Tokyo Revenger [Boylove] Không Yêu
Mở đầu
Có lẽ cả thanh xuân ai rồi cũng sẽ có một mối tình đặc biệt mà bản thân ta khó thể nào quên được hay là một kỉ niệm nào nó với những người ta coi là cả thế giời của mình và thành công cốc khi một ai đó xuất hiện...
Bọn em gặp nhau vào một ngày mưa tầm tả, hôm đó em vẫn còn nhớ như in những khuôn mặt quen thuộc đó cùng lòng tốt vô bờ bến của họ dành cho em.
Em sinh ra trong một gia đình thuộc dạng gia thế nhưng mọi chuyện không phải hạnh phúc mà nó khiến em vùi mình trong áp lực cùng với nỗi đau dằn xé bản thân em từng ngày.
Em mang danh còn nhà giàu nên khi nào trên môi cũng phải nở cái nụ cười công nghiệp mà bản thân người nào cũng có, nhưng khi em gặp họ, họ thật khác biệt.
Họ không cần cười môt cách gượng gạo mà có thể cười một cách thoải mái không cần lo nghĩ điệu cười ấy sẽ ảnh hưởng đến ai hay danh dự của bản thân mình.
Em bắt đầu được họ tiếp cận và dần dần được sống là bản thân mình hơn.
Rồi đến một ngày tất cả họ đều tỏ tình em vào một mùa xuân kết thúc cấp ba, mỗi người bạn họ cùng mỗi loại hoa khác nhau đưa tới em và nói những lời hứa mật ngọt em như muốn chìm xuống những câu miệng lưỡi ngọt ngào mãi mãi và không muốn tỉnh dậy.
Em và họ đã kết hôn vào khi "sự nghiệp" của họ ngày được lên cao.
Phạm thiên tổ chức tội phạm hàng đầu của Nhật Bản, ba mẹ đã ngăn cản em khi em quyết định lấy bọn họ, vì bản thân ba mẹ em biết họ sẽ không tốt đẹp gì trong tương lai hoặc hiện tại.
Người thân muốn em lấy một người giàu có nhưng không phải trong ngành tội phạm hay những thứ tiền dơ bẩn được những vụ buông bán chất cấm lẫn mại dâm, tất cả đều vượt quá tầm hiểu biết của em.
Nhưng làm sao đây, em yêu họ và em muốn được sát cánh bên họ dù bất cứ giá nào cũng được, vì thứ em cần không phải là tiền mà đó là tình yêu.
Mong rằng đó là lựa chọn sáng suốt? 3 năm kết hôn, 3 năm em bị hành hạ về thể sát lẫn tinh thần.
Đêm tân hôn em mới biết bấy lâu nay họ vẫn không hề yêu em mà chỉ vì khuôn mặt này giống mối tình đầu của họ một cách vô tình đến lạ thường, hôm đó em đã khóc rất nhiều và chất vấn họ rất nhiều đặt ra nhiều câu hỏi vì sao cho họ.
Nhưng đó là hành động ngu ngốc châm ngòi cho mọi chuyện của em với họ ngày càng rắc rối hơn.
3 năm cưới nhau, họ đang không ít lần dắt tình nhân về và cũng không ít lần em ghen tuông mà đánh ghen với những cô gái họ mang về.
Sau những màn vật lộn với những cô gái như vậy em đều bị nhốt xuống hầm, họ bỏ đói em không cho em ăn với ước muốn em hãy biết học cách ngoan ngoãn và đừng làm bừa nữa.
Họ bắt đầu không dẫn tình nhân về nữ và thường xuyên thay phiên nhau về trễ, cho đến cái ngày định mệnh ấy, ngày em được nhìn thấy mối tình đầu của họ.
Là một cô gái và giống em như đúc từ một khuôn ra vậy chỉ khác mỗi giới tính mà thôi, cô ấy là một người dịu dàng và hiền lành cùng tấm lòng nhân từ như mọi người bàn tán mà em nghe được.
