Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Chỉ Cần Là Chị

Mùng 4 Tết

Mùng 4 Tết
Trời tối lạnh nhẹ, gió cứ liên tục thổi, tr không âm u. Phương đến sớm hơn giờ hẹn mười phút. Lặng lẽ ngồi một góc quán cà phê, tay bấm điện thoại nhưng mắt lại không tập trung vào dòng chữ nào. Tim đập nhanh hơn bình thường — không phải vì hồi hộp, mà vì... sắp gặp ng con gái cô thương qua mạng cx là ng đầu tiên Phương mở lòng yêu.
Lần đầu tiên gặp nhau ngoài đợi. Sau gần 1 năm nt, call video, gửi những lời chúc ngủ ngon mỗi tối.
Có tiếng bước chân lại gần 1 bàn tay đặt nhẹ lên vai Phương lm Phương hơi sững sờ ql ra sau. Trc mắt Phương lúc này là Lan ng mà Phương chờ đợi.
Lan
Lan
/Khẽ cất tiếng/ Chị đến lâu chx
Phương
Phương
/ Sững sờ cứng đơ ng/
Lan
Lan
/Mỉm cười/ Chị Phương
Giọng ns dịu dàng, trong veo mang chút gì đó tinh nghịch, ấm áp gọi lm Phương tỉnh táo lại. Trên môi Lan nở 1 nụ cười ôn nhu, Lan mặc đồ khá đơn giản chỉ là áo sơ mi trắng phối cùng quần jean xanh nhạt và đôi giày đen.
Phương
Phương
/Cười/ E đến r
Lan
Lan
Để chị đợi lâu r
Phương
Phương
/Lắc đầu/ Kh s đâu chị vừa đến thôi
Phương
Phương
/Vội lục đồ trg balo đem ra 1 hộp quà rất to tặng Lan/
Phương
Phương
/Rụt rè/ Cái này tặng...tặng e
Lan
Lan
/Vv cầm lấy r mở ra/
Lan
Lan
/Ngạc nhiên/
Bên trg là 1 đôi giày MLB màu xanh Lan thik, 1 bức tranh tự vẽ, 1 con gấu bông nhỏ, và cặp móc khóa đôi kèm theo 1 bao lì xì đỏ.
Lan
Lan
E cảm ơn nhá
Lan
Lan
Nhưng e kh lấy lì xì đâu
Phương
Phương
/Lắc đầu cố nhét vào tay Lan/ kh dc chị đã ns là gặp sẽ lì xì lớn cho e
Lan
Lan
/Đành nhận lấy/ V e cảm ơn chị
Lan
Lan
Vào gọi nước nha
Phương
Phương
/Gật nhẹ đầu theo sau/
Đột nhiên Lan quay ng lại nắm lấy tay Phương r cười dắt ik, môi Phương khẽ cong vì vui.
Cả 2 ngồi cạnh nhau trò chuyện 1 lúc thì ...BÙM âm thanh lớn do pháo hoa dc bắn lên Phương hơi giật mik bịt tai co ng lại, Lan nhìn thấy liền xoa đầu Phương trấn an khẽ ns
Lan
Lan
/Giọng dịu dàng/ kh s đâu chị nhìn ik pháo hoa đẹp lắm
Cả 2 ngồi ngắm pháo hoa cùng nhau đến khi kết thúc
Lan
Lan
/Khẽ hỏi/ Chị sợ âm thanh lớn à
Phương
Phương
/Gật nhẹ đầu/
Lan
Lan
S chị cứ ngơ ngẩn ra nhìn e v nè
Phương
Phương
😳
Lan
Lan
Giờ mà e hôn chị chắc chị cx kh bt quá
Phương
Phương
Hả? E ns j?
Lan
Lan
/Cười hôn nhẹ lên má Phương/
Phương
Phương
/Ngẩn ng cứng họng ht bt ns gì luôn/
Lan
Lan
S v e đẹp lắm hay s chị nhìn dữ v
Phương
Phương
/Gật nhẹ đầu/
Lan
Lan
/Cười/
Chx đợi Phương phản ứng Lan lại tấn công bất ngờ hôn lên môi Phương.
Phương
Phương
Ưm
Lan hôn xog rời ra Phương vẫn ngơ ngác chx hiểu ch gì vừa xảy ra.
Phương
Phương
/Mặt ửng đỏ/
Phương
Phương
/Chạm nhẹ lên môi nơi Lan vừa hôn/
Lan
Lan
/Nhìn hành động của Phương mà bật cười/
Lan
Lan
Chị nhút nhát hơn e nghĩ đó
Phương
Phương
Kh có
Lan
Lan
V luôn hả
Phương chồm ng tới chủ động hôn lên môi Lan lm Lan hơi ngạc nhiên trc hành động bất ngờ này.
