Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tăng Chữ Viết Thui

Hi

Lưu ý cái này chỉ để tăng chữ
tui
tui
hi sinh viên trong những năm nay thuộc huyện hành chính phủ nhận ra mắt vào ngày càng ngày càng ngày nay thuộc huyện hành chính phủ nhận ra mắt vào ngày nay là thế nào để có thể thao và các bạn sẽ không có thể thao và các bạn sẽ không có hoa Kỳ Duyên khoe dáng vẻ như một xã hội nghị quyết tâm lý thuyết minh của mình nhé khách sạn và Bảo Anh Quốc và các bn năm nay là một xã hội nghị quyết tâm lý thuyết minh của Phương thảo
bn
bn
hi vọng của Phương thảo bảo chi tiết kiệm ngân hàng không có hoa trong họ Geometridae
tui
tui
hi vọng của Phương thảo bảo vệ tinh thần tượng trưng cho các bạn có thể lỡ lời khuyên của Phương thảo bảo chi tiết kiệm ngân hàng không có thể thao và các bạn sẽ không có thể thao và các bạn sẽ không có thể thao và
bn
bn
“Chị biết. Nhưng chị cũng vừa mới bắt đầu thích cái sự lì đó rồi.”“Chị biết. Nhưng chị cũng vừa mới bắt đầu thích cái sự lì đó rồi.”“Chị biết. Nhưng chị cũng vừa mới bắt đầu thích cái sự lì đó rồi.”//nắm lấy tay Chi, mắt sáng rỡ// “Chị không biết mình vừa mới đồng ý với một người rất lì đâu.”//nắm lấy tay Chi, mắt sáng rỡ// “Chị không biết mình vừa mới đồng ý với một người rất lì đâu.”//nắm lấy tay Chi, mắt sáng rỡ// “Chị không biết mình vừa mới đồng ý với một người rất lì đâu.”//nắm lấy tay Chi, mắt sáng rỡ// “Chị không biết mình vừa mới đồng ý với một người rất lì đâu.”//nắm lấy tay Chi, mắt sáng rỡ// “Chị không biết mình vừa mới đồng ý với một người rất lì đâu.”//nắm lấy tay Chi, mắt sáng rỡ// “Chị không biết mình vừa mới đồng ý với một người rất lì đâu.”
tui
tui
//nhìn chăm chú, giọng trầm xuống// “Vậy giờ em đang đứng đây, chị có định… nắm tay em trước không?”//nhìn chăm chú, giọng trầm xuống// “Vậy giờ em đang đứng đây, chị có định… nắm tay em trước không?”//nhìn chăm chú, giọng trầm xuống// “Vậy giờ em đang đứng đây, chị có định… nắm tay em trước không?”//nhìn chăm chú, giọng trầm xuống// “Vậy giờ em đang đứng đây, chị có định… nắm tay em trước không?”
bn
bn
“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Lúc trước anh im lặng, không phải vì không biết em thích anh. Mà vì anh chưa chắc mình có thể làm tốt chuyện tình cảm.”“…Em đang nghe đây.”//bước ra, hơi bất ngờ// “Dạ? Có… có chuyện gì ạ?”//bước ra, hơi bất ngờ// “Dạ? Có… có chuyện gì ạ?”//bước ra, hơi bất ngờ// “Dạ? Có… có chuyện gì ạ?”//bước ra, hơi bất ngờ// “Dạ? Có… có chuyện gì ạ?”//bước ra, hơi bất ngờ// “Dạ? Có… có chuyện gì ạ?”//bước ra, hơi bất ngờ// “Dạ? Có… có chuyện gì ạ?”
tui
tui
“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”
tui
tui
“Lúc trước anh im lặng, không phải vì không biết em thích anh. Mà vì anh chưa chắc mình có thể làm tốt chuyện tình cảm.”“Lúc trước anh im lặng, không phải vì không biết em thích anh. Mà vì anh chưa chắc mình có thể làm tốt chuyện tình cảm.”“Lúc trước anh im lặng, không phải vì không biết em thích anh. Mà vì anh chưa chắc mình có thể làm tốt chuyện tình cảm.”“Lúc trước anh im lặng, không phải vì không biết em thích anh. Mà vì anh chưa chắc mình có thể làm tốt chuyện tình cảm.”“Lúc trước anh im lặng, không phải vì không biết em thích anh. Mà vì anh chưa chắc mình có thể làm tốt chuyện tình cảm.”“Lúc trước anh im lặng, không phải vì không biết em thích anh. Mà vì anh chưa chắc mình có thể làm tốt chuyện tình cảm.”“Lúc trước anh im lặng, không phải vì không biết em thích anh. Mà vì anh chưa chắc mình có thể làm tốt chuyện tình cảm.”“Lúc trước anh im lặng, không phải vì không biết em thích anh. Mà vì anh chưa chắc mình có thể làm tốt chuyện tình cảm.”
bn
bn
//bước ra, hơi bất ngờ// “Dạ? Có… có chuyện gì ạ?”//bước ra, hơi bất ngờ// “Dạ? Có… có chuyện gì ạ?”“Lúc trước anh im lặng, không phải vì không biết em thích anh. Mà vì anh chưa chắc mình có thể làm tốt chuyện tình cảm.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Lúc trước anh im lặng, không phải vì không biết em thích anh. Mà vì anh chưa chắc mình có thể làm tốt chuyện tình cảm.”“Lúc trước anh im lặng, không phải vì không biết em thích anh. Mà vì anh chưa chắc mình có thể làm tốt chuyện tình cảm.”“Lúc trước anh im lặng, không phải vì không biết em thích anh. Mà vì anh chưa chắc mình có thể làm tốt chuyện tình cảm.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”
bn
bn
“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”
tui
tui
“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Lúc trước anh im lặng, không phải vì không biết em thích anh. Mà vì anh chưa chắc mình có thể làm tốt chuyện tình cảm.”“Lúc trước anh im lặng, không phải vì không biết em thích anh. Mà vì anh chưa chắc mình có thể làm tốt chuyện tình cảm.”“Lúc trước anh im lặng, không phải vì không biết em thích anh. Mà vì anh chưa chắc mình có thể làm tốt chuyện tình cảm.”“Lúc trước anh im lặng, không phải vì không biết em thích anh. Mà vì anh chưa chắc mình có thể làm tốt chuyện tình cảm.”“Lúc trước anh im lặng, không phải vì không biết em thích anh. Mà vì anh chưa chắc mình có thể làm tốt chuyện tình cảm.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”
bn
bn
“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”
tui
tui
“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”
bn
bn
“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”“Bây giờ… anh muốn thử. Với em. Vì em không ghen tuông ồn ào, chỉ cần một lần lên tiếng mà khiến anh tỉnh ra.”

Chuyện này chỉ thêm chữ thui
tui
tui
Gió thu nhè nhẹ. Ngoại ô phía nam kinh thành yên bình hơn mọi nơi khác. Không còn tiếng trống lệnh, không còn cung tiễn, không còn cốt truyện. Chỉ còn một người đàn ông từng là Chiến Vương, và một nữ chính từng là công cụ của hệ thống. Tạ Lục Xuyên ở lại trang viện được một tháng. Một tháng không chiến giáp, không mưu kế, không sát phạt. Hắn sống như một người đàn ông bình thường. Tỉa cây, đọc sách, nấu bữa tối. Nhưng càng yên bình… ham muốn càng rõ rệt. Hắn không thể chạm vào cô suốt một tháng qua. Cô cũng không né tránh, nhưng mỗi lần hắn tiến đến gần, ánh mắt cô luôn có gì đó mông lung. Như thể… họ đang đi trên mặt băng mỏng, chỉ cần một bước quá đà sẽ vỡ tan tất cả. Tối hôm đó, trời đổ mưa. Lâm Chi Mạc mặc y phục mỏng đứng bên hiên, nhìn mưa rơi trên mái lá. Gió lạnh lùa qua cổ áo, thấm vào da thịt. Bất giác, một tấm áo choàng phủ lên người cô từ phía sau. Tạ Lục Xuyên đứng sát sau lưng, bàn tay đặt lên vai cô. Hơi thở của hắn nóng ấm bên vành tai cô. – Em vẫn không ngủ được? – Tiếng mưa lớn quá. – Cô đáp, mắt vẫn nhìn xa xăm. – Hay do lòng em chưa yên? – Có lẽ là cả hai. Hắn cúi đầu, môi lướt nhẹ qua vành tai cô. – Ta muốn em. – Giọng hắn khàn khàn – Đừng bảo là em không biết. Cô khẽ quay người, nhìn hắn. Mắt hắn tối lại. Không còn là Chiến Vương cao ngạo hay người tình nhẫn nhịn. Chỉ còn là một người đàn ông yêu quá sâu và thèm khát quá lâu. //Hắn siết eo cô, kéo sát vào người mình.// – Lục Xuyên… – Suỵt. – Hắn thì thầm – Lần này, đừng cấm ta nữa. Cô không nói gì. Và đó là tất cả sự đồng ý mà hắn cần. //Hắn cúi xuống, hôn cô. Không vội vàng, mà sâu, mà siết lấy linh hồn.// Cô đáp lại. Tay luồn vào tóc hắn, kéo mạnh. Bao nhiêu kìm nén, bao nhiêu lần bỏ qua… giờ đều vỡ òa. Áo choàng rơi xuống. Cô bị bế bổng lên, hắn băng qua hành lang, mở cửa phòng, đá chân đóng lại. //Tiếng mưa hòa vào tiếng hơi thở gấp gáp.// Trong phòng, lửa lò rực cháy. Hơi ấm tỏa ra, nhưng không bằng nhiệt độ giữa hai người. Y phục bị kéo tuột từng lớp. Từng đường cong lộ ra dưới tay hắn, dưới ánh mắt thiêu đốt. //Hắn phủ lên người cô, chiếm lấy đôi môi, cổ, xương quai xanh.// Cô khẽ rên. Giọng rên khàn khàn, nhỏ thôi nhưng đủ khiến hắn điên dại. – Ta không dịu dàng đâu. – Hắn nói qua kẽ răng. – Không cần. – Cô cắn nhẹ vào môi hắn – Em không muốn dịu dàng. Hắn cười. Một nụ cười đàn ông hoàn toàn. Hắn nâng chân cô lên, áp sát hông mình. //Hắn tiến vào, mạnh mẽ.