Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Tokyo Revengers X Conan] 7 + 1

Intro

“Một người đếm xác không có quyền rơi lệ. Một kẻ sống sót không có quyền được yên nghỉ.”
Đêm đó, một Tokyo sáng rực
Mặt trăng bị che khuất bởi khói đen mù mịt. Ánh sáng từ các toà nhà lớn dần tắt đi, thay bằng tiếng còi hú và tiếng bước chân đầy vội vã. Ở trung tâm quận Roppongi, nơi trụ sở Bonten từng đứng như biểu tượng quyền lực tối thượng, giờ đây ngọn lửa lại cháy âm ỉ dưới đống bê tông nát vụn.
Tiếng tách tách nóng rực báo hiệu cho một thảm họa đang dần khai mào.
Mùi da thịt cháy lan ra từng góc phố
Một chiếc đồng hồ nằm giữa đống gạch vụn. Kim đồng hồ dừng lại đúng 00:06 – thời khắc tổ chức Bonten bị thổi bay khỏi bản đồ quyền lực.
Và ở giữa đống đổ nát, Sanzu Haruchiyo mở mắt.
Mắt trái bị máu che kín. Mắt phải – lạnh hơn đêm tháng Mười.
Hắn lồm cồm bò khỏi xác của Haitani Ran, người đồng nghiệp, một tri kỉ – người đã đỡ thay cho hắn một mảnh vỡ xuyên ngực. Ran chết trước khi kịp nói lời cuối cùng.
Sanzu không khóc.
Không có nước mắt nào rơi trong màn đêm u tối.
Chỉ có cái chết, và những câu hỏi mà không ai dám trả lời.
"Ai đã phản bội Bonten?"
"Tại sao chỉ mình mày còn sống?"
"Mày là kẻ đặt bom?"
Không ai hỏi hắn trực tiếp. Nhưng toàn Tokyo thì thầm.
Cảnh sát không điều tra. Báo chí không dám nhắc tên. Thế giới ngầm xóa bỏ sự tồn tại của hắn như một cơn ác mộng đáng lãng quên.
Chỉ có một bức thư nặc danh, gửi đến Sanzu trong một chiếc hộp bạc:
“Bảy người đã chết. Người thứ tám còn nợ máu. Nếu muốn tìm sự thật, hãy đến nơi lần đầu mày giết người. Ký tên: +1”
Từ đây, mọi thứ bắt đầu.
Sanzu bị kéo vào một trò chơi đẫm máu giữa hiện tại và quá khứ, giữa công lý và trả thù, giữa tình yêu và hủy diệt.
Sanzu bắt đầu điều tra, lần theo dấu vết, tự mổ xẻ chính quá khứ của mình. Càng tiến gần đến sự thật, hắn càng thấy mình không khác gì kẻ đang bị điều khiển.
Vì kẻ đứng sau mọi vụ án… chính là kẻ hiểu hắn nhất.
+ 1” là bản cáo trạng của một thế giới mục rữa dưới vỏ bọc đạo lý. Là hành trình của một con người đi từ đổ vỡ, tha hóa, đến đối mặt với chính mình. Là câu hỏi treo lơ lửng trong mỗi vụ án:
“Kẻ tội lỗi nhất là ai: người ra tay, người làm ngơ… hay kẻ sống sót?”

Chương I: Tro tàn cuối cùng

Tác giả
Tác giả
Gửi đến độc giả thân mến của tôi.
Tác giả
Tác giả
Trước khi vào truyện của tôi. Tôi mong độc giả lưu ý giùm tôi rằng đây là bộ truyện được viết dưới trí tưởng tượng của tôi.
Tác giả
Tác giả
Đương nhiên nó sẽ có vài phần phi logic, cũng như nhân vật sẽ bị OOC.
Tác giả
Tác giả
Vì thế, nếu độc giả cảm thấy bộ truyện quá xàm xí. Mong người ghé thăm hãy rời đi và đừng để lại những comment toxic phía dưới.