William Marry
Cậu ấy là vợ của các anh sao? // quay sang hỏi Ran//
Mitsuya Takashi
Chỉ là trên danh nghĩa, em khó chịu sao? //liếc xéo em//
William Marry
Đ-đây là người các anh bảo phiền phức sao?
Hanma Shuji
Tốt nhất em không nên nói đâu mèo con~ //dụi vào hõm cổ Marry//
Em không thể nào đứng đây thêm một chút nào nữa, nó sẽ làm bay đi không khí vui vẻ nửa mất.
Giờ em hiểu rồi mình chỉ là một món đồ không đánh được trân trọng chỉ khi người khác cần em mới được gọi là hữu ích.
Chương 1
Trong căn phòng lạnh lẽo, chỉ có em cũng con gối bông màu hồng nhỏ kế bên an ủi em trong lúc này. Em yêu họ, nhưng có bao giờ họ từng yêu em chưa nhỉ? Em chìm trong suy nghĩ rồi em mơ hồ ngủ lúc nào không hay trên chiếc giường đơn độc chỉ mình em.
Cánh cửa mở ra, một người con trai nhẹ nhàng biết vào đôi mắt nhìn thân hình nhỏ nhắn đang cuộn mình lại trong cái trăn nhỏ. Đôi mắt tím nhìn em vô cảm nhưng vẫn lại nhẹ nhàng leo lên giường rồi ôm em ngủ trong yên lặng.
Sáng dậy, cơ thể em cảm giác có thứ gì nặng đè lên. Mở mắt một cánh tay to lên chéo ngang bụng em kế em là chàng trai tóc tím quen thuộc, là Ran em không biết anh ấy đã vào phòng khi nào. Nhưng em lại cảm thấy rất vui với sự tùy tiện này, dù gì đây cũng là lần đầu tiên trong 3 năm dù nó trong thời gian đó em đã trải qua nhưng kí ức không tốt đẹp.
Lương Hàn Minh
Anh mau dậy đi
Lương Hàn Minh
Chút nữa cô ấy sẽ không thấy anh sẽ đi kiếm đó....
Tuy không nỡ nhưng đây có lẽ là điều tốt nhất lúc này mà em suy nghĩ, Ran cùng tiếng gọi của em mà cũng từ từ nhăn nhó mở mắt nhưng câu mở miệng khi thức dậy của anh không phải lời ngọt ngào.
Hatani Ran
Mới sáng sớm đã nghe tiếng chó sủa bên tai //ngoáy tai ngồi dậy//
Hatani Ran
Nghe kinh tởm thật
Anh mệt nhọc cùng sự tức giận mà bước xuống giường đi vào nhà vệ sinh. Những câu nói dường nhưng tàn nhẫn em lại cảm thấy bình thường vì em đã nghe nó cả trăm ngàn làn trong 3 năm rồi nó không còn xa lạ gì, cũng như họ cũng không thích em gọi họ là chồng từ khi cô ấy rồi.
Em nằm xuống cùng niềm hạn phúc hít lấy mùi hương còn sót lại trên niệm mà cười miết cả sáng không nguôi nhưng em sẽ cảm thấy thất vọng nếu người hầu đi giặt tấm ga đó.
Đến tận trưa em mới đi xuống dưới nhà ăn vì bận khuyên ngăn người hầu làm ơn đừng giăt chiếc ga đó và hẹn nó vào lần sau rồi hẳn giặt vì vừa mới có người em yêu nằm lên mà. Nhưng có lẽ em vẫn nên nằm mãi trên phòng hít lấy mùi hương trên niệm cho no đến mai còn đỡ hơn đi xuống phá hỏng bầu không khí tình tứ của họ và làm họ mất vui còn hơn.
Mitsuya Takashi
Hôm qua tại sao không xuống ăn?
Mitsuya ngước mắt lên nhìn em nhăn mày hỏi.
