[ Nhiếp Hãn ] Lỗi Lầm Do Ai?
Chương 1
Mẹ cậu
Hãn Nhi con mau dậy cho ta
Bà cực nhọc đang kêu người con trên giường kia
Trần Tư Hãn
Mama à cho con vài phút nữa đi~
Mẹ cậu
Con trai ngoan hôm nay chúng ta có hẹn,con quên rồi sao?
Mẹ cậu
Mau thay đồ rồi chúng ta đi
Trần Tư Hãn
Tuân lệnh mama
Cậu vui vẻ chạy vào nhà tắm cậu rất vui vẻ là vì hôm nay cậu và mama có hẹn với nhà Nhiếp,họ là bạn của mama,và điều cậu vui là vì có anh Nhiếp Vĩ Thần,crush của cậu từ thời đi học đến bây giờ.
Trần Tư Hãn
Con xong rồi mama
Cậu chạy xuống phòng khách
Bà nhìn cậu chạy mà lòng lo lắng vô cùng
Vì hôm nay bà gặp bạn già của mình là muốn gửi gắm cậu,vì công ty của bà đã rơi vào vực thẳm,mà bà đã giấu Tư Hãn để cậu không phải lo lắng cho mình nhà Nhiếp cũng quyết định cưới cậu cho anh,vì gia đình ai cũng yêu mến cậu trừ anh ra
Trần Tư Hãn
Con không sao,mình mau đi đi
Mẹ cậu
Được rồi chúng ta đi
Bà nhìn thấy con ngây thơ và vô lo lòng bà cũng vô cùng nhói
Cả hai người cùng nhau đi đến nơi hẹn bà nắm tay cậu đi vào trong,Tư Hãn từ nhỏ đã không thích tiếp cận người lạ,nên khi vào nơi đông đúc cậu luôn nép vào người bên cạnh vào đến phòng VIP cậu mới dám thả lỏng cơ thể,lễ phép cúi chào ba mẹ anh và anh
Ba anh kêu bà và cậu ngồi xuống
Ba anh
Bà quyết định rồi chứ?
Nhiếp Vĩ Thần
Có gì sao mẹ?
Mẹ anh
À ta và dì đã quyết định tổ chức đám cưới cho con và Hãn Nhi
Ba anh
Con làm gì vậy Thần Nhi?
Ông ngước lên nhìn vào mắt anh
Nhiếp Vĩ Thần
Con không cưới em ấy!!
Anh bắt đầu phản ứng mạnh
Ba anh
Con ngồi xuống cho ta
Ông cố gắng giữ chất giọng uy nghiêm nhìn anh,anh trước giờ điều nghe lời ông nên khi nhìn thấy ánh của ba mình,anh không lớn tiếng nữa,mà im lặng ngồi xuống.Cậu lúc nãy rất vui vẻ khi biết mình được gả cho anh,nhưng khi thấy anh phản ứng như vậy khiến cậu hụt hẫng vô cùng...
Mẹ anh
Xin lỗi bà và cháu nhé
Bà cười ngượng cúi nhẹ đầu xin lỗi mẹ cậu và cậu
Mẹ cậu
Không sao,cũng không trách được cháu,nếu thằng bé không đồng ý thì thôi ông bà ạ,ép buộc nó tội nghiệp
Bà mỉm cười hiền lành,chả có gì là trách móc
Ba anh
Chị đừng buồn nó là vậy không sao,huống gì Hãn Nhi là một đứa trẻ ngoan,mong một đứa con dâu như vậy cũng không phải dễ dàng gì
Ông mỉm cười nhìn cậu vô cùng trìu mến
Trần Tư Hãn
Con cảm ơn bác...
Cậu cúi đầu,mắt thì cứ lén nhìn về phía anh
Mẹ anh
Thôi mọi người dùng bữa đi
Hơn một tháng chuẩn bị thì đám cưới cũng được diễn ra vô cùng thuận lợi, cả hai bên gia đình điều chúc phúc cho đôi trẻ,cậu diện cho bản thân bộ vest trắng đầy kiều diễm và nhẹ nhàng,còn anh thì vest đen lịch lãm và mạnh mẽ.Trong suốt đám cưới cậu thì cười tươi như thiên thần,đổi lại anh chẳng có lấy một nụ cười nào cả.
