Jimin liếc nhìn Minjeong, ánh mắt tưởng chừng như dửng dưng nhưng thực chất ẩn chứa chút nghi ngờ và khó chịu.
“Chỉ là một tờ hợp đồng hôn nhân bình thường,” nàng cất giọng, tay khẽ gõ nhịp lên mặt bàn. “Không cần phải diễn vai vợ chồng đến mức này.”
Minjeong bật cười khẽ, như thể vừa nghe một câu chuyện hài hước. Cô xoay người đối diện Jimin, tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn nàng bằng ánh mắt tràn ngập sự tinh quái và khiêu khích.
“Thật sự là chị không đọc kỹ à?” – cô hỏi, giọng mềm như mật nhưng trong ánh mắt lại lấp lánh vẻ nguy hiểm. “Một tờ hợp đồng ‘bình thường’ mà chị ký vội vì muốn cứu công ty… có đến tận mười sáu điều khoản phụ lục nhỏ.”
Jimin khựng lại.
Minjeong nhếch môi, mở điện thoại, bấm vài dòng rồi đưa màn hình về phía nàng. Trên đó hiện ra từng dòng rõ ràng, chữ ký và dấu mộc đều có đủ.
“Điều 4.2: Vợ hợp pháp có quyền đến nơi làm việc của đối phương bất cứ lúc nào, không cần báo trước, và được ôm từ phía sau tối đa 10 giây mỗi lần – tính là giảm căng thẳng.”
“Điều 6.7: Vợ hợp pháp được phép ngủ lại nơi ở của đối phương 3 đêm mỗi tuần, miễn là không có bạn giường khác. Vị trí ngủ mặc định: sát lưng, chạm chân, chia chăn.”
“Điều 8.3: Nếu một bên chủ động hủy hợp đồng trước thời hạn, bên còn lại được quyền giữ lại toàn bộ ảnh, clip riêng tư trong suốt thời gian sống chung – kể cả dạng... không tiện công khai.”
Jimin nhíu mày. Tay nàng siết chặt lại trong vô thức.
Lòng bàn tay ấm ran – không rõ vì tức, vì sợ hay... vì thứ cảm xúc lạ lẫm khác đang dần len lỏi. Gò má nàng chậm rãi ửng đỏ. Ánh mắt cố tránh đi màn hình kia như thể càng nhìn lâu càng dễ làm tim mình phản bội.
“Em…” – nàng trầm giọng, cố giữ bình thản – “Em cố ý giăng bẫy?”
Minjeong không phủ nhận, cũng chẳng cần phải chối. Cô chỉ cười nhẹ, rồi đứng dậy, bước từng bước chậm rãi vòng ra sau lưng Jimin.
“Chị nghĩ em làm mọi thứ này… chỉ vì muốn cứu công ty chị thật sao?”
Hơi thở cô kề sát bên tai nàng, dịu dàng như cơn gió mùa hạ nhưng lại khiến người nghe không rét mà run. Giọng nói đè nén như thể thì thầm:
“Không đâu, Jimin à. Em làm tất cả… là để chị không thể chạy thoát khỏi em.”
Jimin cứng người. Tai nàng nóng ran. Ngay cả gáy cũng như vừa bị luồng khí nóng lướt qua – là từ giọng nói ấy, là từ hơi thở ấy, hay từ cái cách Minjeong đặt bàn tay lên lưng nàng nhẹ đến mức run rẩy?
Nàng mím môi.
Muốn phản bác, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt. Chỉ cần mở miệng, e là giọng sẽ run đến mức mất mặt.
Bàn tay đang cầm bút khẽ lỏng ra, rồi siết chặt lại lần nữa.
Một phần trong nàng muốn gạt đi tất cả. Phủ nhận. Từ chối.
Nhưng phần còn lại… lại không dám nhìn vào mắt Minjeong – sợ rằng nếu nhìn, mình sẽ không còn giữ nổi ranh giới nào nữa.