#CapRhy | Không Khóc.
Chương 1:
Tiếng mưa rơi nặng hạt hoà cùng tiếng bước chân dồn dập trên con hẻm vắng. Cậu ôm chặt túi tài liệu đôi vai gầy run lên dưới lớp áo mỏng đã ướt sũng.
Cậu không dám dừng lại nhưng cũng không biết mình đang chạy trốn khỏi điều gì.
Người đàn ông ấy hay chính là nỗi sợ đang gặm nhấm trái tim?
Một bàn tay lạng buốt chụp lấy cổ tay cậu kéo giật về phía sau. Cậu va mạnh vào lồng ngực của người kia.
Mùi nước hoa xa lạ nhưng nồng nặc áp đảo mọi giác quan.
???
Chạy đi rồi xem anh có thể thoát tôi đến bao giờ.
Cậu ngẩng đầu lên đôi mắt sâu như vực thẳm. Hoàng Đức Duy, người đàn ông mà chỉ cần đứng yên cũng khiến cả căn phòng đông đặc hơi thở của quyền lực và nguy hiểm.
nqa – Quang Anh
Cậu muốn gì ở tôi..?
Gã cúi người hơi thở lạnh lẽo phả bên tai cậu.
hdd – Đức Duy
Anh hỏi như thể mình không biết.
hdd – Đức Duy
Gương mặt này nó vừa khiến tôi vừa muốn giữ lấy, vừa khiến tôi muốn huỷ hoại đến mức chẳng còn gì.
nqa – Quang Anh
//lắc đầu mắt đỏ hoe//
nqa – Quang Anh
Tôi không phải người như cậu nghĩ..
nqa – Quang Anh
Tôi biết cậu đang hận ai nhưng–
Gã bóp cằm cậu cắt ngang.
hdd – Đức Duy
Đừng nói gì nữa.
hdd – Đức Duy
Chỉ cần biết từ bây giờ anh là người của tôi.
Cơn gió lùa qua lạnh buốt đến rát da hoà cùng tiếng mưa đập vào mặt đường như những cú tát liên tiếp.
Nước mưa chảy xuống gò má cậu không biết là nước mưa hay nước mắt.
Cậu mím chặt môi có kìm tiếng nấc ở cổ họng khô khốc.
nqa – Quang Anh
Đừng như vậy..
nqa – Quang Anh
Tôi không phải người cậu tìm kiếm.
nqa – Quang Anh
Tôi không làm gì cả.. //run rẩy//
hdd – Đức Duy
Không phải sao?
hdd – Đức Duy
Nhìn anh đi gương mặt này, đôi mắt này.
hdd – Đức Duy
Anh nghĩ tôi có thể tha thứ cho nó sao?
nqa – Quang Anh
Xin cậu.. tha cho tôi.
Tiếng mưa vẫn cứ thế hoà cùng tiếng tim đập của cậu.
Cậu biết cảnh cửa tự do sau lưng mình đã đóng sập.
Chương 2:
Cánh cửa thép đóng sầm sau lưng âm thanh vang vọng nặng nề như một bản án tử hình.
Cậu run rẩy đứng giữa căn phòng tối. Ánh đèn vàng nhạt hất xuống sàn gỗ loang lổ như vết máu đọng lại sau cơn tàn sát.
Mùi hương lạ xộc lên mũi trộn lẫn mùi kim loại tanh nồng khiến cậu buồn nôn.
Gã ngồi trên chiếc sofa lớn dáng vẻ ung dung nhưng đôi mắt đen đặc quánh ánh lên tia sắc lạnh.
Gã đan hai tay vào nhau đầu ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn. Mỗi tiếng gõ vang lên như gõ vào xương cậu.
nqa – Quang Anh
//lùi lại//
nqa – Quang Anh
Xin cậu.. tôi không biết gì cả.
nqa – Quang Anh
Tôi đã nói rồi.. tôi không phải–
hdd – Đức Duy
Anh có câm không?
hdd – Đức Duy
Đừng để tôi nói lại lần nữa.
Gã đẩy mạnh cơ thể nhỏ bé của cậu ngã nhào xuống tấm thảm.
Cậu định vùng dậy thì một cơn đau nhói chạy dọc cột sống khi bàn tay lạnh lẽo đặt lên gáy đè cậu xuống.
hdd – Đức Duy
Anh có nghe thấy không?
hdd – Đức Duy
Phía sau anh.. chúng đang thì thầm gọi tên anh đấy.
Một luồng không khí lạnh quét ngang cơn ớn lạnh bò dọc sống lưng.
