[Chu Tả] Mùa Hạ Có Em
chap 1: trúng tiếng yêu
Tại một căn biệt thự sang trọng
Tiểu Chu đang còn ăn dạ dưới sàn nhất quyết nằm lỳ ở đó hét lên ồn ào
Tiểu Chu
Aaaaaaa! Con không muốn đến viện trẻ mồ côi đâuuu!
Mẹ Tiểu Chu, Trần Thiên Hoa đang bất lực thở dài gần đó
Trần Thiên Hoa
Bây giờ con đợi mẹ đập con hay con tự giác đi?
Tiểu Chu
Nhưng đến đấy làm gì chứ?
Tiểu Chu
Con thà đi tham quan nhà nghiên cứu thiên văn còn hơnnn
Bà vừa cất lời thì cậu đứng dậy ngay
Tiểu Chu
Mà chắc chỗ đấy cũng thú vị mẹ nhỉ?
Nở một nụ cười tươi nhìn bà
Trần Thiên Hoa là Tiểu thư của tập đoàn nhà họ Trần…tuy là một tập đoàn không mấy nổi tiếng trong nước nhưng cô vẫn được xưng là một trong những mỹ nhân đẹp nhất…không may được gả cho nhà họ Chu và có một người con là Tiểu Chu đây
Tiểu Chu hiện đang 5 tuổi, tính cách bướng bỉnh lì lợm nhưng rất thông minh và quyết đoán. Được phong làm chủ tịch tiếp nhận công Ty tập đoàn Chu gia trong tương lai từ tay Ông nội người tiếp quản trực tiếp trao nhận.
Đa nhân vật_Nữ
Quý quá quý quá! Hôm nay chúng tôi hân hạnh được tiếp đón chị Chu đại nhân đây…
Trần Thiên Hoa
Cứ gọi tôi là Hoa Hoa được rồi…
Đa nhân vật_Nữ
Sao được ạ…chị đây là khách quý cơ mà?
Trần Thiên Hoa
Haha! Tiểu Chu giúp mẹ đem đồ ra tặng các bạn đi con
Cậu đưa hai tay khoát lên đầu lạnh lùng trả lời
Tiểu Chu
Tại sao con lại phải làm những chuyện này cơ chứ?
Trần Thiên Hoa
Con đừng để mẹ đếm số nữa nhé?
Tiểu Chu
Con thách mẹ dám đánh con ở chỗ đông người đấy!
Với tài năng của cậu nhận ra ngay mẹ cậu quan trọng nhất vẫn là sĩ diện
Hai mẹ con đang lườm nhau xem ai hạ cái tôi xuống trước thì có một em trai khác đến núp sao lưng cô nhân viên của viện
…
Chị ơi…ai đến thăm mình đấy ạ?
Em vừa núp sao lưng chị nhân viên tay bên cầm gối tay còn lại dụi dụi mắt như mới thức dậy
Tiểu Chu nhà ta nhìn em không hề chớp mắt
Mắt em to tròn má bánh bao dễ thương giộng nói nhẹ nhàng đã được lọt vào mắt của Tiểu Chu Chu
Tiểu Chu
"Dễ-dễ thươngg vãii"
Thích em ngay cái nhìn đầu tiên rồi chứ gì nữa
Đa nhân vật_Nữ
À…mấy người ân nhân đến tặng bánh cho em đấy
Đa nhân vật_Nữ
Chào mọi người đi
…
Dạ con chào anh chào cô ạ
Tiểu Chu nói giộng lọng cọng ngại ngùng
Nhìn là biết chưa tán gái bao giờ rồi
Tiểu Chu
Ờm-ờ…con đi lấy đồ liền!
Tiều Chu chạy đi thật nhanh rồi quay lại với một bịch bánh nhỏ trên tay
Em có hơi ngập ngừng nhưng cô bảo mẫu lay người nhẹ nhẹ bảo em rồi em cũng cầm lấy bịch bánh
Má của Tiểu Chu đỏ hết rồi kìaaaa
Trần Thiên Hoa
Ơ? Mẹ kêu con lấy mấy thùng ngoài kia vào cơ mà??
