[ DuongHung] - Just Healing - [ DomicMasterD]
Người cũ, tình cảm thì không.
📖 Lưu ý nhỏ trước khi đọc:
Truyện là sản phẩm hoàn toàn hư cấu, được viết ra từ niềm yêu thích và cảm hứng với OTP mà tác giả theo đuổi. Mọi tình tiết, hoàn cảnh, hay tính cách nhân vật trong truyện đều không phản ánh con người thật ngoài đời, chỉ là góc nhìn tưởng tượng và cảm xúc cá nhân tác giả.
Tác phẩm mang màu sắc CP Idol, có yếu tố tình cảm và chi tiết nhạy cảm (18+), phù hợp với độc giả trưởng thành và yêu thích thế giới giả tưởng.
Mong mọi người đón đọc bằng tâm thế nhẹ nhàng, tôn trọng và không áp đặt thực tế lên nhân vật thật.
Cảm ơn vì đã cùng tác giả yêu thương, đồng hành và gìn giữ sự tử tế trong fandom 💖
"Abc": suy nghĩ
// abc//: hành động, biểu cảm
abc!!: hét lớn
* abc*: nói nhỏ
: abc : nói chuyện điện thoại
- abc : nhắn tin
Họ yêu nhau suốt những năm cấp 3, trở thành cặp đôi khiến bao người ngưỡng mộ, tình yêu mà bao người khao khát. Được nuông chiều, bảo vệ, được nâng niu như món bảo vật quý giá dù đã yêu nhau ba năm nhưng nó dần khiến em cho em cảm thấy nhạt nhẽo. Vì quá quen với mọi thứ nên thấy chán? Quá dễ dàng có được hắn nên em thấy tình yêu này quá tầm thường? Hay.. được hắn nâng niu quá lâu làm em quên mất người tốt như hắn đã không còn nhiều?
Có lẽ.. lựa chọn chia tay trong hoà bình là điều đúng đắn nhất bây giờ đối với em.
Lê Quang Hùng
Em chán rồi.. Mình.. dừng lại đi.
Nói đến đây em chợt vỡ oà, bật khóc.
Lê Quang Hùng
E-em xin lỗi.. Dương ơi.. E-em..hức-.. em xin lỗi...
Lê Quang Hùng
Em thật sự.. thật sự chán lắm rồi.. em không còn tình cảm nữa..hức..
Lê Quang Hùng
Em không biết phải nói sao nhưng.. E-em.. hức..
Trần Đăng Dương
// Ngạc nhiên// H-Hùng..
Trần Đăng Dương
K-khoan đã.. em đừng khóc chứ..
Trần Đăng Dương
Em không cần nói anh cũng hiểu mà, anh nhạt nhẽo quá.. đúng không? Được rồi.. anh đồng ý dừng lại mà, đừng khóc nữa nhé?
Trần Đăng Dương
Anh hiểu em muốn nói gì rồi.. không cần nói tiếp cũng được. Chúng ta kết thúc thôi nhỉ?
Trần Đăng Dương
Có lẽ chúng ta hết duyên rồi.. em cũng đừng khóc nữa, không phải điều em mong muốn đã thành sự thật rồi sao?
Trần Đăng Dương
Hm.. Chúc em hạnh phúc.. với một người khác tốt hơn anh..
Lê Quang Hùng
Hức.. Em xin lỗi..
Nói rồi em vội ra khỏi ngôi nhà hai người đã chung sống với nhau từ lâu. Em đi không dám ngoảnh đầu vì sợ sẽ lại mềm lòng. Không phải hết yêu, chỉ là em muốn cảm giác gì đó mới mẻ hơn.. Hắn vẫn yêu em, dù không thể hiện ra ngoài quá nhiều nhưng trong ánh mắt hắn đã hiện lên vài tia thất vọng, buồn bã và.. chút gì đó giống như..sụp đổ?
Một thời gian sau, em quen người mới, hắn có biết không? Biết, hắn biết chứ! Đó là điều chắc chắn sẽ xảy ra và.. hắn chỉ dám âm thầm chúc phúc cho em thôi.
Nhưng yêu người mới cũng không làm em vui hơn bao nhiêu thì phải? Em được hắn chiều chuộng nâng niu từ những điều nhỏ nhất và đó là điều mà người mới này không thể cho em, ngay cả sự chung thủy cũng không. Em dần cảm thấy chán nản khi tiếp tục mối quan hệ mới mẻ, cộng thêm việc bị người mới phản bội liền chia tay.
Đã một tuần sau khi chia tay người mới và 10 ngày sau khi em chia tay với hắn.
Em dần cảm thấy chẳng còn vui vẻ nữa..
@lequanghung - @dangthanhan
Lê Quang Hùng
- Đi uống với t..
Đặng Thành An
- Cãi nhau với Dương à?
Lê Quang Hùng
- Không.. Chút chuyện vặt thôi..
@lequanghung đã chia sẻ một vị trí.
Đặng Thành An
Thằng này hôm nay sao thế?
Đặng Thành An
Thôi ra xem sao vậy..
Hai người ngồi nói chuyện vài ba câu, cuối cùng em vẫn không đủ dũng khí kể với An chuyện của em với hắn. Chỉ khi em uống đến say mềm mới bắt đầu nói úp mở vài ba câu rồi đến tất cả mọi chuyện.
Lê Quang Hùng
Hức.. An ơiii
Lê Quang Hùng
Hức.. Tao sai rồi.. t-tao hức.. tao có lỗi với Dương... hức..
Đặng Thành An
Mày đòi chia tay vì mày chán?
Lê Quang Hùng
Ức-.. ưm.. // Gật gật//
Đặng Thành An
Rồi bây giờ người mới không bằng người cũ, nó phản bội mày nên hối hận rồi chứ gì?
Lê Quang Hùng
Ừm.. hức-.. t-tao nhớ Dươnggg
Lê Quang Hùng
Tao muốn về cơ.. hức-.. Oaaa // Nhào vào lòng An//
An ra quầy thanh toán, lúc quay lại thì thấy em đã ngủ gục xuống bàn, bên cạnh là bãi nôn của em. Miệng còn lẩm bẩm vài câu.
Đặng Thành An
Về thôi.. // Dìu em dậy//
Lê Quang Hùng
Hức.. t-tao muốn Dươngg
Lê Quang Hùng
Ức-..m-muốn Dươngg cơ.. // Nói mớ//
Đặng Thành An
Tên nhóc này.. // Gọi cho Dương//
Trần Đăng Dương
: Có chuyện gì thế? Mười hai giờ đêm rồi.. // Giọng ngái ngủ//
Đặng Thành An
: Anh.. ra đưa Hùng về hộ tôi với..
