Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Countryhumans]--Their Ghosts Whisper Thank You--

ᴄʜᴀᴘᴛᴇʀ 1: ᴋʏ́ ᴜ̛́ᴄ ᴠᴀ̀ ʟᴏ̛̀ɪ ᴄᴀ̉ᴍ ᴏ̛ɴ ᴄᴜ̉ᴀ ᴄᴀ́ᴄ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ

ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
chào
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
1 bộ nữa ra mắt r
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
lười
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
:)
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
*abc*: Suy nghĩ ||abc||: Giao tiếp bằng ánh mắt "abc": Nói nhỏ //abc//: suy nghĩ bị nghe (abc): hành động _abc_: Địa điểm [abc]: Nhắn tin 💢: tức giận 💦: bối rối, mồ hôi 🎶: Hát ❄: Lạnh lùng 'abc': Đánh dấu A.B.C: Gằn từ chữ ABC: Hét lớn, lớn giọng abc~~: dẹo abc~: kéo dài Còn thì thêm
____________________
(Từ góc nhìn xen kẽ giữa Nazi, Germany, USSR, Empire và Russia)
“Máu có thể khô, nhưng tiếng thét… không bao giờ tắt.”
____Vô truyện_____
Nazi bước qua hành lang vắng, tiếng giày vang lên rợn người giữa dãy phòng học ngập ánh sáng xanh lạnh. Dù không có ai, hắn vẫn cảm thấy hàng trăm cặp mắt đang nhìn mình từ bốn phía.
ᴛʜɪʀᴅ ʀᴇɪᴄʜ-ɴᴀᴢɪ-
ᴛʜɪʀᴅ ʀᴇɪᴄʜ-ɴᴀᴢɪ-
"Chết tiệt... tại sao mình lại theo dõi cái đám đó?"
Một lần nữa, hắn lại thấy Việt Nam, người con trai với mái tóc đen, 1 bên mắt vàng kim như đá quý chết, 1 bên mắt đỏ thẫm như máu của người, đang bước lặng lẽ giữa bóng tối. Không một lời. Không một tiếng thở.
Sau lưng cậu, những cái bóng mờ vặn vẹo, bị xé rách, những khuôn mặt đã bị nghiền nát, không còn mắt mũi... vẫn đi theo cậu như những đứa trẻ lạc mẹ. Nhưng điều đáng sợ hơn là...
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
55: Cảm ơn...
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
55: Cậu giết tôi rồi...... cuối cùng cũng có thể rời khỏi nơi đó...
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
55:Tôi... không đau nữa...
Nazi siết chặt tay, mồ hôi lạnh rịn ra dưới lớp găng. Cậu ta—Việt Nam—giết người. Tàn bạo. Không thương tiếc. Nhưng... tại sao linh hồn họ lại cảm ơn?
Russia đứng trên lan can tầng thượng, lặng im nhìn cơn mưa ma pháp đổ xuống bầu trời học viện. Dưới sân, An Việt – em gái của Việt Nam – đang ngồi giữa đống xác chết, đôi tay nhỏ nhắn vẫn nắm chặt một cái đầu không còn mắt, miệng mỉm cười.
ʀᴜssɪᴀ
ʀᴜssɪᴀ
"Em ấy hát..."
ʀᴜssɪᴀ
ʀᴜssɪᴀ
"Giữa tiếng khóc của linh hồn."
ᴜssʀ
ᴜssʀ
Em gái Việt Nam dễ thương đấy.(xuất hiện sau lưng hắn.)
ᴜssʀ
ᴜssʀ
Cậu có nghe lời bọn họ không?
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
33: Cảm ơn… Em ấy đã thiêu chết ta.
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
57: Cô bé đó cắt tay tôi ra… và ánh sáng xuất hiện…
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
1: An Việt… dễ thương lắm… cảm ơn…
Russia siết chặt thanh giáo. Đây là trường học ma pháp, là nơi mọi người được đào tạo để bảo vệ loài người khỏi yêu ma. Vậy tại sao những kẻ mang đồng phục học sinh lại giết từng lớp một, từng đám một, mà không ai ngăn được?
Germany ngồi trong thư viện cấm. Anh lật từng trang hồ sơ về gia đình ba anh em. Nhưng mỗi khi lật đến tên "Việt Nam", mực lại biến mất. Đến lần thứ 6, anh nghe tiếng xì xào ngay bên tai.
