Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Sự Ám Ảnh Và Đen Tối Gia Tộc German 《Countryhumans/Family German》

Chap 1:Sỉ Nhục

Trong Cung điện ******,Cứ ngỡ là chuyện bình thường bao ngày nhưng không...khi 1 căn phòng toàn những tiếng renri ám muội,tiếng la như cầu xin dừng lại và hơi thở trong làn sương buổi sáng của mùi ducvong khiến những lính canh ở gần phòng đó mà ngại đỏ chính mặt,cố gắng làm đúng vai trò lính của mình cứ giả vờ hầu như không nghe thấy tiếng renri và thở dốc ấy và còn người hầu,mỗi khi 1 vài người hầu mới bước ngang hay đi qua lại qua căn phòng gần đó cũng gần đỏ mặt mà cố gắng bình tĩnh để làm công việc tốt hơn nhưng còn những người lính canh và người hầu trong cung điện ấy biết rất rõ và cảm thấy thương sót về sự thật đằng sau tiếng renri và mùi ducvong đó là gì
Ở trong căn phòng đó
________________________
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
Ah~..–...Ahh~~!!...l..làm...ơn...ah~..
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
Ahh~...ưm~..Ah~
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
Ư~...a‐ah~ Aahh~~..
ROF
ROF
//Cười khẩy// sao vậy~?
ROF
ROF
Mới có 50 hiệp thôi đó,ta còn chưa thấy mệt với sướng nữa đó~
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
N–ngươi!—
ROF
ROF
//thúc mạnh vào điểm nhạy cảm của hắn// Sao?~ Ý kiến gì sao,ngài HRE đáng kính~
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
Ah~...Aah~~..Ưm~
ROF
ROF
Tôi tưởng ngài mạnh cỡ nào thì ra cũng yếu đuối //cười nhạt//
ROF
ROF
//Thúc mạnh + lút cán//
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
//thở dốc kiệt sức//
ROF
ROF
//rút ra rồi kéo khóa quần lại mà rời đi không quên nói 1 câu//Ngài nên lo trước tiền là con 2 người nữa đó~
ROF
ROF
//cười khúc khích rồi bước ra khỏi phòng//
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
//siết chặt ga giường//
_______________________
Prussia
Prussia
//Đang đấu kiếm với ???//
???
???
Cậu nên tập trung hơn nữa đó Pru //chĩa mũi kiếm vào cổ cậu//
Prussia
Prussia
Vâng...//miễn cưỡng thua//
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
//bước vào phòng tập//
Prussia
Prussia
Vater! //chạy tới định ôm hắn//
???
???
Oh,ngài HRE—
CHÁT!
Cậu ngơ ngác mà tay đưa lên ôm bên má bị tát mạnh khiến tạo ra vết đỏ ran rát trên má cậu và môi bị rách mà chảy máu
Prussia
Prussia
Vater...—
CHÁT!
Prussia
Prussia
//cắn răng chịu đựng//
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
...Không bằng A.E nữa
Prussia
Prussia
Vater...con hứa sẽ giỏi hơn..
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
Mày nghĩ sẽ bằng được em trai mày à
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
tao không hiểu nổi,đẻ ra mày là thứ ô nhục lớn nhất đời ta!
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
Vừa kém cỏi vừa yếu đuối lại còn không giỏi giang gì!!
Prussia
Prussia
//cố gắng kiềm soát cảm xúc mà nói lí nhí// C-..con xin lỗi...
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
//giật mạnh tóc cậu ngửa mặt lên nhìn cậu với ánh mắt ghét bỏ và kinh tởm khi nhìn thấy 1 đống rác///
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
Đúng là 1 bịch rác không ai thèm!
Prussia
Prussia
//kiềm chế không khóc// Con sai rồi...t–tha cho con..
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
Mày còn dám!? Thứ như mày chết oắc đi cho nhanh!!—
CHÁT!
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
...Ngươi! //thả cậu ra nhìn sang ??? mà bất ngờ//
???
???
Câm!
???
???
Làm cha kiểu đó sao!
???
???
Tình yêu thương từ 1 người cha đây à!!
???
???
Đây là Quái Vật!
???
???
Không phải là 1 người cha!
Prussia
Prussia
//chạy đến ??? mà dụi dụi khóc// hức...hức..con sợ...
???
???
//ôm cậu mà xoa đầu an ủi//
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
CHỈ VÌ NÓ VÔ DỤNG MÀ EM DÁM TÁT TA SAO!!! //gào lên//
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
THỨ NHƯ NÓ KHÔNG BẰNG 1 CỌNG TÓC CỦA A.E NỮA!!!
