[RhyCap] Hạnh Phúc Liệu Có Khó?
#1
Quang Anh khi nhỏ
Biển ở đây đẹp quá ba mẹ ơiiii
Mẹ Quang Anh
Quang Anh thích đi biển lắm sao?
Quang Anh khi nhỏ
Dạ Quang Anh thích lắm ạ
Ba Quang Anh
Vậy khi nào Quang Anh nghỉ hè thì gia đình mình đi biển khắp nơi luôn Quang Anh chịu không
Quang Anh khi nhỏ
Thật hả ba? // sáng mắt//
Ba Quang Anh
Ba có thất hứa với Quang Anh bao giờ chưa?
Ba Quang Anh
vậy Quang Anh tin ba, ba nhất định sẽ dẫn 2 mẹ con Quang Anh đi biển khắp nơi luôn
Quang Anh khi nhỏ
Quang Anh yêu ba mẹ nhất trên đời luônn
Mẹ Quang Anh
yêu ba mẹ thế Quang Anh phải nghe lời ba mẹ nha
1 em nhỏ 10 tuổi tâm hồn trong sáng và vô tư đang cùng gia đình đi dạo dọc trên con phố sa hoa nơi đô thị, và gần đó có một bãi biển khung cảnh ấy cả ba đều tưởng chừng họ sẽ hạnh phúc bên nhau như thế cho đến cuối đời
Quang Anh khi nhỏ
ba mẹ ơi bên đường có quán kem kìa
Quang Anh khi nhỏ
Quang Anh muốn ăn kem
Mẹ Quang Anh
Vậy mẹ sang đường mua cho Quang Anh nhé
Quang Anh khi nhỏ
Dạaa mẹ qua đường cẩn thận ạ
anh được ba nắm tay đứng bên đường đợi mẹ mua kem
Một lúc sau, bà đi ra với 3 ly kem mát lạnh từ bên kia đường bà dơ cao ra hiệu đã mua xong rồi
Quang Anh thấy thế thì cứ cười tít mắt vì anh chuẩn bị được ăn kem cùng gia đình, lại thêm một kỉ niệm để anh ghi vào quyển nhật kí của mình
Nhưng khi bà đi sang được nửa con đường thì bỗng có một chiếc xe tải mất lái đang phi vun vút về phía bà
Ba Quang Anh thấy thế liền kéo Quang Anh về phía an toàn rồi dặn dò
Ba Quang Anh
Quang Anh ngoan ba qua mẹ một xíu
dặn xong ông như một phi tiêu lao về phía bà cũng ngay lúc chiếc xe tải chỉ còn 1 km nữa thôi sẽ đâm vào bà
ông đã đẩy bà sang một bên và bản thân mất ngay lập tức
còn bà trong lúc chiếc xe tải chạy ngang người ông cũng lạc tay lái rẽ hướng chạy sang bà khiến bà vì thế cũng không được an toàn
Quang Anh nghe tiếng động lớn bên đường cũng tò mò ra xem
Quang Anh khi nhỏ
Ba...mẹ..//giọng run//
anh chạy thật nhanh về phía ba mẹ của mình đang nằm lê lết trên nền đường nhựa cùng với khá nhiều vũng máu tươi rỉ ra từ đầu ba và cả mẹ anh
Quang Anh khi nhỏ
A...ai cứu ba mẹ con với hức...ba mẹ ơi đừng bỏ hức đừng bỏ Quang Anh đừng ngủ mà hức...c Cô chú ơi g..giúp ba mẹ con với //khóc nấc//
nhân vật phụ nam
Có người bị tai nạn!!!
nhân vật phụ nữ
nhanh gọi xe cấp cứu đi
Quang Anh khi nhỏ
Hức...ba mẹ bảo sẽ dẫn... hứ..c....c dẫn Quang Anh đi biển khắp nơi kia mà hức sao...s.sao giờ ba mẹ thất hứa với Quang Anh rồi ạ
Anh khóc đến mức hai tai ù cả lên không nghe bất cứ thứ gì xung quanh được nữa
Anh tự trách tại sao lại nằn nặc ăn kem chứ?