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
Những linh hồn có mặt: Cậu ấy không muốn bị nhớ đến...
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
Chúng tôi từng cầu cứu… không ai nghe.
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
Chỉ có cậu ấy – Người duy nhất nghe được tiếng kêu của linh hồn…
Germany bật dậy, đổ mồ hôi lạnh. Một đứa trẻ mất nửa đầu đang ngồi ngay trước mặt anh.
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
Đứa bé: Cậu ấy cắt đầu tôi ra... và tôi được tự do.
Germany Empire luôn giữ khoảng cách. Anh không thích nhìn vào mắt Việt Nam – nơi ánh vàng như soi tỏ mọi lỗi lầm. Nhưng dù đứng xa, anh vẫn thấy:
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ ᴇᴍᴘɪʀᴇ-ɢ.ᴇ-
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ ᴇᴍᴘɪʀᴇ-ɢ.ᴇ-
“Em Việt đó giết bằng tay trần…”
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ ᴇᴍᴘɪʀᴇ-ɢ.ᴇ-
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ ᴇᴍᴘɪʀᴇ-ɢ.ᴇ-
“Cậu út Đông Lào vừa hát vừa bóp cổ người khác…”
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ ᴇᴍᴘɪʀᴇ-ɢ.ᴇ-
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ ᴇᴍᴘɪʀᴇ-ɢ.ᴇ-
“Việt Nam không dùng vũ khí. Chỉ cần nhìn – họ tự chết.”
G.E nhíu mày, từng lời xì xào của hàng trăm linh hồn vỡ vụn quanh cậu như gió thổi. Không gào thét, không oán trách. Chỉ là những câu cảm ơn, như lời cuối cùng họ chưa kịp thốt khi còn sống
Đông Lào – người em trai yên lặng nhất, luôn đi sát bên anh hai. Có lần Nazi suýt bước vào lớp 10A1, nơi ba anh em ngồi cùng nhau. Cửa không mở. Bên trong, hơn ba mươi linh hồn bò trên tường, ngồi dưới bàn, cào lên vách kính, chui dưới ghế.
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
Chúng tôi được cứu rồi…..
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
Họ là ác quỷ, nhưng là thiên thần của chúng tôi…
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
Cuối cùng…..có người nhìn thấy..…
Tầng hầm học viện – 2 giờ sáng Cả 5 người tụ tập trong phòng điều tra bí mật.
ᴜssʀ
ᴜssʀ
Tôi đếm được 548.227.901 linh hồn đi theo họ.
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ
Chưa kể những cái vẫn đang bị giấu.
ʀᴜssɪᴀ
ʀᴜssɪᴀ
Tôi từng nghe một linh hồn nói… 'Bị yêu tộc giam trong cơ thể 600 năm, cảm ơn cậu ấy đã giết tôi'
ᴛʜɪʀᴅ ʀᴇɪᴄʜ-ɴᴀᴢɪ-
ᴛʜɪʀᴅ ʀᴇɪᴄʜ-ɴᴀᴢɪ-
Chúng ta nên sợ họ. Nhưng… tại sao tôi thấy yên tâm khi họ bước vào phòng?❄
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ ᴇᴍᴘɪʀᴇ-ɢ.ᴇ-
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ ᴇᴍᴘɪʀᴇ-ɢ.ᴇ-
Vì họ là lằn ranh giữa sống và chết. Và chúng ta—chỉ là kẻ đứng ngoài.
Một buổi tối nọ, cả trường tụ tập tại quảng trường, dự lễ triệu hồi. Việt Nam, An Việt, và Đông Lào bước ra giữa ánh sáng, trong bộ đồng phục đẫm máu.
Không ai dám ngăn họ. Không ai dám thở mạnh. Cậu ngẩng đầu, mắt vàng chiếu thẳng lên trời.
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
Hỡi linh hồn bị xiềng, ta gọi ngươi về.
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
Ngươi được phép ra đi, nhưng chỉ khi qua tay ta.
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
Ta là dao, ta là lửa. Ta là kết thúc.
Một thi thể giữa lễ đài tự nổ tung, và một giọng nói rền rĩ bay lên bầu trời.
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
41: Cảm ơn ngài Việt Nam.....