Trần Thiên Hoa
Cái thằng này mày giỡn mặt với mẹ à?
Thế là vẫn bị bà vã cho một phát rõ đau
Lần đầu gặp em đúng gu mà không dữ sĩ diện được gì hết
Nhưng thôi làm em cười được cũng vui rồi
Một chàng trai cao ráo với vẻ đẹp đáng ngưỡng mộ
Tính cách đã trưởng thành hơn nhiều so với lúc nhỏ…không còn bướng bỉnh nói nhiều, chảnh choẹ nữa. Mà chỉ còn sự điềm đạm, lạnh lùng và khôn ngoan
Đa nhân vật_Nữ
22: Êy! Mày ơi! Con trai của tập đoàn Chu Gia kìa đúng không??
Đa nhân vật_Nữ
33: nó đấy! Nó đấy!
Hai cô gái bên đường nhìn hắn không chóp mắt
Đa nhân vật_Nữ
88: làm bồ em một ngày đi anh ơii
Nhưng hắn chỉ giữ nét mặt lạnh lùng đi vào một quán cà phê xịn xò gần đó
Đa nhân vật_Nữ
Nhân viên: dạ chào quý khách!
Chu Chí Hâm
Tôi đã đặt phòng rồi
Nhân viên đưa hắn số phòng rồi hắn cũng lượng
Đa nhân vật_Nữ
Nhân viên: “đẹp trai thế không biết, ai mà được làm vợ ảnh chắc sướng lắm”
chap 2: ngày gặp em
Hắn đến phòng được đặt bởi Trương Cực cho một cuộc hợp quan trọng với đối tác
Trương Cực, 25 tuổi, là bạn cũng là thư ký mà hắn tin tưởng
Đa nhân vật_Nam
Đối tác: được gặp Chu Chí Hâm đây thật hân hạnh
Chu Chí Hâm
Vào vấn đề chính đi
Trương Cực
Vâng vâng! Chúng ta đang bàn về vấn đề tiêu dùng của khách hàng
Đa nhân vật_Nam
Đối tác: hợp tác vui vẻ!
Đối tác vừa rời đi khỏi phòng
Trương Cực
Chời ơi tao khổ thiệt luôn á!
Trương Cực
Mày nói chuyện với đối tác gì mà như cha người ta vậy?
Chu Chí Hâm
Có chửi bới đi chắng nữa thì cũng chả giám làm gì đâu
Chu Chí Hâm
Họ đang nhờ vả mình cơ mà?
Trương Cực
Thì biết là thế nhưng nếu công ty của họ mà thành công thì chung ta cũng được hưởng lợi đấy biết không?
Trương Cực
Hợp tác này thật sự rất lời nếu như mình ăn nói không đàng hoàn làm họ chọn công ty khác thì khổ đấy
Chu Chí Hâm ngồi kế bên lướt điện thoại mà rây rây lỗ tay
Chu Chí Hâm
Bớt có lãm nhãm đi ồn ao quá
Trương Cực
Thiệt sự luôn t cũng không biết sau này mày mà làm chủ tịch thì cái công ty này sẽ ra nong nỗi nào nữa
Trương Cực
Ông nội mày đã già rồi đấy
Chu Chí Hâm
Cái làm chủ tịch là ông ấy tự quyết chứ tao không có muốn
Trương Cực
Tại sao cơ chứ?