Sau đám cưới cả hai ngủ chung, nhưng anh cũng chả thèm quan tâm đến cậu,cưới chồng nhưng cậu cảm nhận thấy bản thân như đang ở cạnh một tảng băng không hơn không kém,nhưng được cái là anh vẫn luôn dùng bữa tối với cậu giống như một ân huệ của nhà vua vậy.
Trần Tư Hãn
Mama người đi thật ạ...
Cậu mếu máo nắm chặt tay bà
Mẹ cậu
Bảo bối ngoan ở lại nghe lời ba mẹ và chăm lo cho bản thân nha chưa,ta đi lập nghiệp không thể bên cạnh con được
Bà ôm cậu vào lòng,bà vuốt lưng cho cậu
Mẹ anh
Hãn Nhi ngoan đừng khóc nữa
Bà kéo lại xoa đầu cậu an ủi
Trần Tư Hãn
Người nhanh về với con nha...
Cậu mắt rưng rưng nắm tay bà
Mẹ cậu
Ta hứa với con bảo bối
Bà gật đầu mỉm cười rồi nhẹ nhàng lấy tay cậu ra
Bà kéo vali đi vào bên trong để di chuyển sang Mỹ để lập nghiệp lại
Ba anh
Hãn Nhi ngoan,chúng ta về nhà
Cậu lau nước mắt gật đầu cậu được ba mẹ anh đưa về nhà,tuổi thân lên phòng rồi lại tiếp tục khóc một mình
Chương 2
Hơn một tuần anh mới thấy cậu cười lại,bên cạnh cậu thời gian dài anh cũng chỉ có thể chấp nhận rằng cậu là một người em trai không hơn không kém,cậu đã không bao giờ có được hạnh phúc trọn vẹn khi sinh ra cậu đã không có cha,chỉ có một mình mẹ cậu và anh trai chăm sóc cậu,từ lúc nghèo khổ cho đến khi có tất cả trong tay,mẹ và anh trai luôn yêu thương và bảo vệ cậu.Ngay cả khi mẹ một mình chống trội với việc phá sản,mẹ vẫn lo cho cậu rồi mới dám rời đi mà lập nghiệp lại bà luôn đặt cậu lên đầu,rồi mới nghĩ đến bản thân mình, cậu vẫn luôn biết những điều đó, nhưng từ nhỏ vì hội chứng sợ người lạ mà chưa bao giờ cậu phải đụng đến bắt cứ cái gì,chỉ ở trong nhà học nấu ăn,nên trình độ nấu ăn của cậu rất giỏi,không thua gì đầu bếp lớn cả
Trần Tư Hãn
Anh Thần tối nay anh có về không?
Cậu chuẩn bị tài liệu cho anh
Nhiếp Vĩ Thần
Tối nay anh tăng ca,em cứ ngủ trước,không cần đợi anh đâu
Cậu vẫn ngoan ngoãn gật đầu
Cậu thật sự là một đứa trẻ vô cùng hiền lành và tốt bụng,cũng nhờ điều này mà anh cứ xem cậu là một cậu em trai nhỏ
Anh xoa đầu cậu rồi nhanh chóng rời đi
Anh mỉm cười rất tươi,cậu rất thích được anh xoa đầu bình thường cậu ở nhà chỉ coi tivi và học làm nấu ăn trên lớp học online của mình,cậu không ra ngoài,cậu cũng chưa bao giờ đòi hỏi điều gì cả,rất ngoan ngoãn và an phận cứ thế thời gian trôi qua cũng được nữa năm rồi.Hôm nay anh phải đi tiếp khách,và uống rất nhiều rượu,về đến nhà đã loạn xạ đi không vững rồi cậu rất cực khổ để dìu anh lên phòng,khi cậu đang cởi bỏ áo sơ mi cho anh, thì bị anh kéo xuống.Đêm đó anh và cậu nãy sinh quan hệ của những cặp vợ chồng khác nên làm,khi anh tỉnh dậy và có được nhận mọi chuyện đã xảy ra anh tự trách bản thân uống quá nhiều,sau hôm đó anh đối đãi với cậu rất khác,không lạnh lùng như trước,quan tâm đến cậu nhiều hơn.