// Cô ngửa đầu, cắn chặt môi không để bật ra tiếng. – Rên đi. – Hắn thì thầm – Em không cần kiềm chế. – Hừm… a… Hơi thở của cô loạn lên. Tạ Lục Xuyên không dừng lại, nhịp điệu của hắn mạnh mẽ, dồn dập, như muốn khắc sâu cô vào từng tế bào trong hắn.Gió thu nhè nhẹ. Ngoại ô phía nam kinh thành yên bình hơn mọi nơi khác. Không còn tiếng trống lệnh, không còn cung tiễn, không còn cốt truyện. Chỉ còn một người đàn ông từng là Chiến Vương, và một nữ chính từng là công cụ của hệ thống. Tạ Lục Xuyên ở lại trang viện được một tháng. Một tháng không chiến giáp, không mưu kế, không sát phạt. Hắn sống như một người đàn ông bình thường. Tỉa cây, đọc sách, nấu bữa tối. Nhưng càng yên bình… ham muốn càng rõ rệt. Hắn không thể chạm vào cô suốt một tháng qua. Cô cũng không né tránh, nhưng mỗi lần hắn tiến đến gần, ánh mắt cô luôn có gì đó mông lung. Như thể… họ đang đi trên mặt băng mỏng, chỉ cần một bước quá đà sẽ vỡ tan tất cả. Tối hôm đó, trời đổ mưa. Lâm Chi Mạc mặc y phục mỏng đứng bên hiên, nhìn mưa rơi trên mái lá. Gió lạnh lùa qua cổ áo, thấm vào da thịt. Bất giác, một tấm áo choàng phủ lên người cô từ phía sau. Tạ Lục Xuyên đứng sát sau lưng, bàn tay đặt lên vai cô. Hơi thở của hắn nóng ấm bên vành tai cô. – Em vẫn không ngủ được? – Tiếng mưa lớn quá. – Cô đáp, mắt vẫn nhìn xa xăm. – Hay do lòng em chưa yên? – Có lẽ là cả hai. Hắn cúi đầu, môi lướt nhẹ qua vành tai cô. – Ta muốn em. – Giọng hắn khàn khàn – Đừng bảo là em không biết. Cô khẽ quay người, nhìn hắn. Mắt hắn tối lại. Không còn là Chiến Vương cao ngạo hay người tình nhẫn nhịn. Chỉ còn là một người đàn ông yêu quá sâu và thèm khát quá lâu. //Hắn siết eo cô, kéo sát vào người mình.// – Lục Xuyên… – Suỵt. – Hắn thì thầm – Lần này, đừng cấm ta nữa. Cô không nói gì. Và đó là tất cả sự đồng ý mà hắn cần. //Hắn cúi xuống, hôn cô. Không vội vàng, mà sâu, mà siết lấy linh hồn.// Cô đáp lại. Tay luồn vào tóc hắn, kéo mạnh. Bao nhiêu kìm nén, bao nhiêu lần bỏ qua… giờ đều vỡ òa. Áo choàng rơi xuống. Cô bị bế bổng lên, hắn băng qua hành lang, mở cửa phòng, đá chân đóng lại. //Tiếng mưa hòa vào tiếng hơi thở gấp gáp.// Trong phòng, lửa lò rực cháy. Hơi ấm tỏa ra, nhưng không bằng nhiệt độ giữa hai người. Y phục bị kéo tuột từng lớp. Từng đường cong lộ ra dưới tay hắn, dưới ánh mắt thiêu đốt. //Hắn phủ lên người cô, chiếm lấy đôi môi, cổ, xương quai xanh.// Cô khẽ rên. Giọng rên khàn khàn, nhỏ thôi nhưng đủ khiến hắn điên dại. – Ta không dịu dàng đâu. – Hắn nói qua kẽ răng. – Không cần. – Cô cắn nhẹ vào môi hắn – Em không muốn dịu dàng. Hắn cười. Một nụ cười đàn ông hoàn toàn. Hắn nâng chân cô lên, áp sát hông mình. //Hắn tiến vào, mạnh mẽ.// Cô ngửa đầu, cắn chặt môi không để bật ra tiếng. – Rên đi. – Hắn thì thầm – Em không cần kiềm chế. – Hừm… a… Hơi thở của cô loạn lên. Tạ Lục Xuyên không dừng lại, nhịp điệu của hắn mạnh mẽ, dồn dập, như muốn khắc sâu cô vào từng tế bào trong hắn.
bn
bn
Gió thu nhè nhẹ. Ngoại ô phía nam kinh thành yên bình hơn mọi nơi khác. Không còn tiếng trống lệnh, không còn cung tiễn, không còn cốt truyện. Chỉ còn một người đàn ông từng là Chiến Vương, và một nữ chính từng là công cụ của hệ thống. Tạ Lục Xuyên ở lại trang viện được một tháng. Một tháng không chiến giáp, không mưu kế, không sát phạt. Hắn sống như một người đàn ông bình thường. Tỉa cây, đọc sách, nấu bữa tối. Nhưng càng yên bình… ham muốn càng rõ rệt. Hắn không thể chạm vào cô suốt một tháng qua. Cô cũng không né tránh, nhưng mỗi lần hắn tiến đến gần, ánh mắt cô luôn có gì đó mông lung. Như thể… họ đang đi trên mặt băng mỏng, chỉ cần một bước quá đà sẽ vỡ tan tất cả. Tối hôm đó, trời đổ mưa. Lâm Chi Mạc mặc y phục mỏng đứng bên hiên, nhìn mưa rơi trên mái lá. Gió lạnh lùa qua cổ áo, thấm vào da thịt. Bất giác, một tấm áo choàng phủ lên người cô từ phía sau. Tạ Lục Xuyên đứng sát sau lưng, bàn tay đặt lên vai cô. Hơi thở của hắn nóng ấm bên vành tai cô. – Em vẫn không ngủ được? – Tiếng mưa lớn quá. – Cô đáp, mắt vẫn nhìn xa xăm. – Hay do lòng em chưa yên? – Có lẽ là cả hai. Hắn cúi đầu, môi lướt nhẹ qua vành tai cô. – Ta muốn em. – Giọng hắn khàn khàn – Đừng bảo là em không biết. Cô khẽ quay người, nhìn hắn. Mắt hắn tối lại. Không còn là Chiến Vương cao ngạo hay người tình nhẫn nhịn. Chỉ còn là một người đàn ông yêu quá sâu và thèm khát quá lâu. //Hắn siết eo cô, kéo sát vào người mình.// – Lục Xuyên… – Suỵt. – Hắn thì thầm – Lần này, đừng cấm ta nữa. Cô không nói gì. Và đó là tất cả sự đồng ý mà hắn cần. //Hắn cúi xuống, hôn cô. Không vội vàng, mà sâu, mà siết lấy linh hồn.// Cô đáp lại. Tay luồn vào tóc hắn, kéo mạnh. Bao nhiêu kìm nén, bao nhiêu lần bỏ qua… giờ đều vỡ òa. Áo choàng rơi xuống. Cô bị bế bổng lên, hắn băng qua hành lang, mở cửa phòng, đá chân đóng lại. //Tiếng mưa hòa vào tiếng hơi thở gấp gáp.// Trong phòng, lửa lò rực cháy. Hơi ấm tỏa ra, nhưng không bằng nhiệt độ giữa hai người. Y phục bị kéo tuột từng lớp. Từng đường cong lộ ra dưới tay hắn, dưới ánh mắt thiêu đốt. //Hắn phủ lên người cô, chiếm lấy đôi môi, cổ, xương quai xanh.// Cô khẽ rên. Giọng rên khàn khàn, nhỏ thôi nhưng đủ khiến hắn điên dại. – Ta không dịu dàng đâu. – Hắn nói qua kẽ răng. – Không cần. – Cô cắn nhẹ vào môi hắn – Em không muốn dịu dàng. Hắn cười. Một nụ cười đàn ông hoàn toàn. Hắn nâng chân cô lên, áp sát hông mình. //Hắn tiến vào, mạnh mẽ.// Cô ngửa đầu, cắn chặt môi không để bật ra tiếng. – Rên đi. – Hắn thì thầm – Em không cần kiềm chế. – Hừm… a… Hơi thở của cô loạn lên. Tạ Lục Xuyên không dừng lại, nhịp điệu của hắn mạnh mẽ, dồn dập, như muốn khắc sâu cô vào từng tế bào trong hắn.
tui
tui
Gió thu nhè nhẹ. Ngoại ô phía nam kinh thành yên bình hơn mọi nơi khác. Không còn tiếng trống lệnh, không còn cung tiễn, không còn cốt truyện. Chỉ còn một người đàn ông từng là Chiến Vương, và một nữ chính từng là công cụ của hệ thống. Tạ Lục Xuyên ở lại trang viện được một tháng. Một tháng không chiến giáp, không mưu kế, không sát phạt. Hắn sống như một người đàn ông bình thường. Tỉa cây, đọc sách, nấu bữa tối. Nhưng càng yên bình… ham muốn càng rõ rệt. Hắn không thể chạm vào cô suốt một tháng qua. Cô cũng không né tránh, nhưng mỗi lần hắn tiến đến gần, ánh mắt cô luôn có gì đó mông lung. Như thể… họ đang đi trên mặt băng mỏng, chỉ cần một bước quá đà sẽ vỡ tan tất cả. Tối hôm đó, trời đổ mưa. Lâm Chi Mạc mặc y phục mỏng đứng bên hiên, nhìn mưa rơi trên mái lá. Gió lạnh lùa qua cổ áo, thấm vào da thịt. Bất giác, một tấm áo choàng phủ lên người cô từ phía sau. Tạ Lục Xuyên đứng sát sau lưng, bàn tay đặt lên vai cô. Hơi thở của hắn nóng ấm bên vành tai cô. – Em vẫn không ngủ được? – Tiếng mưa lớn quá. – Cô đáp, mắt vẫn nhìn xa xăm. – Hay do lòng em chưa yên? – Có lẽ là cả hai. Hắn cúi đầu, môi lướt nhẹ qua vành tai cô. – Ta muốn em. – Giọng hắn khàn khàn – Đừng bảo là em không biết. Cô khẽ quay người, nhìn hắn. Mắt hắn tối lại. Không còn là Chiến Vương cao ngạo hay người tình nhẫn nhịn. Chỉ còn là một người đàn ông yêu quá sâu và thèm khát quá lâu. //Hắn siết eo cô, kéo sát vào người mình.// – Lục Xuyên… – Suỵt. – Hắn thì thầm – Lần này, đừng cấm ta nữa. Cô không nói gì. Và đó là tất cả sự đồng ý mà hắn cần. //Hắn cúi xuống, hôn cô. Không vội vàng, mà sâu, mà siết lấy linh hồn.// Cô đáp lại. Tay luồn vào tóc hắn, kéo mạnh. Bao nhiêu kìm nén, bao nhiêu lần bỏ qua… giờ đều vỡ òa. Áo choàng rơi xuống. Cô bị bế bổng lên, hắn băng qua hành lang, mở cửa phòng, đá chân đóng lại. //Tiếng mưa hòa vào tiếng hơi thở gấp gáp.// Trong phòng, lửa lò rực cháy. Hơi ấm tỏa ra, nhưng không bằng nhiệt độ giữa hai người. Y phục bị kéo tuột từng lớp. Từng đường cong lộ ra dưới tay hắn, dưới ánh mắt thiêu đốt. //Hắn phủ lên người cô, chiếm lấy đôi môi, cổ, xương quai xanh.// Cô khẽ rên. Giọng rên khàn khàn, nhỏ thôi nhưng đủ khiến hắn điên dại. – Ta không dịu dàng đâu. – Hắn nói qua kẽ răng. – Không cần. – Cô cắn nhẹ vào môi hắn – Em không muốn dịu dàng. Hắn cười. Một nụ cười đàn ông hoàn toàn. Hắn nâng chân cô lên, áp sát hông mình. //Hắn tiến vào, mạnh mẽ.// Cô ngửa đầu, cắn chặt môi không để bật ra tiếng. – Rên đi. – Hắn thì thầm – Em không cần kiềm chế. – Hừm… a… Hơi thở của cô loạn lên. Tạ Lục Xuyên không dừng lại, nhịp điệu của hắn mạnh mẽ, dồn dập, như muốn khắc sâu cô vào từng tế bào trong hắn.