USSR nhìn qua bốn người còn lại
ᴜssʀ
ᴜssʀ
Cậu ấy không cần chuộc lỗi.
ᴜssʀ
ᴜssʀ
Cậu ấy cần chúng ta dõi theo.
ᴜssʀ
ᴜssʀ
Không để cậu ấy chết một mình trong ánh mắt của những kẻ không hiểu
Cuối chapter 1
"Tôi từng nghĩ họ là quái vật. Nhưng khi một linh hồn rách nát ôm lấy tay tôi và thì thầm 'Họ tốt lắm…' Tôi hiểu. Không phải ai giết người cũng là tội đồ. Không phải ai rơi nước mắt cũng là nạn nhân. Và đôi khi… Sát nhân là kẻ cứu rỗi cuối cùng."
Nazi, nhật ký điều tra học viện – dòng cuối cùng trước khi biến mất.
________END______
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
Đố mn
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
Vì sao Nazi lại biến mất?
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
Đón xem nhé~
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
Bye~^^

ᴄʜᴀᴘᴛᴇʀ 2: ʟᴏ̛́ᴘ ʜᴏ̣ᴄ ʙɪ̣ xᴏ́ᴀ ᴋʜᴏ̉ɪ sᴏ̂̉ sᴀ́ᴄʜ

NovelToon
_______________
"Có những lớp học không bao giờ tốt nghiệp. Có những cái tên không còn nằm trong hồ sơ. Chúng tôi gọi đó là… tang lễ đang sống.
— Trích nhật ký của USSR, ngày 4 tháng 11
_____________________
Căn phòng 10A1 nằm cuối hành lang phía Đông của Học viện. Không có trong sơ đồ. Không ghi trong danh sách học sinh. Mỗi lần quản lý học vụ kiểm tra, cánh cửa lại hiện ra như chưa từng biến mất. Lớp học của ba anh em nhà Việt Nam.
ᴛʜɪʀᴅ ʀᴇɪᴄʜ-ɴᴀᴢɪ-
ᴛʜɪʀᴅ ʀᴇɪᴄʜ-ɴᴀᴢɪ-
“Đây là khu cấm rồi… tụi mình không nên—"
ᴜssʀ
ᴜssʀ
“Im đi, Nazi.”
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ
(Siết tay kéo hắn lại.)“Tôi nghe thấy tiếng gào."
Germany Empire đứng lặng, ánh mắt sắc lạnh dán vào cánh cửa gỗ đóng kín. Sau lớp cửa đó... là thứ mà họ không chắc mình nên thấy.
Bên trong lớp học, ánh đèn trắng xanh mờ nhạt chiếu xuống những dãy bàn ghế loang lổ máu khô. Việt Nam đang đứng giữa lớp. Mắt cậu nhìn về phía bảng, không một lời.
ᴀɴ ᴠɪᴇ̣̂ᴛ-ᴇᴍ ɢᴀ́ɪ ᴠɪᴇ̣̂ᴛ ɴᴀᴍ-
ᴀɴ ᴠɪᴇ̣̂ᴛ-ᴇᴍ ɢᴀ́ɪ ᴠɪᴇ̣̂ᴛ ɴᴀᴍ-
Anh hai…...(giọng nhẹ như gió thoảng)Có người lại vào đây.
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
Đông Lào.(trầm lạnh.)Giữ cửa.
Đông Lào gật đầu, đôi mắt vàng ánh xanh lấp lánh ma lực. Ba giây sau, cửa bật mở. Một bóng người mặc áo đen lao vào như cơn gió, tay cầm khẩu súng bạc.
sᴀ́ᴛ ᴛʜᴜ̉
sᴀ́ᴛ ᴛʜᴜ̉
Việt Nam....mày chết rồi.
BOOM
Tiếng súng vang lên.
Chỉ trong nháy mắt, Việt Nam không hề né.
Cậu giơ tay, tóm lấy nòng súng… Tiếng kim loại gãy đôi chát chúa vang lên.
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
Súng của mày… không giết được tao.
Cậu nói lạnh lùng, ánh mắt như xé thủng không gian
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
Nhưng tao sẽ giải thoát mày. Như những người khác.
RẮC
Việt Nam nắm đầu tên sát thủ, đập mạnh xuống sàn đá cẩm thạch. Tiếng xương sọ nứt vang lên lạnh toát. Máu văng tung tóe lên gương mặt cậu. Tên sát thủ co giật, rồi bất động.
