[ Flash Wolves Yuxiang × Weiz ] Ai Cho Mày Là Cả Thế Giới Tao?
Giới thiệu qua loa siu xàm!!!
tacgia no depgai
Lỡ flash kia rồi thì flash này luonn 😘
Lâm Vĩ Triết cậu là một người Mắt to, da trắng, dáng người gầy gò, luôn khoác lên vẻ trầm tĩnh, lễ phép học lực rất giỏi đeptrai baby boyy Gia đình cậu chuyển về quê mẹ vì biến cố cá nhân, cậu nhập học giữa kỳ tại một ngôi trường lạ, chỉ mong yên ổn sống nốt năm lớp 11
Nhưng chỉ vừa đặt chân vào lớp, định mệnh của cậu đã hiện hình – dưới dáng vẻ một kẻ đứng đầu mọi hỗn loạn.
Dù cố gắng né tránh, Vĩ Triết vẫn trở thành “mục tiêu mới” của một tên trùm trường lạnh lùng – một cách kỳ lạ và khó hiểu đến rợn người…
Hạ Ngọc Tường anh là một người Lạnh lùng, giỏi đánh nhau, thành tích học kém, hay bị mời phụ huynh… nhưng không ai dám động đến nói về độ giàu sang ăn chơi thì không ai bằng . Anh là một con sói đội lốt thiếu gia, máu lạnh, khó đoán, gương mặt đẹp như điêu khắc
Cả trường đều sợ hắn – cho đến khi một học sinh mới dám ngồi vào chiếc bàn hắn chưa bao giờ cho ai chạm tới
Không biết là định mệnh, chấp niệm hay ám ảnh – chỉ biết từ lúc đó, hắn bắt đầu muốn phá nát cuộc đời thằng nhóc ấy… theo cách của riêng mình
Chiêm Triết Duệ một người bạn siêu thân của Vĩ Triết em là một người Xinh xắn, lanh lợi, thuộc hệ “mồm nhanh hơn não” nhưng cực kỳ trung thành là một hồng hài nhi các chị rất iuu
Vương Tử Tu hắn là người Im lặng, bí ẩn, luôn đứng sau Yuxiang như một cánh tay phải là một chiếc skinship chính hiệu cờ đỏ di động cờ bạc rượu chè thì không ai vượt mặt
Cԋαρ 1
Tiếng chuông reo đầu tiết như tiếng báo hiệu cho một vở kịch dài hạn
Lâm Vĩ Triết đứng ngoài cửa lớp 11A2, tay cầm hồ sơ chuyển trường, mắt liếc nhìn đám học sinh đang xôn xao trong lớp
Ánh mắt lặng lẽ, đôi môi khẽ mím. Nhỏ con, gầy gò, áo sơ mi trắng rộng thùng thình, cặp kính cận mảnh che bớt đi nét mặt tinh xảo. Không ai chú ý đến cậu
Chỉ là một học sinh mới, không ai quan tâm cậu lắm
Cho đến khi cậu chọn nhầm một cái bàn
Một cái bàn trống, nằm sát cửa sổ, có ánh nắng buổi sớm xuyên qua, bụi lơ lửng nhè nhẹ. Cậu không biết, đó là chiếc bàn mà không một ai dám ngồi vào suốt một năm qua
Cậu chỉ cần một chỗ yên tĩnh, không nổi bật. Nhưng chính cái sự “không biết” đó, lại là điều tồi tệ nhất
hs1
Ê! / hét nhỏ / nó ngồi chỗ đó kìa!?
hs 3
Có ai cản không? Còn kịp không?
Tiếng bàn tán nhỏ râm ran, không ai dám chạy tới kéo cậu dậy.
Chỉ đến khi tiếng bước chân ấy vang lên – từng nhịp như đạp thẳng vào cột sống cả lớp
Hạ Ngọc Tường bước vào lớp
Quần đồng phục xắn cao, áo sơ mi trắng bung nút cổ, cà vạt vắt hờ lên vai
Gương mặt sắc sảo, đẹp đến lạnh lùng, đôi mắt nhìn thẳng như muốn xuyên thủng tâm can người khác
Ánh mắt hắn dừng lại ngay trên người cậu – người đang ngồi đúng cái bàn “bất khả xâm phạm”
Cậu ngước lên, đôi mắt vô tội, không hiểu chuyện
Hắn nhìn cậu như nhìn thứ gì đó bẩn cần dọn, rồi bước tới
Hắn kéo mạnh cái ghế đối diện, ngồi xuống
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Tên mày?
