Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap]Ở Bên Cậu, Tớ Quên Luôn Mình Có Siêu Năng Lực

chap 1:Chạm Nhẹ Vào Cảm Xúc

tác giả thích cớt
tác giả thích cớt
Hello
tác giả thích cớt
tác giả thích cớt
Lâu rồi không viết lại😔
tác giả thích cớt
tác giả thích cớt
Có gì đóng góp ý kiến giúp tớ nha
________________
Lớp 11A3 đón học sinh mới vào một sáng tháng ba trong veo. Cậu ấy tên là Đức Duy nụ cười tươi như nắng sớm, ánh mắt lấp lánh tò mò, và mang theo một loại năng lượng khiến không khí xung quanh bỗng trở nên mềm mại. Vừa đặt cặp xuống bàn, cậu đã quay sang người bên cạnh, nở một nụ cười nhỏ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chào cậu. Tớ là Duy. Mới chuyển về.
Người bạn cùng bàn Quang Anh chỉ ngẩng đầu khẽ, gật nhẹ. Cậu ấy không nói gì thêm, nhưng đôi mắt ánh lên một tia sáng khác thường. Duy không nhận ra. Chỉ nghĩ rằng, có lẽ cậu bạn này thuộc tuýp ít nói và hơi khó gần. Nhưng điều mà Duy không biết là: cậu đang ngồi cạnh một người có siêu năng lực thật sự.
Quang Anh từ khi sinh ra đã mang năng lực “cảm ứng cảm xúc”. Cậu có thể khuếch tán một loại cảm xúc nhất định ra môi trường quanh mình – khiến người khác dễ chịu, vui vẻ, buồn bã hay hoảng loạn… tùy vào ý muốn. Dĩ nhiên, cậu không sử dụng năng lực đó tùy tiện, vì đã từng vô tình khiến một người bạn khóc nức nở chỉ vì mình… đang buồn mà không kiểm soát được.
Nhưng hôm nay, có gì đó rất khác.
Từ khi Duy bước vào lớp, ngồi xuống bên cạnh, không khí xung quanh như bị nhiễu nhẹ. Quang Anh cảm nhận rõ ràng nhịp tim mình đập nhanh hơn mức bình thường một điều không thể nào xảy ra nếu cậu đang kiểm soát tốt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Không được. Mình phải giữ bình tĩnh. Cậu ấy không được biết…"
Duy thì vẫn vô tư. Trong giờ Văn, cậu lấy bút chì ra, vẽ linh tinh mấy hình tròn lên vở. Rồi quay sang
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu có vẻ học giỏi ghê. Còn tớ thì Văn toàn điểm dưới trung bình…
Quang Anh vẫn nhìn thẳng lên bảng, trả lời khẽ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mỗi người giỏi mỗi thứ
Duy cười nhẹ, rồi nghiêng đầu, ngó xuống vở của Quang Anh. Nét chữ đều tăm tắp, nghiêng vừa phải, nhìn như được in ra. Cậu trầm trồ thật lòng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu có thể… giúp tớ học thêm được không?
Quang Anh khựng lại. Một nhịp. Hai nhịp...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Không được. Gần cậu hơn nữa là nguy hiểm. Mình sẽ không kiểm soát được đâu...”
Nhưng khi quay sang, thấy nụ cười ấy cái cách mà Đức Duy nhìn cậu, ánh mắt sáng long lanh và tràn đầy hy vọng thì mọi phòng bị trong lòng Quang Anh tan vỡ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ. Được
Quang Anh không hiểu vì sao, chỉ trong một buổi học, cậu lại nhớ rõ từng chi tiết nhỏ của người ngồi cạnh: cách Duy nghiêng đầu khi đọc, cách cậu ấy mím môi mỗi lần giải sai một bài toán, và cả ánh mắt rạng rỡ khi nhìn ra cửa sổ nơi nắng đổ qua từng tán lá
Những cảm xúc ấy… không phải do siêu năng lực tạo ra.
Không phải khuếch tán, cũng không phải phản ứng phụ. Chúng là thật. Tự nhiên mà đến, như nhịp tim tăng lên từng chút, từng chút một không cần lý do, cũng chẳng thể giấu.
Và trong khoảnh khắc Duy quay sang cười với cậu, giữa tiết trời tháng ba trong vắt, Quang Anh nhận ra
Ở bên cậu ấy, mình quên mất là mình có siêu năng lực...
______________
tác giả thích cớt
tác giả thích cớt
ê trớt qướt z 😔
tác giả thích cớt
tác giả thích cớt
Kệ đi đại đại🤟

Chương 2: Gần cậu thêm 1 chút, có sao không?

