[ĐN DR. Stone] Bí Ẩn Dưới Làn Sóng Tĩnh
Chap 1
08:37 AM | Trên bầu trời vùng biển không tên
Âm thanh cánh quạt trực thăng quay vù vù trên không trung
Sazanami Hinari
"Ổn áp đấy chứ… trực thăng tự chế bản Beta-0.3 hoạt động tốt hơn kỳ vọng… Không phát nổ. Vậy là thành công?"
Sazanami Hinari
“...Mới khen xong thì… ê ê ê... CÁNH QUẠT LỆCH RỒI KÌA!?”
Cảnh báo: Tín hiệu dao động trục chính
Sazanami Hinari
“Chết dở. Cái gì đây, cái gì đây!? Không lẽ hôm qua quên siết ốc lần cuối à!?”
RẦM!! – Âm thanh như vỗ mặt một cú bay màu!
Sazanami Hinari
“Má ơi… mất kiểm soát! Lệch trục rồi! Bay chếc cái đầu máy bay… THẲNG VÀO BIỂN!?”
Hinari nắm chặt cần điều khiển, mồ hôi túa ra dù mặt vẫn vô cảm
Sazanami Hinari
“Phải nhảy thôi, phải nhảy trước khi cái này trở thành nồi áp suất cỡ bự.”
Hinari định vị radar: có đảo gần đó – 2.3 km
Sazanami Hinari
“Tính khí động học không cho phép đáp yên lành, nhưng… dù cứu sinh vẫn còn. Let’s go.”
Hinari bật dù, phóng người ra khỏi máy bay khi nó bắt đầu lao xuống
Sau lưng là tiếng nổ rền trời khi trực thăng đâm xuống biển – Hinari lơ lửng giữa trời, tóc bay tung tóe – như cảnh trong phim slow motion, nhưng mặt vẫn đơ
Sazanami Hinari
“Từ ngày vào đời chưa lần nào rảnh rỗi để chơi… mà chơi vậy cũng không vui cho lắm. Duma cuộc đời.”
09:15 AM | Đảo hoang – bờ cát trắng phơi nắng
Hinari lết lên bờ, ướt nhẹp từ đầu đến chân
Sazanami Hinari
“Mặn chát… y chang đời tao.”
Sazanami Hinari
“Ít nhất còn nguyên vẹn. Cơ bắp không rách, phổi không thủng. Ổn.”
Bắt đầu kiểm tra thiết bị, liên lạc… mất sóng. Toàn tập
Sazanami Hinari
“Ờ ha, đương nhiên. Có khi nào tụi giám sát đang ngồi cười uống trà mà không biết con hàng của tụi nó đang trôi dạt ở cái đảo trời đánh nào đó không?”
Sazanami Hinari
“...Cũng kệ đi. Tạm ở đây vài hôm, dựng lều, sinh tồn.”
07:02 AM – Một tuần sau | Hinari đang đi dọc mép rừng kiếm trái cây ăn sáng
Gió nhẹ lùa qua tóc, Hinari tay cầm con dao găm tự chế, lưng đeo túi lá thuốc hái được
Sazanami Hinari
“Không thấy động vật nào có dấu hiệu bệnh hay đói lả... Hệ sinh thái vẫn hoạt động bình thường. Không có gì bất ổn…”
Bỗng nhiên — một làn sóng ánh sáng màu xanh lá cây chảy qua bầu trời, như thể ai đó vừa đổ mực dạ quang lên cả thế giới
Nó lướt qua người Hinari, nhẹ nhàng như sương, nhưng lạnh như chạm vào kim loại
Sazanami Hinari
(vẫn đơ mặt – đứng yên nhìn)
Sazanami Hinari
“...Gì đấy trời?”
Sazanami Hinari
“...Không bị gì hết á? Tim đập ổn. Phản xạ ổn. Cơ bắp không căng. Hệ thần kinh… vẫn đang chạy loạn như mọi khi.”
Sazanami Hinari
“Cái… ánh sáng đó là gì? Không phải thiên thạch. Không có tiếng nổ, không có dư chấn. Không có mùi ozone – loại trừ plasma.”
Sazanami Hinari
“Động vật quanh đây cũng không có vẻ bất thường… không bị thương, không bất tỉnh, không xỉu ngang. Vậy là... ánh sáng này không ảnh hưởng đến tụi nó luôn?”
Sazanami Hinari
“Mình… cũng không bị gì hết. Là do cấu trúc gene? Hay do phản ứng miễn dịch không tương thích? Hay… mình không hẳn là người?”
