Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ JsolNicky ] Giữa Súng Và Dao Mổ

Phòng Mổ và Súng

Đêm mưa, bệnh viện trung tâm thành phố.
Tiếng còi xe cứu thương vang vọng như báo hiệu một đêm không yên bình.
Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở, Nguyễn Thái Sơn xông vào, áo khoác cảnh sát ướt nhẹp, tay giữ chặt một người đàn ông bị thương nặng – nhân chứng quan trọng của vụ án buôn thuốc cấm mà đội Sơn đang điều tra.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Bác sĩ! Bệnh nhân nguy kịch! Có ai—
Y Tá
Y Tá
/ Hoảng hốt /
Y Tá
Y Tá
Đưa vào ngay! Gọi bác sĩ Trần!
Tiếng guốc gõ nhanh trên nền gạch.
Một người đàn ông cao, dáng gọn gàng trong áo blouse trắng xuất hiện.
Trần Phong Hào.
Khuôn mặt anh lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như tia dao mổ.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Đưa vào phòng mổ. Chuẩn bị truyền máu, nội soi ổ bụng.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Anh cảnh sát, ra ngoài.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ Giọng trầm, căng thẳng /
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Tôi đi cùng.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Đây là nhân chứng của vụ án, hắn sống còn quan trọng.
Hào liếc Sơn, không đổi sắc mặt:
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Nếu anh làm cản trở, tôi không đảm bảo hắn sống.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Ở ngoài.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Ngay.
Sơn cứng người, nhìn Hào đẩy cáng đi.
Trong khoảnh khắc ngắn, ánh mắt họ chạm nhau – một bên là lạnh lùng kiêu hãnh, một bên là quyết tâm không chịu khuất phục.
Bên ngoài phòng mổ, Lê Quang Hùng và Đặng Thành An đang trao đổi dữ liệu vụ án.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/ Nhìn Sơn, cười trêu /
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Sếp ơi, anh vừa gặp bác sĩ Trần hả?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Người ta nổi tiếng ‘dao lạnh tim nóng’ đấy.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Nghe bảo 30 tuổi vẫn độc thân nha.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ Cau mày khó chịu /
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Giờ không phải lúc tám mấy chuyện này, Hùng.
An nhìn vào phòng mổ, nghiêng đầu:
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thầy Hào làm phẫu thuật nhanh như gió, nhưng tính tình khó gần lắm.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chắc anh cảnh sát này phải lì như đá mới chịu nổi.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/ Cười khẽ /
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tôi thấy hợp đó. Bác sĩ lạnh lùng và cảnh sát liều lĩnh. Cặp đôi máu lửa.
Sơn lườm Hùng, nhưng không nói gì.
Trong phòng mổ, Hào làm việc với tốc độ kinh ngạc.
Mồ hôi lăn trên thái dương, nhưng đôi tay không dao động một chút nào.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Băng mạch máu. Kẹp đây. Áp lực máu giảm, chuẩn bị sốc điện nếu cần.
Y tá vội vã làm theo. Bệnh nhân thở hổn hển, tiếng máy monitor nhịp tim vang đều.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Ổn rồi. Đường khâu cuối. Chuẩn bị đưa ra phòng hồi sức.
Sơn đứng tựa tường, áo khoác ướt dính vào người.
Mỗi giây trôi qua, anh lại cảm thấy bất lực – điều mà một cảnh sát như anh ít khi trải qua.
Cửa phòng bật mở. Hào bước ra, tháo khẩu trang, vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt bình thản.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Anh ta sống. Tạm thời an toàn. Nhưng cần theo dõi sát.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ Thở phào /
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Cảm ơn bác sĩ. Anh cứu mạng anh ta… cũng cứu cả vụ án này.
Hào nhướn mày, như không mấy quan tâm.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Cảnh sát à, anh có biết bệnh viện không phải chiến trường không?
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Lần sau đừng mang súng chạy ầm ầm vào đây.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Tôi không muốn thấy bệnh nhân sốc thêm lần nữa.
Sơn hơi khựng lại, rồi cười nhạt.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Xin lỗi. Nhưng bác sĩ cũng nên quen với việc chiến trường có khi chỉ cách phòng mổ một cánh cửa.
Hai ánh mắt đối đầu nhau. Một khoảnh khắc căng thẳng kỳ lạ, như có tia lửa lóe lên giữa không khí mùi thuốc sát trùng.