Ba mẹ anh được đưa vào cấp cứu nhanh nhất đèn đỏ trên phòng mổ bắt đầu hiện lên, thời gian như ngưng đọng, im lặng đến đáng sợ
Quang Anh khi nhỏ
Quang Anh sai là lỗi của Quang Anh nếu..nếu như Quang Anh không đòi ăn kem thì ba mẹ đâu..u hức hức đ.đ â..u..u bị như vậy
Quang Anh khi nhỏ
lỗi của Quang Anh, Quang Anh xin lỗi ba mẹ
anh ngồi bên ngoài lâu đến mức không còn bóng dáng người nào đi ở hành lang bệnh viện nữa mà sao ba mẹ lại nằm trong đó nhiều thế
Ba mẹ không nhớ Quang Anh hả
dứt dòng suy nghĩ của Quang Anh là tiếng "tích" báo hiệu đã phẫu thuật xong
anh cầu nguyện sẽ có một ông bụt bà tiên vào cho anh một điều ước anh sẽ ước ba mẹ mình qua khỏi cơn nguy kịch
tiên và bụt làm gì có ngoài đời đây anh?
đây là ngoài đời chứ không phải chuyện cổ tích
sẽ chẳng có một phép màu nào xảy ra cả
Quang Anh chính thức mồ côi cả ba lẫn mẹ ngay trong gang tất
nhân vật phụ nam
bác sĩ: cháu là người nhà của 2 bệnh nhân trong phòng sao?.
Quang Anh khi nhỏ
dạ đúng rồi ạ
Quang Anh khi nhỏ
ba mẹ con..có bị sao không bác sĩ
nhân vật phụ nam
bác sĩ: thật tiếc cho cháu đội ngũ bác sĩ đã cố gắng hết sức nhưng ba và mẹ cháu đã không qua khỏi. bây giờ cháu có thể vào xem mặt họ lần cuối
anh như một kẻ vô hồn lủi thủi vào phòng
Quang Anh khi nhỏ
Ba mẹ ơi sao ba mẹ lại bỏ Quang Anh vậy ạ?.
sau khi an táng ba mẹ của anh xong anh được cô 3 nuôi cho đến năm 16 tuổi nhưng suốt 6 năm liền anh được xem như người ăn kẻ ở trong ngôi nhà ấy
tuy được cho đi học nhưng lúc nào anh cũng phải nhịn đói cả
16 tuổi anh bắt đầu thực hiện ước mơ họa sĩ của mình và được các triển lãm tranh mua với giá cao vì những bức tranh của anh rất đặt biệt "u ám" và "kì lạ" đôi khi một vài bức lại có nét tích cực trong đấy
Một kẻ bị bệnh tâm lý từ năm 10t giờ đây lại trở thành một họa sĩ nổi tiếng và có thể tự nuôi được bản thân mình
#2 Một mình tôi và giấy
Giới thiệu một chút về cp 9 và cp 8
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh- họa sĩ trẻ nổi tiếng
18 tuổi
Anh bị mắc căn bệnh tâm lý từ khi ba mẹ mất mang tên "rối loạn lưỡng cực"
tính cách lạnh lùng, ít nói và hướng nội
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy- 16 tuổi
Tính cách hoạt bát, dễ thương luôn quan tâm đến người khác
hiện đang thích thầm Quang Anh
gia đình Hoàng Gia tiếng đồn vang xa về độ giàu của họ Hoàng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng- 18 tuổi
bạn của Quang Anh
gia đình giàu có khá giả
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương- 18 tuổi
bạn của Quang Anh
gia đình khá giả
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn- 18 tuổi
Nguyễn tổng tương lai nối nghiệp gia đình về bất động sản
bạn của Quang Anh
Đặng Thành An
Đặng Thành An- 16 tuổi
bạn của Đức Duy
Đặng Gia có tiếng về sự giàu có
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp - 16 tuổi
bạn của Đức Duy
em họ của Quang Hùng
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào - 16 tuổi
bạn của Đức Duy
gia đình khá giả
Tính cách 6 con người này giống Duy
Chỉ riêng Quang Anh là khác biệt, nên cậu đã thích cái sự lạnh lùng mà ấm áp ấy
Hùng An khi nào đủ tuổi sẽ cưới vì hai gia đình có hẹn ước và hai nhỏ cũng yêu nhau
Riêng Sơn và Hào là ghét nhau kinh khủng
//hành động//
ABC lớn tiếng
~~dẹo dẹo
*nói nhỏ*
💭 suy nghĩ
💬nhắn tin
📱gọi điện
truyện được kể ở góc nhìn thứ 3
Quay về lúc Quang Anh còn nhỏ
Từ năm mười tuổi, sau tai nạn cướp đi ba mẹ, Quang Anh được đưa về sống với người cô ruột – người duy nhất còn lại bên nội
Nhưng ngôi nhà ấy chưa bao giờ là nơi để trở về
Dì không xem anh như đứa cháu ruột cần được thương yêu, mà như một cái bóng thừa thãi, ăn nhờ ở đậu.