bn
bn
Gió thu nhè nhẹ. Ngoại ô phía nam kinh thành yên bình hơn mọi nơi khác. Không còn tiếng trống lệnh, không còn cung tiễn, không còn cốt truyện. Chỉ còn một người đàn ông từng là Chiến Vương, và một nữ chính từng là công cụ của hệ thống. Tạ Lục Xuyên ở lại trang viện được một tháng. Một tháng không chiến giáp, không mưu kế, không sát phạt. Hắn sống như một người đàn ông bình thường. Tỉa cây, đọc sách, nấu bữa tối. Nhưng càng yên bình… ham muốn càng rõ rệt. Hắn không thể chạm vào cô suốt một tháng qua. Cô cũng không né tránh, nhưng mỗi lần hắn tiến đến gần, ánh mắt cô luôn có gì đó mông lung. Như thể… họ đang đi trên mặt băng mỏng, chỉ cần một bước quá đà sẽ vỡ tan tất cả. Tối hôm đó, trời đổ mưa. Lâm Chi Mạc mặc y phục mỏng đứng bên hiên, nhìn mưa rơi trên mái lá. Gió lạnh lùa qua cổ áo, thấm vào da thịt. Bất giác, một tấm áo choàng phủ lên người cô từ phía sau. Tạ Lục Xuyên đứng sát sau lưng, bàn tay đặt lên vai cô. Hơi thở của hắn nóng ấm bên vành tai cô. – Em vẫn không ngủ được? – Tiếng mưa lớn quá. – Cô đáp, mắt vẫn nhìn xa xăm. – Hay do lòng em chưa yên? – Có lẽ là cả hai. Hắn cúi đầu, môi lướt nhẹ qua vành tai cô. – Ta muốn em. – Giọng hắn khàn khàn – Đừng bảo là em không biết. Cô khẽ quay người, nhìn hắn. Mắt hắn tối lại. Không còn là Chiến Vương cao ngạo hay người tình nhẫn nhịn. Chỉ còn là một người đàn ông yêu quá sâu và thèm khát quá lâu. //Hắn siết eo cô, kéo sát vào người mình.// – Lục Xuyên… – Suỵt. – Hắn thì thầm – Lần này, đừng cấm ta nữa. Cô không nói gì. Và đó là tất cả sự đồng ý mà hắn cần. //Hắn cúi xuống, hôn cô. Không vội vàng, mà sâu, mà siết lấy linh hồn.// Cô đáp lại. Tay luồn vào tóc hắn, kéo mạnh. Bao nhiêu kìm nén, bao nhiêu lần bỏ qua… giờ đều vỡ òa. Áo choàng rơi xuống. Cô bị bế bổng lên, hắn băng qua hành lang, mở cửa phòng, đá chân đóng lại. //Tiếng mưa hòa vào tiếng hơi thở gấp gáp.// Trong phòng, lửa lò rực cháy. Hơi ấm tỏa ra, nhưng không bằng nhiệt độ giữa hai người. Y phục bị kéo tuột từng lớp. Từng đường cong lộ ra dưới tay hắn, dưới ánh mắt thiêu đốt. //Hắn phủ lên người cô, chiếm lấy đôi môi, cổ, xương quai xanh.// Cô khẽ rên. Giọng rên khàn khàn, nhỏ thôi nhưng đủ khiến hắn điên dại. – Ta không dịu dàng đâu. – Hắn nói qua kẽ răng. – Không cần. – Cô cắn nhẹ vào môi hắn – Em không muốn dịu dàng. Hắn cười. Một nụ cười đàn ông hoàn toàn. Hắn nâng chân cô lên, áp sát hông mình. //Hắn tiến vào, mạnh mẽ.// Cô ngửa đầu, cắn chặt môi không để bật ra tiếng. – Rên đi. – Hắn thì thầm – Em không cần kiềm chế. – Hừm… a… Hơi thở của cô loạn lên. Tạ Lục Xuyên không dừng lại, nhịp điệu của hắn mạnh mẽ, dồn dập, như muốn khắc sâu cô vào từng tế bào trong hắn.
tui
tui
Gió thu nhè nhẹ. Ngoại ô phía nam kinh thành yên bình hơn mọi nơi khác. Không còn tiếng trống lệnh, không còn cung tiễn, không còn cốt truyện. Chỉ còn một người đàn ông từng là Chiến Vương, và một nữ chính từng là công cụ của hệ thống. Tạ Lục Xuyên ở lại trang viện được một tháng. Một tháng không chiến giáp, không mưu kế, không sát phạt. Hắn sống như một người đàn ông bình thường. Tỉa cây, đọc sách, nấu bữa tối. Nhưng càng yên bình… ham muốn càng rõ rệt. Hắn không thể chạm vào cô suốt một tháng qua. Cô cũng không né tránh, nhưng mỗi lần hắn tiến đến gần, ánh mắt cô luôn có gì đó mông lung. Như thể… họ đang đi trên mặt băng mỏng, chỉ cần một bước quá đà sẽ vỡ tan tất cả. Tối hôm đó, trời đổ mưa. Lâm Chi Mạc mặc y phục mỏng đứng bên hiên, nhìn mưa rơi trên mái lá. Gió lạnh lùa qua cổ áo, thấm vào da thịt. Bất giác, một tấm áo choàng phủ lên người cô từ phía sau. Tạ Lục Xuyên đứng sát sau lưng, bàn tay đặt lên vai cô. Hơi thở của hắn nóng ấm bên vành tai cô. – Em vẫn không ngủ được? – Tiếng mưa lớn quá. – Cô đáp, mắt vẫn nhìn xa xăm. – Hay do lòng em chưa yên? – Có lẽ là cả hai. Hắn cúi đầu, môi lướt nhẹ qua vành tai cô. – Ta muốn em. – Giọng hắn khàn khàn – Đừng bảo là em không biết. Cô khẽ quay người, nhìn hắn. Mắt hắn tối lại. Không còn là Chiến Vương cao ngạo hay người tình nhẫn nhịn. Chỉ còn là một người đàn ông yêu quá sâu và thèm khát quá lâu. //Hắn siết eo cô, kéo sát vào người mình.// – Lục Xuyên… – Suỵt. – Hắn thì thầm – Lần này, đừng cấm ta nữa. Cô không nói gì. Và đó là tất cả sự đồng ý mà hắn cần. //Hắn cúi xuống, hôn cô. Không vội vàng, mà sâu, mà siết lấy linh hồn.// Cô đáp lại. Tay luồn vào tóc hắn, kéo mạnh. Bao nhiêu kìm nén, bao nhiêu lần bỏ qua… giờ đều vỡ òa. Áo choàng rơi xuống. Cô bị bế bổng lên, hắn băng qua hành lang, mở cửa phòng, đá chân đóng lại. //Tiếng mưa hòa vào tiếng hơi thở gấp gáp.// Trong phòng, lửa lò rực cháy. Hơi ấm tỏa ra, nhưng không bằng nhiệt độ giữa hai người. Y phục bị kéo tuột từng lớp. Từng đường cong lộ ra dưới tay hắn, dưới ánh mắt thiêu đốt. //Hắn phủ lên người cô, chiếm lấy đôi môi, cổ, xương quai xanh.// Cô khẽ rên. Giọng rên khàn khàn, nhỏ thôi nhưng đủ khiến hắn điên dại. – Ta không dịu dàng đâu. – Hắn nói qua kẽ răng. – Không cần. – Cô cắn nhẹ vào môi hắn – Em không muốn dịu dàng. Hắn cười. Một nụ cười đàn ông hoàn toàn. Hắn nâng chân cô lên, áp sát hông mình. //Hắn tiến vào, mạnh mẽ.// Cô ngửa đầu, cắn chặt môi không để bật ra tiếng. – Rên đi. – Hắn thì thầm – Em không cần kiềm chế. – Hừm… a… Hơi thở của cô loạn lên. Tạ Lục Xuyên không dừng lại, nhịp điệu của hắn mạnh mẽ, dồn dập, như muốn khắc sâu cô vào từng tế bào trong hắn.