Tác giả
Tác giả
Xin cảm ơn!
_________
_________________________                 Arc 1: Phá y học đường - Người đêm xác 17 tuổi. _________________________
Đoàng!
Tách! Tách! Tách!
Cứu với! Cháy! Cháy rồi!
Ai đó hãy gọi cứu thương đi!
U... ú... u... ú...
Tiếng nổ vang lên đột ngột như một phát súng từ địa ngục, xé toạc không khí đêm bằng thứ âm thanh chát chúa và méo mó, như tiếng thét tuyệt vọng của những linh hồn vừa bị xé xác. Mặt đất rung lên nhè nhẹ, bụi than bốc mùi sắt cháy len lỏi qua từng khe cửa sổ. Một ánh sáng lóa lên rồi tắt ngấm, để lại phía sau là màn đêm chao đảo và tiếng hú thất thanh vang vọng từ xa.
Khói trắng hòa với mùi mái đậm đặc. Giữa màn đêm tĩnh lặng, một khu phố tại Tokyo sáng rực lên ngọn lửa dữ dội. Cả bầu không khí đặc quánh như chì. Trong khoảnh khắc, trụ sở Bonten – niềm kiêu hãnh của gốc khuất xã hội, pháo đài bất khả xâm phạm – đã trở thành một đống tro tàn đẫm máu. Những cột lửa bùng lên từ tầng hầm, xuyên qua các tầng lầu như một con rắn lửa khổng lồ nuốt chửng từng góc tường, từng mạng sống. Không có một lời cảnh báo. Không có cơ hội trốn thoát. Chỉ có một tiếng nổ duy nhất, vang lên như tiếng thét cuối cùng của những linh hồn bị xiềng xích trong bóng tối.
Sanzu Haruchiyo lao mình qua hành lang đầy khói, máu và những mảnh vụn sắt thép vỡ nát. Đôi mắt cậu đỏ ngầu đầy sự sợ hãi. Phổi rát bỏng vì khói và hơi hóa chất. Máu chảy từ trán, rỉ qua khóe mắt, nóng như axit. Cậu hét tên từng người – Mikey, Kakucho, Ran, Rindou, Mocchi… nhưng chỉ nhận lại là tiếng rít của lửa và tiếng sập đổ của bê tông. Chân cậu vấp vào thứ gì đó mềm và ấm. Là một phần thi thể. Không còn nhận ra ai là ai.
Cậu quỳ xuống, tay run rẩy ôm lấy một bàn tay đứt lìa. Đó là ngón tay đeo nhẫn của Mikey. Chiếc nhẫn bạc khắc biểu tượng Bonten giờ nhuốm máu và cháy xém. Cổ họng cậu thắt lại. Không còn nước mắt, chỉ có tiếng rít gào nghẹn ngào trong lồng ngực.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Không... không thể nào...
“Sanzu… mày còn sống sao?” Một giọng nói khản đặc vang lên phía sau.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Cậu quay đầu lại nhìn/
Ran Haitani, người duy nhất thoát khỏi biển lửa, bước đi loạng choạng như một bóng ma. Khuôn mặt bị bỏng một bên, máu trào ra từ mép, đôi mắt trống rỗng.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Cậu vội vã lao tới, đỡ lấy gã. Giọng nói của cậu run rẩy, ôm nắm chặt lấy đôi vai đã dần yếu đi./
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Mọi người đâu? Mikey đâu?!
Haitani Ran
Haitani Ran
/Gã ta nhìn cậu, môi run rẩy, thốt ra từng từ như rút máu tim mình./
Haitani Ran
Haitani Ran
Chết… hết rồi, Sanzu. Mọi người… đều chết cả rồi. Mày và tao là người duy nhất sống sót
Haitani Ran
Haitani Ran
Tao… tao kéo mày ra khỏi đống đổ nát. Đáng lẽ mày cũng sẽ phải chết cùng họ.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Tim cậu như bị ai đó bóp nghẹt./
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Tại sao…?