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
Lâm Vĩ Triết...
Giọng cậu không run, nhưng không tránh được sự lúng túng. Cậu vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Được. Ghi nhớ kỹ
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Cái bàn mày đang ngồi là của tao
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
Ơ… Tôi không biết
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
Thầy bảo tôi tự chọn chỗ trống
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Mày nghĩ ai cũng ngồi được vào đây à? /nghiêng người sát lại, bàn tay chống lên mặt bàn cậu /
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Mày to gan quá, học sinh mới à
Giọng hắn không lớn, nhưng cả lớp đều nghe rõ. Vĩ Triết bối rối muốn đứng lên, nhưng bàn tay của hắn đã đặt lên vai cậu từ lúc nào
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Này mày lỡ ngồi rồi thì ngồi tiếp đi / kéo cậu ngồi xuống /
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Tao muốn xem, mày chịu nổi bao lâu / cuối xuống gần tai cậu nói /
Tiếng trống đầu tiên được vang lên
Nguyễn Trần Khánh Linh ( gv toán )
Chào lớp
Nguyễn Trần Khánh Linh ( gv toán )
Lật sách ra trang 55 học bài mới
Nguyễn Trần Khánh Linh ( gv toán )
Thì phần sẽ áp dụng công thức sau
Nguyễn Trần Khánh Linh ( gv toán )
Bsgwosncduwkbsvwuosnxbqcwyoekxbvdgwowmsnvsfwoembxfeuqpkebrteiqpmzbdvefywoqkxbg iqpowdbtuqpqoqkbsfwyeokdbqdqrqetwiwirutwuoropqhsv
Nguyễn Trần Khánh Linh ( gv toán )
Các em hiểu chưa?
Nguyễn Trần Khánh Linh ( gv toán )
Chúng ta qua ví dụ 1
Nguyễn Trần Khánh Linh ( gv toán )
Thì bài này cũng như trên
Nguyễn Trần Khánh Linh ( gv toán )
Áp dụng công thức là ra
Nguyễn Trần Khánh Linh ( gv toán )
Cho các em 5 phút làm
Nguyễn Trần Khánh Linh ( gv toán )
Xong ta qua thực hành
hs 3
Khủng bố quá mày / nói nhỏ /
hs 2
Tra tấn buổi sáng / nói nhỏ /
Nguyễn Trần Khánh Linh ( gv toán )
Làm bài xong chưa? Thì thầm to nhỏ gì
Nguyễn Trần Khánh Linh ( gv toán )
Xong hết rồi đúng không
Nguyễn Trần Khánh Linh ( gv toán )
Qua thực hành
Nguyễn Trần Khánh Linh ( gv toán )
Ta làm như sau
Nguyễn Trần Khánh Linh ( gv toán )
aqtoemdqtiekdbdcwulsnavsuqplambscsghdkdlMnxvxbnnxmwmoqpwtwfdcvznxmbnzlahdfwyqopwqoeyrupqlsnnxvceyowpmandvcetwuoakmsvzczdxgvbfhnnhmkblmqpwuter
Nguyễn Trần Khánh Linh ( gv toán )
Oke?
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
/ nhức đầu chóng mặt hoa mắt tê tay /
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
" Giảng kiểu quần què "
Vương Tử Tu ( nailiu)
/ nằm ngủ /
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Cailonma emiu của anh ơi
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Sao em dại dột ngồi chỗ đó vậy?
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
Em đâu biết đâu
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
Sao anh không cản em😭?
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Em nhìn coi Tử Tu có cho anh đi à??
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Ôm cứng ngắt thây
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
Mà Tử Tu là ai?
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Bà nội ơi?
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Em vô trường không cập nhật thông tin à
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Tử Tu là nailiu
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Là cánh tay phải siu cứng của cái thằng mà em ngồi đó
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
Mà người kế bên em là ai nữa?
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Cố nội ơi 🥰
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Cái người ngồi cạnh em tên là ngọc Tường hay được gọi là yuxiang
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Trùm trường đó em iu
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Hiểu chưa thấm vô đầu chưa em?