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
NÓ LÀ NỖI NIỀM Ô NHỤC NHẤT ĐỜI TA ĐÓ!!! N—
???
???
ANH CÓ THÔI ĐI KHÔNG!!
???
???
ANH NÊN CÂM MẸ CÁI MỒM VÀO!!
???
???
PRUSSIA,CẬU ẤY LÀ CON TRAI RUỘT THỊT CỦA ANH ĐẤY!
???
???
HOLY ROMAN EMPIRE!!
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
//sững sờ//
Prussia
Prussia
//khóc to hơn// không...không muốn nghe cãi nhau... Không muốn nữa đâu!...hức..hức
???
???
//bế cậu lên ôm vào lòng mà bước ngang qua hắn// tốt nhất đừng để tôi bắt gặp chuyện khó chịu này nữa //nhìn hắn rồi đi vào cung điện//
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
//siết chặt tay mạnh quá khiến trắng đi//
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
Verdammt!! Verdammt!!
_________________________
???
???
//bế cậu vào phòng ngủ của cậu//
Prussia
Prussia
//vẫn bám ??? mà khóc mãi//
???
???
//đặt cậu xuống mép giường ngồi//rồi rồi...ngoan nào,đừng khóc
???
???
khóc nhiều quá mắt sưng đỏ lên nhìn cháu không đẹp tí nào đâu //an ủi cậu mà xoa lưng vỗ về//
Prussia
Prussia
D-..hực...hưc..Dạ..
???
???
Đúng rồi,giỏi quá.Đừng khóc nữa nhé? //ôm cậu mà xoa đầu an ủi//
Prussia
Prussia
Mama vẫn...hực..hức...là nhất //ôm lấy cô thật chặt//
???
???
Không sao không sao,ta ở đây bảo vệ con mà
Prussia
Prussia
D-..dạ
END
Bạch Phạm Ngọc (Tác Giả)
Bạch Phạm Ngọc (Tác Giả)
Chẹp..chẹp...
Bạch Phạm Ngọc (Tác Giả)
Bạch Phạm Ngọc (Tác Giả)
chưa đủ ngược
Bạch Phạm Ngọc (Tác Giả)
Bạch Phạm Ngọc (Tác Giả)
mình nên cho thêm tí đắng với cay vào để cho lẩu này dở hơn^^

Chap 2: Bạo Lực và Tình Thương?

Trong sảnh chính lâu đài có tiếng nấc nở và tiềng "bốp bốp" "chát chát".Vâng,những người trong lâu đài như những lính canh và người hầu trong lâu đài ai cũng biết đó là nhưng tiếng gì mà không thắc mắc không tò mò hay không nói chuyện gì hết vì trong lòng họ biết được rằng không có quyền gì để hiểu để biết được những gì sau tiếng đó.Bởi vì vua của họ Holy Roman Empire đang "dạy đứa con trai,yếu kém và vô dụng torng ánh mắt gã" vì trong lòng gã chỉ A.E,người con trai thứ 2 là em trai của con trưởng của gã ấy chỉ vì cậu em trai ấy mạnh mẽ,giỏi giang,nói chuyện lại rất có suy nghĩ và có vẻ Prussia không thể bằng được A.E. Trong sảnh lớn,1 cậu trai ôm yêu,gây mò đang bị 1 nữ hầu lầy roi da quất mạnh vào lưng cậu đến nổi rỉ máu đó không ai khác là Prussia,áo sơ mi trăng ấy đang bị những viết thương từ roi da chảy máu thấm đẫm vào lưng áo sơ mi đó.Cậu chỉ đứng yên đi không nhúc nhích mặc dù toàn tứ chi cậu đã rung rẩy rồi thế mà Vater cậu,Holy Roman Empire,càng nhìn cậu càng thấy khó chịu và kinh tởm như thể nhìn thấy thư vô dụng và thất vọng khi đứa con trưởng ầy không kì vọng vào nguyện vọng của gã
Prussia
Prussia
V-..va-...vater..
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
// khung thèm nhìn cậu mà ngó lơ đi//
ALLNVP
ALLNVP
Nữ hầu: //vẫn đang lấy roi da quất mạnh vào lưng cậu càng ngày càng nhanh và càng đau hơn//
Prussia
Prussia
Vater...—
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
Tck—....thứ vô tích sự,phiền phức mà
Prussia
Prussia
...Con xin lỗi..//siết chặt nắm tay cố gắng kìm tiếng rên trong cổ họng và nước mắt//
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
Xin lỗi? Xin lỗi có được gì không? Có được tốt hơn không?