Phía xa, Nguyễn Quang Anh ôm laptop bước vào, kéo theo Hoàng Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh Sơn! Dữ liệu mới đây. Anh không ngủ à? Trông như zombie vậy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ Thì thầm với An /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ông này mà zombie thì bác sĩ Hào chắc là… thợ săn zombie.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/ Cười khúc khích /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chuẩn. Thầy Hào mà lạnh mắt lên thì ai cũng im re.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/ Chêm vào /
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Nhưng nghe đồn, có một loại zombie sẽ làm thầy Hào quan tâm đấy.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ Lườm Hùng /
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Cái gì hả?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Zombie đẹp trai, mặc đồng phục cảnh sát, họ Nguyễn tên Sơn.
Mọi người cười rộ. Sơn thở dài, quay đi để giấu nụ cười khẽ nơi khóe môi.
Hào đứng gần đó, chỉ nhìn thoáng qua rồi bước đi.
Nhưng trong ánh mắt trầm tĩnh, có một tia gì đó thoáng qua – khó nhận ra, nhưng không hề lạnh như vẻ ngoài.
Đêm ấy, Sơn rời bệnh viện với cảm giác kỳ lạ. Không chỉ vì nhân chứng thoát chết, mà còn vì hình ảnh một bác sĩ nghiêm nghị, máu dính trên găng tay nhưng ánh mắt lại… khiến trái tim anh lỡ một nhịp.
Có lẽ đây sẽ không phải lần cuối họ gặp nhau rồi.

Khi Cảnh Sát Là Người Phụ Mổ Bất Đắc Dĩ

Đêm hôm sau, mưa vẫn rả rích.
Thành phố như khoác một tấm màn ẩm ướt, phản chiếu ánh đèn đường vàng nhạt.
Nguyễn Thái Sơn ngồi trong xe, ánh mắt dõi qua kính chắn gió đầy nước.
Tai nghe bộ đàm vang tiếng đồng đội báo tin:
Bộ đàm: “Đã xác định vị trí nghi phạm. Đường Hoàng Văn Thụ, gần nhà kho bỏ hoang. Cẩn thận, có khả năng hắn mang vũ khí.”
Sơn nhấc khẩu súng, đẩy cửa xe, bước ra màn mưa.
Tiếng súng nổ vang, làm chó hoang gần đó sủa inh ỏi.
Sơn lao theo bóng đen vừa nhảy qua hàng rào.
Gã nghi phạm hoảng loạn, quay đầu bắn trả.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ Quát lớn /
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Cảnh sát! Bỏ súng xuống!
Không ai nghe. Gã tiếp tục chạy. Sơn bám sát, bùn đất bắn tung dưới chân.
Cuối cùng, một phát súng vang lên, gã ngã quỵ.
Nhưng Sơn cũng cảm thấy nhói nơi vai – một viên đạn sượt qua, máu thấm ướt áo mưa.
Anh nghiến răng, quật ngã gã tội phạm đang hấp hối rồi gọi bộ đàm:
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Đã bắt được hắn!
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Cần xe cứu thương khẩn cấp, nghi phạm và… một cảnh sát bị thương.
Giọng anh bình thản, nhưng mồ hôi lạnh và máu hòa vào nước mưa.
Phòng cấp cứu náo loạn khi Sơn và nghi phạm được đưa vào cùng lúc.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
/ Xuất hiện, vẫn lạnh lùng /
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Đưa nghi phạm sang phòng bên. Còn anh cảnh sát… sao lại gặp nhau nhanh vậy?
Sơn cười nhạt, nhăn mặt vì đau:
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Chắc tại bác sĩ khâu đẹp, tôi muốn trải nghiệm lại.
Hào nhíu mày, không đáp, kéo ghế ngồi xuống, tay đeo găng.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Đạn sượt vai.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Rạch nhẹ lấy mảnh đạn ra, khâu vài mũi. Không gây tê nhé, tiết kiệm thời gian.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ Nhếch môi /
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Anh thích hành hạ đấy tôi à?
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
/ Đều giọng /
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Không. Tôi chỉ muốn anh nhớ lần sau đừng liều như vậy.
Sơn nhìn kỹ Hào khi anh cúi xuống xử lý vết thương.
Gương mặt nghiêng nghiêng dưới ánh đèn phòng cấp cứu, hàng mi dài đổ bóng nhẹ.
Đôi bàn tay điêu luyện, dứt khoát nhưng rất nhẹ.
Tim Sơn lỡ một nhịp.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Anh không sợ máu à? Nhìn tôi thôi đã thấy ghê rồi.
Hào bình tĩnh, giọng trầm:
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Máu của người khác không làm tôi sợ.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Nhưng người mang nó thì đáng để lo.