Phương
Phương
/Quay mặt ik vì ngại/
Lan
Lan
/Xoay đầu Phương lại nhìn thẳng vào mắt/
Lan
Lan
Này
Lan
Lan
Chị hôn xog r trốn v à
Lan
Lan
Hôn r thì chịu trách nhiệm ik chứ
Phương
Phương
Chịu..chịu trách nhiệm cái gì
Lan
Lan
/Ghé sát tai Phương khẽ ns/ Lm vợ e
Môi Lan chạm nhẹ tai lm Phương hơi run ng co lại, đây là nơi nhạy cảm nhất cx là điểm yếu lớn nhất của Phương chỉ cần chạm nhẹ cx có thể khiến Phương khẽ rên nhẹ.
Phương
Phương
/Bịt tai/
Lan
Lan
/Hiểu ra gì đó/ Ồ
Lan
Lan
Thì ra chị nhạy cảm ở tai à
Phương kh trl Lan càng chắc chắn lời vừa r là đúng, bt dc điểm yếu r dễ gì tha dc
Lan
Lan
/Cười gian/
Lan
Lan
/Kéo Phương sát lại gần ôm/ Chị bt gì kh biểu cảm khi nãy của chị tuyệt lắm
Phương
Phương
/Đỏ mặt/
Lan
Lan
/Ghé sát tai hôn nhẹ lên tai Phương/
Chỉ 1 hành động đơn giản như v lại khiến cả cơ thể Phương run rẫy nhẹ bám chặt Lan.
Phương như v càng khiến Lan thik thú cứ mún trêu chọc mãi, Phương bịt chặt tai lại kh cho nx
Lan
Lan
Ơ
Phương
Phương
/Bịt tai/ Kh...kh muốn
Lan
Lan
/Chiều theo/ Dc dc e sai r kh như v nx
Lan
Lan
Nhưng mà chị đỏ mặt đángiu tht
Phương
Phương
/Mặt lại ửng đỏ/ đừng có trêu chị
Lan
Lan
/Cười vv/
Lan
Lan
/Ghé sát lại chỉ nhẹ lên môi mik/
Phương
Phương
/Ngơ/
Lan
Lan
Hôn e
Phương
Phương
/Ngoan ngoãn nghe theo hôn nhẹ lên môi Lan/
Định rời ra thì bị Lan giữ gáy hôn sâu, mắt Phương mở to vì bất ngờ bởi hành động của Lan.
Lan
Lan
/Rời/
Lan
Lan
/Liêm nhẹ môi/ Môi chị mềm quá
Lan
Lan
E bị nghiện r
Lan
Lan
/Cười tinh nghịch/
Cả 2 cứ vv trêu ghẹo nhau Lan khá bám ng cứ sơ hở là lại hôn Phương, có thể ns đêm đó Phương bị hôn đến mơ hồ, chỉ đáng tiếc là kh vv dc lâu Lan pk về r
Phương
Phương
/Nắm tay Lan/ Về tht ạ
Lan
Lan
/Xoa đầu Phương/ e pk về r kh ở lại dc lâu hơn
Lan kh muốn về cứ luyến tiếc ôm chặt Phương ht hôn lại rúc vào cổ Phương hít mùi hương nhưng cx kh lâu dc đt Lan có ng gọi đến đó là mẹ Lan thúc dục về.
Lan
Lan
/Luyến tiếc rời cái ôm/
Lan
Lan
/Đứg dậy hôn Phương r lưu luyến về/
Lan ik vài bước r cứ ql nhìn Phương vs khuôn mặt buồn bã, khi nãy vẫn còn hạnh phúc bâyh lại pk chia xa Lan cứ như đứa trẻ bị dành mất kẹo buồn bã ik về
Hôm đó Phương kh ns nhiều chỉ bt nụ cười ánh mắt nụ hôn cái ôm ấy đã chạm sâu đến đáy lòng.
Từ sau hôm đó Phương bt rõ dù xa,dù bận, dù có những lúc im lặng Phương vẫn dành riêng 1 vị trí đặt biệt nhất cho Lan
Hết

Sau cái ôm hôm đó

Từ hôm mùng 4 tết, Phương kh còn nghe tiếng Lan ngoài đời nx. Kh còn mùi hương dịu nhẹ lúc Lan ôm Phương vào lòng. Kh còn cái cgiac mềm mại, ấm áp khi Lan bên cạnh hôn nhẹ như thể thế giới ngừng xoay.