Haitani Ran
Haitani Ran
/Gã cười, tiếng cười điên dại, khô khốc nhưng chứa sự đau đớn tột cùng./
Haitani Ran
Haitani Ran
Vì mày…
Haitani Ran
Haitani Ran
Là lý do họ chết.
Haitani Ran
Haitani Ran
Có kẻ phản bội. Kẻ đó… nhắm vào mày.
Bầu trời như đổ sụp. Thế giới của cậu vỡ vụn. Một phần cậu muốn tin gã ấy nói dối. Nhưng ánh mắt ấy, đôi mắt nhuốm máu và tuyệt vọng, không thể nào giả được.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Cậu gào lên, nắm chặt cổ áo gã ta./
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Là ai?! Nói cho tao biết kẻ nào đã làm chuyện này!
Haitani Ran
Haitani Ran
/Gã ta chỉ đưa tay ra, run rẩy chỉ về một bức tường cháy đen./
Haitani Ran
Haitani Ran
Có camera… tầng hầm. Bản sao dữ liệu… trong ổ cứng… tao giữ… nhưng… mày phải chuẩn bị… vì sự thật… còn tệ hơn cái chết.
Haitani Ran
Haitani Ran
/Gã nắm lấy bàn tay của cậu, mỉm cười nhìn cậu dù rằng đôi mắt mình đã như lịm đi, nhưng gã cố gắng nói, như thể đầy sẽ là trăng trối cuối cùng của mình. /
Haitani Ran
Haitani Ran
Sanzu... Mày hãy cố gắng... cố gắng sống... sống thay cho tụi tao... cố lên... bọn tao... ha... thương mày... Sanzu....
Sau đó, gã trút hơi thở cuống cùng trong vòng tay cậu, vết thương đã quá nặng gã không còn cơ hội để chữa trị. Sanzu run rẩy ôm chặt lấy cơ thể gã, tiếng gào vang giữa tàn tích của địa ngục.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Cậu ngồi bất động ở đấy, ôm lấy cơ thể của người đồng nghiệp xưa./
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Đôi mắt vô hồn ẩn chứa tia hận thù, một sự hận thù từ tận đáy lòng được chia chiếu qua đấy mắt./
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Được...
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Chúng mày hãy yên nghỉ đi. Tao nhất định sẽ trả thù... trả thù cho tụi chúng mày...
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Nhất định phải trả!
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Cậu bế xác của người đồng nghiệp đi, để lại sau lưng mình là đống tro tàn./
_________
Vài ngày sau cái đêm kinh hoàng ấy, cậu lo cho những người đối với cậu là tri kỷ một lễ đám tang đàng hoàng và chỉnh chu.
Sau khi mọi thứ đã được cậu sắp xếp kỹ lưỡng, tiếp đến chắc chắn sẽ là ngày tàn của gã hùng thủ đầy tinh khôn nhưng cũng thật là ngu muội.
Ba ngày.
Ba ngày không ngủ, không ăn. Chỉ có máu, thuốc giảm đau và cà phê đặc sệt. Trong một căn phòng tối, chỉ có ánh sáng nhấp nháy từ màn hình máy tính, Sanzu ngồi bất động như một tượng đá. Cậu tua đi tua lại đoạn video giám sát từ tầng hầm.
Và rồi cậu đã thấy  hắn.
Kẻ từng là thân tín của Bonten. Kẻ từng gọi Mikey là thủ lĩnh. Kẻ từng cười và uống rượu cùng cậu – Enomoto Yuji.
Yuji cài chất nổ vào hệ thống ga, đẩy can xăng vào hệ thống điều hòa, đặt ngòi nổ ngay dưới phòng họp chính. Hắn biết từng chi tiết thiết kế của tòa nhà, từng bước đi của các thành viên.
Hắn biết chính xác thời gian họp – và chính xác thời điểm Sanzu sẽ ra ngoài kiểm tra kho.
