
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Thở dài/ Đừng cứng đầu nữa
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Nhìn sang hướng khác/ Em bình thường, chả sao cả..
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Ngả người/ Từ "chả sao" của mày tao nghe đến chán rồi
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tao không phải dạng ép người quá đáng, nhưng hiện giờ thằng Khang vẫn chưa biết
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Mày hiểu tính nó mà, không phải khuyên nhủ nhẹ nhàng như tao đâu
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Để khi nó biết rồi nó phát rồ lên thì đừng gọi tao!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Ngập ngừng/ Ơ...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh sẽ giúp em mà..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Phải không?..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Mắt long lanh nhìn Minh Hiếu/ Anh sẽ không lỡ lòng nào..
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Quay đi/ Vậy thì chữa bệnh
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em không có xiền mà..
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Thế chắc tao không có!?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em mà khỏe lại thì cả đời làm thuê trả nợ sao??
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Bất lực/ Thế còn anh ta để trưng à?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhưng đó là tiền của anh ấy, em không có quyền
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tao khỏi cần mày trả
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Biến nhanh vào bệnh viện dùm
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh Hiếu!!!
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Nhìn Thành An/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không hy vọng gì nhiều đâu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em có lý do riêng mà
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Khẩn cầu/ Anh theo ý em duy nhất lần này thôi nhé
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Thở dài/ Tiểu tổ tông à, đây không phải là lần duy nhất
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Nếu ngày mai mày có chuyện gì thì tao không chắc làm theo những gì mày muốn đâu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Dơ ba ngón tay thề/ Nếu có chuyện thì tùy anh quyết định!
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
*Kiều ơi, anh xin lỗi, nhóc này cứng đầu hơn anh tưởng*
Hai người cứ thế hỏi thăm qua lại rất lâu, dù gì cũng khá lâu rồi bọn em mới được gặp nhau.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Cười tươi/ Ui..rồi sao nữa anh?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Thế là nó nằm ngủ ngay trên bậc cầu thang luôn
*CẠCH*
Tiếng mở cửa chính, Thành An thì đoán trước biết là ai, theo thói quen mà đứng dậy
Còn Minh Hiếu thì em rồi lại nhìn ra hướng cửa.
Dáng người đi vào khiến Minh Hiếu chút nhíu mày lại, Thành An thì lại cười rạng rỡ.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mừng anh đã về nhà
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Cười/ Hôm qua anh không về
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Có cần ăn chút gì lót dạ không?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Hay để em pha nước trà gừng cho anh nhé?!
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Nhìn Thành An/
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Nhìn sang người bên cạnh/ Đây là..
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Giám đốc Trần sao?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Sao cậu ta lại ở đây?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Vội vàng giải thích/ Dạ..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh ấy sang đây thăm em
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Anh có vấn đề gì khi tôi ngồi đây sao?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Nói với giọng không vui/
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Với lại tôi đây là sang thăm đứa em trai yêu quý bị một tên khốn tha đi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Nhíu mày nhẹ/ Tốt nhất là đừng có những hành động lỗ mãng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đây không phải là phủ Trần gia
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Đứng dậy/ Ôi chà
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Chưa gì anh đã cáu rồi
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Kéo Thành An vào lòng/
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Mà hành động lỗ mãng là hành động như nào?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Nhếch mép/ Như này sao?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Đen mặt/
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Nhìn Thành An/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Dẫm mạnh lên chân Minh Hiếu/
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Aaa!!!
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đau nha thằng này
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Ôm chân/
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
*Không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả!*
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Giải thích/ Mọi chuyện không như anh nghĩ đâu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh ấy thấy em ở một mình buồn nên mới sang đây
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Đen mặt hơn/
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Hai người ở dưới này chơi đi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tôi lên phòng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Bỏ đi/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh có ăn cơm ở nhà chứ?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Dừng lại/
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Gật đầu/
Thấy được cái gật đầu của anh, em mừng khôn xiết, đang vui vẻ quay sang đập vô là khuôn mặt hậm hực của Minh Hiếu.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mắc gì anh liếc em
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Anh em thân thiết không bằng một phần của anh ta luôn
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Gặp cái he là mặt sáng rực, hỏi thăm ngay liền
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Ánh mắt đánh giá/ Đồ trẻ con..