Hôm nay ba mẹ anh rủ hai người về nhà dùng bữa
Mẹ anh
Hãn Nhi về rồi,ta nhớ con lắm đó bảo bối
Bà vừa thấy cậu liền vui vẻ kéo cậu vào sofa tâm sự
Còn anh và ông cũng bận bàn công việc,thoáng chốc cũng đến giờ dùng bữa
Anh cứ ngồi gấp đồ ăn cho cậu
Cậu hạnh phúc cười tít cả mắt
Ba mẹ anh nhìn cũng bất giác mỉm cười,nhìn thấy con trai quan tâm đến cậu làm hai người cũng yên lòng.Cứ thế thời gian trôi qua chậm rãi nhưng lại bình yên,cho đến khi anh đưa một cô gái rất xinh đẹp về nhà
Nhiếp Vĩ Thần
Hãn Nhi ơi đây là Uyển Nghi em nuôi của anh,em và em ấy làm quen đi nha
Anh kéo vali và nắm tay cô gái kia đi vào
Cậu vẫn rất ngây thơ,vui vẻ chào hỏi ả
Nhiếp Vĩ Thần
Uyển Nghi sẽ ở đây một thời gian
Trần Tư Hãn
Dạ em biết rồi
Cậu vẫn chả có gì lấy làm thắc mắc,cứ mỉm cười gật đầu
Vài tuần đầu ả vẫn rất thân thiện cho đến khi cậu cảm nhận được bản thân bị đổ lỗi vô cớ rất nhiều lần
La Uyển Nghi
Hãn Nhi em nấu cơm sao?
Cậu bây giờ cũng đã bắt đầu đề phòng
La Uyển Nghi
Đây chị bưng giùm cho
Ả đi đến tranh giành tô canh nóng trên tay cậu
Trần Tư Hãn
Không cần đâu,em làm được
Nhưng ả vẫn không chịu buông ra, cho đến khi cậu tức giận,tô canh đổ ập vào tay cậu,ả liền la lên ôm tay mình
Nhiếp Vĩ Thần
Có chuyện gì vậy?
Anh chạy vào,thay gì chạy đến chỗ cậu thì anh lại nắm tay ả
Cậu nhìn anh,đôi mắt rưng rưng, đôi tay run và đỏ tấy lên
Nhiếp Vĩ Thần
Em làm cái gì vậy Hãn Nhi,ba lần bảy lượt làm cho em ấy bị thương là sao?Em có ý gì?
Trần Tư Hãn
Em không có mà....
Nhiếp Vĩ Thần
Mau chóng dọn đồ đi,anh không muốn thấy em nữa
Anh không nói gì kéo ả lên phòng ả cậu oan ức,nhưng vì dồn nén cậu quyết định dọn đồ bỏ đi,kéo chiếc vali với đôi tay đang đỏ kia,nước mắt của cậu cứ rơi mãi không ngừng,cậu nhìn xung quanh không bản thân phải đi đâu,cậu rút người lại vì xung quanh cậu toàn là người lạ
Cậu sợ hãi cứ rút chặt người trong đêm lạnh buốt của nơi đây
NV Bí ẩn
Hãn Nhi là em phải không?
Một người con trai cao ráo cúi xuống nhìn cậu
Trần Tư Hãn
Anh Dịch Hằng...
Cậu nghe thấy giọng nói quen thuộc liền ngước lên nhìn
Trần Dịch Hằng
Sau em lại ở đây vậy?Nó đâu?Còn tay em nữa tại sao lại đỏ vậy?
Dịch Hằng lo lắng đỡ cậu đứng dậy
Trần Tư Hãn
Anh hai ơi em....
Cậu bật khóc nức nở ôm chầm lấy Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Nín đi,ngoan
Dịch Hằng xoa nhẹ lưng cậu an ủi
Sau khi chấn tỉnh được cậu thì cậu cũng kể lại cho Dịch Hằng nghe
Chương 3
Trần Dịch Hằng nghe xong vô cùng tức giận,định đến nhà tìm Nhiếp Vĩ Thần thì cậu giữa Trần Dịch Hằng lại
Trần Tư Hãn
Anh,em không muốn về đó...
Trần Dịch Hằng
Được rồi,về nhà với anh
Trần Dịch Hằng bất lực,đưa cậu về nhà
Trần Dịch Hằng là con nuôi của mẹ cậu,năm xưa được bà đem về nuôi, sau này y cưới chồng rồi theo chồng sang Anh để lập nghiệp,quay về thì nghe tin mẹ cậu phá sản,em trai cậu được gả cho nhà Nhiếp,y cũng nhẹ lòng,lâu lâu cũng đến thăm cậu.Nhìn thấy đứa em tội nghiệp,cậu không thể bỏ rơi nó, càng không thể phụ ơn nuôi dưỡng của mẹ nuôi mình,mà bà giờ đây đang lập nghiệp,y không muốn bà lo lắng cho cậu,nên đã giấu việc của cậu với bà
Trương Quế Nguyên
Hãn Nhi à sau này không cần làm gì hết,anh và Dịch Hằng sẽ nuôi em
Trương Quế Nguyên mỉm cười xoa đầu cậu
Trần Tư Hãn
Em cảm ơn anh rể
Trần Dịch Hằng
Vết bỏng của em sẽ để lại sẹo đó Hãn Nhi
Y băng bó vết thương cho cậu
Trần Tư Hãn
Nhưng mà em muốn đi làm được không anh hai?