Kẻ đã phản bội họ. Kẻ cướp đi gia đình của cậu. Những người mà cậu yêu thương.
Sanzu bật cười. Cười như một kẻ điên. Rồi bật khóc. Rồi nôn mửa. Rồi lại cười tiếp. Cậu nhìn chằm chằm vào gương – khuôn mặt đầy sẹo, tóc bết máu, mắt đỏ như máu khô.
Trong chẳng còn là một cậu trai đào hoa thay vào đó là một cái xác rỗng.
Đoang!
Tiếng vỡ nát, từng mãnh vụn thủy tinh rơi vãi xuống nền sàn lạnh ngắt, ẩm ướt. Một số mãnh vụn găm vào từng lớp da thịt của cậu.
Những dòng máu đỏ từ từ lan xuống, cậu nhìn chầm chầm vào một lớp mảnh gương còn sót lại, đôi mắt đầy hận ý.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Tao sẽ khiến mày sống không bằng chết.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Cứ chờ đấy đi, Yuji.
Tìm ra Yuji không khó. Hắn trốn trong một căn biệt thự bị bỏ hoang ngoài cảng. Cậu đến vào nửa đêm. Không tiếng động. Không báo trước. Chỉ có lửa trong mắt và lưỡi dao sắc lẹm trong tay.
Yuji ngồi trên ghế, bị trói chặt
Enomoto Yuji.
Enomoto Yuji.
Mày đến thật nhanh đấy, Haruchiyo.
RẦM!
Tiếng động lớn làm rung chuyển âm thạnh chết chóc giữa màn đêm.
Nhìn lại mới thấy được rằng hắn ta đang nằm vật dưới sàng sau cú đá đầy lực của cậu.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Câm đi thằng khốn.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Tên bố mày không phải để một thằng chó chết như mày gọi bừa.
Enomoto Yuji.
Enomoto Yuji.
Ha~
Enomoto Yuji.
Enomoto Yuji.
Vẫn điên như xưa…
XOẸT!
Lưỡi dao sắt nhọn cắt ngang má Yuji. Máu bắn lên mặt cậu.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Vì sao?
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Cậu hỏi, giọng đều đều./
Enomoto Yuji.
Enomoto Yuji.
/Hắn ta khẽ cười, nhổ ra ngụm máu. Giọng nói hắn đầy giễu cợt./
Enomoto Yuji.
Enomoto Yuji.
Vì Mikey. Vì hắn đã quên chúng ta là ai. Bonten không còn là tổ chức, chỉ là một nhà tù vàng son.
Enomoto Yuji.
Enomoto Yuji.
Hắn ta để tình cảm làm mờ mắt, tin tưởng vào đám nhóc yếu đuối. Tao chỉ đang muốn chấm dứt trò hề đó.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Cậu im lặng nhìn chầm chầm với Yuji như một con chuột trên bàn mổ. Rồi cậu bắt đầu./
Lần lượt từng cây gậy sắt. Lưỡi dao mổ y tế. Dây điện và nước muối, được cậu đem lên cho “con mồi” của mình nếm thử. Tiếng gào của Yuji vang khắp tầng hầm, hòa vào tiếng tim đập điên cuồng của cậu.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Cậu châm điếu thuốc lá nhìn hắn đang thoi thóp ở trên mặt đất./
Mùi thuốc cháy khét đầu hôi thối, nhưng lại thỏa mãn cậu đến lạ.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Còn gì nữa không?
Enomoto Yuji.
Enomoto Yuji.
Chúng… còn kẻ khác. Tao không đơn độc...
Enomoto Yuji.
Enomoto Yuji.
Mày vừa ký trát tử hình cho bọn chúng rồi...
Enomoto Yuji.
Enomoto Yuji.
Hahaha
Trải qua bốn tiếng đồng hồ,  hắn ta chỉ còn là một khối thịt thoi thóp. Sanzu đứng dậy, bước đi, để lại hắn giãy chết trong bóng tối.