Prussia
Prussia
....
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
Haiz...thứ thừa thải
Prussia
Prussia
//cắn môi chịu đựng//
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
Lính đâu! ra đem thứ vô dụng này tống vào phòng ngủ của nó đi!!
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
Nhìn mà chứng mắt //lạnh nhạt nhìn cậu//
Prussia
Prussia
Con tự đi..thưa vater con đi...
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
//phớt lờ//
Prussia
Prussia
//rời khỏi sảnh//
.
.
.
.
.
Prussia
Prussia
// bước vào phòng ngủ liền đóng cửa và khóa lại mà ngồi bẹt xuống úp mặt vào đầu mà khóc//
Tại phòng của cậu,nơi đây chính là chỗ để cậu thể hiện những cảm xúc sâu trong lòng nhất,ở trong phòng này cậu có thể khóc lóc có thể tức giận có thể vui vẻ khi không có ở ngoại với vẻ mặt vô cảm ấy.Dù vậy,ở nhà này chính là địa ngục mà cậu đã ở từ lúc còn bé tới bây giờ,nhưng có 1 thứ mà cậu không thể có được là sự tình thương mẫu tử vì mẹ cậu đã mất và tình cảm từ người cha của mình nhưng giờ vì nó đã dành hết cho em trai cậu Austria Empire,được cha yêu thương và quý báu,quan tâm,khen ngợi từ em ấy và rất nhiều sự ưu tiên hàng đầu của cha dành cho em với bạn bè quý mếm,quay quanh cậu mà vui vẻ .Trong khi đấy cậu,lại là đứa bị sỉ nhục bị so sánh bị la mặng là "thứ vô dụng" "Đồ Không có gia đình" "Đồ yếu kém" và nhưng câu nói chửi thậm tệ nhất mà cậu nghe giờ đã quá quen thuộc và cảm thầy mình đúng vậy như trong lời nói đấy từ các bạn bè xa lánh,kì thị và khinh thường,chê bai
Prussia
Prussia
Tại sao chứ...mình đã cố gắng rồi mà!!!
Prussia
Prussia
Tại sao...hic..hic....mình rõ ràng đã làm theo ý muốn của cha và tập luyện không ngừng nghỉ...hic..hic..
Prussia
Prussia
mà chỉ để lại sự che bai và mắng nhiếc mình...hic hic..
Prussia
Prussia
Bộ mình sinh ra...là..hic...hức..hức....là sự xứng đáng đó sao!!
Prussia
Prussia
Mình ghét cha!!
Prussia
Prussia
Mình ghét em trai mình!!!
Prussia
Prussia
GHÉT TẤT CẢ!!!
Prussia
Prussia
TAO HẬN THẾ GIỚI NÀY KHI SINH RA TAO!!!
Prussia
Prussia
hức...hức..
Prussia
Prussia
//cố lau đi nước mắt không ngừng tuông ra//
Prussia
Prussia
//đứng dậy đi tới cửa sổ gần đó nhìn ra sân vườn hoa//
Prussia
Prussia
//nghiến răng nhìn A.E//
Mưa rơi rả rích bên ngoài, gột rửa đi lớp bụi bẩn của một ngày tẻ nhạt, nhưng không thể nào cuốn trôi được sự u ám trong lòng Prussia. Cậu đứng bên cửa sổ, bàn tay siết chặt khung gỗ sồi lạnh lẽo, ánh mắt găm thẳng vào khung cảnh ướt át bên dưới. Không phải cậu đang chiêm ngưỡng vẻ đẹp buồn bã của cơn mưa, mà là đang đau đáu nhìn về một chấm sáng duy nhất trong mớ hỗn độn xám xịt ấy: A.E em trai cậu. A.E. đang đứng giữa sân vườn, mái tóc đen óng ướt sũng nhưng không hề mất đi vẻ rạng rỡ. Xung quanh cậu là một nhóm bạn bè, những gương mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống. Tiếng cười nói của họ hòa lẫn với tiếng mưa, tạo thành một bản giao hưởng mà đối với Prussia, nó chỉ là một thứ âm thanh chói tai, khó chịu. Chúng đang vây quanh A.E, mỗi người một câu, một lời ca ngợi, ngưỡng mộ. "A.E., cậu thật tài giỏi!" "A.E., cậu là người tuyệt vời nhất!" "A.E, chúng tớ thật may mắn khi có cậu làm bạn!" Những lời tâng bốc ấy cứ thế dội vào tai Prussia, như những nhát dao cứa vào vết thương lòng không bao giờ lành. Prussia cảm thấy một luồng lửa ghen tị bùng lên trong lồng ngực, nóng bỏng và đau đớn. Ghen tị đến mức muốn bóp nát chiếc ly