bn
bn
Gió thu nhè nhẹ. Ngoại ô phía nam kinh thành yên bình hơn mọi nơi khác. Không còn tiếng trống lệnh, không còn cung tiễn, không còn cốt truyện. Chỉ còn một người đàn ông từng là Chiến Vương, và một nữ chính từng là công cụ của hệ thống. Tạ Lục Xuyên ở lại trang viện được một tháng. Một tháng không chiến giáp, không mưu kế, không sát phạt. Hắn sống như một người đàn ông bình thường. Tỉa cây, đọc sách, nấu bữa tối. Nhưng càng yên bình… ham muốn càng rõ rệt. Hắn không thể chạm vào cô suốt một tháng qua. Cô cũng không né tránh, nhưng mỗi lần hắn tiến đến gần, ánh mắt cô luôn có gì đó mông lung. Như thể… họ đang đi trên mặt băng mỏng, chỉ cần một bước quá đà sẽ vỡ tan tất cả. Tối hôm đó, trời đổ mưa. Lâm Chi Mạc mặc y phục mỏng đứng bên hiên, nhìn mưa rơi trên mái lá. Gió lạnh lùa qua cổ áo, thấm vào da thịt. Bất giác, một tấm áo choàng phủ lên người cô từ phía sau. Tạ Lục Xuyên đứng sát sau lưng, bàn tay đặt lên vai cô. Hơi thở của hắn nóng ấm bên vành tai cô. – Em vẫn không ngủ được? – Tiếng mưa lớn quá. – Cô đáp, mắt vẫn nhìn xa xăm. – Hay do lòng em chưa yên? – Có lẽ là cả hai. Hắn cúi đầu, môi lướt nhẹ qua vành tai cô. – Ta muốn em. – Giọng hắn khàn khàn – Đừng bảo là em không biết. Cô khẽ quay người, nhìn hắn. Mắt hắn tối lại. Không còn là Chiến Vương cao ngạo hay người tình nhẫn nhịn. Chỉ còn là một người đàn ông yêu quá sâu và thèm khát quá lâu. //Hắn siết eo cô, kéo sát vào người mình.// – Lục Xuyên… – Suỵt. – Hắn thì thầm – Lần này, đừng cấm ta nữa. Cô không nói gì. Và đó là tất cả sự đồng ý mà hắn cần. //Hắn cúi xuống, hôn cô. Không vội vàng, mà sâu, mà siết lấy linh hồn.// Cô đáp lại. Tay luồn vào tóc hắn, kéo mạnh. Bao nhiêu kìm nén, bao nhiêu lần bỏ qua… giờ đều vỡ òa. Áo choàng rơi xuống. Cô bị bế bổng lên, hắn băng qua hành lang, mở cửa phòng, đá chân đóng lại. //Tiếng mưa hòa vào tiếng hơi thở gấp gáp.// Trong phòng, lửa lò rực cháy. Hơi ấm tỏa ra, nhưng không bằng nhiệt độ giữa hai người. Y phục bị kéo tuột từng lớp. Từng đường cong lộ ra dưới tay hắn, dưới ánh mắt thiêu đốt. //Hắn phủ lên người cô, chiếm lấy đôi môi, cổ, xương quai xanh.// Cô khẽ rên. Giọng rên khàn khàn, nhỏ thôi nhưng đủ khiến hắn điên dại. – Ta không dịu dàng đâu. – Hắn nói qua kẽ răng. – Không cần. – Cô cắn nhẹ vào môi hắn – Em không muốn dịu dàng. Hắn cười. Một nụ cười đàn ông hoàn toàn. Hắn nâng chân cô lên, áp sát hông mình. //Hắn tiến vào, mạnh mẽ.// Cô ngửa đầu, cắn chặt môi không để bật ra tiếng. – Rên đi. – Hắn thì thầm – Em không cần kiềm chế. – Hừm… a… Hơi thở của cô loạn lên. Tạ Lục Xuyên không dừng lại, nhịp điệu của hắn mạnh mẽ, dồn dập, như muốn khắc sâu cô vào từng tế bào trong hắn.
tui
tui
Gió thu nhè nhẹ. Ngoại ô phía nam kinh thành yên bình hơn mọi nơi khác. Không còn tiếng trống lệnh, không còn cung tiễn, không còn cốt truyện. Chỉ còn một người đàn ông từng là Chiến Vương, và một nữ chính từng là công cụ của hệ thống. Tạ Lục Xuyên ở lại trang viện được một tháng. Một tháng không chiến giáp, không mưu kế, không sát phạt. Hắn sống như một người đàn ông bình thường. Tỉa cây, đọc sách, nấu bữa tối. Nhưng càng yên bình… ham muốn càng rõ rệt. Hắn không thể chạm vào cô suốt một tháng qua. Cô cũng không né tránh, nhưng mỗi lần hắn tiến đến gần, ánh mắt cô luôn có gì đó mông lung. Như thể… họ đang đi trên mặt băng mỏng, chỉ cần một bước quá đà sẽ vỡ tan tất cả. Tối hôm đó, trời đổ mưa. Lâm Chi Mạc mặc y phục mỏng đứng bên hiên, nhìn mưa rơi trên mái lá. Gió lạnh lùa qua cổ áo, thấm vào da thịt. Bất giác, một tấm áo choàng phủ lên người cô từ phía sau. Tạ Lục Xuyên đứng sát sau lưng, bàn tay đặt lên vai cô. Hơi thở của hắn nóng ấm bên vành tai cô. – Em vẫn không ngủ được? – Tiếng mưa lớn quá. – Cô đáp, mắt vẫn nhìn xa xăm. – Hay do lòng em chưa yên? – Có lẽ là cả hai. Hắn cúi đầu, môi lướt nhẹ qua vành tai cô. – Ta muốn em. – Giọng hắn khàn khàn – Đừng bảo là em không biết. Cô khẽ quay người, nhìn hắn. Mắt hắn tối lại. Không còn là Chiến Vương cao ngạo hay người tình nhẫn nhịn. Chỉ còn là một người đàn ông yêu quá sâu và thèm khát quá lâu. //Hắn siết eo cô, kéo sát vào người mình.// – Lục Xuyên… – Suỵt. – Hắn thì thầm – Lần này, đừng cấm ta nữa. Cô không nói gì. Và đó là tất cả sự đồng ý mà hắn cần. //Hắn cúi xuống, hôn cô. Không vội vàng, mà sâu, mà siết lấy linh hồn.// Cô đáp lại. Tay luồn vào tóc hắn, kéo mạnh. Bao nhiêu kìm nén, bao nhiêu lần bỏ qua… giờ đều vỡ òa. Áo choàng rơi xuống. Cô bị bế bổng lên, hắn băng qua hành lang, mở cửa phòng, đá chân đóng lại. //Tiếng mưa hòa vào tiếng hơi thở gấp gáp.// Trong phòng, lửa lò rực cháy. Hơi ấm tỏa ra, nhưng không bằng nhiệt độ giữa hai người. Y phục bị kéo tuột từng lớp. Từng đường cong lộ ra dưới tay hắn, dưới ánh mắt thiêu đốt. //Hắn phủ lên người cô, chiếm lấy đôi môi, cổ, xương quai xanh.// Cô khẽ rên. Giọng rên khàn khàn, nhỏ thôi nhưng đủ khiến hắn điên dại. – Ta không dịu dàng đâu. – Hắn nói qua kẽ răng. – Không cần. – Cô cắn nhẹ vào môi hắn – Em không muốn dịu dàng. Hắn cười. Một nụ cười đàn ông hoàn toàn. Hắn nâng chân cô lên, áp sát hông mình. //Hắn tiến vào, mạnh mẽ.// Cô ngửa đầu, cắn chặt môi không để bật ra tiếng. – Rên đi. – Hắn thì thầm – Em không cần kiềm chế. – Hừm… a… Hơi thở của cô loạn lên. Tạ Lục Xuyên không dừng lại, nhịp điệu của hắn mạnh mẽ, dồn dập, như muốn khắc sâu cô vào từng tế bào trong hắn.
bn
bn
Gió thu nhè nhẹ. Ngoại ô phía nam kinh thành yên bình hơn mọi nơi khác. Không còn tiếng trống lệnh, không còn cung tiễn, không còn cốt truyện. Chỉ còn một người đàn ông từng là Chiến Vương, và một nữ chính từng là công cụ của hệ thống. Tạ Lục Xuyên ở lại trang viện được một tháng. Một tháng không chiến giáp, không mưu kế, không sát phạt. Hắn sống như một người đàn ông bình thường. Tỉa cây, đọc sách, nấu bữa tối. Nhưng càng yên bình… ham muốn càng rõ rệt. Hắn không thể chạm vào cô suốt một tháng qua. Cô cũng không né tránh, nhưng mỗi lần hắn tiến đến gần, ánh mắt cô luôn có gì đó mông lung. Như thể… họ đang đi trên mặt băng mỏng, chỉ cần một bước quá đà sẽ vỡ tan tất cả. Tối hôm đó, trời đổ mưa. Lâm Chi Mạc mặc y phục mỏng đứng bên hiên, nhìn mưa rơi trên mái lá. Gió lạnh lùa qua cổ áo, thấm vào da thịt. Bất giác, một tấm áo choàng phủ lên người cô từ phía sau. Tạ Lục Xuyên đứng sát sau lưng, bàn tay đặt lên vai cô. Hơi thở của hắn nóng ấm bên vành tai cô. – Em vẫn không ngủ được? – Tiếng mưa lớn quá. – Cô đáp, mắt vẫn nhìn xa xăm. – Hay do lòng em chưa yên? – Có lẽ là cả hai. Hắn cúi đầu, môi lướt nhẹ qua vành tai cô. – Ta muốn em. – Giọng hắn khàn khàn – Đừng bảo là em không biết. Cô khẽ quay người, nhìn hắn. Mắt hắn tối lại. Không còn là Chiến Vương cao ngạo hay người tình nhẫn nhịn. Chỉ còn là một người đàn ông yêu quá sâu và thèm khát quá lâu. //Hắn siết eo cô, kéo sát vào người mình.// – Lục Xuyên… – Suỵt. – Hắn thì thầm – Lần này, đừng cấm ta nữa. Cô không nói gì. Và đó là tất cả sự đồng ý mà hắn cần. //Hắn cúi xuống, hôn cô. Không vội vàng, mà sâu, mà siết lấy linh hồn.// Cô đáp lại. Tay luồn vào tóc hắn, kéo mạnh. Bao nhiêu kìm nén, bao nhiêu lần bỏ qua… giờ đều vỡ òa. Áo choàng rơi xuống. Cô bị bế bổng lên, hắn băng qua hành lang, mở cửa phòng, đá chân đóng lại. //Tiếng mưa hòa vào tiếng hơi thở gấp gáp.// Trong phòng, lửa lò rực cháy. Hơi ấm tỏa ra, nhưng không bằng nhiệt độ giữa hai người. Y phục bị kéo tuột từng lớp. Từng đường cong lộ ra dưới tay hắn, dưới ánh mắt thiêu đốt. //Hắn phủ lên người cô, chiếm lấy đôi môi, cổ, xương quai xanh.// Cô khẽ rên. Giọng rên khàn khàn, nhỏ thôi nhưng đủ khiến hắn điên dại. – Ta không dịu dàng đâu. – Hắn nói qua kẽ răng. – Không cần. – Cô cắn nhẹ vào môi hắn – Em không muốn dịu dàng. Hắn cười. Một nụ cười đàn ông hoàn toàn. Hắn nâng chân cô lên, áp sát hông mình. //Hắn tiến vào, mạnh mẽ.// Cô ngửa đầu, cắn chặt môi không để bật ra tiếng. – Rên đi. – Hắn thì thầm – Em không cần kiềm chế. – Hừm… a… Hơi thở của cô loạn lên. Tạ Lục Xuyên không dừng lại, nhịp điệu của hắn mạnh mẽ, dồn dập, như muốn khắc sâu cô vào từng tế bào trong hắn.