Trần Đăng Dương
: Hùng? Làm sao cơ? // Bật dậy//
Đặng Thành An
: Nó thất tình.. Uống say rồi đòi anh mãi, tôi cũng chịu thua nên mới phải gọi anh đấy chứ..
Đặng Thành An
: Nói chung là anh ra đón nó về rồi hai người nói chuyện với nhau đi.
Trần Đăng Dương
: Ừm. Share vị trí qua cho tôi.
Đặng Thành An
: OK // Cúp máy//
@dangthanhan đã chia sẻ một vị trí.
Đặng Thành An
Mày hãy cầu nguyện rằng nó chưa yêu người khác đi, ít nhất là thế. Còn tao chỉ giúp được đến đây thôi.. // Nói với em//
Chỉ 10 phút sau hắn liền có mặt ở quán club mà em với An hẹn gặp.
Trần Đăng Dương
Hùng.. // Chạy vào//
Đặng Thành An
Đưa về đi. // Đẩy em sang bên Dương//
Trần Đăng Dương
// Đỡ em// Hùng..
Trần Đăng Dương
Cảm ơn.. nhưng.. giờ em ấy ở đ-...
Hắn tính hỏi địa chỉ nhà em thì An đã bỏ em lại mà chạy trước từ bao giờ. Hắn bất lực đành đưa em về nhà chung của hai người lúc trước.
Trần Đăng Dương
// Đặt em lên giường// Hùng..
Trần Đăng Dương
Tch-.. em có biết anh nhớ em đến phát điên không?...
Trần Đăng Dương
Ha-..chắc là do anh không đủ tốt.. nên em mới như vậy, đúng không?...
Hắn gượng dậy đi lấy khăn và chậu nước mang vào lau mặt và lau tay chân cho em.
Trần Đăng Dương
// Đi cất đồ//
Lê Quang Hùng
Hưm-... // Ngồi dậy//
Lê Quang Hùng
// Nhìn xung quanh// Aa-.. N-nhà chung của mình với Dương..
Lê Quang Hùng
// Nhìn ra cửa//
Trần Đăng Dương
// Bước vào// H-Hùng.. e-em tỉnh rồi..
Lê Quang Hùng
Hức-.. Dương ơi.. // Nhào vào lòng hắn//
Trần Đăng Dương
Hùng.. em sao thế?
Lê Quang Hùng
Hức.. // Khóc nấc lên//
Trần Đăng Dương
Hùng.. // Hai tay nâng mặt em lên//
Trần Đăng Dương
Hắn ta đối xử với em không tốt à? Hay là.. hắn ta phản bội em sao? Có chuyện gì.. nói anh nghe được không? // Lau nước mắt cho em//
Lê Quang Hùng
Hức-.. em.. k-không.. ức.. k-không yêu hắn nữa.. // Nấc cục//
Lê Quang Hùng
E-em s-sai.. ức.. em sai rồi.. hức.. Dương ơii // Bật khóc lần nữa//
Trần Đăng Dương
Thôi nào.. không có khóc nữa mà.. // Xoa xoa má em//
Trần Đăng Dương
Anh không trách em.. là anh không thể làm em yêu anh nhiều hơn.. Lỗi của anh cả, em không sai gì mà.. Ngoan nín nhé! // Xoa đầu em//
Hắn không dám ôm em, không dám vượt quá giới hạn.. Suy cho cùng.. bây giờ họ chả là gì với nhau, chỉ là người cũ thì đâu có quyền gì.
Lê Quang Hùng
K-không.. hức.. Không phải màa.. hức.. // Oà khóc//
Rõ ràng người hết yêu là em, người có lỗi với đối phương là em, người làm tổn thương đối phương cũng là em. Nhưng sao hắn cứ cố chấp nhận hết lỗi về bản thân? Sao hắn cứ phải hạ thấp cái tôi của mình xuống? Vì em, tất cả đều là vì em. Hắn sợ em sẽ khóc to hơn, hắn sợ em sẽ nghĩ tiêu cực rồi tự làm bản thân bị thương.. hắn sợ lắm.. sợ mọi thứ có thể làm người hắn thương, người hắn yêu phải chịu ấm ức, chịu tủi nhục, chịu đau đớn hơn hết thảy.
Lê Quang Hùng
Dương đừng như thế nữa.. hức..
Lê Quang Hùng
N-nếu được t-thì.. hức.. mình..mình quay lại nha..
Lê Quang Hùng
Hức.. Dương.. // Nhìn hắn//
Trần Đăng Dương
Anh xin lỗi.. // Tách em ra//
Lê Quang Hùng
T-tại sao.. hức..
Lê Quang Hùng
D-Dương.. Dương có người mới rồi ạ?
Lê Quang Hùng
H-hay là Dương không yêu em.. hức.. Dương hết yêu em rồi sao?
Trần Đăng Dương
Không phải.. anh không có người mới, cũng không hết yêu em.. Chỉ là.. anh nhận ra bản thân cũng biết đau.. Anh không muốn phải đau thêm lần nữa..
Lê Quang Hùng
Hức.. e-em xin lỗi.. hức.. Em xin lỗi Dương.. Dương ơi em xin lỗi.. hức.. // Dụi mắt//
Trần Đăng Dương
// Nắm tay em// Nào.. anh còn chưa nói hết mà..
Lê Quang Hùng
// Lắc đầu// Hức.. k-không.. Dương không cần nói gì nữa đâu.. hức.. E-em hiểu mà.. e-em.. hức.. Em sẽ đi ngay..
Trần Đăng Dương
// Ôm eo em kéo lại// Ai cho em đi? Hửm?
Lê Quang Hùng
Hức.. C-chẳng phải anh..
Trần Đăng Dương
Ý anh là.. anh không muốn đau thêm lần nữa, nên em có thể nào ở lại bên anh mãi không? Không rời xa anh nữa, cũng không được tự mình quyết định, có gì cũng nói anh nghe, có được không?
Trần Đăng Dương
Nếu em chán, nói với anh, mình sẽ không chia tay.. chỉ là tạm xa nhau vài ngày thôi, nhé? Nếu em thật sự hết yêu, thì cũng nói với anh. Anh không dám hứa sẽ làm em yêu anh trở lại, chỉ có thể hứa là sẽ không rời xa em nữa. Có được không?
Em nghe hắn nói xong, nước mắt đã chảy thành hàng rồi. Thật sự hắn quá tử tế, tử tế đến mức em không thể ngừng yêu hắn.