thủy tinh trong tay, muốn phá tan cái khung cảnh giả dối trước mắt. A.E. luôn như vậy. Luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý, luôn được vây quanh bởi những lời khen ngợi, những ánh mắt ngưỡng mộ. Từ khi còn nhỏ, A.E. đã là đứa trẻ được yêu quý, được mọi người tung hô. Trong khi đó, Prussia, người anh trai hơn A.E. vài tuổi, luôn phải đứng sau cái bóng quá lớn của em mình. Cậu nhớ lại những ngày thơ ấu. Khi A.E tập đi, cả gia đình reo hò, vỗ tay. Khi A.E. nói được từ đầu tiên, mẹ đã ôm cậu vào lòng, hôn tới tấp. Còn ‘hắn’? Hắn đã đi, đã nói từ lâu, nhưng chẳng mấy ai để ý. Mọi sự quan tâm, mọi tình yêu thương đều đổ dồn vào đứa em trai bé bỏng. Prussia đã cố gắng, cố gắng hết sức để được công nhận. Hắn học hành chăm chỉ, luyện tập kiếm thuật không ngừng nghỉ, tham gia vào mọi hoạt động với hy vọng sẽ có một ngày, ánh mắt của cha mẹ, của mọi người sẽ hướng về phía hắn, dù chỉ một chút. Nhưng không. A.E. luôn vượt trội hơn, dù chỉ là một điều nhỏ nhặt. A.E. có vẻ ngoài điển trai, một nụ cười rạng rỡ có thể sưởi ấm bất cứ ai. Cậu thông minh, học hành xuất sắc mà chẳng cần nỗ lực quá nhiều. Cậu tài năng, chơi được nhiều loại nhạc cụ, vẽ tranh đẹp, và có một giọng hát mê hoặc. Điều tồi tệ nhất là A.E. có một trái tim nhân ái, luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác. Sự hoàn hảo của A.E. như một tấm gương sáng chói, phản chiếu lại sự tầm thường,sự thiếu sót của Prussia. Prussia khẽ rên lên trong cổ họng. Hắn không thể chịu đựng được nữa. Lòng hận thù cuồn cuộn dâng trào. Hận A.E. vì đã sinh ra. Hận A.E. vì đã cướp đi mọi thứ mà hắn khao khát. Hận A.E. vì đã khiến hắn trở thành một kẻ tầm thường, một kẻ bị lãng quên. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má Prussia, lẫn vào những vệt nước mưa trên khung kính. Nước mắt của sự cay đắng. Cay đắng về cuộc đời mình. Một cuộc đời luôn phải sống trong cái bóng của người khác. Một cuộc đời mà mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa. Hắn nhớ lại lần mình đạt được thành tích cao nhất trong kỳ thi kiếm thuật của học viện. Hắn đã hy vọng, đã mong chờ cha mẹ sẽ tự hào về hắn, sẽ dành cho hắn một lời khen, một cái ôm. Nhưng khi hắn trở về nhà, A.E. đã chờ sẵn ở cửa, với một bó hoa tươi thắm và nụ cười rạng rỡ. "Anh hai, chúc mừng anh! Em biết anh sẽ làm được mà!" A.E. nói, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân. Cha mẹ cũng đến, nhưng ánh mắt của họ lại hướng về A.E., như thể A.E. mới là người vừa giành chiến thắng. "A.E. của chúng ta thật chu đáo! Con luôn biết cách làm cho mọi người vui vẻ." Mẹ nói, và vuốt tóc A.E. Prussia đứng đó, bó hoa trên tay như trở nên nặng trĩu. Sự vui mừng tan biến, chỉ còn lại sự trống rỗng và hụt hẫng. Và rồi có lần, khi Prussia đang say sưa luyện tập một bản nhạc khó trên cây đàn piano, A.E. bước vào phòng. Cậu lắng nghe một lúc, rồi khẽ nói: "Anh hai, bản nhạc này nghe thật hay,nhưng em nghĩ nếu anh chơi chậm hơn một chút ở đoạn này, nó sẽ có hồn hơn." Prussia giật mình, ngón tay khựng lại trên phím đàn. Hắn đã luyện tập bản nhạc này rất nhiều, và cảm thấy mình đã chơi khá tốt. Nhưng A.E., chỉ với một câu nói, đã khiến hắn nhận ra những thiếu sót của mình. Và khi A.E. ngồi xuống, khẽ lướt ngón tay trên phím đàn, bản nhạc bỗng trở nên sống động, đầy cảm xúc hơn gấp bội. Prussia đứng đó, cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật vô dụng. Những