Nhưng mọi thứ vẫn trg tim Phương mãi kh quên
Sau hôm đó gặp, cả hai đứa về lại chỗ cũ Phương trg Nam, Lan về lại Bắc.
Tin nhắn vẫn đều đều mỗi ngày, video call cx ngày nhiều hơn nhưng cái trống trg lòng Phương rộng hơn trc đây.
Kh pk vì Lan thay đổi mà là vì Phương từng có Lan ở bên cạnh rồi nên khi thiếu vắng, mọi thứ đều nhạt dần ik một chút, đã nếm dc vị ngọt thì s cs thể nhịn dc.
Có những hôm điện thoại sáng màn hình lên. Phương vội vàng mở lên xem, tim đập nhanh...kh pk Lan r lại hụt hẫng, Phương kh trách vì vốn hiểu rất rõ bn nhỏ đag bận. Bt Lan còn nhỏ, còn hc nhiều, còn áp lực riêng của bản thân. Nên Phương chỉ im lặng, chờ đợi và thương bn nhỏ âm thầm.
Lan ít khi cười. Nhưng mỗi khi cười lên vs Phương đều rất rạng rỡ nụ cười ấy đẹp đến mức Phương ngắm nhìn mãi cx kh chán, nên những ngày kh có Lan bên cạnh, Phương cứ nghĩ mãi về nụ cười tỏa nắng hiếm hoi đó r cx bất giác cười. Nụ cười của Lan như trở thành liều thuốc chống lại nỗi buồn mỗi lần nhớ Lan đến nghẹn.
Thỉnh thoảng Phương hỏi Lan bu vơ
Phương
Phương
"Hôm nay e có mệt lắm kh?"
Phương
Phương
"Hôm nay e có ăn uống đầy đủ kh?"
Phương
Phương
"Có nhớ đến chị kh?"
Phương
Phương
"Bâyh e đag lmj v"
Nhưng Phương bt rõ kh cần hỏi cx bt câu trl r. Vì Lan vẫn đều đều chào mỗi buổi sáng, vẫn chúc ngủ ngon mỗi đêm, vẫn ns yêu Phương trg những lúc Phương im lặng nhìn Lan qua màn hình điện thoại
Có lần Phương hỏi vui một câu
Phương
Phương
"Nếu một ngày e kh còn yêu chị nx thì s?"
Lan
Lan
"/Cười mỉm/ Ngày đó kh tới đâu. E còn chx thương chị đủ mà"
Phương
Phương
"/Cười hài lòng/ Là e ns đó nha e dám bỏ chị thì chị sẽ đá chết e"
Lan
Lan
"😨 E kh dám lm chị tức giận đâu sợ lắm"
Phương
Phương
"Chị hiền mà sợ gì chứ"
Lan
Lan
"E sợ lắm sợ lm chị buồn nè, sợ lm chị tổn thương nè"
Lan
Lan
"Vợ của e mà e pk thương pk yêu chiều cưng như trứng hứng như hoa chứ"
Phương
Phương
"E dẽo miệng tht đó nha"
Lan
Lan
"Đây là kỹ năng dỗ ngọt vợ iu đó"
Lan
Lan
"E muốn dc gặp chị nghiện môi chị mất r cứ muốn hôn mãi thoi"
Phương
Phương
"/Cười/ Aydo thương v nào gặp cho e hôn đến mơ hồ luôn"
Lan
Lan
"Hì hì"
Lan
Lan
" Là chị ns đó nha đến lúc đó có muốn trốn e cx bắt lại hôn cho đã ms thôi"
Phương
Phương
"Bất lực vs e luôn đó"
Phương
Phương
" Gặp chị kh trốn đâu e muốn hôn bao lâu đều dc ht"
Lan
Lan
"Vợ là số 1 luôn"
Và thế là dù cả hai cách xa nhau, dù thỉnh thoảng im lặng, dù có những hôm Phương chỉ nằm yên kh lmj cả và chỉ nghĩ đến ng tên Lan. Nhưng Phương vẫn bt yêu Lan là điều nhẹ nhàng, ấm áp nhất trg cuộc sống đầy rối ren, mệt mỏi này.