Lê Quang Hùng
Hức.. Được.. được ạ.. hức.. Em sẽ không như thế nữa đâu.. hức.. Sẽ không rời xa anh nữa.. hức.. // Nhào vào lòng hắn//
Trần Đăng Dương
Được rồi.. anh ngay đây mà.. Không sao nữa rồi.. // Ôm em thật chặt, vỗ lưng em an ủi//
Cứ thế, họ ôm lấy nhau suốt đêm. Họ lại cùng nằm trên một chiếc giường, cùng ôm nhau ngủ và điều quan trọng nhất, đó là.. họ lại cùng chung một nhịp đập.
🌹Tất cả ý tưởng, tên chapter và nội dung trong chương này đều được tác giả tự sáng tạo, trích từ trí tưởng tượng và chất xám của bản thân. Mỗi chi tiết đều mang tính hư cấu, không liên quan hay ám chỉ bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.
Hy vọng người đọc đón nhận bằng sự cởi mở và thiện cảm, không suy diễn hay lan truyền theo hướng tiêu cực.
Ranh giới giữa tình bạn - tình yêu.
📖 Lưu ý nhỏ trước khi đọc:
Truyện là sản phẩm hoàn toàn hư cấu, được viết ra từ niềm yêu thích và cảm hứng với OTP mà tác giả theo đuổi. Mọi tình tiết, hoàn cảnh, hay tính cách nhân vật trong truyện đều không phản ánh con người thật ngoài đời, chỉ là góc nhìn tưởng tượng và cảm xúc cá nhân tác giả.
Tác phẩm mang màu sắc CP Idol, có yếu tố tình cảm và chi tiết nhạy cảm (18+), phù hợp với độc giả trưởng thành và yêu thích thế giới giả tưởng.
Mong mọi người đón đọc bằng tâm thế nhẹ nhàng, tôn trọng và không áp đặt thực tế lên nhân vật thật.
Cảm ơn vì đã cùng tác giả yêu thương, đồng hành và gìn giữ sự tử tế trong fandom 💖
"Abc": suy nghĩ
// abc//: hành động, biểu cảm
abc!!: hét lớn
* abc*: nói nhỏ
: abc : nói chuyện điện thoại
- abc : nhắn tin
Hai người là bạn thân của nhau từ nhỏ, từ thời còn cởi chuồng tắm mưa với nhau. Hai gia đình cũng thân thiết nên qua lại khá thường xuyên. Ở trường ai ai cũng đồn họ là một đôi vì cách họ skinship với nhau quá thật đi. Thế mà lại không phải, yêu thì chưa đến nhưng hơn cả mức bạn thân.
Lê Quang Hùng
: Dương.. bé đóii
Trần Đăng Dương
: Tch-.. 12h đêm rồi đấy? // Xem đồng hồ//
Lê Quang Hùng
: Dương đừng mắng bé.. Bé đói thật màa.. hic..
Trần Đăng Dương
: Em chờ tao chút.. // Vừa nghe điện thoại vừa mặc áo khoác//
Bên ngoài trời lạnh 12°C mà em chỉ cần nũng nịu vài câu cũng có thể khiến hắn không ngại bật dậy giữa đêm để đi mua đồ ăn cho em.
Tiếng cửa mở khoá thành công vang lên là em biết ngay hắn đã đến. Mật khẩu cửa nhà em cũng chỉ có hắn mở được và nhà hắn cũng vậy, họ coi nhà đối phương như nhà mình mà ra vào tự nhiên.
Lê Quang Hùng
Aa-.. Dươngg!! // Chạy ra phòng khách//
Trần Đăng Dương
Ừm, giờ chỉ còn tôm hùm đất và thanh cua thôi.
Lê Quang Hùng
Bé thấy ngon màa // Xách túi đồ ăn vào đặt lên bàn phòng khách//
Trần Đăng Dương
Chờ tao rửa tay đã. // Cởi áo khoác, xắn tay áo//
Lê Quang Hùng
Nước lạnh lắm..
Trần Đăng Dương
Bình thường thôi. // Rửa tay với xà phòng//
Rửa tay xong hắn ra ngồi bên cạnh em và bóc vỏ tôm, tách thanh cua cho em ăn.
Lê Quang Hùng
Hì hì, vẫn là Dương hiểu bé nhấtt
Trần Đăng Dương
Ăn đi này. // Bóc xong liền nhét vào miệng em//
Trần Đăng Dương
Ngon thì ăn tiếp đi. // Bóc vỏ tôm, gỡ thanh cua//
Lê Quang Hùng
Dương hong ăn hả?
Lê Quang Hùng
Xí.. // Si nghĩ một hồi//
Lê Quang Hùng
// Đút anh một miếng//
Lê Quang Hùng
Dương ăn đii
Hắn đành ăn thôi chứ sao giờ, em đã đút tận miệng rồi mà không ăn thì em lại lăn ra ăn vạ mất.
Hắn bóc và tách, em thì ngồi măm măm thi thoảng còn đút cho hắn một miếng.
Trần Đăng Dương
// Dọn dẹp// Ngồi xuôi một lúc rồi thì đi ngủ đi có biết chưa?
Lê Quang Hùng
// Chạy đi rửa tay//
Lê Quang Hùng
Ớ.. Dương đi đâu thế?
Trần Đăng Dương
Tao đi đổ rác rồi về nhà luôn.
Lê Quang Hùng
Đừng mà!! // Cố rửa tay nhanh hơn// " Nước lạnh như này mà Dương vẫn rửa tận mấy lần!.."
Lê Quang Hùng
Dương chờ bé! // Vội lau tay//
Lê Quang Hùng
// Mặc áo khoác chạy ra cửa// Dương cho bé đi vớii
Trần Đăng Dương
Em đi làm gì? Tao về mà?
Lê Quang Hùng
Tối nay Dương ngủ với bé đii // Nắm tay hắn lắc qua lắc lại//
Trần Đăng Dương
Ừm, tối nay ngủ với em. Nhưng tao vẫn phải xuống đổ rác đã.
Lê Quang Hùng
Vậy bé đi cùng Dương! // Đi đôi dép bông gấu trúc vào//
Trần Đăng Dương
Em đi làm gì? Xuống dưới lạnh lắm đấy!
Lê Quang Hùng
Nhưng Dương vẫn xuống đổ rác đấy thôi.. Bé không đi cùng nhỡ Dương chạy về luôn thì bé ngủ một mình à..