Lương Hàn Minh
Em lên phòng chắc mệt quá nên ngủ quên thôi //cười gượng//
Em cười trừ rồi đi thẳng xuống phòng ăn tránh ánh mắt đang nhìn em của Mitsuya.
Mitsuya Takashi
"Nay làm sao vậy?" //khó hiểu//
Izana kurokawa
Nghe bảo hôm qua màu thấy em ấy nên không vui nhỉ?
Hết người này đến người khác nay ngày gì em xui vậy trời.
Lương Hàn Minh
Không // cuống lên//
Lương Hàn Minh
Em thấy vui lắm
Lương Hàn Minh
Không phải không thích em thích lắm !
Lương Hàn Minh
Bình thường mà, bình thường...//tắt nghẹn//
Izana kurokawa
Mày thích khi bọn tao đưa em ấy về?
Izana tiếng sát lại em và đè em vào cái bếp đằng sau.
Izana kurokawa
Mấy nay mày lạ lắm //Nghi ngờ//
Izana kurokawa
Có người mới sao?
Mặt Izana càng gần em nó làm em bối rối và đỏ mặt mà đẩy hắn ra xa.
Lương Hàn Minh
Không có! Nay bị sao vậy anh bình thường xem nào? // cuống cuồng//
Em nhìn khuôn mặt đầy sát khí của Izana khi bị đẩy ra mà thầm lo sợ lại có thêm một trận đánh.
Izana kurokawa
"Từ chối thân mật chả phải hôm nào cũng gạ hay sao? " //Khó chịu//
Izana thần suy nghĩ rồi cũng mặc kệ em rồi quay đi. Lòng em thầm thở phào, em yêu họ cũng sợ những trận đánh tàn sát của họ nhưng ngày đó em đều phải hấp hối trong bệnh viện mà không ai chăm sóc, cô đơn và tủi thân.
Chương 2
Bước ra khỏi phòng bếp khi trong bụng chả có gì, em lại đụng chạm vs ánh mắt của Mitsuya lần nữa nhưng có lẻ nó chỉ là một cái thoáng qua mà thôi vốn đã như vậy rồi. Lủi thủi lên lầu vì hôm nay chả có gì vui, em vô phòng khóa trái cửa rồi lại vùi mình vào chiếc giường bé.
Cuộc đời em vô vị vậy đó, em thật nhớ lúc trước thật, nhớ cái lúc có thể cười đùa thỏa thích mà không vướng bận điều gì giờ đây còn đâu nữa. Suy nghĩ một lúc bụng em đã cồn cào vì qua giờ chả có gì nhét vào bụng, nay lại nhịn một hôm vậy, dù gì em cũng đã quen với cái thời khóa biểu ăn uống thiếu bữa như vậy rồi cũng sẽ chả có gì to tát cả.
Một tháng sau khi cô ấy về.
Có vẻ ngôi nhà quá đổi bình yên, nên ít ra cũng phải có chuyện gì đó gây cấn mới được. Cả tháng em đều chả ở trên phòng mà cứ bị nhét dưới tầng hầm, nơi em hứng trọn những cú đánh đến rách cả da cả thịt.
Nhưng lần này người đánh em không phải bọn họ mà là một nười con trai trẻ cũng tầm 23 tuổi và nhỏ hơn em 4 tuổi.
Cậu ấy có lẻ là một người tốt, cậu hạn chế đánh vào những nơi nguy hiểm sau một trận đánh đều hỏi em liệu có ổn không và chăm sóc em những lúc em ở dươi tầng hầm, có khi em là "khách quen" của cậu ấy không chừng vì tuần này cũng thấy mặt em ở trong căn phòng u tối này.
Nhưng hôm nay có lẽ sẽ khác, em có cảm giác đã có chút run động với chàng trai này rồi, cậu ấy thật sự rất tốt.