ký ức ấy cứ thế ùa về, gặm nhấm tâm can Prussia. Hắn quay lưng lại với cửa sổ, bước đi trong căn phòng tối tăm. Căn phòng của hắn luôn lạnh lẽo, dù cho có sưởi ấm thế nào đi nữa. Giống như cuộc đời hắn vậy. Một cuộc đời lạnh lẽo, vô vị, không có tình yêu thương. Hắn nhìn quanh căn phòng. Giá sách chất đầy những cuốn sách cổ kính, những bản đồ cũ kỹ. Trên bàn làm việc là những bản thảo dang dở, những kế hoạch cho tương lai. Hắn đã cống hiến cả cuộc đời mình cho việc học hỏi, cho việc xây dựng đất nước. Hắn đã hy sinh tuổi trẻ, hy sinh hạnh phúc cá nhân để theo đuổi lý tưởng của mình. Nhưng liệu có ai ghi nhận? Liệu có ai quan tâm? Prussia biết, trong mắt mọi người, hắn là một kẻ khắc nghiệt, lạnh lùng, khó gần. Hắn không có được sự duyên dáng, sự ấm áp như A.E. Hắn không biết cách nói những lời hoa mỹ, không biết cách lấy lòng người khác. Hắn chỉ biết làm việc, làm việc và làm việc. Và đó chính là sai lầm lớn nhất của hắn. Hắn ước gì mình có thể trở thành A.E. Hắn ước gì mình có thể có được sự yêu mến của mọi người, sự ngưỡng mộ của bạn bè. Hắn ước gì mình có thể cảm nhận được tình yêu thương mà A.E. đang nhận được. Nhưng không, hắn không thể. Hắn đã sinh ra với một số phận khác, một số phận mà hắn căm ghét. Tiếng cười nói bên ngoài vẫn vọng vào. Prussia nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những âm thanh đó. Nhưng vô ích. Chúng cứ bám riết lấy hắn, như những con quỷ dữ, giày vò tâm trí hắn. "Tại sao? Tại sao lại là nó?" Prussia lẩm bẩm, giọng nói khản đặc. "Tại sao không phải là ta? Ta đã cố gắng nhiều hơn nó, đã hy sinh nhiều hơn nó. Tại sao?" Không có câu trả lời. Chỉ có sự im lặng đến đáng sợ của căn phòng. Và sự trống rỗng trong tâm hồn hắn. Hắn đi đến bên chiếc gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Một gương mặt tiều tụy, đôi mắt trũng sâu, và những nếp nhăn hằn trên trán. Hắn không nhận ra chính mình nữa. Hắn đã biến thành một con người đầy căm ghét, đầy thù hận. A.E. đang ở bên ngoài, vui vẻ với bạn bè. Trong khi hắn, người anh trai của A.E., lại đang ở đây, chìm trong bóng tối của sự ghen tị và cay đắng. Cuộc đời thật trớ trêu. Prussia thở dài. Hắn không biết mình có thể chịu đựng được bao lâu nữa. Sự ghen tị, lòng hận thù đang ăn mòn hắn từ bên trong, biến hắn thành một con người mà hắn không muốn trở thành. Nhưng hắn không thể ngừng lại. Hắn không thể thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của cảm xúc tiêu cực này. Hắn lại nhìn ra cửa sổ. Cơn mưa đã ngớt. Ánh nắng yếu ớt bắt đầu xuyên qua những đám mây xám xịt, chiếu rọi xuống sân vườn. A.E. và bạn bè vẫn ở đó, nhưng giờ đây họ đang chơi đùa, đuổi bắt nhau. Tiếng cười của A.E. vang vọng khắp khu vườn, trong trẻo và hồn nhiên. Prussia cảm thấy một sự đau nhói trong tim. Hắn muốn được như A.E. Hắn muốn được sống một cuộc đời vô tư, không lo nghĩ. Hắn muốn được yêu thương, được trân trọng. Nhưng tất cả những điều đó đều là những giấc mơ xa vời đối với hắn. Prussia quay lưng lại với cửa sổ một lần nữa. Hắn biết, dù có cố gắng đến đâu, hắn cũng không thể thay đổi được số phận của mình. Hắn sẽ mãi mãi là cái bóng của A.E., mãi mãi là kẻ bị lãng quên. Và lòng ghen tị, lòng hận thù sẽ mãi mãi là người bạn đồng hành của hắn, cho đến cuối cuộc đời. Hắn nhắm mắt lại, và một giọt nước mắt nữa lại lăn dài trên gò má. Lần này, không phải là nước mắt của sự cay đắng, mà là nước mắt của sự tuyệt vọng
???