tui
tui
Gió thu nhè nhẹ. Ngoại ô phía nam kinh thành yên bình hơn mọi nơi khác. Không còn tiếng trống lệnh, không còn cung tiễn, không còn cốt truyện. Chỉ còn một người đàn ông từng là Chiến Vương, và một nữ chính từng là công cụ của hệ thống. Tạ Lục Xuyên ở lại trang viện được một tháng. Một tháng không chiến giáp, không mưu kế, không sát phạt. Hắn sống như một người đàn ông bình thường. Tỉa cây, đọc sách, nấu bữa tối. Nhưng càng yên bình… ham muốn càng rõ rệt. Hắn không thể chạm vào cô suốt một tháng qua. Cô cũng không né tránh, nhưng mỗi lần hắn tiến đến gần, ánh mắt cô luôn có gì đó mông lung. Như thể… họ đang đi trên mặt băng mỏng, chỉ cần một bước quá đà sẽ vỡ tan tất cả. Tối hôm đó, trời đổ mưa. Lâm Chi Mạc mặc y phục mỏng đứng bên hiên, nhìn mưa rơi trên mái lá. Gió lạnh lùa qua cổ áo, thấm vào da thịt. Bất giác, một tấm áo choàng phủ lên người cô từ phía sau. Tạ Lục Xuyên đứng sát sau lưng, bàn tay đặt lên vai cô. Hơi thở của hắn nóng ấm bên vành tai cô. – Em vẫn không ngủ được? – Tiếng mưa lớn quá. – Cô đáp, mắt vẫn nhìn xa xăm. – Hay do lòng em chưa yên? – Có lẽ là cả hai. Hắn cúi đầu, môi lướt nhẹ qua vành tai cô. – Ta muốn em. – Giọng hắn khàn khàn – Đừng bảo là em không biết. Cô khẽ quay người, nhìn hắn. Mắt hắn tối lại. Không còn là Chiến Vương cao ngạo hay người tình nhẫn nhịn. Chỉ còn là một người đàn ông yêu quá sâu và thèm khát quá lâu. //Hắn siết eo cô, kéo sát vào người mình.// – Lục Xuyên… – Suỵt. – Hắn thì thầm – Lần này, đừng cấm ta nữa. Cô không nói gì. Và đó là tất cả sự đồng ý mà hắn cần. //Hắn cúi xuống, hôn cô. Không vội vàng, mà sâu, mà siết lấy linh hồn.// Cô đáp lại. Tay luồn vào tóc hắn, kéo mạnh. Bao nhiêu kìm nén, bao nhiêu lần bỏ qua… giờ đều vỡ òa. Áo choàng rơi xuống. Cô bị bế bổng lên, hắn băng qua hành lang, mở cửa phòng, đá chân đóng lại. //Tiếng mưa hòa vào tiếng hơi thở gấp gáp.// Trong phòng, lửa lò rực cháy. Hơi ấm tỏa ra, nhưng không bằng nhiệt độ giữa hai người. Y phục bị kéo tuột từng lớp. Từng đường cong lộ ra dưới tay hắn, dưới ánh mắt thiêu đốt. //Hắn phủ lên người cô, chiếm lấy đôi môi, cổ, xương quai xanh.// Cô khẽ rên. Giọng rên khàn khàn, nhỏ thôi nhưng đủ khiến hắn điên dại. – Ta không dịu dàng đâu. – Hắn nói qua kẽ răng. – Không cần. – Cô cắn nhẹ vào môi hắn – Em không muốn dịu dàng. Hắn cười. Một nụ cười đàn ông hoàn toàn. Hắn nâng chân cô lên, áp sát hông mình. //Hắn tiến vào, mạnh mẽ.// Cô ngửa đầu, cắn chặt môi không để bật ra tiếng. – Rên đi. – Hắn thì thầm – Em không cần kiềm chế. – Hừm… a… Hơi thở của cô loạn lên. Tạ Lục Xuyên không dừng lại, nhịp điệu của hắn mạnh mẽ, dồn dập, như muốn khắc sâu cô vào từng tế bào trong hắn.

Bản nháp

Chuyện này chỉ thêm chữ
tui
tui
Dù trong lòng vẫn còn dằn vặt về An Nhiên, Lục Phong vẫn không ngừng điều tra vụ rò rỉ thông tin. Anh không thể hoàn toàn tin rằng An Nhiên, người anh yêu, lại có thể làm ra chuyện đó. Anh giao cho đội điều tra tin cậy nhất của mình theo dõi và tìm kiếm những manh mối nhỏ nhất. Cuối cùng, sau nhiều tháng trời miệt mài, một bằng chứng quan trọng đã được tìm thấy: một đoạn camera an ninh ghi lại cảnh Trương Hạo Thiên bí mật gặp gỡ một nhân viên cũ của Lục Thị, người này sau đó đã thừa nhận bị Trương Hạo Thiên mua chuộc để cài bẫy An Nhiên và tuồn thông tin ra ngoài. Cùng lúc đó, các chuyên gia công nghệ thông tin cũng phát hiện ra dấu vết của một phần mềm gián điệp tinh vi được cài vào máy tính của An Nhiên, dùng để gửi email giả mạo. Khi sự thật được phơi bày, Lục Phong như chết lặng. Nỗi hối hận và đau đớn tột cùng bao trùm lấy anh. Anh đã nghi ngờ cô, đã để cô rời đi trong đau khổ, trong khi cô hoàn toàn vô tội. Anh nhận ra mình đã sai lầm nghiêm trọng, đã để sự nghi ngờ che mờ lý trí và tình yêu của mình. Anh cảm thấy như mình vừa mất đi thứ quý giá nhất trong đời. Lục Phong điên cuồng tìm kiếm An Nhiên. Anh huy động tất cả các mối quan hệ, các nguồn lực của Lục Thị để truy lùng tung tích của cô. Anh đi khắp nơi, từ thành phố này đến thành phố khác, chỉ với một mong muốn duy nhất: tìm thấy cô và xin cô tha thứ. Những ngày tháng tìm kiếm là những ngày tháng anh tự dằn vặt bản thân, tự trách mình vì sự thiếu tin tưởng và sự vội vàng kết luận. Anh nhận ra, anh yêu An Nhiên nhiều hơn anh nghĩ, và không có cô, cuộc sống của anh chỉ là một khoảng trống vô nghĩa. Trong một buổi chiều mưa tầm tã, Lục Phong cuối cùng cũng tìm thấy An Nhiên tại một quán cà phê nhỏ ở vùng ngoại ô. Cô đang ngồi vẽ phác thảo một ngôi nhà cổ, mái tóc buông xõa che đi một nửa khuôn mặt, trông gầy gò và yếu ớt hơn rất nhiều so với trước đây. Lục Phong đứng lặng ở cửa, nhìn cô, trái tim anh đau thắt. Anh bước đến gần, giọng anh khàn đặc. "An Nhiên..." An Nhiên ngước lên, đôi mắt cô mở to khi nhìn thấy anh. Cô không thể tin vào mắt mình. Hình ảnh Lục Phong đứng trước mặt cô, dưới ánh đèn mờ ảo của quán cà phê, tựa như một giấc mơ không có thật. Cô định chạy trốn, nhưng chân cô như bị đóng đinh tại chỗ. Lục Phong quỳ xuống trước mặt cô, bất chấp ánh mắt tò mò của những người xung quanh. "Anh xin lỗi, An Nhiên. Anh đã sai rồi. Anh đã nghi ngờ em, đã làm em tổn thương. Anh đã tìm ra sự thật rồi. Anh biết tất cả là do Trương Hạo Thiên dàn dựng. Anh đã ngu ngốc khi không tin tưởng em." Nước mắt An Nhiên trào ra. Nỗi oan ức bấy lâu nay cuối cùng cũng được giải tỏa. Cô không nói được lời nào, chỉ nhìn anh qua màn nước mắt. Lục Phong ôm chặt lấy cô, vùi mặt vào tóc cô, nghẹn ngào. "Làm ơn, An Nhiên. Hãy tha thứ cho anh. Anh không thể sống thiếu em." Dù còn rất nhiều tổn thương và nỗi đau, nhưng trước sự chân thành và hối lỗi tột cùng của Lục Phong, trái tim An Nhiên dần mềm yếu. Cô đã nhớ anh rất nhiều, nhớ đến phát điên. Cô không thể phủ nhận tình yêu cô dành cho anh. Cô khẽ gật đầu, vùi mặt vào ngực anh, để nước mắt thấm ướt áo anh. Sau khi hòa giải, Lục Phong đã dốc toàn lực để lật tẩy mọi âm mưu của Trương Hạo Thiên. Với những bằng chứng không thể chối cãi, Trương Hạo Thiên đã phải trả giá đắt cho những hành động của mình, bị điều tra và phá sản. Lục Thị đã gượng dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và Lục Phong đã chứng minh được năng lực lãnh đạo của mình. Anh cũng công khai xin lỗi An Nhiên trước toàn thể báo giới, trả lại danh dự cho cô. Cùng nhau, Lục Phong và An Nhiên đối mặt với gia đình Lục Phong. Bà Lục, dù vẫn còn những định kiến, nhưng trước sự kiên quyết của Lục Phong và sự trong sạch của An Nhiên, bà dần chấp nhận. Bà đã chứng kiến con trai mình suy sụp thế nào khi mất An Nhiên, và hiểu rằng tình yêu của họ là thật. An Nhiên cũng không còn là cô gái nhút nhát ngày xưa. Cô đã mạnh mẽ hơn rất nhiều sau những biến cố. Cô dùng chính sự thông minh và tài năng của mình để chứng minh giá trị bản thân, không chỉ là người yêu của Lục Phong mà còn là một kiến trúc sư độc lập, có năng lực. Cô từ chối những món quà xa xỉ, thay vào đó, cô tập trung vào việc hoàn thành các dự án lớn, khẳng định vị trí của mình trong giới kiến trúc. Con đường trở về không hề dễ dàng, nhưng bằng tình yêu và sự kiên cường, Lục Phong và An Nhiên đã vượt qua tất cả. Họ đã học được bài học về lòng tin, về sự tha thứ và về sức mạnh của tình yêu đích thực.