Trần Dịch Hằng
Em sợ người lạ sao có thể đi làm được?
Trần Tư Hãn
Em làm được mà,tại mama thương nên không cho em đi làm thôi,giờ em cũng đã 18 rồi mà
Trương Quế Nguyên
Cũng được,nhưng nếu không được thì nói với bọn anh nha
Trần Dịch Hằng
Được rồi lên tắm rồi đi ngủ đi bé
Y mỉm cười dẹp dọn đồ vào hộp y tế
Trần Tư Hãn
Dạ chúc 2 anh ngủ ngon ạ
Trương Quế Nguyên
Em ngủ ngon
Trần Dịch Hằng
Em ngủ ngon
Hôm sau hai anh đều đến công ty,cậu thay đồ đi tìm việc làm,cậu xin vào một quán nước gần trường học,bà chủ rất là dễ thương và tốt bụng,quán đông đúc mà chỉ có một mình bà chủ
May mắn sau bà đã nhận cậu,bà chỉ cho cậu làm mọi thứ
Cậu là một người rất giỏi giang trong việc bếp cũng như pha chế, nên rất nhanh đã thành thạo làm việc cũng rất chăm chỉ,ngày lãnh lương cậu rất vui vẻ cầm tiền lương về khoe với hai anh
Trần Dịch Hằng
Hãn nhi giỏi quá
Trần Tư Hãn
Em được bà chủ khen nhiều lắm luôn
Cậu khoe với y đang nói chuyện vui vẻ thì cậu cảm thấy khó chịu và buồn nôn,cậu chạy vào phòng vệ sinh ở bếp,nôn rất nhiều
Trần Dịch Hằng
Em sao vậy Hãn Nhi?
Trần Tư Hãn
Anh ơi mấy bữa nay em lúc nào cũng cảm thấy khó chịu và buồn nôn...
Y suy nghĩ một chút liền kéo cậu đến bệnh viện
BS
Chúc mừng gia đình,cậu ấy có thai được ba tuần rồi
Bác sĩ mỉm cười đưa kết quả xét nghiệm của cậu cho y xem
Trần Tư Hãn
Tôi có thai sao bác sĩ?
Cậu nhẹ nhàng xoa lên bụng mình
BS
Đúng rồi,vì mới được có ba tuần,cậu cần cẩn thận vận động quá mạnh nhá
Bác sĩ gật đầu vừa kê đơn thuốc vừa dặn dò
Trần Tư Hãn
Vâng cảm ơn bác sĩ
Y gật đầu dìu cậu đứng dậy
Cả hai rời đi,vô tình ả nhìn thấy,liền đi đến phòng của vị bác sĩ kia
BS
Chào cô,cô khám thai sao
La Uyển Nghi
Không,cho tôi hỏi hai người vừa nãy vào khám thai sao?
La Uyển Nghi
Nó có thai rồi sao?Không được
Ả lắc đầu nhanh chóng rời đi
Trương Quế Nguyên
Hãn Nhi bị sao vậy em?
Trần Dịch Hằng
Nó có thai rồi
Trương Quế Nguyên
Thật sao?
Y mỉm cười gật đầu xác định
Trương Quế Nguyên
Chúc mừng em nha Hãn Nhi
Trần Dịch Hằng
Nhưng đây là con của tên kia sao?
La Uyển Nghi
📱Mày biết gì không?Tao đã đuổi thằng Trần Tư Hãn đi rồi đó hahaha
Ả nhởn nhơ nói chuyện qua điện thoại
La Uyển Nghi
📱Thì tao đã hất tô canh vào tay nó,sau đó tao la lên,Nhiếp Vĩ Thần liền chạy vào chửi nó và đuổi nó đi
Ả tự hào với việc bản thân đã làm ả vẫn cười nói vui vẻ không hề hay biết đang anh ở ngoài cửa đã nghe hết tất cả cuộc trò chuyện
Nhiếp Vĩ Thần
Là em làm hết sao?