Sazanami Hinari
“Tch… Thôi, chuyện gì cũng để sau đi. Ưu tiên sinh tồn.”
Hinari quay đầu đi tiếp, tay vẫn cầm trái dừa và cây lao cá tự chế
Sazanami Hinari
“Cơ mà… mình biết chắc… cái tia xanh đó không phải ngẫu nhiên đâu.”
Sazanami Hinari
“Khi mình thoát khỏi đảo này… mình sẽ truy cho ra cái thứ đó là gì, ai tạo ra nó… và mục đích là gì.”
Sazanami Hinari
“Mình ghét nhất là bị động,không làm được gì.”
Chap 2
Buổi sáng – ngày thứ ba sau khi tia sáng xanh xuất hiện
Bầu trời xanh đậm, nắng rọi nhẹ lên đỉnh cây. Hinari đang gác chân ngồi trên cành cao, gặm một miếng quả rừng trông chẳng mấy ngon lành.
Sazanami Hinari
/Nói nhỏ, như tự lẩm bẩm/Hơn một tuần rồi… Vẫn chưa thấy động tĩnh gì từ đất liền…
Đột nhiên, một âm thanh khẽ rít lên – như tiếng không khí bị xé toạc. Cô ngẩng đầu theo phản xạ.
Một vật thể hình trụ đang lao xuống – không cháy, không nổ, chỉ là đang hạ cánh có kiểm soát. Một tàu… tàu cứu sinh vũ trụ.
Sazanami Hinari
…Không thể nào.
Không chần chừ, cô tụt xuống, lao qua rừng cây như báo đen băng rừng. Đôi chân di chuyển chính xác từng bước, chẳng tạo tiếng động nào.
Khoảng 15 phút sau, cô ẩn sau một bụi cỏ lớn gần nơi đáp xuống. Khói nhẹ bay lên từ đất đá bị nóng, tàu cứu sinh dừng lại hoàn hảo.
Tiếng cửa bật mở. Ba người bước ra.
Sazanami Hinari
Byakuya... Yakov... Darya...?
Sazanami Hinari
/Bước ra, giọng vẫn lạnh nhưng ánh mắt ngờ vực/…Tôi nhớ là mấy người đáng lẽ đang trên trạm vũ trụ?
Byakuya Ishigami
Hinari!? Cô vẫn sống?!
Yakov Nikitin
/căng thẳng nhìn quanh/
…Cô cũng không bị hóa đá?
Darya Nikitina
/Tiến lên, thở nhẹ ra/ Thật may… Không ngờ có người sống sót bên dưới…
Sazanami Hinari
/Khoanh tay/ Tôi nên là người hỏi. Chuyện gì đang xảy ra?
Byakuya Ishigami
/Gật đầu nghiêm trọng/ Trái Đất đã bị bao phủ bởi một loại ánh sáng lạ. Toàn bộ nhân loại… hoá đá. Chúng tôi là nhóm duy nhất không bị ảnh hưởng vì đang ở ngoài khí quyển
Sazanami Hinari
Có ai khác đi cùng không?
Darya Nikitina
Ba người còn lại đang trôi dạt ngoài biển trong khoang phụ. Họ sắp cạn dưỡng khí…
Sazanami Hinari
Có một chiếc bè tôi chế từ thân gỗ và ván thép hỏng. Đủ sức ra khơi nếu không gặp sóng mạnh. Lấy mà dùng
Họ nhìn nhau – không hỏi thêm. Hinari chỉ tay về hướng tây bắc, rồi đi trước dẫn đường.
Một giờ sau – tàu cứu sinh mini được kéo ra biển, nhóm Byakuya khởi hành đi cứu người.
Hinari ngồi trên một tảng đá gần bờ, mắt nhìn xa về phía chân trời.
Sazanami Hinari
/Trầm lặng, mắt nheo lại/
"Nếu họ thật sự sống sót từ quỹ đạo... Thì chuyện này… không phải tai nạn đơn thuần"
Chiều xuống. Sáu người tập hợp lại bờ biển, đã cứu được ba phi hành gia còn lại.
Người đầu tiên bước xuống – một cô gái tóc vàng với gương mặt thân quen.
Sazanami Hinari
/Mỉm cười nhẹ/ Lillian.
Lilian Weinberg
/Trợn mắt rồi chạy ào tới/Hinari!? Là thật đấy hả!? Ôi trời ơi, cậu không hóa đá!? Tôi tưởng…
Sazanami Hinari
/Bật cười/ Tôi không nghĩ mai này chúng ta gặp lại trong tận thế đâu đấy?