Cậu nghe thấy tiếng cười khe khẽ ở một góc phòng nó méo mó, rạn vỡ, xa xăm như đến từ địa ngục.
nqa – Quang Anh
Cậu.. đang nói cái gì vậy??
hdd – Đức Duy
Chúng ở đây lâu rồi.
hdd – Đức Duy
Nếu anh khóc chúng sẽ đến lấy anh ngay.
Cậu cảm nhận rõ rệt những ngón tay lạnh buốt bò dọc theo cẳng chân mình.
Không phải tay gã mà là một thứ gì khác..
Một bàn tay khô gầy, xương xẩu.
Cậu hét toáng lên vùng mạnh đến mức tay gã rời khỏi gáy cậu.
Cậu lùi về phía góc tường ôm lấy người cơ thể run bần bật.
Nhưng ánh mắt gã chỉ tối lại. Gã bước đến nhấc cằm cậu lên buộc cậu phải nhìn vào mắt gã.
hdd – Đức Duy
Anh chạy đi đâu cũng vô ích.
hdd – Đức Duy
Anh đã thuộc về tôi.
hdd – Đức Duy
Và kể cả chúng..
Chương 3:
Tiếng chuông gió ngoài cửa sổ kêu leng keng, từng âm thanh khô khốc như tiếng xương va vào nhau trong đêm vắng.
Cậu co rúm người nơi góc phòng tay ôm chặt lấy đầu móng tay cắm sâu vào da thịt đến bật máu.
Cậu không dám ngẩng đầu lên. Trong bóng tối đặc quánh cậu nghe thấy tiếng thì thầm bên tai mình, không phải một giọng mà là nhiều giọng chồng lên nhau.
???
Nếu mày rời khỏi hắn.. bọn tao sẽ kéo mày xuống.
nqa – Quang Anh
Làm ơn.. im lặng đi..
Cậu lẩm bẩm giọng run rẩy như sắp gãy vụn.
Một bàn tay chạm nhẹ vào vai cậu.
nqa – Quang Anh
//giật mình//
Cậu muốn hét lên nhưng tiếng hét tắc nghẽn ở cổ họng.
nqa – Quang Anh
//lắc đầu//
Nước mắt cậu trào ra trên gò má lạnh buốt.
nqa – Quang Anh
Đừng bắt tôi… xin cậu.
hdd – Đức Duy
Anh sợ tôi hay sợ bọn chúng?
Gã nghiêng đầu giọng nói trầm thấp nhưng đủ để từng từ cắt vào da thịt như lưỡi dao bén.
hdd – Đức Duy
Anh nghĩ anh còn nơi để trốn sao?
hdd – Đức Duy
Cả thế giới này không còn ai bảo vệ anh nữa rồi.
Gã kéo mạnh cậu vào lòng. Cánh tay gã siết chặt đến mức xương cậu kêu răng rắc.
hdd – Đức Duy
Anh nghe cho kĩ…
hdd – Đức Duy
Tôi sẽ giữ anh lại bằng mọi giá.
hdd – Đức Duy
Dù anh có hận tôi, sợ tôi hay cho dù phải trói anh lại trong bóng tối cùng bọn chúng.
Bỗng dưng cậu cảm nhận lại được luồng khí lạnh lướt qua gáy.
Tiếng cười rờn rợn bật lên từ bốn phía.
Hai tay cậu bám chặt vào vạt áo gã.
Gã ngước mắt nhìn cậu. Trong giây lát đôi mắt đen tối ấy ánh lên tia mờ ảo.
hdd – Đức Duy
Phải rồi chỉ cần anh không rời khỏi tôi.
hdd – Đức Duy
Thì anh sẽ được an toàn khỏi bọn chúng…
Gã rút ra một con dao nhỏ lưỡi dao sắc lạnh ánh lên trong màn đêm. Máu từ đầu ngón tay gã chảy dài xuống cán dao.
hdd – Đức Duy
Đưa tay anh đây.
nqa – Quang Anh
Không… tôi không muốn.
hdd – Đức Duy
Chúng sẽ không để anh sống nếu anh rời đi.
hdd – Đức Duy
Đây là cách duy nhất.
Gã đặt lưỡi dao lên lòng bàn tay cậu. Một đường rạch nhẹ máu tươi trào ra hoà cùng dòng máu đỏ thẫm từ vết cắt trên tay gã.
hdd – Đức Duy
Thề rằng anh sẽ ở bên tôi cho đến khi tôi cho phép anh biến mất.
Bóng tối xung quanh như dày đặc hơn tiếng cười đột nhiên im bặt.
Chỉ còn tiếng tim đập loạn trong lồng ngực cậu và hơi thở nóng hổi của gã.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play