Sơn hơi khựng lại. Câu nói nhẹ, nhưng có gì đó rất thật.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ Cười khẽ /
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Anh quan tâm bệnh nhân hay… riêng tôi vậy bác sĩ?
Hào không đáp ngay. Anh ngẩng đầu, mắt nhìn thẳng Sơn, bình thản:
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Tôi quan tâm tất cả.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Nhưng nếu anh chết, chắc sẽ phiền tôi nhiều.
Sơn bật cười, giọng khàn:
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Anh lạnh lùng quá.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Làm nghề này, nếu để cảm xúc chi phối, tôi sẽ không cứu được ai.
Khâu xong, Hào đứng dậy tháo găng. Sơn vẫn ngồi trên giường bệnh, ánh mắt không rời người đàn ông trước mặt.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
À anh Hào này…
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Sao?
Sơn mỉm cười:
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Tôi không biết bác sĩ có tin không, nhưng đôi khi cảnh sát cũng muốn cứu người, giống anh.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Chỉ khác là tay tôi cầm súng, tay anh cầm dao mổ.
Hào im lặng một lúc. Rồi anh nói khẽ:
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Khác nhau ở công cụ. Nhưng kết quả thì như nhau.
Một thoáng gì đó trong ánh mắt Hào khiến Sơn thấy bình yên lạ.
Anh tự nhủ, mình đã gặp nhiều người, nhưng chưa ai khiến anh vừa ngưỡng mộ, vừa muốn đến gần như vậy.
Hào ra khỏi phòng, bắt gặp An và Hùng đứng đợi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Sếp Sơn sao rồi thầy?
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Ổn. Mạnh hơn tôi tưởng.
Hùng nhướng mày, cười gian:
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Thầy quan tâm anh Sơn ghê ha.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Có khi nào bác sĩ lạnh lùng rung rinh trước đồng phục cảnh sát không ta?
Hào chỉ lườm Hùng một cái sắc lẹm, quay đi.
An nháy mắt với Hùng:
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Im đi, anh còn muốn sống không vậy anh Hùng.
Trong phòng, Sơn cười một mình khi nghe tiếng bọn họ ngoài hành lang. Anh chạm vào băng vết thương trên vai, bất giác nhớ cảm giác bàn tay Hào khi khâu: mạnh mẽ nhưng rất nhẹ nhàng.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Có lẽ bác sĩ Trần Phong Hào… không lạnh như anh ấy nghĩ.

Giữa Súng và Dao Mổ, Giữa Mạng Sống và Cảm Xúc

Một vụ nổ xe hơi giữa trung tâm thành phố khiến mọi thứ hỗn loạn.
Khói bốc cao, người dân la hét chạy tán loạn.
Cảnh sát nhanh chóng phong tỏa khu vực, xe cứu thương lao đến, đèn đỏ chớp nháy trong màn đêm.
Nguyễn Thái Sơn bước ra khỏi xe, tay cầm bộ đàm, mắt quét quanh hiện trường.
Mùi khói xăng nồng nặc khiến không khí ngột ngạt.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ Nói qua bộ đàm /
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Đã phong tỏa khu vực. Đưa bác sĩ tới, có người mắc kẹt trong xe!
Cửa xe hơi méo mó, lửa liếm quanh, tiếng rên yếu ớt phát ra.
Sơn lao tới cùng một vài cảnh sát khác, cố gắng phá cửa.
Một bóng áo blouse trắng chạy tới — Trần Phong Hào.
Anh vẫn mặc áo khoác mỏng bên ngoài, mái tóc hơi rối vì vội vã.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
/ Giọng gấp /
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Tình trạng thế nào?
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Một nam thanh niên, bất tỉnh, kẹt chân. Xe sắp cháy nổ, phải ra ngay.
Không cần thêm lời, Hào xắn tay áo, quỳ xuống cạnh Sơn, ra hiệu cho cảnh sát nâng cửa xe.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Anh giữ cửa, tôi kiểm tra mạch.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ Giữ chặt cửa, gằn giọng với đồng đội /
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Nhanh lên! Kéo mạnh!
Tiếng kim loại rít chói tai khi họ cố mở cửa. Hào luồn người vào, tay đặt lên cổ nạn nhân.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
/ Bình tĩnh /
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Mạch yếu. Có chấn thương ngực, cần cố định cổ. Sơn, giữ đầu cậu ta.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ Giật mình, lần đầu nghe tên mình được gọi thẳng /
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Rõ.
Anh làm theo, tay khẽ rụt lại vì khói nóng. Hào nhìn thoáng sang, ánh mắt kiên định:
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Anh không sao chứ?