Sazanami Hinari
Rất vui vì cô vẫn ổn Lilian
Lilian Weinberg
/Ôm chặt cô/ Tôi cũng vậy…
Người tiếp theo là Connie – ánh mắt sắc sảo như thường
Connie Lee
/Gật đầu/ Tôi nhớ cô. Năm đó trên ISS, cô là người khiến trung tâm điều khiển muốn nhức đầu vì tự ý sửa cánh tay robot đúng không?
Sazanami Hinari
/Nhún vai/ Tôi sửa đúng mà. Và tiết kiệm 20% nhiên liệu robot. Không ai than nữa sau khi thấy kết quả.
Connie Lee
/Cười khẽ/ Hợp lý
Người cuối là một anh chàng với mái tóc xoăn lòa xòa, vẻ mặt hơi đề phòng.
Sazanami Hinari
/Chìa tay/ Hinari Sazanami. Tôi chưa biết anh.
Shamil Volkov
/Bắt tay, hơi cảnh giác/ …Shamil. Phi công. Cô làm gì ở đây một mình?
Sazanami Hinari
À sự cố tai nạn ấy mà . Hy hữu thôi
Tối hôm đó – sáu người ngồi quanh đống lửa. Mùi món ăn nóng bốc lên thơm phức. Hinari đứng dậy khuấy nồi, từ tốn chia khẩu phần.
Yakov Nikitin
/Nhìn đống thực phẩm sấy khô, trái cây, rau củ/ Cô sống kiểu gì vậy?
Sazanami Hinari
/Thản nhiên/ Có một tuần rảnh rỗi và một trí nhớ không tệ,dù sao cũng không đến mức chết vì đói đi ha.
Connie Lee
/Nhìn cô chằm chằm/ Cô thật sự không bị hoá đá sao?
Sazanami Hinari
/Bình tĩnh đáp, mắt không rời đống lửa/ Không.
Khoảnh khắc im lặng trôi qua.
Sazanami Hinari
/Vẫn giữ nét mặt bình thường/ Tôi không biết,có lẽ là may mắn chăng,có khi ngoài kia cũng có ai đó giống tôi cũng nên.
Lilian Weinberg
/Chớp mắt/ Cậu không thấy lo lắng sao
Sazanami Hinari
/Mỉm cười nhẹ, giọng đều đều/ Tại sao phải lo lắng khi bản thân vẫn đang còn sống sờ sờ,và không gặp chuyện gì chứ , đúng không?
Sazanami Hinari
"Tôi đang sắp phát điên....
Tia sáng phát ra toàn cầu. Vẫn chưa biết bước sóng nào, cơ chế phân loại thế nào. Mình sống sót là do đột biến gen? Tác dụng chậm? Hay một nguyên nhân chủ đích...?"
Sazanami Hinari
"Rốt cuộc chuyện gì đang sảy ra với trái đất vậy trời , Aaaa mình không biết gì cả,thật điên hết cả đầu mà"
Bữa ăn kết thúc. Mặt trăng bắt đầu lên cao.
Hinari ngồi bên ngoài trại, mắt nhìn trời. Tay cầm chiếc đá nhọn, đang vẽ thứ gì đó lên mặt đất – một sơ đồ mạng phân tích giả thuyết.
Sazanami Hinari
"Nếu nhân loại đã hóa đá toàn bộ… thì một nền văn minh mới cần được khởi động.Vậy bây giờ phải khôi phục nó hay làm gì đây,mà thực ra còn không biết về đất liền kiểu gì nữa,ở đó mà cứu nhân loại , đúng là muốn chọc điên mình mà"
Sazanami Hinari
Hazzz,phiền phức rồi đây
Sazanami Hinari
Thôi chuyện này mai tính tiếp,đi ngủ đã
Cô về lều , nằm phát ngủ luôn,mặc kệ cuộc đời
Chap 3
Trời dần ngả hoàng hôn. Trên một khoảng đất trống gần bờ biển, nhóm phi hành gia tụ họp cùng Hinari. Một chiếc bàn gỗ mộc được dựng tạm, xung quanh là những chiếc ghế từ đá và thân cây. Một buổi tiệc nhỏ bắt đầu. Lửa trại cháy tí tách. Mùi thức ăn bốc lên thơm nồng.
Byakuya Ishigami
Hôm nay là ngày đặc biệt đấy. Lễ cưới đầu tiên của nhân loại... sau tận thế.