Ả giật mình tắt điện thoại
Nhiếp Vĩ Thần
Là em đã dựng tất cả lên để anh hiểu lầm em ấy sao?
Anh như không tin vào tai mình
La Uyển Nghi
Vĩ Thần nghe em giải thích được không?
Nhiếp Vĩ Thần
Buông anh ra
Anh rút tay lại rồi điện ai đó
Nhiếp Vĩ Thần
📱Trần Tư Hãn hiện tại đang ở đâu?
Quản Lý
Dạ cậu ấy hiện đang làm việc cho quán nước ở đường XX ạ
Quản lý đầu dây trả lời,có lẽ anh cũng đã cho người điều tra và theo dõi cậu
La Uyển Nghi
Không thể để anh ta quay lại với nó và phải cho nó mất cái thai đó
Anh theo địa chỉ quản lý đưa mà chạy đến
Bà chủ phải đi mua thêm nguyên liệu nên cậu ở lại canh quán một mình,cậu đang lau lại mấy cái bàn, nghe tiếng cửa mở liền nở nụ cười quay lại,cho đến khi nhận biết được đó là anh cậu tắt hẳn nụ cười
Trần Tư Hãn
Anh đến đây làm gì?
Nhiếp Vĩ Thần
Hãn Nhi à về nhà với anh đi
Trần Tư Hãn
Không cần,tôi sẽ làm giấy ly hôn rồi gửi anh
Cậu lạnh lùng rút tay lại
Nhiếp Vĩ Thần
Là anh sai,do anh hiểu lầm em,về nhà với anh đi...
Anh nắm tay cậu một lần nữa
La Uyển Nghi
Mày là thằng khốn!!!
Nhiếp Vĩ Thần
Em làm gì vậy Uyển Nghi?
Trần Tư Hãn
Hai người mau biến đi cho tôi!!!!!
Nhiếp Vĩ Thần
Em nghe anh giải thích Hãn Nhi
Anh lắc đầu nắm tay cậu giải thích
La Uyển Nghi
Mày không được cướp anh ấy đồ khốn
Ả cố sức đẩy mạnh cậu khiến cậu té xuống đất,cậu ôm bụng đau đớn
Trần Tư Hãn
Làm ơn cứu con...làm ơn...
Bà chủ
Trời,mau đưa thằng bé đến bệnh viện
Bà chủ vừa về tới,nhìn thấy cậu ôm bụng,liền đẩy Nhiếp Vĩ Thần hối thúc anh
Nhiếp Vĩ Thần
Hãn Nhi em bị sao vậy?Hãn Nhi
Anh lo lắng bế cậu chạy đến bệnh viện gần nhất ả tức giận tìm cách níu kéo anh ra khỏi cậu
Cậu được bác sĩ cấp cứu,may mắn là cậu và con đều an toàn
Nhiếp Vĩ Thần
Tôi là chồng của cậu ấy
BS
Ở giai đoạn này,đừng để cậu ấy vận động mạnh,hay té,may mắn đưa đến sớm,đến trễ có lẽ đứa trẻ không thể giữ rồi
Anh ngạc nhiên đến không tin vào tai mình,cậu có thai sao?Trương Quế Nguyên và Trần Dịch Hằng chạy vào bệnh viện khi nhận được tin từ bà chủ nơi cậu làm việc
Trần Dịch Hằng
Cậu làm gì em trai tôi vậy hả?
Nhiếp Vĩ Thần
Em...xin lỗi..
Trương Quế Nguyên
Cậu mau biến đi,đừng làm tổn thương nó thêm lần nào nữa
Trương Quế Nguyên không thương tiếc đuổi anh đi
Trương Quế Nguyên
Mình vào trong với em ấy thôi vợ
Y buông anh ra cùng Trương Quế Nguyên đi vào phòng của cậu
Anh hối hận vì bản thân không tin tưởng cậu,cậu là người luôn chọn tin tưởng anh,nhưng anh lại là người không tin tưởng cậu.Giờ anh hối hận được không?Thật sự anh đã không thể hiểu được bản thân mình suy nghĩ điều gì nữa
Anh không biết được cảm giác anh giành cho cậu là gì?Là yêu hay vì anh cảm thấy có lỗi vì đã làm vấy bẩn cậu?Anh thật sự không hiểu nổi bản thân mình nữa thì ai hiểu anh đây.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play