Chu Chí Hâm
Bớt nói nhiều lại lo đi làm việc của mình đi
Trương Cực thở dài một cái để nhịn cơn tức lại
Điều quan trong nhắc lại ba lần
Trương Cực
Được rồi được rồi mày là nhất
Đợi Trương Cực rời khỏi phòng
Hắn liền đem một tấm ảnh trong túi ra ngắm
Là một tấm ảnh hồi nhỏ hắn chụp chung với một cậu em trai khác
Là cậu trai năm hắn 5 tuổi đã tặng em bịch bánh
Đã 20 năm hắn chưa được gặp cậu bé đó
Từ ngày hắn đưa em bịch bánh rồi em cũng được gia đình khác nhận nuôi và biến mất khỏi viện
Anh không còn được gặp em nữa
Thật sự 20 năm chỉ mong nhớ một người là một chuyện rất khó xảy ra với một người được nhiều người ngưỡng mộ, một ngày có thể đến 100 lá thư tỏ tình được hắn đem vứt vào thùng rác vì quá phiền phức
Nhưng có vẻ điều khiến hắn không để ý một ai nữa đó là vì trái tim hắn chỉ dành cho một người
Một người hắn chỉ mới gặp một lần nói chuyện chỉ được vài câu ừm ờ ngắn gọn nhưng lại khiến hắn nhớ mãi
Đa nhân vật_Nữ
Này cậu trai! Phòng 2307 hết giờ rồi
Đa nhân vật_Nữ
Lên đấy thông báo khách hàng giúp tôi
Đa nhân vật_Nữ
Rồi cậu dọn dẹp chỗ đấy luôn nhé
Cậu đây là Tả Hàng…gia đình không mấy khá giả. Nhưng nhờ tính cách và sự nhanh nhẹn nên được người thân giới thiệu được vào quán cafe vip này làm phục vụ và dọn dẹp
Tả Hàng
Phòng quý khách hết giờ rồi ạ
Cậu nói hết câu được hai ba giây sau thì có người bước ra
Chu Chí Hâm
Xin lỗi…tôi quên
"Con mắt có phần xác sống nhưng lại rất có hồn"
Bộ trên thế gian có tồn tại kiểu người như vậy sao??
Cậu đứng nhìn hắn ngơ ngát
Chu Chí Hâm
…nếu không có chuyện gì thì tôi đi trước?
Hắn khó hiểu rời đi để lại cậu đứng đó nhìn hắn trong ngơ ngát
Nhưng mà một người như cậu thì làm sao xứng chứ?
“Coi chừng người ta đã có người thương rồi đấy”
“Mà nhìn già thế có khi nào có vợ luôn rồi không”
“Không không! Mình suy nghĩ nhiều rồi”
Cậu thở dài một tiếng rồi cũng vào phòng dọn dẹp
Lúc dọn thì cậu thấy hắn có để quên một tấm ảnh nhìn trong rất quen
Chắc là do sơ xuất nên hắn đã lỡ làm rơi đây mà?
Nhưng mà cậu nhìn cậu trai trong ảnh rất quen
Tả Hàng
“Quen quen cái lon”
Tả Hàng
Xem đồ của người khác là vô duyên đấy có biết không hả?
Cậu tự đánh nhẹ vào mắt mình một phát
Tả Hàng
Đợi hôm nào anh ấy quay lại thì trả vậy…
chap 3: chức chủ tịch
Tiếng đập ly van khắp phòng
Chu Hoàng Bát
Moẹ cái ông già này??
Chu Hoàng Bát
Sao ông cứ phải đợi thằng Chu Chí Hâm ấy nhờ??
Chu Hoàng Bát
Bộ ông quý thằng cháu nội của ông còn hơn con ruột của mình sao??
Trần Thiên Hoa
Này anh bình tĩnh đi
Trần Thiên Hoa
Ba đang bệnh
Chu Hoàng Bát
Bệnh bệnh con moẹ gì?
Chu Hoàng Bát
30 năm rồi đó ông già
Gả nói với giọng điệu câm thù
Chu Hoàng Bát
Ông chưa bao giờ tin tưởng tôi??
Chu Hoàng Bát
Kể từ khi thằng cháu nội của ông sinh ra ông cũng chẳng gọi tôi bằng được một tiếng CON TRAIII!
Chu Hoàng Bát
ông sống gì khốn nạn vậy??
Gả nói xong thì đập bàn một cái rõ to
Trần Thiên Hoa
Anh! Không được hỗn với ba như thế!
Chu Hoàng Bát
Mày là con ở thì mày im đi
Chu Hoàng Bát
Mày nghĩ mày hơn được tao hay gì—
Chu Hoàng Đại
Được rồi im hết đi
Chu Hoàng Bát
Ông có quyền??