Trần Đăng Dương
Haiz được rồi..
Em lon ton đi theo sau hắn xuống đổ rác, xuống đến nơi thì em chỉ co rúm người lại mà đứng yên một chỗ vì trời bên ngoài quá lạnh.
Lê Quang Hùng
Hưm.. // Run lên//
Trần Đăng Dương
Thấy chưa? Nói rồi mà không nghe. // Nắm tay em đút vào túi áo mình//
Lê Quang Hùng
Hè hè.. Bé không sợ, không phải Dương vẫn sưởi ấm cho bé đó à?
Trần Đăng Dương
Em hay ghê, biết lợi dụng tao rồi.
Lê Quang Hùng
Nhưng Dương đồng ý cho bé lợi dụng màa.. đúng hong ạ?
Trần Đăng Dương
Ừm, tao tự nguyện.
Họ về căn nhà ấm cúng của em, tay trong tay mà vào giấc.
Em nhất quyết đòi hắn dọn đồ sang ở chung với mình.
Trần Đăng Dương
Em giở thói gì thế? Bình thường không có tao em vẫn ở một mình mà?
Lê Quang Hùng
N-nhưng quản lý khu chung cư nhắn lên nhóm là quanh đây có người xấu..
Lê Quang Hùng
Dương không qua ở với bé nhỡ bé có chuyện gì thì sao?..
Trần Đăng Dương
Vậy thì em ở nhà cũng khoá cửa, đi đâu về cũng khoá cửa đi.
Lê Quang Hùng
Hongg // Mếu//
Lê Quang Hùng
Dương.. qua ở với bé.. // Níu tay áo hắn//
Trần Đăng Dương
// Ôm em// Được rồi, được rồi.. Tao qua ở với em..
Lê Quang Hùng
Hìi, Dương là nhấtt // Ôm chặt hắn//
Từ hôm đó, hắn dọn qua ở với em và họ sinh hoạt chung với nhau hàng ngày. Không những ngủ chung một giường, uống nước chung một cái cốc, mặc chung một chiếc áo của hắn mà còn tắm chung với nhau. Không phải tiết kiệm hay gì đâu, mà là họ thích thế! Không hẳn là họ đâu, mà là em thích thì hắn chiều.
Hôm nay lại như mọi hôm, em đi làm về trước nên vào tắm trước, thế quái nào em vừa ngồi ngâm mình thì hắn lại về.
Lê Quang Hùng
Dương vào đây tắm với bé nèe
Trần Đăng Dương
Chờ tao chút.
Lê Quang Hùng
Dương nhanh đii
Trần Đăng Dương
Đây. // Vào phòng tắm//
Hắn chỉ quấn đúng cái khăn ở phần dưới đi vào, cởi cái khăn ra rồi ngồi vào bồn tắm ngay sau em.
Lê Quang Hùng
Dươngg~ // Ngẩng đầu nhìn hắn//
Lê Quang Hùng
Dương gội đầu cho bé đii
Trần Đăng Dương
Em không tự gội được à?
Lê Quang Hùng
Hứ.. gội được thì đâu có nhờ Dương..
Lê Quang Hùng
Gội cho bé..
Lê Quang Hùng
Tay Dương có móng gội đầu mới sướng.. tay bé có chíu chiuu sao gội sướng bằng Dương được..
Trần Đăng Dương
Được rồi.. tao gội cho em, em ngồi ngoan đi. // Lấy dầu gội tạo bọt//
Lê Quang Hùng
Bé ngồi ngoan lắm nunn // Cười//
Hắn sấy tóc cho em, sấy khô rồi lại đi nấu ăn cho em, ăn xong hắn lại rửa bát để em ngồi ăn hoa quả xem hoạt hình. Ngồi xem với em đến khi cả hai xuôi cơm thì họ đi ngủ.
Trước khi ngủ em vẫn thì thầm vài câu với hắn.
Lê Quang Hùng
Nếu sau bé có người yêu thì Dương còn chiều bé nữa hong?
Trần Đăng Dương
Có người yêu thì để người yêu em chiều đi chứ, tao không chiều em đâu.
Lê Quang Hùng
Ơ.. nhỡ hắn không chiều bé như Dương thì sao? Dương vẫn không chiều bé ạ?..
Trần Đăng Dương
Thế yêu làm gì?
Trần Đăng Dương
Yêu phải thằng không chiều em như tao thì bỏ đi, không yêu nữa. Về với tao, tao chiều em.
Lê Quang Hùng
Hìi, dạ! Vậy bé sẽ ở với Dương mãi luônn
Trần Đăng Dương
Sao cũng được, em ngủ đi. // Xoa lưng em//
Lê Quang Hùng
Ưm.. vâng.. // Lơ mơ//
Lê Quang Hùng
// Trở mình ôm hắn// Ư..
Trần Đăng Dương
// Thơm tóc em// Ngoan ngủ đi.
𝘾𝙝𝙪 𝙎𝙖𝙖.
Đặc sản khi đoc truyen của 𝙉𝙤𝙩 𝘾𝙝𝙪 𝙎𝙖. ^^
🌹Tất cả ý tưởng, tên chapter và nội dung trong chương này đều được tác giả tự sáng tạo, trích từ trí tưởng tượng và chất xám của bản thân. Mỗi chi tiết đều mang tính hư cấu, không liên quan hay ám chỉ bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.
Hy vọng người đọc đón nhận bằng sự cởi mở và thiện cảm, không suy diễn hay lan truyền theo hướng tiêu cực.
Trần Phu Nhân.
𝘾𝙝𝙪 𝙎𝙖𝙖.
Nhớ đọc hết không lỡ mất chi tiết nào là khó hiểu lắm đó
𝘾𝙝𝙪 𝙎𝙖𝙖.
Nhắc lại là nhớ đọc hếtt
📖 Lưu ý nhỏ trước khi đọc:
Truyện là sản phẩm hoàn toàn hư cấu, được viết ra từ niềm yêu thích và cảm hứng với OTP mà tác giả theo đuổi. Mọi tình tiết, hoàn cảnh, hay tính cách nhân vật trong truyện đều không phản ánh con người thật ngoài đời, chỉ là góc nhìn tưởng tượng và cảm xúc cá nhân tác giả.
Tác phẩm mang màu sắc CP Idol, có yếu tố tình cảm và chi tiết nhạy cảm (18+), phù hợp với độc giả trưởng thành và yêu thích thế giới giả tưởng.
Mong mọi người đón đọc bằng tâm thế nhẹ nhàng, tôn trọng và không áp đặt thực tế lên nhân vật thật.