Mỗi ngày thương hơn một chút, có một khoảng thời gian lạ lẫm...Phương và Lan chẳng cãi nhau cx chẳng giận dỗi nhau. Nhưng lại im lặng ko ns gì nhiều. Tin nhắn cx dần ít hơn, thời gian call vs nhau cx ngắn hơn, cx chẳng còn ns mấy câu như "cj nhớ e r" hay "bn nhỏ đag lmj v ạ" như trc đây
Phương từng nghĩ ràng hay là Lan chán r nhỉ, hay tình cảm tụi mik nhạt ik r, Phương chỉ im lặng kh ns ra chỉ là vẫn lặng lẽ chờ đợi. Vì Phương bt Lan kh vô tâm. Chỉ là Lan cx có lúc mệt, cx có những áp lực kh thể ns ra dc vs ai cả, cx có cuộc sống của riêng mik
Có những ngày Lan im lặng cả buổi, kh nhắn gì cả. Điện thoại sáng màn hình, Phương nhìn sang kh thấy tên Lan hiện lên...hụt hẫng r tự nhủ "Kh s đâu, chắc e bận vc thoi. Mai Lan sẽ lại nhắn"
Hôm sau, Lan tht sự đã nhắn tin chỉ một tin nhắn ngắn gọn
Lan
Lan
"E xin lỗi, hôm qua e hơi mệt ngủ quên"
Chỉ một tin nhắn ngắn gọn nhưng đủ lm Phương vui vẻ cả ngày hôm đó. Phương chx từng đòi hỏi Lan pk luôn ở đó. Vì hiểu rõ yêu là tự nguyện, là kh ràng buộc, là chờ đợi nhau khi cần
Phương có thể kh giỏi thể hiện. Nhưng lại luôn lắng nghe. Luôn để Lan tự nhiên, kh ép Lan pk ns ra vẫn luôn ở đó âm thầm đợi Lan sẽ đủ tin tưởng r tự nguyện kể ra cho Phương bt
Yêu xa vốn dĩ đã khó. Yêu trg im lặng lại càng khó hơn. Nhưng Phương chx từng nghĩ đến ch buông bỏ. Mỗi ngày, dù là bận đến đâu, lòng vẫn luôn có một vị trí ưu ái nho nhỏ cho Lan mỗi ngày lại thương hơn một chút.
Kh cần ào ạt, kh cần rực rỡ, tình cảm vẫn cứ bình yên, nhẹ nhàng nhưng ko phai

Ngày không cười

Hôm nay là kỷ niệm 1 năm yêu nhau của cả hai. Lẽ ra nên là một ngày vui vẻ
Phương từng tưởng tượng ngày hôm đó cả hai sẽ vui vẻ sẽ gọi video call trò chuyện tht lâu, Lan sẽ cười nhiều hơn mọi khi. Phương sẽ chọc những câu lm Lan đỏ mặt...Nhưng kh
Ngày hôm đó tht tồi tệ, Lan kh hề vui vẻ như Phương đã nghĩ. Hôm đó gia đình Lan xảy ra vấn đề riêng Lan cãi nhau vs mẹ. Lan kh ns gì nhiều chỉ nhắn vài dòng
Lan
Lan
"E xin lỗi...hôm nay chắc kh nch nhiều vs chị dc..."
Phương chỉ im lặng nhìn dòng tinh nhắn, kh giận, kh buồn. Phương đau cùng Lan. Bởi vì Phương bt khi ng mik yêu tổn thương thì tim mik cx sẽ đau như thế.
Cả ngày hôm đó, Phương im lặng, kh nhắn dồn, kh trách móc Lan. Chỉ lặng lẽ để một câu duy nhất.
Phương
Phương
"Chị ở đây. Kh cần e pk cố tỏ ra vui vẻ. Chỉ cần e bt chị luôn ở đây"
Kỷ niệm 1 năm. Kh hoa, kh quà, kh lời yêu thương ngọt ngào.
Chỉ là một ngày trôi qua chậm rãi, rất nặng nề và rất yên tĩnh.
Nhưng Phương cx cảm thấy đó cx là một cách yêu. Cùng nhau ik qua một ngày tồi tệ, kh vui. Kh cần cố cười. Chỉ cần kh rời xa nhau v là đủ
Và sau ngày hôm đó Phương lại thương Lan thêm một chút
Kh pk vì Lan yếu đuối. Mà vì Lan đã kh cố gồng tỏ ra mạnh mẽ khi buồn
Yêu kh chỉ là ở bên nhau những ngày tháng vui vẻ, mà là kh buông nhau khi những ngày chẳng thể mỉm cười nổi
Cả hai cứ như v mãi, hơn một tháng kh nhắn tin cho nhau. Sau hôm đó...Lan im lặng. Kh nhắn tin, kh gọi điện, kh lý do
Phương kh hỏi, kh nhắn dồn, kh giận dỗi. Chỉ im lặng và lặng lẽ chờ đợi
Ngày đầu tiên Phương nghĩ "Chắc e mệt r, ngày mai sẽ e xuất hiện". Ngày thứ ba Phương kiểm tra điện thoại nhiều hơn. Ngày thứ năm Phương bắt đầu tự hỏi "Có pk e kh cần chị nx?". Ngày thứ mười lăm Phương thấy lòng mik trống đến mức cô đơn.