Gả đúng đứng dạy trừng mắt lên nhìn ông xem ông sẽ nói gì
Chu Hoàng Đại
Mày có biết tại sao mà tao nhất quyết đợi con trai mày thành tài để trao cái công ty cho nó mà là không phải mày không?
Chu Hoàng Bát
Cái lý do duy nhất mà tôi thấy đó chính là sự cố chấp trong ngu suẩn của ông đó ông già
Chu Hoàng Bát
Ông đi trao cái chức chủ tịch cho một thằng không muốn thì ông trao làm cái gì?
Chu Hoàng Đại
Đỡ hơn trao cho một thằng thất bại như mày!!
Chu Hoàng Bát
Moẹ!! Ông nói ai thất bại??
Gả định nhào lên đánh ông lại bị bà phu nhân ngăn lại
Trần Thiên Hoa
Bình tĩnh anh à
Trần Thiên Hoa
Chuyện đâu còn có đó
Trần Thiên Hoa
Bây giờ anh cố găng đổi tính đổi nết lại là được mà
Trần Thiên Hoa
Em tin ba chỉ mong anh tốt lên
Chu Hoàng Bát
Tốt con moẹ mày chứ tốt
Chu Hoàng Bát
Cái thứ như ổng!!
Chu Hoàng Bát
Cái thứ làm cha kiểu gì mà chẳng bao giờ nghĩ cho con ruột của ổng!!
Chu Hoàng Bát
Anh em cái đầu bùi! Mày cút ra chỗ khác
Gả nói xong thì đẩy bà ra xa ngã xuống sàn nhà
Ông thì lên con đau tim khó thở mà ngất….bà đến chỗ ông đỡ ông dậy
Trần Thiên Hoa
Gọi Chu Chí Hâm về ngay
Chu Hoàng Bát
Bộ bà thèm mùi đàn ông lắm à mà phải sáp sáp với ổng thế?
Trần Thiên Hoa
Nếu không vì cái bầu năm đó thì tôi cũng chả cưới một người như ông làm chồng đâu
Trần Thiên Hoa
Người gì mà thô bạo
Trần Thiên Hoa
Bộ ba bảo anh là thằng thất bại không đúng hay gì mà cứ la ba hoài!
Chu Hoàng Bát
Mày im đi con đ.ĩ
Chu Hoàng Bát
Mày mà không gạ tao chắc tao thèm đ.ụ mày chắc??
Chu Hoàng Bát
Mày giỏi mày nói đó giờ mà chỉ có một mình tao đ.ụ mày đi!
Nước mắt bà rơi dòng dòng….
Chu Hoàng Bát
Moẹ…cái thứ làm gái mà ra vẻ quá
Chu Hoàng Bát
Đ.ịt! Tao nói thiệt mày được gả cho nhà Chu gia là phước 8 đời nhà mày đấy con!
Chu Chí Hâm cũng vì những cuộc cãi vả này mà tính cách của anh từ từ thay đổi
Không còn hồn nhiên như trước mà giờ chỉ là sự lạnh lùng và cô đơn
Trần Thiên Hoa
💬 con về nhà nhanh lênnn
Trần Thiên Hoa
💬 con định để mẹ chết rồi con mới vừa lòng đúng không?
cô nhắn tin cho Chu Chí Hâm
Dù chỉ là tin nhắn không nhân nhá….không hét không la nhưng chỉ cần đọc thôi cũng thấy “nhà có chuyện to rồi”
Trần Thiên Hoa
💬mau đi đến bệnh viện nhanh lên! Ông con đang trong cơn nguy kịch đây này
Cùng lúc đó hắn đang ở văn phòng làm việc của mình
Chu Chí Hâm
"Cái tấm ảnh mình lỡ để quên ở đâu rồi nhỉ?"
Hắn lục lội khắp túi, các ngăn kéo nhỏ nhất kể cả các ngăn tủ
Hắn đang kiếm thì điện thông báo tin nhắn
Vừa đọc xong hắn liền lên đường tới bệnh viện
Thôi thì chuyện tấm ảnh để sau đi
Download MangaToon APP on App Store and Google Play