Ba ngày sau, Sanzu trở lại căn hộ đã bị cháy rụi, chỉ còn sự hoang sơ, đầy mùi âm khí. Mọi thứ vốn đã chẳng còn nguyên – ảnh chụp chung, đồ chơi cũ, lọ thuốc mà đối với cậu và họ là những kỉ niệm, giờ đây đã bị ngọn lửa dữ dội ấy thiêu thành những mãnh vụn.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Cậu ngồi trên ban công tầng 27, chân đung đưa ngoài lan can, mắt nhìn xuống dòng xe chảy dưới chân./
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Bọn họ chết rồi. Mình còn sống để làm gì?
Giọng Ran ngày ấy vẫn vang vọng trong đầu cậu.
________
Haitani Ran
Haitani Ran
Đáng lẽ mày cũng phải chết cùng họ.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Cậu bật cười./
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Phải, đúng ra tao nên chết rồi.
Gió đêm lạnh buốt thổi qua, tóc cậu bay theo làn gió. Tay nắm lan can lỏng dần. Cậu nhắm mắt lại, một giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống.
Rồi… cậu thả người.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Tao đến đoàn tụ cùng chúng mày rồi đây. Đợi tao nhé...
Tối hôm đó, Sanzu Haruchiyo biến mất khỏi thế giới.
_____________
To be continued
- The End -

Chương II: Không gian vô định - Thân phận mới

Tác giả
Tác giả
Gửi đến độc giả thân mến của tôi.
Tác giả
Tác giả
Trước khi vào truyện của tôi. Tôi mong độc giả lưu ý giùm tôi rằng đây là bộ truyện được viết dưới trí tưởng tượng của tôi.
Tác giả
Tác giả
Đương nhiên nó sẽ có vài phần phi logic, cũng như nhân vật sẽ bị OOC.
Tác giả
Tác giả
Vì thế, nếu độc giả cảm thấy bộ truyện quá xàm xí. Mong người ghé thăm hãy rời đi và đừng để lại những comment toxic phía dưới.
Tác giả
Tác giả
Xin cảm ơn!
___________
_________________________                   Arc 1: Phá y học đường - Người đêm xác 17 tuổi. _________________________
_________________________              Chương II: Không gian vô định - Thân phận mới. _________________________
________
Cảm giác đầu tiên là sự lạnh lẽo. Không phải cái lạnh buốt cắt da thịt, mà là một sự trống rỗng sâu hoắm như thể toàn bộ thế giới vừa sụp đổ, để lại một Sanzu Haruchiyo cô độc trôi nổi giữa hư vô. Mắt nhắm, trái tim đập nặng nề như vẫn chưa chấp nhận được thực tại – Cậu đã chết.
Không có máu, không có tiếng thét, không còn tiếng kim loại va chạm. Chỉ là một sự yên lặng đến não nề, kéo dài đến mức làm người ta phải phát điên
Một khoảng không trôi nổi vô tận, như dạ dày của hố đen trong vũ trụ rộng lớn đang nuốt trọn một sinh linh lạc lõng. Trong sự mù mờ của không gian đó, một chấm sáng nhỏ xuất hiện, như một viên kẹo phát sáng bị ném vào bóng tối.
【Chào buổi sáng, Sanzu Haruchiyo~】 
Giọng nói vang lên – không phải tiếng nói máy móc khô cứng, mà là một giọng điệu ngọt ngào, líu lo như thiếu nữ đang đùa nghịch. Nhưng không có ai ở đó cả, chỉ có một quả cầu ánh sáng nhỏ xíu... và rồi...
PÓP!
Quả cầu ánh sáng phồng lên thành một sinh vật đáng yêu đến mức... khả nghi.
