––––
xx/xx/1990
Con thân yêu,
ta rất vui nếu con có thể đọc dòng thư này.
Đã ba năm rồi nhỉ, ba năm ròng thiếu bóng con, đứa bé dì hết mực cưng chiều. Sao con lại đi nhanh quá, thật tiếc thương làm sao, dì hối hận vì đã để con rơi vào hoàn cảnh đó.
Con ơi, ta nhớ con lắm, bà con vừa rời đi rồi, đi tìm con, và ba mẹ con. Cả nhà lại đoàn tụ. Dì cũng vui, nhưng dì nhớ con lắm, Lary thân yêu của dì.
Dì mong muốn một chút hi vọng, rằng ước gì con có thể đọc được những dòng này, nhưng sao xa vời quá. Con ơi, đứa cháu không thân thích bé bỏng của dì.
Hôm nay ta đã hạ sinh một bé trai kháu khỉnh, đặt là Lanrel, nó nhỏ xíu như con khi nhỏ, tinh nghịch, và hay cười. Dì ước con có thể nắm tay nó, sau này dẫn dắt nó bước trên đường đời. Nhưng sao xa vời quá, con nhỉ?
Con ơi, ta nhớ con lắm, nhớ cả dì Maddie.
Thân yêu,
dì Anne.
––