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ Mỉm cười /
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Tôi mà ngất thì ai bảo vệ anh.
Hào không đáp, chỉ siết nhẹ vai Sơn, rồi tiếp tục kiểm tra vết thương.
Tiếng nổ nhỏ vang lên từ phía trước xe. Một cảnh sát hét lớn:
Cảnh Sát Phụ
Cảnh Sát Phụ
Xăng rò rỉ! Xe có thể phát nổ!
Mọi người nhốn nháo, nhưng Sơn vẫn cúi người che chắn cho Hào.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ Lạnh giọng ra lệnh /
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Mọi người lùi lại! Chỉ giữ khu vực an toàn!
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Sơn! Nguy hiểm!
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Anh lo cứu người đi! Tôi lo cho anh.
Một câu nói khiến Hào thoáng sững người.
Giữa tiếng còi xe, mùi khói và sức nóng, trái tim anh lại đập nhanh bất thường.
Hào nhanh chóng cắt dây an toàn, ra hiệu cho Sơn.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Được rồi! Nhấc lên!
Hai người đồng bộ nâng nạn nhân ra ngoài.
Sơn bế thốc người bị thương, chạy về phía xe cứu thương, Hào sát bên cạnh.
Chỉ vài giây sau, chiếc xe hơi bốc cháy dữ dội. Lửa đỏ rực phản chiếu trong mắt cả hai người.
Sơn ngồi sát vách xe, vai dính máu (không rõ là máu ai), còn Hào đang làm hồi sức cho bệnh nhân.
Áo blouse trắng loang lổ, nhưng Hào không hề nao núng.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ Khẽ /
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Anh liều quá, Hào.
Hào vừa ép tim, vừa đáp bình thản:
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Anh cũng vậy.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Nhưng chúng ta làm vì mạng sống, đúng không?
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ Cười nhạt /
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Ừ. Nhưng lần sau, nếu có ai liều, tôi muốn người đó là tôi, không phải anh.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
/ Ngẩng đầu, thoáng bất ngờ /
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Anh nghĩ anh có thể bảo vệ hết mọi người sao, Sơn?
Sơn nhìn thẳng vào mắt Hào, giọng trầm nhưng chắc:
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Tôi muốn bảo vệ người tôi quan tâm.
Hào khựng lại một nhịp, nhưng rồi nhanh chóng cúi xuống tiếp tục công việc, che giấu cảm xúc đang dâng trào.
Bệnh nhân đã ổn định, được đưa vào phòng hồi sức.
Sơn ngồi trên ghế ở hành lang, thở hắt ra.
Vết thương cũ trên vai rỉ máu, nhưng anh chẳng để tâm.
Hào bước đến, cầm theo hộp y tế.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Lại bị thương. Lúc nào anh mới biết giữ bản thân?
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ Cười nhạt /
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Khi nào bác sĩ biết sợ thì tôi hết bị thương.
Hào quỳ xuống, mở băng gạc, khẽ nói:
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Tôi có sợ.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Nhưng sợ mất người mình không cứu được.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Và… sợ nhìn thấy ai đó lao vào nguy hiểm mà không quay đầu lại.
Sơn hơi ngạc nhiên.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ Nhẹ giọng /
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Anh đang nói tôi sao?
Hào không trả lời.
Anh tập trung băng bó, nhưng bàn tay siết chặt hơn bình thường, như để giấu sự rung động.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ Khẽ cười, giọng trầm ấm /
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Anh Hào này… tôi nghĩ tôi đang thích một người cứng đầu hơn cả tôi.
Hào ngẩng đầu, thoáng sững lại. Trong ánh đèn trắng lạnh lẽo, Sơn nhìn anh với ánh mắt chân thành đến mức trái tim anh đập loạn.
Ở cuối hành lang, Lê Quang Hùng và Đặng Thành An đang núp sau tường, thì thầm.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/ Mắt sáng /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh Sơn tỏ tình chưa? Em thấy ánh mắt đó là tỏ tình đó.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/ Cười khẽ /
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tỏ tình không cần lời. Nhìn là biết rồi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Vậy khi nào anh mới nhìn em mà biết vậy?
Hùng khựng lại, quay sang nhìn An, cười mỉm:
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Chắc… cũng sắp.
Trong phòng y tế, Hào lặng người trước câu nói của Sơn.
Anh không trả lời, chỉ cúi xuống tiếp tục băng bó, nhưng bàn tay nhẹ hẳn đi. Sơn nhìn anh, khẽ nhếch môi.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Bác sĩ Trần Phong Hào… có vẻ trái tim anh cũng không lạnh như anh tưởng.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play