Cảm ơn vì đã cùng tác giả yêu thương, đồng hành và gìn giữ sự tử tế trong fandom 💖
"Abc": suy nghĩ
// abc//: hành động, biểu cảm
abc!!: hét lớn
* abc*: nói nhỏ
: abc : nói chuyện điện thoại
- abc : nhắn tin
Kết hôn 2 năm nhưng chưa lần nào hai người ngủ chung, ngồi cùng mâm cơm hay thậm chí là không một cuộc trò chuyện hoàn chỉnh. Chỉ là mấy câu vu vơ tạm bợ cho qua thôi.
Hôm nay hắn lại về muộn, em ngồi chờ ở sofa chỉ lo hắn gặp chuyện dù những lần hắn về muộn đếm cả hai bàn tay và bàn chân cũng không đủ. Nhưng cơn buồn ngủ lại khiến em nhắm mắt lại và đặt lưng xuống lớp đệm mềm mại của sofa.
Lê Quang Hùng
Hưm.. // Chợt tỉnh//
Trần Đăng Dương
// Tháo cà vạt, cởi giày//
Lê Quang Hùng
Dương.. anh về rồi.. // Lại gần//
Trần Đăng Dương
// Đặt áo lên tay em// Đợi làm gì?
Lê Quang Hùng
Em thấy anh về muộn nên lo quá mới..
Lê Quang Hùng
A-anh uống rượu à..
Trần Đăng Dương
Ừm.. có một chút..
Trần Đăng Dương
Tôi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi. Đừng làm phiền tôi. // Lên phòng//
Lê Quang Hùng
Em.. biết rồi.. // Tay nắm chặt chiếc áo của hắn//
Em và hắn bị ép cưới để liên hôn chính trị, bố mẹ hắn vẫn luôn lấy con cái ra làm bước đệm cho công ty thăng tiến, vốn chả quan tâm gì hắn. Từ nhỏ không nhận được tình thương của bố mẹ thì dù có tình cảm chắc hắn cũng chẳng biết bày tỏ như nào.. Em thì cũng không khá hơn hắn là bao, ở nhà một ngày không bị đánh thì cũng là chửi vì em chỉ là một đứa con hoang sau đêm mây mưa của Gia chủ nhà họ Lê thôi. Con gái nhà họ không muốn sang Trần Gia rồi hôm nào cũng bị người chồng kia lạnh nhạt nên họ đẩy em ra làm dâu cho nhà hắn. Chẳng hiểu sao em lại phải lòng hắn khi ở chung, chắc là do hắn rất lạnh lùng, điềm tĩnh chứ không mắng nhiếc em như người khác khi còn ở Lê Gia.
Trần Đăng Dương
Haiz.. // Nằm ngâm mình trong bồn nước lạnh//
Trần Đăng Dương
Lại bị bỏ thuốc rồi..
Việc bị bỏ thuốc cũng lặp đi lặp lại với hắn mỗi buổi kí hợp đồng, đa số họ đều muốn đưa con gái mình lên giường hắn để một bước lên mây. Vậy nên việc uống thuốc đối với hắn khá quen thuộc, cứ để sẵn ở tủ, nào dùng thì lấy nên hắn cũng quên mất nó đã sớm hết sạch đành đi ngâm nước lạnh.
Hắn chợt nhớ lại hành động lúc nãy của mình, dường như hắn hành động như thể thói quen hàng ngày vậy.
Trần Đăng Dương
Hm.. cũng lâu rồi nhỉ? 2 năm..
Trần Đăng Dương
*Cậu ta vẫn chịu ngoan ngoãn bên cạnh mình.. liệu có thể không?* "Việc mình sẽ dần chấp nhận cậu ta.."
Hắn quấn khăn mặc quần áo, nằm xuống tính làm một giấc nhưng không thể. Tác dụng của thuốc quá mạnh, muốn giải toả nhưng chẳng có ai cả.
Em rón rén bước vào phòng hắn, phòng khá tối nhưng em vẫn biết vị trí của chiếc giường mà đi đến rồi nhẹ nhàng ngồi xuống.
Lê Quang Hùng
Anh ngủ chưa?..
Trần Đăng Dương
// Cố nhịn// " Sao cậu ta lại vào đây?.."
Mãi không thấy hắn đáp lời em mới yên tâm là hắn đã ngủ và nằm xuống bên cạnh hắn.
Em luôn tìm đến phòng hắn để cùng ngủ suốt 2 năm qua, nhưng chỉ khi em bị tổn thương mới dám làm việc này coi như tự an ủi bản thân. Hôm nay dù hắn không nặng lời cũng không gắt gỏng nhưng em cảm thấy lời nói của hắn nặng trĩu đến kì lạ.
Lê Quang Hùng
// Trở mình ôm hắn// Dương..
Trần Đăng Dương
// Bật dậy đè lên người em//
Lê Quang Hùng
D-Dương.. // Ngạc nhiên lau nước mắt//
Lê Quang Hùng
A-anh chưa ngủ..
Trần Đăng Dương
Ừm, vậy cậu tự tìm sang đây thì nên chịu trách nhiệm với hành động của mình đi. // Cúi xuống hôn, tay luồn vào áo em//
Lê Quang Hùng
Aa-.. ưm~ // Đẩy hắn//
Trần Đăng Dương
// Một tay giữ hai tay em lên đỉnh đầu, tay còn lại xoa nắn cơ thể em bên trong lớp áo mỏng//
Trần Đăng Dương
// Nhéo nhũ hoa em// Chụt~
Trần Đăng Dương
Chiều tôi đi, đêm nay thôi.. // Hôn cổ em//
Lê Quang Hùng
Ưm.. D-Dương.. c-chờ chút..
Trần Đăng Dương
Không thể.. chờ nổi nữa.. // Cắn vào xương quai xanh em//
Trần Đăng Dương
// Liếm vết cắm// Ngoan..
Lê Quang Hùng
Aa-..hức~.. Dương.. C-chậm.. chậm lại.. ứm.. ức~
Trần Đăng Dương
Chậm thì không sướng. // Thúc sâu//
Sau một đêm đầy mãnh liệt và tận hưởng, hắn thức dậy trong trạng thái vô cùng sảng khoái. Cũng rất lâu rồi hắn mới chịu đụng vào một Omega nào đó, mà còn là nam.
Em hiện giờ đang nằm trong vòng tay hắn, làn da trắng sáng mềm mịn cứ thế thu hút hắn chạm vào, đôi môi hồng hồng làm hắn muốn cắn một miếng cho đã mới thôi.