Một con thú nhỏ, tròn vo như mèo nhưng lại có tai thỏ dài vểnh, đôi mắt lấp lánh như kim cương, bộ lông pha trộn giữa hồng pastel và xanh bạc hà. Cái đuôi dài cong cong uốn lượn như ruy băng. Nó bay lơ lửng như được treo trên một sợi dây vô hình.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Ai cho phép mày gọi tên tao?
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Giọng cậu khàn đục, giễu cợt. Ánh mắt lạnh như băng nhìn sinh vật đó, giọng nói không mang chút nhiệt./
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Ôi, ngài đừng lạnh lùng thế chứ~!】
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Dù sao thì, em là Hệ Thống – Mẫu: Tái Khởi Nguyên Xuyên Thế Giới... nhưng anh có thể gọi em là Tama~!】
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Hehehe~  Đáng yêu quá phải không?】
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Cậu cau mày./
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Tao vừa giết hết bạn bè, gia đình thứ hai của mình, bị phản bội, bị đốt sạch mọi thứ... và mày cho tao gặp con thú hường phấn như đồ chơi trẻ em?
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
/Tama xoay vòng, kêu chít chít dễ thương./
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Đúng rồi! Vì sự dễ thương là thứ giúp con người vượt qua đau khổ mà. Hihi~】
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Tao không phải người.
Tama ngừng lại một chút. Rồi, nó mỉm cười – nụ cười quá người để một sinh vật như nó có thể biểu cảm được. Đôi mắt ngây thơ khẽ chuyển thành ánh nhìn sâu thẳm, ánh kim tan đi, thay bằng sắc tím u tối
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Tama biết chứ, anh Haruchiyo.】
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【 Anh là con quái vật được sinh ra từ lòng người.】
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Nhưng...】
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Anh cũng có thể là vị cứu tinh ở thế giới khác.】
Một sự im lặng khác kéo dài.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Cậu không nói, không cử động./
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Cậu đang phân tích – từng từ, từng tông giọng của sinh vật kia./
Không thể nào một hệ thống đơn giản lại có tính cách như thế. Không thể nào nó chỉ là trí tuệ nhân tạo.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Nói đi. Mày muốn gì . Tao có lợi ích gì.
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
/Tama hay "hệ thống" – cười toe/
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Một thân phận mới. Một thế giới không có máu và bạo lực như trước. Một cơ thể khoẻ mạnh. Và trên hết – một cơ hội để điều tra sự thật về cái chết của chính anh.】
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Cậu giật nhẹ lông mày./
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Giải thích.
Tama hiện ra một màn hình trong không gian. Nó sáng rực, hiện rõ hình ảnh xác cháy đen của các thành viên Bonten. Mikey, Rindou, Ran... và chính anh – thân xác Sanzu Haruchiyo đã không còn mấy lành lạnh khi nữa cơ thể đã nát bây, thịt tươi, não bị văng khắp nơi, ngay dưới tòa nhà mà cậu đã tự vẫn.
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Thứ nổ hôm đó không phải từ nội bộ Bonten - Enomoto Yuji . Mà là do anh ta bị điều khiển từ một tổ chức đến từ thế giới khác – tổ chức The Black.】
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Cậu nhắm mắt. Rồi bật cười. Cười một cách cay độc./
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Thế giới khác. Hệ thống. Ma thuật. Xuyên không. Mày tưởng tao là thằng nhóc 15 tuổi tin truyện tranh chắc?
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
/Tama chớp mắt vô tội./
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Ơ? Nếu anh không tin – thì có lẽ anh không xứng đáng biết sự thật.】
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Nhưng Tama nghĩ... người như anh Sanzu Haruchiyo không bao giờ chối từ một cơ hội báo thù. Đúng không nè?】
Trái tim cậu nhói lên một chút. Không vì đau – mà vì sự thật bị phơi bày quá trần trụi.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Cậu im lặng rồi nói/
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Thế giới nào? Thân phận gì?
[Ting!]
Một màn hình led hiện ra, trên màn hình ấy là toàn bộ thông tin mới hay "giả lập"?