???
//xông vào phòng cậu// PRU! LƯNG CỦA CON—
Prussia
Prussia
//giật mình// Dì—
???
???
//sốc khi thấy những giọt máu chảy nhỏ xuống đất trên lưng cậu//
Prussia
Prussia
Cháu—
???
???
Con chịu khổ rồi //đi tới chỗ cậu mà ôm chằm lấy cậu//
Prussia
Prussia
//dụi vào cô mà rung rẩy với khóc//
.
.
.

Chap 3: Con "Cờ" Và Con "Chó"

Ngày hôm nay,anh thức giấc thật dịu êm với tấm than được người người anh coi là mẹ thứ hai ấy chăm sóc và yêu thương anh như con ruột ấy mặc dù mẹ anh đã qua đời nhưng không có 1 chút tình cảm nào mẫu tử từ bà ấy cả. Những tia nắng vàng đầu tiên khẽ lách qua khung cửa sổ cao vút của tòa lâu đài, soi rọi căn phòng lớn và đánh thức anh. Không khí trong lành, mát mẻ tràn vào từ khu vườn rộng lớn, mang theo mùi hương của hoa cỏ sau một đêm sương.Anh lại vội vã rời giường, mở to cánh cửa sổ để đón trọn vẹn vẻ đẹp của buổi sớm mai. Bên ngoài, khu vườn rực rỡ sắc màu. Những đóa hồng nhung, hoa cẩm tú cầu và cúc vàng,hoa oải hương đang vươn mình đón nắng. Hàng loạt chú ong thợ chăm chỉ bay lượn từ bông hoa này sang bông hoa khác, tạo nên một bản giao hưởng lao động vang vọng khắp không gian. Chúng say sưa hút mật, thân hình nhỏ bé lấp lánh dưới ánh mặt trời, mang theo một chút phấn hoa vàng óng. Xa hơn một chút, trên những tán cây cổ thụ cao lớn và đẹp tỏa ra sức sống mới, tiếng chim hót líu lo không ngớt chào mừng 1 buổi sáng tuyệt vời lần nữa khiến cho xung quanh tràn đầy nặng lượng và sức sống hơn. Tiếng hót trong trẻo và du dương,vui tai của chúng như lời ca chào mừng một ngày mới. Từng đàn chim sẻ, chim chích choè đua nhau bay lượn, lướt qua những mái ngói phong của lâu đài. Thỉnh thoảng, một vài con chim bồ câu lại đậu trên bệ cửa sổ, rỉa lông và cất tiếng gù gù đầy thân thiện.
Khi mặt trời lên cao hơn, cả khu vườn trở nên sống động hơn bao giờ hết. Những cánh bướm đủ màu sắc bắt đầu xuất hiện. Bướm vàng, bướm trắng, bướm có chấm đen bay lượn nhẹ nhàng,uyển chuyển như những vũ công ballet. Chúng đậu hờ hững trên những cánh hoa, khẽ rung đôi cánh mỏng manh rồi lại bay đi. Một con bướm chúa với đôi cánh màu cam rực rỡ bay ngang qua, thu hút mọi ánh nhìn bởi vẻ đẹp lộng lẫy và kiêu sa của mình.
Prussia
Prussia
Chà~ Ngày hôm nay có vẻ tốt và đẹp hơn mọi người âm mưu kia nhỉ?