Trần Đăng Dương
// Mê mẩn chạm nhẹ môi em//
Lê Quang Hùng
Ư-.. // Dần mở mắt//
Trần Đăng Dương
Cậu dậy rồi.. // Vội rụt tay lại//
Trần Đăng Dương
Coi như sự cố đi, tôi bị bỏ thuốc.
Lê Quang Hùng
V-vâng.. " Nếu mình không chủ động.."
Lê Quang Hùng
"Nhưng.. lỡ có thai thì làm sao đây.. Anh ấy không muốn nó, họ sẽ đánh chết mình mất.."
Trần Đăng Dương
Nếu có thai thì..
Trần Đăng Dương
Cứ sinh rồi tôi nuôi.
Lê Quang Hùng
Anh nói thật hả?..
Trần Đăng Dương
Chỉ là bị ép hôn, nếu sinh xong mà hồi phục tốt thì cậu có thể rời đi, trở về Lê gia.
Trần Đăng Dương
Tôi không giữ, dù sao Trần gia cũng chỉ cần người nối dõi mà thôi. // Vào nhà vệ sinh//
Nghe hắn nói xong em cảm thấy suy sụp hẳn đi. Hoá ra em chỉ là công cụ sinh con cho nhà hắn, hoá ra mọi thứ chỉ là sự cố ngoài ý muốn chứ không phải là do hắn có cảm tình với em, hoá ra.. em chẳng có nơi nào thật sự để trở về…
Em co ro kéo chăn che cơ thể đầy vết hôn và dấu răng của mình lại, vô thức bật khóc trong ấm ức.
Hắn vệ sinh xong, đi ra từ nhà tắm thì thấy em đang co mình lại và rơi nước mắt, không hiểu sao hắn lại thấy nhói chứ không còn thấy giả tạo như trước nữa.
Trần Đăng Dương
// Đi lại lau nước mắt cho em// Sao lại khóc?..
Lê Quang Hùng
Hức.. Dương.. // Ngẩng mặt lên nhìn hắn//
Lê Quang Hùng
C-có thể nào.. chúng ta có thể nào cùng nuôi con lớn được không..
Lê Quang Hùng
Sao lại muốn em về Lê gia? Anh ghét em đến thế à? Không thể để em cùng con lớn lên sao?.. // Ánh mắt đầy tuyệt vọng//
Trần Đăng Dương
Không phải.. chỉ là.. chúng ta đều bị ép buộc, vốn không có tình cảm. Cậu có thể rời đi thực hiện những gì cậu muốn, cậu không còn bị gò bó nữa. Không phải tốt hơn sao?
Lê Quang Hùng
" Không tình cảm?.."
Lê Quang Hùng
" Những gì em đối xử với anh không đủ rõ sao?.."
Trần Đăng Dương
Vậy thôi.. tôi phải đi làm rồi.
Em gần như mất hết hi vọng.. Chỉ 1 câu nói của hắn mà như có hàng trăm mũi tên xuyên qua tim em, đau đến lạ..
Em vẫn cố đi lại để làm việc nhà như mọi ngày, chỉ là những ngày sau em không cười nữa. Hắn nhận ra chứ? Đương nhiên là hắn nhận ra nhưng hắn chẳng biết làm gì cả. Cuối cùng vẫn như dự đoán, em có thai. Hắn nghe tin cũng vui mừng lắm, hắn không hiểu cảm giác này là gì? Là vì hắn được lên chức bố sao? Hay vì người mang thai là em? Hắn cũng không rõ, nó mơ hồ đến lạ thường làm hắn không thể xác định được.
Hôm nay hắn đưa em đi khám thai sau 3 ngày hay tin.
Bác sĩ
Chúc mừng Trần tổng và phu nhân!
Bác sĩ
Thai nhi được 3 tuần rồi, nhịp tim đều đặn, chỉ là hơi thiếu chất.
Trần Đăng Dương
Dạ cảm ơn bác sĩ, vợ chồng tôi sẽ chú ý.
Lê Quang Hùng
" Vợ.. anh ấy gọi mình là vợ.."
Trần Đăng Dương
// Nắm lấy tay em// Cho tôi hỏi có điều gì cần chú ý trong ba tháng đầu không?
Lê Quang Hùng
// Siết tay hắn chặt hơn//
Bác sĩ
À, ngài chịu khó mỗi tháng đưa phu nhân đi khám một lần để đảm bảo an toàn cho em bé, thêm nữa là không nên vận động mạnh. Thai nhi chưa ổn định nên ngài tiết chế một chút.
Trần Đăng Dương
// Xoa xoa mu bàn tay em// Ừm tôi rõ rồi.
Hắn dần dành nhiều thời gian ở nhà hơn để chăm sóc em, đưa em đi khám hàng tháng, vẫn đi làm nhưng chỉ đi khi có việc gấp. Em vui chứ, vui lắm. Dù không ở bên cạnh con, ít nhất khoảng thời gian này hãy để em chìm đắm trong thứ tình cảm của bản thân mình lần cuối.
Hắn cẩn thận tìm hiểu những gì nên bổ sung để con sinh ra khỏe mạnh, chăm chút cho căn phòng bé nhỏ của sinh linh sẽ chào đời, không để em động tay động chân vào việc nhà. Hắn dần ra dáng một người chồng, một người cha mẫu mực. Cũng chẳng biết từ khi nào hắn dần đổi xưng hô với em, không còn lạnh nhạt như trước nữa.
Sự chăm chút tỉ mỉ của hắn làm em càng thêm phiền muộn.. Vì em biết, có thể hắn chỉ vì đứa con mà gượng cười với em mỗi ngày, có thể hắn chỉ muốn làm em vui để đứa trẻ sinh ra hoạt bát, có thể tất cả mọi thứ hắn làm chỉ vì con. Nhưng vậy cũng được, nếu nhờ đứa con thì hắn mới quan tâm em thì sao em cũng chịu. Nhưng em cũng đâu biết, hắn không chỉ vì con mà còn vì trong tim hắn đã le lói một loại tình cảm đặc biệt dành cho em. Không thể hiện ra, không nói thành lời mà hắn đưa vào trong từng hành động của mình.
Ngày đó đến nhanh hơn dự đoán, em sinh non 8 tháng 10 ngày. Cơ thể em dù được bổ sung nhiều dưỡng chất nhưng vốn em đã yếu trước khi mang thai dẫn đến việc khó sinh. Hắn không ngờ mọi thứ đang yên bình bỗng chốc đổ ầm xuống làm hắn không kịp trở tay. Hắn buộc phải kí vào giấy rằng sẽ giữ ba nhỏ hay con, vì tình hình rất nguy cấp. Hắn do dự, vì cuối cùng người hắn muốn là con của mình nhưng vẫn quyết định giữ lại người vợ của mình.