bn
bn
Dù trong lòng vẫn còn dằn vặt về An Nhiên, Lục Phong vẫn không ngừng điều tra vụ rò rỉ thông tin. Anh không thể hoàn toàn tin rằng An Nhiên, người anh yêu, lại có thể làm ra chuyện đó. Anh giao cho đội điều tra tin cậy nhất của mình theo dõi và tìm kiếm những manh mối nhỏ nhất. Cuối cùng, sau nhiều tháng trời miệt mài, một bằng chứng quan trọng đã được tìm thấy: một đoạn camera an ninh ghi lại cảnh Trương Hạo Thiên bí mật gặp gỡ một nhân viên cũ của Lục Thị, người này sau đó đã thừa nhận bị Trương Hạo Thiên mua chuộc để cài bẫy An Nhiên và tuồn thông tin ra ngoài. Cùng lúc đó, các chuyên gia công nghệ thông tin cũng phát hiện ra dấu vết của một phần mềm gián điệp tinh vi được cài vào máy tính của An Nhiên, dùng để gửi email giả mạo. Khi sự thật được phơi bày, Lục Phong như chết lặng. Nỗi hối hận và đau đớn tột cùng bao trùm lấy anh. Anh đã nghi ngờ cô, đã để cô rời đi trong đau khổ, trong khi cô hoàn toàn vô tội. Anh nhận ra mình đã sai lầm nghiêm trọng, đã để sự nghi ngờ che mờ lý trí và tình yêu của mình. Anh cảm thấy như mình vừa mất đi thứ quý giá nhất trong đời. Lục Phong điên cuồng tìm kiếm An Nhiên. Anh huy động tất cả các mối quan hệ, các nguồn lực của Lục Thị để truy lùng tung tích của cô. Anh đi khắp nơi, từ thành phố này đến thành phố khác, chỉ với một mong muốn duy nhất: tìm thấy cô và xin cô tha thứ. Những ngày tháng tìm kiếm là những ngày tháng anh tự dằn vặt bản thân, tự trách mình vì sự thiếu tin tưởng và sự vội vàng kết luận. Anh nhận ra, anh yêu An Nhiên nhiều hơn anh nghĩ, và không có cô, cuộc sống của anh chỉ là một khoảng trống vô nghĩa. Trong một buổi chiều mưa tầm tã, Lục Phong cuối cùng cũng tìm thấy An Nhiên tại một quán cà phê nhỏ ở vùng ngoại ô. Cô đang ngồi vẽ phác thảo một ngôi nhà cổ, mái tóc buông xõa che đi một nửa khuôn mặt, trông gầy gò và yếu ớt hơn rất nhiều so với trước đây. Lục Phong đứng lặng ở cửa, nhìn cô, trái tim anh đau thắt. Anh bước đến gần, giọng anh khàn đặc. "An Nhiên..." An Nhiên ngước lên, đôi mắt cô mở to khi nhìn thấy anh. Cô không thể tin vào mắt mình. Hình ảnh Lục Phong đứng trước mặt cô, dưới ánh đèn mờ ảo của quán cà phê, tựa như một giấc mơ không có thật. Cô định chạy trốn, nhưng chân cô như bị đóng đinh tại chỗ. Lục Phong quỳ xuống trước mặt cô, bất chấp ánh mắt tò mò của những người xung quanh. "Anh xin lỗi, An Nhiên. Anh đã sai rồi. Anh đã nghi ngờ em, đã làm em tổn thương. Anh đã tìm ra sự thật rồi. Anh biết tất cả là do Trương Hạo Thiên dàn dựng. Anh đã ngu ngốc khi không tin tưởng em." Nước mắt An Nhiên trào ra. Nỗi oan ức bấy lâu nay cuối cùng cũng được giải tỏa. Cô không nói được lời nào, chỉ nhìn anh qua màn nước mắt. Lục Phong ôm chặt lấy cô, vùi mặt vào tóc cô, nghẹn ngào. "Làm ơn, An Nhiên. Hãy tha thứ cho anh. Anh không thể sống thiếu em." Dù còn rất nhiều tổn thương và nỗi đau, nhưng trước sự chân thành và hối lỗi tột cùng của Lục Phong, trái tim An Nhiên dần mềm yếu. Cô đã nhớ anh rất nhiều, nhớ đến phát điên. Cô không thể phủ nhận tình yêu cô dành cho anh. Cô khẽ gật đầu, vùi mặt vào ngực anh, để nước mắt thấm ướt áo anh. Sau khi hòa giải, Lục Phong đã dốc toàn lực để lật tẩy mọi âm mưu của Trương Hạo Thiên. Với những bằng chứng không thể chối cãi, Trương Hạo Thiên đã phải trả giá đắt cho những hành động của mình, bị điều tra và phá sản. Lục Thị đã gượng dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và Lục Phong đã chứng minh được năng lực lãnh đạo của mình. Anh cũng công khai xin lỗi An Nhiên trước toàn thể báo giới, trả lại danh dự cho cô. Cùng nhau, Lục Phong và An Nhiên đối mặt với gia đình Lục Phong. Bà Lục, dù vẫn còn những định kiến, nhưng trước sự kiên quyết của Lục Phong và sự trong sạch của An Nhiên, bà dần chấp nhận. Bà đã chứng kiến con trai mình suy sụp thế nào khi mất An Nhiên, và hiểu rằng tình yêu của họ là thật. An Nhiên cũng không còn là cô gái nhút nhát ngày xưa. Cô đã mạnh mẽ hơn rất nhiều sau những biến cố. Cô dùng chính sự thông minh và tài năng của mình để chứng minh giá trị bản thân, không chỉ là người yêu của Lục Phong mà còn là một kiến trúc sư độc lập, có năng lực. Cô từ chối những món quà xa xỉ, thay vào đó, cô tập trung vào việc hoàn thành các dự án lớn, khẳng định vị trí của mình trong giới kiến trúc. Con đường trở về không hề dễ dàng, nhưng bằng tình yêu và sự kiên cường, Lục Phong và An Nhiên đã vượt qua tất cả. Họ đã học được bài học về lòng tin, về sự tha thứ và về sức mạnh của tình yêu đích thực.
tui
tui
Dù trong lòng vẫn còn dằn vặt về An Nhiên, Lục Phong vẫn không ngừng điều tra vụ rò rỉ thông tin. Anh không thể hoàn toàn tin rằng An Nhiên, người anh yêu, lại có thể làm ra chuyện đó. Anh giao cho đội điều tra tin cậy nhất của mình theo dõi và tìm kiếm những manh mối nhỏ nhất. Cuối cùng, sau nhiều tháng trời miệt mài, một bằng chứng quan trọng đã được tìm thấy: một đoạn camera an ninh ghi lại cảnh Trương Hạo Thiên bí mật gặp gỡ một nhân viên cũ của Lục Thị, người này sau đó đã thừa nhận bị Trương Hạo Thiên mua chuộc để cài bẫy An Nhiên và tuồn thông tin ra ngoài. Cùng lúc đó, các chuyên gia công nghệ thông tin cũng phát hiện ra dấu vết của một phần mềm gián điệp tinh vi được cài vào máy tính của An Nhiên, dùng để gửi email giả mạo. Khi sự thật được phơi bày, Lục Phong như chết lặng. Nỗi hối hận và đau đớn tột cùng bao trùm lấy anh. Anh đã nghi ngờ cô, đã để cô rời đi trong đau khổ, trong khi cô hoàn toàn vô tội. Anh nhận ra mình đã sai lầm nghiêm trọng, đã để sự nghi ngờ che mờ lý trí và tình yêu của mình. Anh cảm thấy như mình vừa mất đi thứ quý giá nhất trong đời. Lục Phong điên cuồng tìm kiếm An Nhiên. Anh huy động tất cả các mối quan hệ, các nguồn lực của Lục Thị để truy lùng tung tích của cô. Anh đi khắp nơi, từ thành phố này đến thành phố khác, chỉ với một mong muốn duy nhất: tìm thấy cô và xin cô tha thứ. Những ngày tháng tìm kiếm là những ngày tháng anh tự dằn vặt bản thân, tự trách mình vì sự thiếu tin tưởng và sự vội vàng kết luận. Anh nhận ra, anh yêu An Nhiên nhiều hơn anh nghĩ, và không có cô, cuộc sống của anh chỉ là một khoảng trống vô nghĩa. Trong một buổi chiều mưa tầm tã, Lục Phong cuối cùng cũng tìm thấy An Nhiên tại một quán cà phê nhỏ ở vùng ngoại ô. Cô đang ngồi vẽ phác thảo một ngôi nhà cổ, mái tóc buông xõa che đi một nửa khuôn mặt, trông gầy gò và yếu ớt hơn rất nhiều so với trước đây. Lục Phong đứng lặng ở cửa, nhìn cô, trái tim anh đau thắt. Anh bước đến gần, giọng anh khàn đặc. "An Nhiên..." An Nhiên ngước lên, đôi mắt cô mở to khi nhìn thấy anh. Cô không thể tin vào mắt mình. Hình ảnh Lục Phong đứng trước mặt cô, dưới ánh đèn mờ ảo của quán cà phê, tựa như một giấc mơ không có thật. Cô định chạy trốn, nhưng chân cô như bị đóng đinh tại chỗ. Lục Phong quỳ xuống trước mặt cô, bất chấp ánh mắt tò mò của những người xung quanh. "Anh xin lỗi, An Nhiên. Anh đã sai rồi. Anh đã nghi ngờ em, đã làm em tổn thương. Anh đã tìm ra sự thật rồi. Anh biết tất cả là do Trương Hạo Thiên dàn dựng. Anh đã ngu ngốc khi không tin tưởng em." Nước mắt An Nhiên trào ra. Nỗi oan ức bấy lâu nay cuối cùng cũng được giải tỏa. Cô không nói được lời nào, chỉ nhìn anh qua màn nước mắt. Lục Phong ôm chặt lấy cô, vùi mặt vào tóc cô, nghẹn ngào. "Làm ơn, An Nhiên. Hãy tha thứ cho anh. Anh không thể sống thiếu em." Dù còn rất nhiều tổn thương và nỗi đau, nhưng trước sự chân thành và hối lỗi tột cùng của Lục Phong, trái tim An Nhiên dần mềm yếu. Cô đã nhớ anh rất nhiều, nhớ đến phát điên. Cô không thể phủ nhận tình yêu cô dành cho anh. Cô khẽ gật đầu, vùi mặt vào ngực anh, để nước mắt thấm ướt áo anh. Sau khi hòa giải, Lục Phong đã dốc toàn lực để lật tẩy mọi âm mưu của Trương Hạo Thiên. Với những bằng chứng không thể chối cãi, Trương Hạo Thiên đã phải trả giá đắt cho những hành động của mình, bị điều tra và phá sản. Lục Thị đã gượng dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và Lục Phong đã chứng minh được năng lực lãnh đạo của mình. Anh cũng công khai xin lỗi An Nhiên trước toàn thể báo giới, trả lại danh dự cho cô. Cùng nhau, Lục Phong và An Nhiên đối mặt với gia đình Lục Phong. Bà Lục, dù vẫn còn những định kiến, nhưng trước sự kiên quyết của Lục Phong và sự trong sạch của An Nhiên, bà dần chấp nhận. Bà đã chứng kiến con trai mình suy sụp thế nào khi mất An Nhiên, và hiểu rằng tình yêu của họ là thật. An Nhiên cũng không còn là cô gái nhút nhát ngày xưa. Cô đã mạnh mẽ hơn rất nhiều sau những biến cố. Cô dùng chính sự thông minh và tài năng của mình để chứng minh giá trị bản thân, không chỉ là người yêu của Lục Phong mà còn là một kiến trúc sư độc lập, có năng lực. Cô từ chối những món quà xa xỉ, thay vào đó, cô tập trung vào việc hoàn thành các dự án lớn, khẳng định vị trí của mình trong giới kiến trúc. Con đường trở về không hề dễ dàng, nhưng bằng tình yêu và sự kiên cường, Lục Phong và An Nhiên đã vượt qua tất cả. Họ đã học được bài học về lòng tin, về sự tha thứ và về sức mạnh của tình yêu đích thực.