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
Ò đã hiểu
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Mà em cũng cận thận đi như yuxiang để ý đến em rồi đó
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
Kệ nó chớ anh
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
Trùm trường không phải cha
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Ờm ờ ừm
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Anh nói thế thôi
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Thưởng lộ bình an
cнαρ 2
Lâm Vĩ Triết đặt chân đến lớp sớm hơn bình thường. Cậu nghĩ, nếu đến sớm, cậu có thể chọn chỗ khác
Tránh xa cái bàn sát cửa sổ đó. Tránh xa… hắn
Khi cậu vừa đặt cặp xuống bàn gần cuối lớp, một bàn tay cứng cáp bất ngờ đè lên quai cặp, giữ chặt nó tại chỗ
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Ngồi đâu vậy?
Giọng Hạ Ngọc Tường vang lên sau lưng
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
Tôi… tôi ngồi đây
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Hông bé ơi
Hắn kéo mạnh cặp khỏi tay cậu, ném về chỗ bàn cũ
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Ngồi đúng cái chỗ hôm qua
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Mày đã chọn nó rồi mà, đúng không?
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
Nhưng–..
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Không nhưng nhị gì hết
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Tao không thích người đổi ý
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
/ bặm môi /
Cậu có thể phản kháng. Có thể đi nói với thầy. Nhưng không hiểu vì sao, cậu chỉ đứng im
Rồi lại… 𝐥ặ𝐧𝐠 𝐥ẽ 𝐛ướ𝐜 𝐯ề 𝐜á𝐢 𝐛à𝐧 𝐜ạ𝐧𝐡 𝐜ử𝐚 𝐬ổ như thể bị thôi miên
Hắn ngồi đối diện, khoanh tay nhìn cậu
Nụ cười nửa miệng nửa ác ý
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Biết tại sao tao không cho ai ngồi đó không?
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
/ lắc đầu /
Hắn ngả người về phía trước, đến gần mức cậu phải lùi lại
Nhưng sau lưng đã là tường. Không còn đường lui
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Vì tao không thích ai chạm vào thứ tao từng thích
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
Là cậu từng thích một người ngồi đây?
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
ừ
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Giờ mày chạm rồi
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Tao sẽ dạy mày cách giữ nó
Câu nói đó khiến gáy Vĩ Triết lạnh buốt
Triết Duệ lôi Vĩ Triết ra hành lang, thì thầm gấp gáp:
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Nghe này, mày phải tránh xa Hạ Ngọc Tường ra
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Hắn không đơn giản đâu
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Không phải kiểu chỉ đùa thôi đâu
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Hắn bị ám ảnh quyền lực ấy!
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
Tao… đâu có chọc gì hắn
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Càng không chọc, hắn càng thích bắt nạt
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Mày hiền quá, hắn càng muốn bẻ gãy
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
Vậy tao phải làm sao?
Chiêm Triết Duệ ( zhan )
Mày phải cho hắn thấy, mày không sợ
Nhưng Zhan không hiểu. Vĩ Triết không sợ Ngọc Tường theo kiểu thông thường
Cậu sợ chính mình khi cứ nhìn thấy ánh mắt đó, lại thấy tim mình đập nhanh bất thường
Vĩ Triết đang gom sách vở thì giọng nói trầm đục vang lên sát tai:
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Đi đâu?
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Không được
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
Tại sao?
Cậu quay lại, định phản ứng – nhưng 𝐍𝐠ọ𝐜 𝐓ườ𝐧𝐠 đã đứ𝐧𝐠 𝐬á𝐭 𝐬𝐚𝐮 𝐥ư𝐧𝐠 tay hắn chặn hẳn cửa lớp
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Tao cần người… đi mua giúp đồ
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
Cậu có chân
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Tao cũng có quyền / cười nửa miệng /
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Hoặc mày thích tao để toàn bộ lớp biết cái người yếu đuối như mày
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Từng… khóc trong phòng thể chất chiều qua?
Lâm Vĩ Triết ( weiz )
Cậu nhìn tôi cả chiều à?
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Ừ / gật không chút ngại /
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Tao thấy mày đẹp lúc im lặng
Hạ Ngọc Tường ( yuxiang )
Nhưng tao thích phá im lặng đó hơn
Từ hôm đó, mỗi ngày sau giờ học, Vĩ Triết bị “giao nhiệm vụ” riêng từ Ngọc Tường
Lúc thì mua trà sữa, khi thì mang đồ qua lớp bên, hoặc chỉ đơn giản là… ngồi đó im lặng để hắn nhìn
Cậu thấy mình như một món đồ bị nhắm trúng
Mỗi lần ánh mắt hắn chạm vào, cậu lại không thể dứt ra được
tacgia no depgai
Cạn ngôn 😵💫
Download MangaToon APP on App Store and Google Play