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Ê, tao chỉ đang nhận xét cảm tình của mày với từng cá thể thôi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em cũng hỏi thăm anh mà
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Xã giao vãi..
-----
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Sao im lặng thế?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Ngờ ngợ/ Sao em quên mất hai người là đối thủ cạnh tranh nhỉ
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thần nào đen mặt khi gặp anh
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Mày kệ anh ta đi
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Không có người ở đây thì đừng có nhắc
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Mày mời tao ở lại ăn cơm đi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Khó hiểu/ Để làm gì?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Để tao còn đồng ý, muốn xem mặt của anh ta đen tới đâu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
À..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Giờ thì cũng muộn rồi
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Cười mong chờ/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh mau về đi không người nhà mong
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
*Mọe thằng này!!*
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tao đang đói nên tao sẽ ở đây ăn trực
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Thở dài/ Biết ngay là dù có đuổi thì vẫn sẽ ở lại thôi
END

Chương 3

Thành An thoăn thoắt nấu bữa trưa, vì đó là việc em rất quen thuộc và chuyên mà.
Minh Hiếu cũng xin một chân phụ bếp, chỉ cần Thành An mở lời là lập tức làm theo ngay.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
An..
Em nghe thấy người gọi tên mình, đã thế giọng còn rất quen thuộc.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Quay ra/ Anh Hùng!?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh Hiếu trông hộ em nồi hầm xương nhé, em có chút việc
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Ừ, cháy thì kệ mày
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Lườm/ Cái ông này
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
*Thành ông luôn rồi..*
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Lại gần anh/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh có chuyện gì sao?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Hộp cứu thương em có biết ở đâu không?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Nhớ lại/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
À đúng rồi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Cái hộp cứu thương ở phòng anh em thấy lâu quá nên vứt đi, mà quanh đi quẩn lại thì quên béng mất
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Lo lắng/ Anh bị thương ở đâu vậy?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Sao phải cần hộp cứu thương?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Dơ một tay đầy máu ra/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Hoảng hốt/ Ôi trời!!!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Sao anh có thể bình thản như không có chuyện gì vậy!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Xót xa/ Trong phòng em có hộp cứu thương
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Vào đây em băng cho
Minh Hiếu từ trong bếp nhìn ra, mắt đăm chiêu, miệng bỗng dưng cười rồi quay ra tiếp tục nấu thức ăn còn đang dang dở.
Thành An chạy đôn chạy đáo trong căn phòng nhỏ của mình, tưởng chừng chỉ chậm một giây sẽ có thảm họa xảy ra.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tại sao anh lại bị thương sâu đến vậy?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Lỡ tay chạm vào dao dọc giấy trên bàn
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Cẩn thận sơ cứu/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lần sau cẩn thận nhé, đừng để bị thương
Quang Hùng ngồi trên giường của Thành An, anh thoải mái ngửi lấy hương thơm dịu nhẹ trong phòng của em.
Không điêu chứ khá thơm mùi ngọt ngào, và để lại tương tư khi hết hương thơm.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
*Lông mi của em ấy dài thật!*
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Xong!
Em đứng dậy cất hộp cứu thương đi, mặt vẫn thoáng qua sự lo lắng.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đừng để vết thương tiếp xúc với nước
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh có đau lắm không?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ờ ừm..không đau lắm
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Cảm ơn vì đã giúp
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Dạ không có gì đâu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chúng ta ra ngoài ăn trưa thôi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chắc anh Hiếu nấu sắp xong rồi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Níu góc áo Thành An/
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Cậu ta có hay sang đây không?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
À dạ, hiếm khi lắm ạ
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thỉnh thoảng mới sang thôi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nếu anh không thích thì em sẽ hẹn anh ấy ra chỗ khác ạ
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Nhìn sang chỗ khác/
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Không có gì đâu
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ra ngoài ăn trưa thôi
RA PHÒNG ĂN
Thành An điên cuồng gắp thức ăn thành đống trong bát Quang Hùng, dù anh có bị thương hay không thì em vẫn thường làm vậy.