bn
bn
Dù trong lòng vẫn còn dằn vặt về An Nhiên, Lục Phong vẫn không ngừng điều tra vụ rò rỉ thông tin. Anh không thể hoàn toàn tin rằng An Nhiên, người anh yêu, lại có thể làm ra chuyện đó. Anh giao cho đội điều tra tin cậy nhất của mình theo dõi và tìm kiếm những manh mối nhỏ nhất. Cuối cùng, sau nhiều tháng trời miệt mài, một bằng chứng quan trọng đã được tìm thấy: một đoạn camera an ninh ghi lại cảnh Trương Hạo Thiên bí mật gặp gỡ một nhân viên cũ của Lục Thị, người này sau đó đã thừa nhận bị Trương Hạo Thiên mua chuộc để cài bẫy An Nhiên và tuồn thông tin ra ngoài. Cùng lúc đó, các chuyên gia công nghệ thông tin cũng phát hiện ra dấu vết của một phần mềm gián điệp tinh vi được cài vào máy tính của An Nhiên, dùng để gửi email giả mạo. Khi sự thật được phơi bày, Lục Phong như chết lặng. Nỗi hối hận và đau đớn tột cùng bao trùm lấy anh. Anh đã nghi ngờ cô, đã để cô rời đi trong đau khổ, trong khi cô hoàn toàn vô tội. Anh nhận ra mình đã sai lầm nghiêm trọng, đã để sự nghi ngờ che mờ lý trí và tình yêu của mình. Anh cảm thấy như mình vừa mất đi thứ quý giá nhất trong đời. Lục Phong điên cuồng tìm kiếm An Nhiên. Anh huy động tất cả các mối quan hệ, các nguồn lực của Lục Thị để truy lùng tung tích của cô. Anh đi khắp nơi, từ thành phố này đến thành phố khác, chỉ với một mong muốn duy nhất: tìm thấy cô và xin cô tha thứ. Những ngày tháng tìm kiếm là những ngày tháng anh tự dằn vặt bản thân, tự trách mình vì sự thiếu tin tưởng và sự vội vàng kết luận. Anh nhận ra, anh yêu An Nhiên nhiều hơn anh nghĩ, và không có cô, cuộc sống của anh chỉ là một khoảng trống vô nghĩa. Trong một buổi chiều mưa tầm tã, Lục Phong cuối cùng cũng tìm thấy An Nhiên tại một quán cà phê nhỏ ở vùng ngoại ô. Cô đang ngồi vẽ phác thảo một ngôi nhà cổ, mái tóc buông xõa che đi một nửa khuôn mặt, trông gầy gò và yếu ớt hơn rất nhiều so với trước đây. Lục Phong đứng lặng ở cửa, nhìn cô, trái tim anh đau thắt. Anh bước đến gần, giọng anh khàn đặc. "An Nhiên..." An Nhiên ngước lên, đôi mắt cô mở to khi nhìn thấy anh. Cô không thể tin vào mắt mình. Hình ảnh Lục Phong đứng trước mặt cô, dưới ánh đèn mờ ảo của quán cà phê, tựa như một giấc mơ không có thật. Cô định chạy trốn, nhưng chân cô như bị đóng đinh tại chỗ. Lục Phong quỳ xuống trước mặt cô, bất chấp ánh mắt tò mò của những người xung quanh. "Anh xin lỗi, An Nhiên. Anh đã sai rồi. Anh đã nghi ngờ em, đã làm em tổn thương. Anh đã tìm ra sự thật rồi. Anh biết tất cả là do Trương Hạo Thiên dàn dựng. Anh đã ngu ngốc khi không tin tưởng em." Nước mắt An Nhiên trào ra. Nỗi oan ức bấy lâu nay cuối cùng cũng được giải tỏa. Cô không nói được lời nào, chỉ nhìn anh qua màn nước mắt. Lục Phong ôm chặt lấy cô, vùi mặt vào tóc cô, nghẹn ngào. "Làm ơn, An Nhiên. Hãy tha thứ cho anh. Anh không thể sống thiếu em." Dù còn rất nhiều tổn thương và nỗi đau, nhưng trước sự chân thành và hối lỗi tột cùng của Lục Phong, trái tim An Nhiên dần mềm yếu. Cô đã nhớ anh rất nhiều, nhớ đến phát điên. Cô không thể phủ nhận tình yêu cô dành cho anh. Cô khẽ gật đầu, vùi mặt vào ngực anh, để nước mắt thấm ướt áo anh. Sau khi hòa giải, Lục Phong đã dốc toàn lực để lật tẩy mọi âm mưu của Trương Hạo Thiên. Với những bằng chứng không thể chối cãi, Trương Hạo Thiên đã phải trả giá đắt cho những hành động của mình, bị điều tra và phá sản. Lục Thị đã gượng dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và Lục Phong đã chứng minh được năng lực lãnh đạo của mình. Anh cũng công khai xin lỗi An Nhiên trước toàn thể báo giới, trả lại danh dự cho cô. Cùng nhau, Lục Phong và An Nhiên đối mặt với gia đình Lục Phong. Bà Lục, dù vẫn còn những định kiến, nhưng trước sự kiên quyết của Lục Phong và sự trong sạch của An Nhiên, bà dần chấp nhận. Bà đã chứng kiến con trai mình suy sụp thế nào khi mất An Nhiên, và hiểu rằng tình yêu của họ là thật. An Nhiên cũng không còn là cô gái nhút nhát ngày xưa. Cô đã mạnh mẽ hơn rất nhiều sau những biến cố. Cô dùng chính sự thông minh và tài năng của mình để chứng minh giá trị bản thân, không chỉ là người yêu của Lục Phong mà còn là một kiến trúc sư độc lập, có năng lực. Cô từ chối những món quà xa xỉ, thay vào đó, cô tập trung vào việc hoàn thành các dự án lớn, khẳng định vị trí của mình trong giới kiến trúc. Con đường trở về không hề dễ dàng, nhưng bằng tình yêu và sự kiên cường, Lục Phong và An Nhiên đã vượt qua tất cả. Họ đã học được bài học về lòng tin, về sự tha thứ và về sức mạnh của tình yêu đích thực.