Khoảnh khắc này tim hắn như bóp chặt, nghẹt thở đến lạ thường.
Trần Đăng Dương
" Làm ơn.. tốt nhất là em đừng làm sao hết.. chỉ cần em vượt qua đêm nay thôi, làm ơn.."
Trần Đăng Dương
" Nhất định.. nhất định anh sẽ đối xử với em thật tốt, sẽ cho em cảm giác thực sự của danh phận phu nhân nhà họ Trần.. Làm ơn.. xin em đấy.."
Hắn ngồi trên băng ghế lạnh ngắt bên ngoài phòng cấp cứu nhưng trong lòng thì như muốn bốc cháy vì hắn dần mất bình tĩnh khi vợ mình còn chưa được đẩy ra ngoài. Hắn nắm chặt tay đến nỗi móng tay ghì chặt đến rỉ máu.
Hắn thầm cầu nguyện cho em, chỉ cần em thôi. Chỉ cần em an toàn, cho dù có bắt hắn phải chết hắn cũng nguyện. Dường như thời gian dưỡng thai 8 tháng qua đã làm hắn thay đổi cách nhìn về em rất nhiều, tình cảm của hắn đối với em cũng ngày càng tăng.
Trong khi hắn đang đắm chìm vào suy nghĩ tiêu cực thì đèn phòng cấp cứu tắt, em được đẩy ra với khuôn mặt nhợt nhạt thiếu sức sống. Không do dự hắn lao về phía em ân cần hỏi thăm, nhưng em đã sớm ngất đi vì mất máu quá nhiều. Thật may vì phép màu đã xảy ra, cả em và đứa nhỏ đều sống sót nhưng em vẫn đang đấu tranh mãnh liệt giữa sự sống và cái chết.
Hắn run tay đỡ lấy đứa trẻ mà em đã gần như phải đánh đổi sự sống để sinh ra. Nước mắt rơi trong hạnh phúc và đau khổ, hạnh phúc vì hắn đã lên chức ba lớn, đau khổ vì em vẫn chưa tỉnh lại nhìn hắn, nhìn con của hai người.
Trần Đăng Dương
Không phải tôi nói là giữ ba nhỏ sao? Tôi đã nói là giữ ba nhỏ mà.. // Nước mắt thành hàng//
? ? ?
Chúng tôi cũng chỉ cố gắng hết sức mình theo mong muốn của phụ sản là giữ bằng được đứa bé thôi. Cậu ấy nói đứa bé rất quan trọng, nhất định phải sống.
Trần Đăng Dương
Nhưng tôi đã kí vào giấy tờ là giữ ba nhỏ, giữ ba nhỏ cô thấy không?
? ? ?
Xin lỗi anh, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức mình lần nữa để cậu ấy tỉnh dậy.
Trần Đăng Dương
Ha-.. con đúng là.. con làm ba nhỏ phải chịu đau rồi.. Sau lớn nhớ phải thương ba nhỏ hơn, có nhớ chưa? // Áp trán mình chạm vào trán con//
Hắn gọi ông bà hai bên lên báo tin vui, vì sinh non nên hắn không biết trước để thông báo cho mọi người. Sau đó em và con cũng được chuyển đến phòng VIP nghỉ ngơi. Hai bên nội ngoại thi nhau bao quanh đứa nhỏ, chỉ có hắn là lo lắng ngồi cạnh giường bệnh nắm tay em thầm cầu nguyện.
Trần Đăng Dương
Bác sĩ nói em đã qua cơn nguy kịch rồi.. nhưng sao em không chịu mở mắt ra? Em không muốn nhìn thấy anh và con của chúng ta sao? Em mệt lắm nhỉ, em nhớ chỉ ngủ một chút rồi dậy đấy nhé! Không được nằm im mãi đâu, nếu em không tỉnh dậy.. anh và con biết sống sao đây?...
Hắn vừa lẩm bẩm tay vừa nắm tay em xoa xoa để cảm nhận hơi ấm, để biết rằng em vẫn còn sống, vẫn còn bên cạnh hắn.
Đêm hôm đó, căn phòng yên tĩnh đến kì lạ. Em bé được cho uống sữa ngoài đã ngủ, hắn thì gục bên cạnh giường em thiếp đi, tay vẫn không rời tay em.
Lê Quang Hùng
Ưm.. // Bừng tỉnh//
Lê Quang Hùng
Aa-.. đây.. sao tối quá..
Lê Quang Hùng
C-cái gì.. // Nhìn xuống//
Trần Đăng Dương
Tch-.. // Ngẩng dậy//
Trần Đăng Dương
Ơ-.. e-em tỉnh rồi..
Trần Đăng Dương
Hùng... // Lao vào ôm em//
Lê Quang Hùng
Aa-.. được rồi, em không sao.. // Ôm hắn vỗ nhẹ lưng hắn//
Trần Đăng Dương
Cuối cùng.. cuối cùng em cũng tỉnh rồi.. // Cười ngơ người//
Mắt hắn được một làn nước mỏng bao quanh, môi hắn vẫn cười như thể hắn vừa lấy lại được thứ gì đó tưởng chừng đã mất đi vậy.
Em thật sự không hiểu sao hắn lại hành xử kì lạ đến vậy. Chẳng phải em đi rồi sẽ không còn một cục nợ ở bên cạnh hắn à? Giữ em lại làm gì?
Lê Quang Hùng
Dương.. em muốn hỏi anh một câu..
Trần Đăng Dương
Ừm.. em cứ hỏi đi. // Nắm tay em xoa xoa//
Lê Quang Hùng
Sao lại chọn giữ em?
Trần Đăng Dương
Gì cơ? // Ngơ ngác nhìn em//
Lê Quang Hùng
Anh muốn có người con nối dõi mà, sao không chọn giữ nó?
Lê Quang Hùng
Sao lại giữ em làm gì? // Rơi nước mắt//
Trần Đăng Dương
Ấy này.. e-em đừng khóc có được không?
Trần Đăng Dương
Chuyện này chúng ta nói sau nhé? Giờ em còn yếu lắm, tập trung hồi sức thì hơn.