Minh Hiếu ngồi nhìn mà nóng cả mắt
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tao vẫn chưa có miếng nào đâu An ạ
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mấy món anh thích đều gần anh mà
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Hất mặt/ Tao khá muốn thử món nộm đằng kia
Đặng Thành An
Đặng Thành An
*Ông này có ăn đồ nộm bao giờ*
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Đưa tay/ Đưa bát cho em
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Để bát lên tay Thành An/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Gắp thức ăn vào bát/
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Khoanh tay/ Tay anh ta có bị cụt đây mà mày gắp hoài cho anh ta làm gì?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ghen tỵ hay gì?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
*Lỡ miệng mất tiêu rồi!!!*
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Cười/ Đương nhiên là có chứ
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Bị cướp mất sao không tức cho được
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Đá chân Minh Hiếu/ Của anh đây
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đau cái thằng này!
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Mắc gì đá?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Khó xử/ Lấy cho em tờ giấy
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tờ giấy thì tờ giấy
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Mắc gì không nói!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Liếc xéo Minh Hiếu/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh toàn gây sự với người ta không!!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nói hồi nữa là mỏ anh máu không đó
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Thách anh ta dám đấm!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Cười hiền từ/ Em dám đó!
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Thôi thôi ăn cơm
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Phẩy phẩy tay/
Minh Hiếu ăn không được bao nhiêu, mục đích anh đến đây đâu phải là đi ăn chực.
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Nhìn em/
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Nấu ăn kiểu gì mà mặt bẩn thế kia
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Vào nhà vệ sinh rửa mặt đi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Ngại/ Trời ơi, mặt em dính bẩn hả!!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Vậy em đi rửa cái đã
Em lật đật chạy vào nhà vệ sinh, một vài phần hoảng hốt vì không muốn ai đó thấy khuôn mặt xấu của mình.
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Anh rốt cuộc có yêu nó không?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Nhìn lên/
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Dao động nhẹ/ Tôi..không biết
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Khoanh tay/ Một câu trả lời mà nó không muốn nghe đâu
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Nếu anh không yêu thì nói ra, chúng tôi sẽ đưa An về
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Đen mặt/ Không!!
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Em ấy sẽ ở đây..
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Mím môi/
Minh Hiếu nhìn biểu cảm của anh mà mỉm cười, đúng thật phải đen lắm mới vớ phải người này.
Mà xui rủi kiểu gì lại trúng người em trai đáng quý chứ!!
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
*Có hy vọng chứ?*
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
*Nếu anh ta có thể giúp An đi chữa bệnh*
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Nhìn xuống vết thương trên tay Quang Hùng/
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Vết thương đó là vô tình hay cố ý?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Đăm chiêu/ Có lẽ là cả hai
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Bật cười/
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
*Đúng là điên từ trong công việc lẫn tình cảm mà*
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Thôi được rồi
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Chăm sóc nó cẩn thận
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Vẫn mãi là đối thủ cạnh tranh ngang tài ngang sức chứ?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ừm
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Đứng dậy/ Tý nó xuống thì bảo tôi có việc về trước
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ừm
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Đứng dậy/
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Không cần phiền phức thế đâu
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Hãy nhớ lời tôi nói, nếu không thích thì nhớ gọi cho tôi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Khựng lại/
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Không phải là không thích..
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/Trêu chọc/ Về đây tên cáo già
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/Nhìn sang hướng nhà vệ sinh/
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mình không chắc lòng mình hiện giờ như thế nào!
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Chỉ muốn người đó mãi ở đây thôi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
*Phải bằng mọi cách để giữ lại*
END

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play