tui
tui
Dù trong lòng vẫn còn dằn vặt về An Nhiên, Lục Phong vẫn không ngừng điều tra vụ rò rỉ thông tin. Anh không thể hoàn toàn tin rằng An Nhiên, người anh yêu, lại có thể làm ra chuyện đó. Anh giao cho đội điều tra tin cậy nhất của mình theo dõi và tìm kiếm những manh mối nhỏ nhất. Cuối cùng, sau nhiều tháng trời miệt mài, một bằng chứng quan trọng đã được tìm thấy: một đoạn camera an ninh ghi lại cảnh Trương Hạo Thiên bí mật gặp gỡ một nhân viên cũ của Lục Thị, người này sau đó đã thừa nhận bị Trương Hạo Thiên mua chuộc để cài bẫy An Nhiên và tuồn thông tin ra ngoài. Cùng lúc đó, các chuyên gia công nghệ thông tin cũng phát hiện ra dấu vết của một phần mềm gián điệp tinh vi được cài vào máy tính của An Nhiên, dùng để gửi email giả mạo. Khi sự thật được phơi bày, Lục Phong như chết lặng. Nỗi hối hận và đau đớn tột cùng bao trùm lấy anh. Anh đã nghi ngờ cô, đã để cô rời đi trong đau khổ, trong khi cô hoàn toàn vô tội. Anh nhận ra mình đã sai lầm nghiêm trọng, đã để sự nghi ngờ che mờ lý trí và tình yêu của mình. Anh cảm thấy như mình vừa mất đi thứ quý giá nhất trong đời. Lục Phong điên cuồng tìm kiếm An Nhiên. Anh huy động tất cả các mối quan hệ, các nguồn lực của Lục Thị để truy lùng tung tích của cô. Anh đi khắp nơi, từ thành phố này đến thành phố khác, chỉ với một mong muốn duy nhất: tìm thấy cô và xin cô tha thứ. Những ngày tháng tìm kiếm là những ngày tháng anh tự dằn vặt bản thân, tự trách mình vì sự thiếu tin tưởng và sự vội vàng kết luận. Anh nhận ra, anh yêu An Nhiên nhiều hơn anh nghĩ, và không có cô, cuộc sống của anh chỉ là một khoảng trống vô nghĩa. Trong một buổi chiều mưa tầm tã, Lục Phong cuối cùng cũng tìm thấy An Nhiên tại một quán cà phê nhỏ ở vùng ngoại ô. Cô đang ngồi vẽ phác thảo một ngôi nhà cổ, mái tóc buông xõa che đi một nửa khuôn mặt, trông gầy gò và yếu ớt hơn rất nhiều so với trước đây. Lục Phong đứng lặng ở cửa, nhìn cô, trái tim anh đau thắt. Anh bước đến gần, giọng anh khàn đặc. "An Nhiên..." An Nhiên ngước lên, đôi mắt cô mở to khi nhìn thấy anh. Cô không thể tin vào mắt mình. Hình ảnh Lục Phong đứng trước mặt cô, dưới ánh đèn mờ ảo của quán cà phê, tựa như một giấc mơ không có thật. Cô định chạy trốn, nhưng chân cô như bị đóng đinh tại chỗ. Lục Phong quỳ xuống trước mặt cô, bất chấp ánh mắt tò mò của những người xung quanh. "Anh xin lỗi, An Nhiên. Anh đã sai rồi. Anh đã nghi ngờ em, đã làm em tổn thương. Anh đã tìm ra sự thật rồi. Anh biết tất cả là do Trương Hạo Thiên dàn dựng. Anh đã ngu ngốc khi không tin tưởng em." Nước mắt An Nhiên trào ra. Nỗi oan ức bấy lâu nay cuối cùng cũng được giải tỏa. Cô không nói được lời nào, chỉ nhìn anh qua màn nước mắt. Lục Phong ôm chặt lấy cô, vùi mặt vào tóc cô, nghẹn ngào. "Làm ơn, An Nhiên. Hãy tha thứ cho anh. Anh không thể sống thiếu em." Dù còn rất nhiều tổn thương và nỗi đau, nhưng trước sự chân thành và hối lỗi tột cùng của Lục Phong, trái tim An Nhiên dần mềm yếu. Cô đã nhớ anh rất nhiều, nhớ đến phát điên. Cô không thể phủ nhận tình yêu cô dành cho anh. Cô khẽ gật đầu, vùi mặt vào ngực anh, để nước mắt thấm ướt áo anh. Sau khi hòa giải, Lục Phong đã dốc toàn lực để lật tẩy mọi âm mưu của Trương Hạo Thiên. Với những bằng chứng không thể chối cãi, Trương Hạo Thiên đã phải trả giá đắt cho những hành động của mình, bị điều tra và phá sản. Lục Thị đã gượng dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và Lục Phong đã chứng minh được năng lực lãnh đạo của mình. Anh cũng công khai xin lỗi An Nhiên trước toàn thể báo giới, trả lại danh dự cho cô. Cùng nhau, Lục Phong và An Nhiên đối mặt với gia đình Lục Phong. Bà Lục, dù vẫn còn những định kiến, nhưng trước sự kiên quyết của Lục Phong và sự trong sạch của An Nhiên, bà dần chấp nhận. Bà đã chứng kiến con trai mình suy sụp thế nào khi mất An Nhiên, và hiểu rằng tình yêu của họ là thật. An Nhiên cũng không còn là cô gái nhút nhát ngày xưa. Cô đã mạnh mẽ hơn rất nhiều sau những biến cố. Cô dùng chính sự thông minh và tài năng của mình để chứng minh giá trị bản thân, không chỉ là người yêu của Lục Phong mà còn là một kiến trúc sư độc lập, có năng lực. Cô từ chối những món quà xa xỉ, thay vào đó, cô tập trung vào việc hoàn thành các dự án lớn, khẳng định vị trí của mình trong giới kiến trúc. Con đường trở về không hề dễ dàng, nhưng bằng tình yêu và sự kiên cường, Lục Phong và An Nhiên đã vượt qua tất cả. Họ đã học được bài học về lòng tin, về sự tha thứ và về sức mạnh của tình yêu đích thực.
bn
bn
Dù trong lòng vẫn còn dằn vặt về An Nhiên, Lục Phong vẫn không ngừng điều tra vụ rò rỉ thông tin. Anh không thể hoàn toàn tin rằng An Nhiên, người anh yêu, lại có thể làm ra chuyện đó. Anh giao cho đội điều tra tin cậy nhất của mình theo dõi và tìm kiếm những manh mối nhỏ nhất. Cuối cùng, sau nhiều tháng trời miệt mài, một bằng chứng quan trọng đã được tìm thấy: một đoạn camera an ninh ghi lại cảnh Trương Hạo Thiên bí mật gặp gỡ một nhân viên cũ của Lục Thị, người này sau đó đã thừa nhận bị Trương Hạo Thiên mua chuộc để cài bẫy An Nhiên và tuồn thông tin ra ngoài. Cùng lúc đó, các chuyên gia công nghệ thông tin cũng phát hiện ra dấu vết của một phần mềm gián điệp tinh vi được cài vào máy tính của An Nhiên, dùng để gửi email giả mạo. Khi sự thật được phơi bày, Lục Phong như chết lặng. Nỗi hối hận và đau đớn tột cùng bao trùm lấy anh. Anh đã nghi ngờ cô, đã để cô rời đi trong đau khổ, trong khi cô hoàn toàn vô tội. Anh nhận ra mình đã sai lầm nghiêm trọng, đã để sự nghi ngờ che mờ lý trí và tình yêu của mình. Anh cảm thấy như mình vừa mất đi thứ quý giá nhất trong đời. Lục Phong điên cuồng tìm kiếm An Nhiên. Anh huy động tất cả các mối quan hệ, các nguồn lực của Lục Thị để truy lùng tung tích của cô. Anh đi khắp nơi, từ thành phố này đến thành phố khác, chỉ với một mong muốn duy nhất: tìm thấy cô và xin cô tha thứ. Những ngày tháng tìm kiếm là những ngày tháng anh tự dằn vặt bản thân, tự trách mình vì sự thiếu tin tưởng và sự vội vàng kết luận. Anh nhận ra, anh yêu An Nhiên nhiều hơn anh nghĩ, và không có cô, cuộc sống của anh chỉ là một khoảng trống vô nghĩa. Trong một buổi chiều mưa tầm tã, Lục Phong cuối cùng cũng tìm thấy An Nhiên tại một quán cà phê nhỏ ở vùng ngoại ô. Cô đang ngồi vẽ phác thảo một ngôi nhà cổ, mái tóc buông xõa che đi một nửa khuôn mặt, trông gầy gò và yếu ớt hơn rất nhiều so với trước đây. Lục Phong đứng lặng ở cửa, nhìn cô, trái tim anh đau thắt. Anh bước đến gần, giọng anh khàn đặc. "An Nhiên..." An Nhiên ngước lên, đôi mắt cô mở to khi nhìn thấy anh. Cô không thể tin vào mắt mình. Hình ảnh Lục Phong đứng trước mặt cô, dưới ánh đèn mờ ảo của quán cà phê, tựa như một giấc mơ không có thật. Cô định chạy trốn, nhưng chân cô như bị đóng đinh tại chỗ. Lục Phong quỳ xuống trước mặt cô, bất chấp ánh mắt tò mò của những người xung quanh. "Anh xin lỗi, An Nhiên. Anh đã sai rồi. Anh đã nghi ngờ em, đã làm em tổn thương. Anh đã tìm ra sự thật rồi. Anh biết tất cả là do Trương Hạo Thiên dàn dựng. Anh đã ngu ngốc khi không tin tưởng em." Nước mắt An Nhiên trào ra. Nỗi oan ức bấy lâu nay cuối cùng cũng được giải tỏa. Cô không nói được lời nào, chỉ nhìn anh qua màn nước mắt. Lục Phong ôm chặt lấy cô, vùi mặt vào tóc cô, nghẹn ngào. "Làm ơn, An Nhiên. Hãy tha thứ cho anh. Anh không thể sống thiếu em." Dù còn rất nhiều tổn thương và nỗi đau, nhưng trước sự chân thành và hối lỗi tột cùng của Lục Phong, trái tim An Nhiên dần mềm yếu. Cô đã nhớ anh rất nhiều, nhớ đến phát điên. Cô không thể phủ nhận tình yêu cô dành cho anh. Cô khẽ gật đầu, vùi mặt vào ngực anh, để nước mắt thấm ướt áo anh. Sau khi hòa giải, Lục Phong đã dốc toàn lực để lật tẩy mọi âm mưu của Trương Hạo Thiên. Với những bằng chứng không thể chối cãi, Trương Hạo Thiên đã phải trả giá đắt cho những hành động của mình, bị điều tra và phá sản. Lục Thị đã gượng dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và Lục Phong đã chứng minh được năng lực lãnh đạo của mình. Anh cũng công khai xin lỗi An Nhiên trước toàn thể báo giới, trả lại danh dự cho cô. Cùng nhau, Lục Phong và An Nhiên đối mặt với gia đình Lục Phong. Bà Lục, dù vẫn còn những định kiến, nhưng trước sự kiên quyết của Lục Phong và sự trong sạch của An Nhiên, bà dần chấp nhận. Bà đã chứng kiến con trai mình suy sụp thế nào khi mất An Nhiên, và hiểu rằng tình yêu của họ là thật. An Nhiên cũng không còn là cô gái nhút nhát ngày xưa. Cô đã mạnh mẽ hơn rất nhiều sau những biến cố. Cô dùng chính sự thông minh và tài năng của mình để chứng minh giá trị bản thân, không chỉ là người yêu của Lục Phong mà còn là một kiến trúc sư độc lập, có năng lực. Cô từ chối những món quà xa xỉ, thay vào đó, cô tập trung vào việc hoàn thành các dự án lớn, khẳng định vị trí của mình trong giới kiến trúc. Con đường trở về không hề dễ dàng, nhưng bằng tình yêu và sự kiên cường, Lục Phong và An Nhiên đã vượt qua tất cả. Họ đã học được bài học về lòng tin, về sự tha thứ và về sức mạnh của tình yêu đích thực.
tui
tui
hi
tui
tui
hi
tui
tui
hih
tui
tui
hi
tui
tui
hi
tui
tui
hi

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play