Lê Quang Hùng
Ừm.. em biết rồi. // Lau nước mắt//
Trần Đăng Dương
Anh đi lấy nước cho em nhé! Môi khô hết rồi.. // Sờ nhẹ môi em//
Ngày hôm sau hắn bế con lại gần để em cho con bú, em ít sữa nên vẫn phải dùng sữa ngoài nhưng sữa non vẫn là tốt nhất nên được bao nhiêu em đều dành để con bú.
Hắn túc trực ngày đêm bên cạnh em chỉ để thay bỉm, cho con uống sữa và ru con ngủ. Em nhìn hắn vất vả cũng muốn giúp nhưng em vẫn còn yếu, chưa làm gì được.
Sau một tuần nằm viện thì em được cho xuất viện. Về căn nhà đã lâu chưa nhìn thấy làm tinh thần em phấn chấn hẳn lên. Hai người quyết định đặt tên cho con là Trần Quang Minh Đăng, tên ở nhà là Cá.
Em vẫn cứ được hắn chăm sóc, việc nhà không phải đụng, con không phải chăm vì đã có hắn lo tất. Hơi quá sức nên hắn vẫn phải thuê một giúp việc làm ban ngày, còn tối thì hắn lo được.
Em nhìn hắn như vậy liền không nỡ rời đi, em muốn thấy hắn dịu dàng với con trong những ngày còn trưởng thành, em muốn có một gia đình nhỏ hạnh phúc mà sao khó quá..
Thời gian trôi qua rất nhanh, mới đó mà đã được ba tháng rồi. Em bé dần học cười, học ư a vài tiếng và học lật người. Em nhìn con không khỏi vui mừng nhưng em nhận ra đã đến lúc mình phải đi rồi.
Đêm trước khi đi em có nằm cạnh con đang ngủ thủ thỉ vài câu, hắn đi qua và vô tình nghe được.
Lê Quang Hùng
// Nằm bên cạnh nhìn con// Bé ngoan của ba.. ba nhỏ sắp phải đi rồi, rời đi để không làm phiền đến cuộc sống của con và ba lớn.
Lê Quang Hùng
// Nắn tay con nâng niu// Sau này Cá nhớ nghe lời, yêu thương ba lớn nhiều hơn nha, thay cả phần của ba nhỏ nữa. Ba lớn của con đã rất vất vả đó! Ba cũng muốn nhìn thấy Cá của ba lớn lên từng ngày mà có vẻ không được rồi..
Lê Quang Hùng
Cá của ba ngủ ngon nhé! Ba sẽ mãi yêu con. // Thơm trán con//
Hắn đứng bên ngoài nghe hết tất cả và lặng lẽ rơi nước mắt. Em ra ngoài thì phát hiện hắn đang đứng cúi gằm mặt xuống.
Lê Quang Hùng
Dương.. anh làm gì ở đây thế?
Trần Đăng Dương
Hùng.. // Nhìn em//
Lê Quang Hùng
Ơ-.. S-sao anh lại khóc rồi..
Trần Đăng Dương
// Ôm em gục mặt xuống vai em// Em có thể nào đừng đi không?.. Thiếu em anh thật sự không biết sống sao cả.. Em ở lại nha? Ở lại với con chúng ta, ở lại với anh có được không?
Lê Quang Hùng
Nhưng lúc trước anh nói..
Trần Đăng Dương
Là do anh hồ đồ, là anh chưa nhận ra tình cảm của mình nên mới vậy.. Em đừng quan tâm đến nó nữa mà hãy hướng tới tương lai của chúng ta có được không? Coi như anh cầu xin em.. Em đừng đi mà.. // Dụi đầu vào cổ em//
Trần Đăng Dương
Xin em.. hức..
Hắn bắt đầu bật ra vài tiếng nức nở làm em không khỏi xót xa..
Lê Quang Hùng
Dương.. em không đi, không đi nữa. Nhưng anh có thể trả lời câu hỏi của em không?
Trần Đăng Dương
Ức.. được, em hỏi đi. Câu nào anh cũng trả lời, chỉ cần em đừng đi thôi..
Lê Quang Hùng
Sao ngày ấy anh lại chọn giữ em mà không phải con?
Dù đã biết tình cảm của hắn dành cho mình, em vẫn muốn hắn khẳng định lại một lần nữa để em thật chắc chắn rằng mình đã ở trong trái tim hắn.
Trần Đăng Dương
L-là anh.. anh muốn giữ em. Nếu mất con thì ta có thể làm lại đứa khác, nhưng nếu mất em rồi.. thì là anh mất tất cả.. Anh không muốn mất em, vì anh biết bản thân mình đã yêu em rồi.. Anh không muốn xa em nữa nên em đừng đi.. Anh nói là anh yêu em rồi, anh thật sự rất yêu em.. Anh thương em.. // Hôn nhẹ lên cổ em//
Lê Quang Hùng
Dương.. // Nâng mặt hắn lên//
Hai người hôn nhau, nụ hôn không có chút vội vàng nào mà ngược lại, nó rất chậm, rất nhẹ nhàng để cả hai cảm nhận hơi ấm từ đối phương, để hai người nhận ra tình cảm từ sâu bên trong mình.
Em đã thật sự có được gia đình nhỏ như mong muốn, em đã rất xứng đáng với cuộc sống hạnh phúc này khi em phải đánh đổi rất nhiều thứ. Sự chân thành của em được đền đáp, hắn nhận ra người ban đầu mình ghét bỏ giờ lại trở thành người duy nhất hắn thương, hắn yêu sâu đậm. Chẳng còn gì hạnh phúc hơn cái kết viên mãn này dành cho em và hắn. Rồi họ sẽ cùng nhau nuôi dạy đứa trẻ dù không được tạo ra bằng tình yêu nhưng lại được sinh ra trong ngôi nhà đầy sự yêu thương của cả ba nhỏ và ba lớn. Rồi họ sẽ cùng nhau nắm tay đến khi đầu bạc răng long. Vậy là đủ!
𝘾𝙝𝙪 𝙎𝙖𝙖.
Dù ban đầu Hùng có tình cảm nhưng Dương thì không nên hôn nhân chỉ vì lợi ích gia tộc. Hùng cũng là về ở chung rồi mới thích Dương và quan tâm Dương..
🌹Tất cả ý tưởng, tên chapter và nội dung trong chương này đều được tác giả tự sáng tạo, trích từ trí tưởng tượng và chất xám của bản thân. Mỗi chi tiết đều mang tính hư cấu, không liên quan hay ám chỉ bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.
Hy vọng người đọc đón nhận bằng sự cởi mở và thiện cảm, không suy diễn hay lan truyền theo hướng tiêu cực.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play