Ngta thường hay ns nhau yêu xa là trò chs của sự kiên nhẫn. Nhưng có những đêm Phương nằm yên kh ngủ, mắt mở to, tim thì bóp nghẹt...Chỉ vì kh bt Lan có đag ổn hay kh. Kh pk lo cho tình yêu, mà là lo cho Lan.
Lo Lan buồn, Lan cô đơn, Lan tổn thương mà bản thân lại kh thể lmj ngoài chờ đợi một cách vô nghĩa
Phương từng gõ rất nhiều tin nhắn nhưng r lại xóa ik. Từng mở khung chat của Lan cả trăm lần, r lại tắt ik, kh dám lm phiền
Vì Phương hiểu rõ...Có những vc những nỗi đau, ngta cần rất nhiều thời gian. Và Phương kh muốn trở thành áp lực cho Lan nx, Lan đã đủ đau, đủ mệt mỏi r
Nhưng sự chờ đợi kh pk lúc nào cx đẹp. Có lúc Phương cảm thấy bản thân mik bị bỏ bê, bị lãng quên
Cảm thấy Lan đag dần dần bước ra xa khỏi cuộc sống của Phương một cách chậm rãi mà kh ns một lời nào
Hơn một tháng. Kh dài vs thế giới ngoài kia. Nhưng trg lòng của Phương bâyh là cả một đời chờ đợi mãi kh thấy phản hồi
Phương kh trách móc. Vì nếu tình cảm này là tht thì Lan sẽ quay lại vs Phương. Kh pk vì thương hại, mà vì trg tim Lan vẫn còn có Phương ở đó vẫn chx biến mất
Sợ chờ đợi mãi cx có phản hồi. Ngày hôm đó tin nhắn của Lan quay lại vào một buổi tối tr mưa. Một dòng tin nhắn, rất ngắn gọn
Lan
Lan
"E xin lỗi, chị à..."
Cgiac lúc đó đối vs Phương kh bt nên vui hay buồn chẳng bt pk cười hay khóc
Khóc thì cx chả dc vì Phương bị viêm giác mạc nặng, bác sĩ dặn dò rất kỹ kh dc khóc. V mà mắt Phương sưng đỏ mấy ngày r
Nhưng lệ vẫn tràn ra kh thể ngừng lại dc
Cái cgiac đau nhất...Kh pk vì đau mắt cx chẳng pk vì Lan rời ik. Mà là vì Phương kh bt Lan có còn muốn quay lại hay kh
Mỗi ngày Phương nhìn điện thoại r lại tự hỏi.
Phương
Phương
*Chị kh đủ qtrong? Hay là e đã quên mất chị r? Lẽ nào yêu nhau một năm hơn, mà chị lại dễ bị thay thế v s?*
Đêm đó, Phương đã khóc, khóc rất nhiều. Cả đêm. Kh vì Lan nhắn lại, mà vì hơn một tháng tổn thương bị chôn nén đã bật tung, ht lần này đến lần khác bị đau bị tổn thương Phương vẫn tự mik bào chữa cho Lan vs mọi lí do vô lí khác nhau.
Tim Phương lúc đó kh còn là chỗ để yêu, mà là vết thương chx kịp chữa lành đã pk ép buộc lành lại
Lan
Lan
"E kh cố ý bỏ mặc chị...e tht sự xin lỗi...e chỉ muốn ở một mik...e xin lỗi...e sai r..."
Phương đọc. Kh trl tin nhắn liền. Tắt điện thoại. Nằm yên. Vì...
Kh pk ai xin lỗi cx dc tha thứ liền ngay lập tức
Nhưng r Phương vẫn nhắn lại. Một dòng tin nhắn chậm rãi
Phương
Phương
"Ừ, chị đau lắm. Nhưng chị vẫn ở đây, tht ngu ngốc"
Tht ra kh pk vì Phương ngu ngốc. Mà vì Phương yêu tht lòng.
Có thể ngkh sẽ rời ik. Có thể ngkh sẽ trách Phương quá mềm lòng. Nhưng chỉ có Phương ms hiểu. Khi một ng từng là ánh sáng duy nhất của mik rời ik. Và r quay lại...Phương kh thể lm như chx từng chờ đợi
Hết

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play