Bà để anh đi học, nhưng ngoài ra không cho gì thêm.
Không tiền tiêu vặt. Không hỏi han. Không một món đồ gì mới suốt cả tuổi thơ.
Anh không đi làm thêm, vì về tới nhà là đã ngập trong danh sách việc vặt:
lau nhà, rửa chén, giặt đồ, nấu cơm, dọn sân, gom rác...
Tối đến, khi mọi thứ im lặng, Quang Anh mới ngồi vào bàn học – đầu rối bù, mắt nặng trĩu.
Nhưng anh không khóc.
Chỉ lặng lẽ mở giấy, lấy bút vẽ, và đổ hết tất cả những gì nghẹn nơi lồng ngực thành những nét mực nguệch ngoạc.
6 năm.
Không ai nắm tay anh. Không ai nói “con giỏi lắm”. Không ai hỏi “hôm nay có mệt không?”.
Chỉ có giấy. Chỉ có tranh.
Và một cậu bé sống sót trong sự lặng thinh của cả thế giới.
Nguyễn Quang Anh
Thế giới này đơn giản chỉ có mình làm bạn với bản thân và mấy mẩu giấy vẽ này thôi nhỉ?
Nguyễn Quang Anh
//cười một cách đau đớn//
Cậu bé 16 tuổi một mình trong lớp học vì bạn bè xung quanh xa lánh vì anh khó gần
hôm nay cô giáo có giới thiệu 3 bạn học sinh mới chuyển lớp vào là Quang Hùng, Đăng Dương và Thái Sơn
Bọn trẻ ban đầu ngồi vào chỗ và quan sát xung quanh thì lại va phải bàn của một bạn nam chỉ ngồi ngay ngắn tại chỗ không nói chuyện ầm ĩ cũng không bắt chuyện với họ không ai khác là Quang Anh
Lê Quang Hùng
Ê bạn nam đó nhìn không phải người nịnh nọt ha tụi bây
Nguyễn Thái Sơn
Đúng rồi! tao để ý từ lúc mới bước vào lớp cơ
Trần Đăng Dương
Nãy giờ mấy con bèo kia cứ sáp sáp tao phiền chết đi được
Lê Quang Hùng
Chịu rồi mày ơi mấy bèo mới qua cấp 3 là thế
Nguyễn Thái Sơn
Bắt chuyện làm bạn với bạn nam đó không bây //chỉ về phía anh//
Lê Quang Hùng
để tao qua bắt chuyện
nói xong Quang Hùng tiến đến bàn học nơi Quang Anh ngồi lụi cụi vẽ cho xong bức tranh
Lê Quang Hùng
Bạn gì ơi //gõ nhẹ lên bàn//
Nguyễn Quang Anh
Cậu gọi tớ?