Shamil Volkov
Không cần làm lớn vậy đâu. Chỉ cần sống sót được là mừng rồi…
Connie Lee
/Mỉm cười nhẹ, nắm tay Shamil/ Nhưng dù thế giới thế nào thì cưới nhau vẫn là điều đáng mừng. Phải không?
Yakov Nikitin
/Bưng ly gỗ lên/ Uống mừng! Tình yêu vẫn sống sót giữa tận thế! Không gì ngầu hơn thế.
Darya Nikitina
/Liếc Yakov/ Uống thôi thì đừng quên ăn. Lần này Hinari làm cơm đúng không?
Sazanami Hinari
/gật đầu, nhàn nhạt/ Ừm,là đồ ăn tôi chuẩn bị sẵn. Khoai dại hấp, cá khô, ít rau rừng.
Yakov Nikitin
Vậy mà ngon lắm á! Darya không nấu được thế đâu nha!
Darya Nikitina
/Đập vai Yakov/ Ngồi yên ăn đi!
Mọi người cùng bật cười. Không khí vui vẻ, dù xung quanh chỉ là biển, rừng và tro bụi của nền văn minh cũ.
Lilian Weinberg
/Đứng dậy, cười rạng rỡ/ Vậy để tôi tặng cho cô dâu chú rể một món quà đặc biệt nhé.
Byakuya Ishigami
Ồ? Một bài hát chứ gì?
Lilian Weinberg
Chuẩn luôn!
Cô hít một hơi sâu, rồi cất giọng. Giai điệu bay lên nhẹ nhàng, lời ca man mác buồn. Nhưng khi hát đến đoạn cuối… cô nghẹn lại. Giọng chùng xuống. Tay cô siết chặt rồi buông rơi…
Lillian quay người bỏ chạy ra phía bờ biển.
Bờ biển. Mặt trời đang dần chìm sau đường chân trời. Gió thổi mạnh hơn. Lillian ngồi bó gối, mắt vô hồn nhìn sóng.
Byakuya Ishigami
/Tiến lại, nhẹ giọng/ Cảm xúc dâng trào quá hả?
Lilian Weinberg
Tôi sợ... Tôi sợ rằng âm nhạc sẽ biến mất mãi mãi. Tôi là ca sĩ, nhưng nếu không còn ai nghe… thì tôi còn là gì?
Byakuya im lặng một chút, rồi mỉm cười đầy tin tưởng.
Byakuya Ishigami
Âm nhạc sẽ không biến mất đâu. Senku – con trai tôi – chắc chắn sẽ tỉnh dậy. Nó sẽ cứu thế giới này. Nó sẽ hồi sinh mọi thứ, cả tri thức, cả khoa học, và cả âm nhạc nữa.
Sazanami Hinari
/Đi tới, tay khoanh lại/ Nếu sợ âm nhạc biến mất, thì ghi lại đi.
Sazanami Hinari
Tôi sẽ chế tạo một thiết bị ghi âm đơn giản. Nguyên lý cơ bản: âm thanh làm rung màng mỏng, truyền dao động cơ học thành khắc vào bề mặt quay tròn – giống máy phonograph. Không cần điện cũng ghi được. Chúng ta có thể lưu tất cả bài hát của cô.
Sazanami Hinari
"Cứ mỗi mẩu kiến thức được giữ lại, là một phần văn minh được bảo toàn."
Yakov Nikitin
/Kêu lên từ xa/ Ê, Lilian! Quay lại ăn cưới chứ! Tận thế này thiếu ca sĩ thì mất vui!
Darya Nikitina
/Nói lớn/ Có khóc thì cũng đừng để mặn mất món súp tối nay!
Connie Lee
/cười dịu dàng/ Cô biết mà… chúng tôi yêu giọng hát của cô lắm.
Shamil Volkov
/Nói chậm rãi, chân thành/ Ừ. Một bài hát… có thể làm cho người ta nhớ ra mình vẫn là con người. Vẫn cảm nhận được. Thế là đủ lý do để tiếp tục rồi.
Lillian bật cười giữa nước mắt, đứng lên, phủi tay áo.
Lilian Weinberg
Được rồi. Nhưng Hinari… nhớ đấy nhé. Cậu phải giúp tôi ghi lại âm nhạc. Cả thế giới này, dù có mất tất cả… cũng không được mất đi bài hát.
Sazanami Hinari
Ừm tôi hứa với cậu
Ba người cùng quay lại đống lửa. Trên bầu trời, những vì sao đầu tiên bắt đầu ló rạng. Bữa tiệc tiếp tục. Tiếng cười lại vang lên giữa rừng hoang đảo vắng.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play