Ước gì bọn họ đều có thể dịu dàng với em như cậu ấy, câu hôm ấy không đánh em mà đã tâm sự với em về lí do cậu chọn vô đây làm không phải làm những con việc bình thường vì cậu phải trả nợ cho gia đìn vì phải nợ phạm thiên một số tiền lớn.
Lương Hàn Minh
Nếu giờ tôi đưa tiền cho cậu trả nợ, cậu sẽ rời đi sao? //thắc mắc//
Kazu Hirotsu
Chắc là không ....
Kazu Hirotsu
Có lẽ đây là nơi tôi thuộc về // cúi gầm mặt//
Kazu Hirotsu
Mà anh tên gì nhỉ?//lảng tránh//
Kazu Hirotsu
Hàn Minh sao? Anh là người Trung Quốc hả?
Lương Hàn Minh
Tôi là người Trung Quốc mà cậu tên gì?
Kazu Hirotsu
Kazu Hirotsu cứ gọi là Kazu đi! //cười rạng rỡ//
Cậu ấy niềm nở trả lời chả khác gì con nít khiến em phải cười trêu.
Thời gian em và cậu ở bên cạnh cũng không lâu, vài giờ sau em đã được thả vì Mikey muốn gặp em.
Em bước lên từng bậc thang mà nặng nề em có cảm giác rất bất an về chuyện này nên có hơi e ngại.
Manjirou Sano ( Mikey )
Mời vào
Em nhẹ nhàng bước từng bước vào căn phòng tối nhưng vẫn thấy mờ ảo bòng người be bé ngồi ngay chiếc giường lớn
Lương Hàn Minh
Man- //khựng lại//
Lương Hàn Minh
À không Mikey anh kêu em?
Xuýt nữa em đã đọc nhầm tên thật của Mikey rồi.
Manjirou Sano ( Mikey )
Ngồi xuống
Hắn ra lệnh em ngồi xuống rồi liếc mắt sang cái máy tính kế bên như chăm chú xem gì đó.
Manjirou Sano ( Mikey )
Kazu?
Manjirou Sano ( Mikey )
Thích lắm sao?
Bị hỏi ngay câu này khiến em có hơi giật mình mà không biết trả lời sao.
Manjirou Sano ( Mikey )
Trả lời
Lương Hàn Minh
Bọn em chỉ nói chuyện!
Lương Hàn Minh
Không có ý gì hết!//giải thích//
Manjirou Sano ( Mikey )
Quan tâm nhỉ?
Manjirou Sano ( Mikey )
Vết thương...
Manjirou Sano ( Mikey )
Còn đau không?
Manjirou Sano ( Mikey )
//nhìn chắm chằm//
Lương Hàn Minh
Không sao đâu
Lương Hàn Minh
Dù gì em cũng đã quen, nên không sao đâu
Manjirou Sano ( Mikey )
Thích thằng đó?
Manjirou Sano ( Mikey )
Thể hiện rõ vậy...
Manjirou Sano ( Mikey )
Đã cười với bọn tôi khi nào đâu?
Hắn chuyển sang trách móc và hỏi.
Lương Hàn Minh
Chả phải các anh bảo thấy em cười sẽ buồn nôn và thấy giả tạo sao?
Lương Hàn Minh
Em không muốn...//ngừng //
Em đã không kịp thốt ra được từ nào con chữ cứ kìm lại ngay cổ họng nó khó thốt ra. Những kí ức đau đớn khi trước lại trở về.
Manjirou Sano ( Mikey )
Sao không ghen?
Lương Hàn Minh
Sao em phải ghen?
Phải ha sao em phải ghen trong khi đó em không có vị trí trong lòng hắn. Lòng bàn tay hắn xiết chặt lại rồi nhìn em hắn tự hỏi: Đã từ khi nào mà em trở nên như vậy? Không còn khao khát cái thứ tình cảm vô bổ đó từ bọn hắn nữa có khi bản thân em đã ngộ ra rằng. ' Mình chả là gì đối với họ nữa '
Download MangaToon APP on App Store and Google Play