Chiều thứ sáu, trời đổ mưa lất phất. Duy ngồi trong thư viện, chống cằm nhìn ra cửa sổ. Những hạt mưa rơi chậm trên mặt kính, kéo dài từng vệt nhỏ như dòng suy nghĩ vẫn chưa chịu ngưng trong đầu cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hình như cậu ấy tránh mình
Từ hôm thứ hai đến nay, Quang Anh chỉ nói chuyện đúng những gì cần thiết. Không lạnh nhạt, nhưng cũng không chủ động. Ánh mắt cậu ấy thì lạ lắm vừa như đang giữ khoảng cách, vừa như đang sợ… bị nhìn thấu
Duy thở dài, rồi lại cười nhẹ. Cậu không biết rõ mình đang nghĩ gì. Chỉ biết rằng: ở gần Quang Anh khiến cậu thấy dễ chịu nhưng đồng thời cũng khiến cậu tò mò đến phát điên
Cậu bạn ấy có gì đó rất yên mà cũng rất buồn. Giống như một bài hát không lời cứ lặp đi lặp lại trong đầu, êm ái, nhưng luôn dừng lại ở nốt cuối chưa kịp ngân lên.
Khi Duy bước ra khỏi thư viện, mưa vẫn chưa dứt. Cậu bật ô, định quay về, thì thấy Quang Anh đang đứng ở hành lang bên dãy lớp học, một mình, không ô, và cũng chẳng vội vàng trú mưa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ê!
Duy gọi lớn, chạy lại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu đứng ngẩn gì ở đây vậy?
Quang Anh giật mình. Một giây sau, cậu bật cười khẽ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc nhỉ.
Duy đưa ô che lên cả hai. Giữa khoảng không đầy mưa, Duy nói nhỏ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ thì… nếu tớ không đúng lúc, sao có lý do để đứng gần cậu thêm một chút?
Quang Anh khựng lại. Một luồng cảm xúc lạ lan trong lồng ngực.
Lần đầu tiên, cậu không thể phân biệt được đó là cảm xúc của chính mình, hay là của Duy
Chiều hôm đó, cả hai đi dưới chiếc ô nhỏ, mưa rơi lộp độp trên nền xi măng. Duy vừa đi vừa kể mấy chuyện ngốc nghếch ở trường cũ, Quang Anh chỉ cười, lắng nghe và nhận ra mình đã không còn cố gắng điều chỉnh cảm xúc nữa
Bởi vì với Duy, cậu không cần phải "khuếch tán dễ chịu". Cậu chỉ cần là chính mình.
Và nếu có một điều kỳ lạ nào đó xảy ra lúc này, thì đó là… Cậu bắt đầu mong mưa đừng tạnh.

chương 3: Nếu cậu biến mất,tớ phải làm gì?

Sáng thứ hai. Trời nắng dịu, gió thổi nhè nhẹ
Duy nhảy chân sáo vào lớp, trên tay cầm hai ly trà sữa. Một cho mình. Một cho "bạn cùng bàn đặc biệt".
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ê, trà sữa cậu thích nè! Không đường, không đá, thêm trân châu đen, đúng không?
Quang Anh hơi ngẩn người. Làm sao Duy biết được món cậu thích? Nhưng thay vì hỏi, cậu chỉ gật đầu. Cũng không hiểu sao tim mình lại đập nhanh thế này.
_____________
Buổi trưa, khi ra khỏi cổng trường, Duy rút tai nghe, vừa đi vừa nghêu ngao hát một giai điệu không rõ lời. Có lẽ vì cậu đang vui. Hoặc là… vì Quang Anh vừa cười với cậu, nhẹ như nắng đầu mùa.
Duy không để ý, có một chiếc xe máy phóng ngược chiều rất nhanh Tiếng còi vang lên sát bên tai.
Mọi thứ xảy ra trong một tích tắc
"Rầm!"
Nhưng không có va chạm. Chỉ có một làn sóng vô hình ập đến, ép không khí quanh Duy chậm lại. Mọi thứ như đông cứng vài giây. Và rồi… chiếc xe trượt sang một bên, ngã nhẹ xuống mép đường, không ai bị thương.
Người tài xế hoảng hốt, liên tục xin lỗi. Duy đứng như hóa đá. Không ai hiểu điều gì vừa xảy ra.
Chỉ có Quang Anh đang đứng từ xa siết chặt bàn tay. Cậu vừa phá một quy tắc mình tự đặt ra từ rất lâu: Không bao giờ dùng siêu năng lực trước mặt người khác
Và lần đầu tiên, cậu dùng nó… vì sợ mất một người
Duy quay đầu. Giữa đám đông, cậu thấy Quang Anh đang nhìn mình. Ánh mắt không bình tĩnh như mọi ngày, mà đầy lo lắng. Cậu chạy đến, miệng vẫn còn run
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu… thấy hết à?
Quang Anh không đáp. Chỉ đưa tay chạm nhẹ lên vai Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu không sao chứ?
Duy nhìn cậu một lúc lâu. Trái tim đập nhanh hơn bình thường. Không phải vì sợ
Mà vì ngay khoảnh khắc đó, cậu nhận ra một điều kỳ lạ: Gần Quang Anh, thế giới này hình như không tuân theo quy luật bình thường nữa.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play