Anh vừa dứt lời câu đó,thì bỗng có tiếng gõ cửa “Cốc Cốc” vang lên trong phòng ngủ của anh và rồi 1 nữ hầu cất tiếng nói ấy khi gõ cửa xong
ALLNVP
ALLNVP
Nữ Hầu: “Dạ! Thưa Hoàng Tử,thần xin phép cáo lui để mời Nữ Bá Tước đến giúp người ạ”
Nói xong,nữ hầu nhanh chóng rời đi nhanh không chậm trễ giờ Còn anh,người từ từ đi tới mép giường rồi ngồi xuống chờ đợi ‘mẹ’ mình tới mà đôi mắt mong chờ và phần hồi hợp có chút phấn khích khi được gặp người mà được quý mếm và đối sử mình như con ruột hơn người mẹ mình đã sinh mình ra mà không quan tâm như thể anh không phải con ruột của mẹ mình-
???
???
Pru!
Nữ Bá Tước xông vào phòng mà ôm chằm lấy anh không do dự,trong vòng tay đó, mọi lo lắng tan biến, chỉ còn lại sự ấm áp và bình yên,che chở cho anh
???
???
“Con ngủ có Ngoan không? Có thoái mải hay là giấc mơ đẹp không? Cảm thấy cơ thể như thế nào?ết thương có làm con đau hay làm con khó chịu và cảm giác đau không? Hay sức khỏe có ổn hay tốt hơn chưa? Hoặc là buồn hay tức gì trong tâm trạng không? Vậy con thấy thế nào rồi còn thấy mệt mỏi hay đau chỗ nào để cô giúp? Cần bác sĩ hay muốn nằm nghỉ ngơi cho đỡ hơn? Cho nghỉ ngơi 2 ngày đi không cần tập luyện nữa không vết thương lại chậm lạnh lại,để lại sẹo là không đẹp nữa đau,con nên quan tâm bản than con hơn! Đừng cố sức nữa con cũng cố gằng rồi bla bla bla bla-”
Nhiều câu hỏi và lời quan anh ập tới tấp khiến anh không biết trả lời từ câu nào hoặc không biết nói sao cho hợp lí khi những câu hỏi quan tâm và tâm trạng với lo lắng từ cô danh cho anh.
Prussia
Prussia
Dạ dạ…không..không sao,bình thường lắm,vết thương thì cũng tốt hơn rồi,tâm trạng vui rồi mẹ ạ
???
???
“Phù~..đúng là may thật,nhưng mà nhớ chăm sóc bản then nhé còn nếu muốn tâm sự thì qua nhà cô,không thấy phiền đâu”
Cô nói 1 cách cợt nhả và có phần uy tin trong lời nói đó như thể khi anh cần 1 ai đó bên cạnh thì cô sẽ là người đầu tiên ở bên cạnh anh lúc buồn,tức giận,vui vẻ…v.v.. nên vì thế mà anh mới tin tưởng cô và luôn muốn cô thành mẹ của mình.
Nhưng người cha của anh,người chỉ xem cô đang chơi đùa với con “cờ” của người 1 cách đầy tình cảm và chữa lành con “cờ” vô dụng,không có giá trị gì mà cũng phớt lờ nhưng rồi người sẽ không biết rằng cô ta đang có mưu kế đầy bất ngờ và lật tung ván cờ của người sẽ làm con “cờ” vô dụng và không có giá trị kia sẽ 1 ngày nào đó làm những điều tội tệ mà “tình cha” đã vượt qua ranh giới ấy kinhtom và loanluan hơn người có thể tưởng tượng nổi trong khi ả ta đã lên kế hoạch 1 cách “bất ngờ và nổi vui kinh hoàn sẽ đến với người mà không hề hay biết hoặc không nên biết”.