THÂN PHẬN MỚI – SANZU HARUCHIYO
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
/Tama vui vẻ giang hai tay như thể vừa giới thiệu một món quà./
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Hihi~ Anh đang ở Tokyo, Nhật Bản, năm 2005. Thân phận hiện tại: Sanzu Haruchiyo, học sinh chuyển trường từ University of Dundee tại anh quốc. Tuổi: 17. Gia cảnh: Cha mẹ mất trong vụ tai nạn xe do được ai đó dàn cảnh, đang sống dưới sự giám hộ của bà Kudou Yukiko – bạn thân của mẹ thân thể của anh ở thế giới ấy. Dù anh đã tốt nghiệp cấp 3 tại anh rồi nhưng do đang ở nhật nên anh vẫn sẽ phải nhập học tại trường trung học  Teitan vào sáng mai. Mục tiêu chính: Lần ra bí mật đằng sau sự hình thành của tổ chức Black – tổ chức tội phạm mà 20 năm sau sẽ phá nát thế giới và tạo ra vụ thảm sát dẫn đến sự diệt vong của Bonten.】
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Thật phi lý.
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Ơ kìa!】
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Phi lý là thứ hợp lý nhất khi nói đến định luật của hệ thống. Và anh sẽ là học sinh năm nhất tại một trường trung học ở đó.】
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Đồng thời, là thiên tài pháp y được đào tạo từ Anh quốc – một chương trình bí mật của MI6 kết hợp với hệ thống giáo dục Nhật Bản.】
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Anh có hiểu không?】
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Quá nhiều thông tin.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Cậu thì thào, nhưng trong đầu cậu là hàng ngàn dòng tính toán./
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Cậu nhắm mắt lại và suy nghĩ./
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
“Nếu tất cả bắt đầu từ đây... thì cũng tại đây, tao sẽ xóa sạch từng đứa một.”
Thật tuyệt vời khi: Thân phận pháp y – tiếp cận cảnh sát. Thân phận học sinh – dễ quan sát, không bị nghi ngờ. Tên thật – không cần che giấu, có thể giữ bản sắc.
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Còn mạng xã hội, danh tính, giấy tờ?
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Hihi~ Anh Haruchiyo yên tâm. Tất cả đã có. Nhà ở, bạn học, đồng nghiệp, thẻ công tác – đều hợp pháp.】
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Cơ thể anh có thể thích ứng nhanh nhờ chip hệ thống á.】
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Không cần phải đổi tên đúng không?
Tama mỉm cười, lần này là một nụ cười... quá giống con người.
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Đúng rồi. Khi anh cảm thấy cần rũ bỏ quá khứ... Tama sẽ mở khoá.】
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Khoá cái đầu mày.
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
【Huhu. Haru-chaaaan hung dữ quá ~!】
CHUYỂN SINH – THẾ GIỚI MỚI
Tama - 【 Hệ thống 】
Tama - 【 Hệ thống 】
/Tama quay vòng, không khí xung quanh biến thành những mã code dài ngoằng./
NovelToon
[Kích hoạt: Chuyển dữ liệu ý thức – đồng bộ thể xác. Đếm ngược: 3... 2... 1...]
Một luồng sáng xuyên qua người cậu. Cậu cảm thấy bản thân như bị xé nát, từng tế bào bị hút vào một cơn lốc không trọng lượng. Có ai đó đang gào thét – hoặc đó chính lag cậu. Từng mãnh ký ức vỡ ra rồi ghép lạo, hình ảnh của những xác chết, máu tươi, tiếng súng vang lên trong vô thức.
Rồi – không gian bỗng im lặng.
Chỉ còn hơi thở
Mọi thứ xung quanh là một vầng sáng nhẹ.
Một trần nhà trắng toát, mùi thuốc sát trùng nặng nề khiến người khác phải bí bách.
Sanzu mở mắt.
Thế giới mới bắt đầu.
__________
To be continued...
– The End –

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play