Nguyễn Quang Anh
Có việc gì không? ❄️
Lê Quang Hùng
à không chỉ là giải lao rồi cậu không ăn gì à? hay để bọn tớ mời cậu một bữa xem như làm quen nhau
Nguyễn Quang Anh
Sao cũng được
Lê Quang Hùng
thế tớ gọi bạn tớ rồi chúng ta cùng đi
Nấm 🍄
không thì đừng đọc^^
#3 anh có bạn rồi ư?
Ở nhà, Quang Anh là một cái bóng.
Nhưng ở trường, may mắn vẫn còn chút ánh sáng.
Quang Hùng ngồi bàn trên, Đăng Dương bàn kế bên, còn Thái Sơn thì cùng tổ.
Họ đều là những người có gia đình ấm áp, có cơm trưa mang theo, có người nhắc ngủ sớm – những điều tưởng nhỏ, nhưng với Quang Anh thì xa xỉ.
Ban đầu chỉ là chia nhau hộp sữa, rủ ăn cùng cho đỡ lạc lõng.
Sau thành thói quen.
Và rồi, thành tình bạn.
Họ không tò mò quá mức. Nhưng họ lặng lẽ quan sát:
Có hôm Quang Anh vui bất thường, nói chuyện không ngừng.
Có hôm lại im lìm như tắt điện, ánh mắt vô hồn nhìn xuống bàn học.
Có hôm vẽ suốt giờ ra chơi, có hôm gục đầu xuống bàn ngủ mê mệt
Trần Đăng Dương
Tao nghĩ Quang Anh bị bệnh... tâm lý. Như mấy hội chứng rối loạn cảm xúc gì đó.
Thái Sơn gật gù, giọng trầm hẳn:
Nguyễn Thái Sơn
Tao cũng đọc rồi… giống rối loạn lưỡng cực lắm
Nguyễn Thái Sơn
tao lo cho nó ghê
Quang Hùng thấy thế cũng trầm mặt. Cậu lo cho anh nhiều lắm, một người bạn mà cậu thấy đáng thương và đáng tôn trọng
Quang Anh khi ấy vừa tròn 16.
Những bức tranh của cậu — u tối, mãnh liệt, và đầy cảm xúc — đã chất thành chồng cao trong góc phòng
cả 3 người bạn nhìn thấy mà trầm trồ
Lê Quang Hùng
Sao mày không đem bán cho triển lãm nhỉ?
Nguyễn Thái Sơn
Trang nhiều đến thế cơ mà tại sao không bán vậy?
Trần Đăng Dương
Với cả mấy bức tranh mày vẽ khá thu hút con mắt của người trong giới tài phiệt và những người đam mê tranh ý
Nguyễn Quang Anh
tao không vẽ vì tiền
Sơn lại ngồi xuống, mở từng bức tranh ra xem kỹ
Nguyễn Thái Sơn
Nhưng nếu cậu bán được… thì sẽ không phải sống trong nhà của cô nữa
Lê Quang Hùng
Bọn tao có người quen trong ngành… Ba mẹ bọn tao có thể giới thiệu. Không cần làm gì, chỉ cần để người khác thấy tranh của mày thôi
Trần Đăng Dương
Đúng đó không cần phải rao bán chỉ để họ chiêm ngưỡng bức tranh của mày tao cá trưng bày chưa đến 3 ngày sẽ có người mua
Quang Anh siết tay lại.
Những lời nói tưởng như đơn giản ấy… lại như vết dao rạch vào ký ức.
Ngôi nhà đó… tiếng chửi rủa, bữa ăn thừa, đống chén dơ cậu phải rửa mỗi đêm sau khi học bài…
Và những lần cậu lặng lẽ ôm bụng đói đến lớp.
Anh nhìn ba người bạn trước mặt — không thương hại anh, chỉ muốn anh được sống như một con người.
Lần đầu tiên, Quang Anh gật đầu
Nguyễn Quang Anh
Được. Nếu… nếu có thể giúp tao sống một mình. Tao đồng ý
Ba người bạn nở nụ cười — như đang chứng kiến ánh sáng đầu tiên le lói trong bức tranh suốt 16 năm qua
Nấm 🍄
flop quáa ủng hộ t điii
Download MangaToon APP on App Store and Google Play