___lưu ý 16+___
Khu khác
Một phòng ngủ trong lâu đài, là sự kết hợp giữa sự lộng lẫy và sự thoải mái. Hãy tưởng tượng một căn phòng với trần nhà cao, được trang trí bằng những họa tiết hoa văn tinh xảo và một chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ tỏa sáng lấp lánh. Trung tâm căn phòng là một chiếc giường bốn cột to lớn, được chạm khắc tinh xảo từ gỗ sồi hoặc gỗ óc chó. Các cột giường được trang trí bằng những đường nét uốn lượn mềm mại và những hình ảnh điêu khắc. Rèm cửa bằng nhung đỏ thẫm hoặc lụa vàng lấp lánh buông xuống, tạo cảm giác ấm cúng và riêng tư. Bộ chăn gối được thêu bằng chỉ vàng hoặc bạc, với những huy hiệu hoàng gia hoặc các biểu tượng của gia tộc. Sàn nhà được lát bằng gỗ cứng và trải thảm Ba Tư dày, với họa tiết phức tạp và màu sắc phong phú. Bức tường được phủ bằng giấy dán tường bằng vải lụa hoặc được ốp gỗ, trang trí bằng các bức tranh sơn dầu lớn mô tả các thành viên hoàng gia hoặc cảnh quan lộng lẫy. Bên cạnh giường là một chiếc tủ quần áo lớn, một chiếc bàn trang điểm với gương viền bạc, và một chiếc ghế bành bọc nhung bên cạnh lò sưởi bằng đá cẩm thạch. Các cửa sổ lớn, cao từ sàn đến trần, cho phép ánh sáng tự nhiên tràn vào, làm nổi bật vẻ đẹp của căn phòng. Từ cửa sổ, có thể nhìn ra khu vườn tuyệt đẹp của lâu đài hoặc khung cảnh của khu rừng bao quanh. Holy Roman Empire,người đang thư giãn và thoải mái ở trên chiếc giường to lớn,người ngồi với dựa lưng vào thành giường và đọc sách rất là 1 cảnh thanh bình và yên tĩnh đến lạ người.Khuông mặt của người góc nghiêng vừa đẹp vừa sắc sảo,ngũ quan cân đối,đôi mắt 2 màu(mắt trai Golden Eyes và mắt phải màu đỏ thẫm).Cho đến khi có tiếng cửa mở ra mà không 1 tiếng gõ hay tiếng nói,Người nghe tiếng mở cửa nhìn sang đã thấy cửa đã đóng rồi,người tưởng rằng tai mình bị gì thì bỗng nhiên 1 thân hình đè người với mái tóc dài màu xanh biếc mượt mà và giọng nói đặc trưng tiếng pháp với tôn giọng nữ ngọt ngào,thanh lịch có phe sự quyến rũ,gạ gẳm.Đôi mắt Yellow Topaz Eyes sắc lạnh và gợi tình mình người không ai khác chính là ả,Royaume de France,nhưng bề ngoài nhìn rất giống 1 người con gái hoặc phụ nữ và giọng nói có nữ nhẹ nhàng cũng vậy nhưng thật chất là 1 ngưới đàn ông.
ROF
ROF
Hừm hửm~~ Bonjour~ Mon amour~ /_ả cười khúc khích đầy gợi tình và lời nói trêu đùa_/
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
Kinh tởm...bỏ cái giọng rợn da đầu đó đi,"nàng"
ROF
ROF
Hm~¿?
ROF
ROF
Nien nien~
ROF
ROF
Ta thích thế? Ngươi làm gì được ta?
/_Ả cười đầy vui sươngw và ẩn ý_/
ROF
ROF
Dù sao thì ngươi vẫn rất đáng yêu và dễ thương khi ở trên giường này với việc renri bên dưới thân của ta mà giọng reen ấy khiến người ta cảm thấy đầy ducvong và thích thú đó~ Mon amour à~
/_Người nghe ả nói mà rợn cả tứ chi với tởm lợm trên đôi mắt rằng rằng nhìn ả mà khinh bỉ_/
Holy Roman Empire
Holy Roman Empire
Ha~…Ngươi đùng là 1 con thú điên chỉ biết tìm đến ducvong và làm tình chỉ để cá nhân thoải mái và sung sướng trong khi người bị làm lại không thế có quyền gì mà miễn cưỡng hoặc cố chịu đựng chỉ để làm ngươi hài lòng-
*CHÁT*
/_cười khúc khích đầy nham hiểm với nụ cười đầy ác tâm_/
ROF
ROF
Mon amour~ Có vẻ như lời nói của em đang đi quá xa và tới gần nguy hiểm cho mình đấy~
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
hẹ hẹ,cố gắng vậy:)?
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
..
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
..
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
..
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
..
Bạch Phạm Ngọc (Tác Giả)
Bạch Phạm Ngọc (Tác Giả)
hết òi
Bạch Phạm Ngọc (Tác Giả)
Bạch Phạm Ngọc (Tác Giả)
định cho tiếp h+
Bạch Phạm Ngọc (Tác Giả)
Bạch Phạm Ngọc (Tác Giả)
mò bận ăn tiệc
Bạch Phạm Ngọc (Tác Giả)
Bạch Phạm Ngọc (Tác Giả)
thế thui
Bạch Phạm Ngọc (Tác Giả)
Bạch Phạm Ngọc (Tác Giả)
tối bù
Bạch Phạm Ngọc (Tác Giả)
Bạch Phạm Ngọc (Tác Giả)
NovelToon

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play