Việt Nam ngồi xuống, rút chiếc khăn tay trắng từ túi ngực. Từng động tác chậm rãi, cẩn thận. Lau sạch máu trên má, trên môi, rồi đứng dậy như chưa có chuyện gì xảy ra.
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ
(nghẹn giọng)"Cậu ta… không hề chần chừ."
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ ᴇᴍᴘɪʀᴇ-ɢ.ᴇ-
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ ᴇᴍᴘɪʀᴇ-ɢ.ᴇ-
(Thì thầm) “Giống đang… giết cỏ dại.”
ᴛʜɪʀᴅ ʀᴇɪᴄʜ-ɴᴀᴢɪ-
ᴛʜɪʀᴅ ʀᴇɪᴄʜ-ɴᴀᴢɪ-
(rùng mình)“Không… giống đang an táng."
Cơ thể tên sát thủ bốc khói. Linh hồn của hắn hiện ra – một sinh vật nhỏ, méo mó, mắt không tròng, miệng rách nát.
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
Sát thủ: Tôi… đã giết rất nhiều người…
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
Sát thủ: Tôi cũng chỉ là công cụ.
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ʟɪɴʜ ʜᴏ̂̀ɴ
Sát thủ: Giết tôi… là đúng…
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
Ngươi đã bị điều khiển.
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
Không ai sinh ra để làm công cụ.
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
Đi đi – đừng quay lại nữa.
Linh hồn vỡ vụn thành ánh sáng trắng, tan biến. Cả phòng học lặng như tờ.
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ
(khàn giọng)“Tôi… tôi cảm thấy như mình vừa chứng kiến một nghi thức hiến tế.”
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ ᴇᴍᴘɪʀᴇ-ɢ.ᴇ-
ɢᴇʀᴍᴀɴʏ ᴇᴍᴘɪʀᴇ-ɢ.ᴇ-
“Không phải nghi thức. Đó là công lý. Công lý của cậu ấy.”
Trên bảng đen sau lưng Việt Nam, một dòng chữ đẫm máu bất chợt xuất hiện:
“Lớp học 10A1 – Ẩn khỏi hồ sơ. Dạy dỗ linh hồn. Xóa bỏ những kẻ không đáng sống.”
USSR bước vào cuối cùng, cầm theo một tập hồ sơ dày cộm.
ᴜssʀ
ᴜssʀ
Ko có ai từng học ở lớp này.
ᴜssʀ
ᴜssʀ
Không thầy cô. Không bài vở. Không điểm danh.
ᴜssʀ
ᴜssʀ
Chỉ có ba anh em…
ᴜssʀ
ᴜssʀ
Và hàng triệu linh hồn đã được siêu thoát.
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
(khẽ cười, lần đầu nhìn họ)Các người cứ theo dõi đi.
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
Tôi không cần hiểu.
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
sᴏᴄɪᴀʟɪsᴛ ʀᴇᴘᴜʙʟɪᴄ ᴏғ ᴠɪᴇᴛɴᴀᴍ
Chỉ cần đừng cản trở
ᴀɴ ᴠɪᴇ̣̂ᴛ-ᴇᴍ ɢᴀ́ɪ ᴠɪᴇ̣̂ᴛ ɴᴀᴍ-
ᴀɴ ᴠɪᴇ̣̂ᴛ-ᴇᴍ ɢᴀ́ɪ ᴠɪᴇ̣̂ᴛ ɴᴀᴍ-
(vừa lau máu trên bàn học)Mấy anh nhìn em giết người như thể em giết gà vậy đó.
Đông Lào
Đông Lào
(ngồi chơi với con dao cắt móng tay)Không phải gà.
Đông Lào
Đông Lào
Mà là.......
Đông Lào
Đông Lào
Ác quỷ đội lốt người.
Trích dẫn u ám cuối chương:
> “Có những người sinh ra để làm anh hùng. Có những người sinh ra để làm sát nhân. Chúng tôi không chọn. Chúng tôi chỉ giết… vì không ai khác dám làm điều đó.” — Việt Nam
______END_____
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
ᴛᴀ́ᴄ ɢɪᴀ̉-ᴊᴜᴍ-
Bye

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play